Kiếp Trước Làm Vương Phi Bạc Mệnh, Kiếp Này Ta Không Muốn Làm! - Chương 98
Cập nhật lúc: 2026-03-02 02:47:32
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/9zsdfgSisU
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ngụy vương rõ, năm xưa suýt chút nữa vương phi trở thành phu nhân của Thẩm Hàn Thanh, chuyện ... thật chẳng thể trách nàng, thậm chí cũng thể là của Thẩm Hàn Thanh.
Chỉ là... thì thôi, nay thì thể xem như từng thấy.
Tựa như một chiếc kim nhỏ vô hình cắm nơi sâu trong lòng, thoải mái, cứ ở mãi trong lòng.
Trong lòng , như một chiếc kim nhỏ châm , đau rõ ràng nhưng cứ âm ỉ khó chịu. Từ khi chuyện, chỉ cần vương phi và Thẩm Hàn Thanh tiếp xúc gì đến , dù chỉ là chút chào hỏi vài ba câu khách sáo, cũng kiềm cơn ghen cuộn trào trong lòng.
Ví như chiều hôm , lúc chạng vạng bước Diêu phủ, liền bắt gặp vương phi đang cùng Thẩm đại nhân trò chuyện.
Dù lúc còn cả Diêu phu nhân ở đó, dù vương phi và Thẩm đại nhân đều giữ đúng lễ nghi, cư xử khách khí, điều gì vượt quá khuôn phép, nhưng chỉ cần thấy cảnh , lòng Ngụy Vương vẫn như lửa đốt.
Hắn vốn sợ điều gì, chỉ sợ duy nhất một điều: trong lòng vương phi, mới là tri kỷ. Hắn sợ sự thật năm xưa là Diêu gia tay can thiệp, chia rẽ một đôi uyên ương xứng đôi lứa. Và sợ nhất, chính là việc bản từ đầu đến cuối… chỉ là kẻ chen ngang một mối tình vốn sâu đậm.
Tuy hiện giờ và vương phi bên , tình nghĩa phu thê mặn nồng thắm thiết. là bên gối nàng mỗi đêm, thể cảm giác vương phi từng thật sự mở lòng với .
Trong tim nàng, vẫn một góc khuất mà chẳng thể nào chạm đến, càng thấu.
Nàng giấu kỹ nơi đó, khóa c.h.ặ.t bằng cách, dè chừng từng bước, tránh né từng ly, để đến gần, càng để bước .
Nếu dùng thủ đoạn cứng rắn, khó để bí mật . thế.
Nếu một ngày thực sự điều nàng giấu kín, hy vọng nàng tự nguyện, bằng lòng mở lời với , chứ do dùng trăm phương ngàn kế để moi .
Khi đến cửa phủ, Ngụy vương , ba ôn hòa : “Đã đến tận ngoài cửa, cần tiễn thêm nữa.”
Con trai còn trẻ đỗ cử nhân, con rể là Ngụy vương điện hạ ngày càng thiết với Diêu gia. Còn Thẩm Hàn Thanh, tuy tâm ý của vẫn còn khó đoán, nhưng nếu trở thành một con rể khác của , thì cũng khả năng.
Chuyện vui liên tiếp kéo tới khiến Diêu Trọng Hòa càng thêm đắc ý, như thể cả gió xuân cũng đang thổi nghiêng về phía ông.
Suốt mấy ngày qua, khóe mắt đuôi mày ông lúc nào cũng thấp thoáng nụ , hề phai nhạt.
Vốn là khéo ăn , những câu kiểu như "vì con trai mà Vương gia đích tới cửa" ông chẳng cần suy nghĩ nhiều, cũng thể thuận miệng thành văn.
“Vương gia phận cao quý, bận rộn trăm công nghìn việc, mà vẫn hạ cố đích tới đây vì việc nhỏ của tiểu nhi. Đây thật sự là phúc khí của nó.” Nói đoạn, ông liền sang gọi Diêu Tranh:
“Tranh nhi, còn mau tới bái tạ Vương gia!”
Diêu Tranh tuy trong lòng chút thuận mắt với dáng vẻ khúm núm, khéo léo lấy lòng của phụ , nhưng cuối cùng vẫn gì. Hắn bước lên, tay ôm quyền cúi , đang định hành lễ tạ ơn thì Ngụy vương đưa tay ngăn .
Diêu Trọng Hòa vốn là giỏi nịnh bợ, lời ngon tiếng ngọt luôn sẵn môi, nhưng đáng tiếc, Ngụy vương chẳng mấy hứng thú với kiểu tâng bốc .
Nếu năm xưa lão thái gia Diêu gia từng đại ân với , nếu vì ông là phụ của vương phi, Ngụy vương sẽ chẳng để mắt đến vị Diêu đại nhân Đại Lý Tự Khanh tam phẩm . Dẫu , nể mặt tăng cũng nể mặt Phật, nể mặt Vương phi mới để ý vị Diêu đại nhân .
Chính vì , Ngụy Vương cũng nhiều lời với Diêu Trọng Hòa. Chỉ khẽ gật đầu, sang với Diêu Tranh: “Người một nhà, cần khách sáo như thế.”
Thấy , Diêu Tranh cũng khách sáo nữa, sảng khoái thu tay về, đó nhoẻn miệng , nụ tươi sáng như ánh dương cuối xuân đầu hạ.
Thiếu niên trẻ tuổi, khí chất tự nhiên phóng khoáng, câu nệ khuôn khổ, một loại tinh thần tươi mới, mang theo lòng nhân hậu, mơ hồ chút hào khí ôm lấy thiên hạ.
Nói thật, Ngụy vương cũng vài phần yêu thích vị tiểu công t.ử Diêu gia .
Cho nên, Ngụy vương ít nhiều mang theo một chút chân thành đối với Diêu Tranh, chỉ vì nể mặt vương phi lão thái gia Diêu gia mà ứng phó cho qua chuyện.
Thấy Ngụy vương đối với nhi t.ử khách khí coi trọng như , trong lòng Diêu Trọng Hòa vui mừng, lập tức ngầm tính toán nhân cơ hội mà tiếp tục tận lực lấy lòng, tranh thủ thêm chút ân tình, thuận tiện vài câu tâng bốc nữa với Ngụy vương.
Diêu Trọng Hòa còn kịp mở miệng, Ngụy vương tinh ý thấy dáng vẻ ông chuẩn lên tiếng, liền vội vàng tay , đ.á.n.h ngay một đòn phủ đầu. Ngay lập tức, mở miệng hỏi một câu, khiến Diêu Trọng Hòa thể trả lời .
“Lúc Diêu lão thái gia còn sống, mà cùng bổn vương định hôn ước là đại cô nương Diêu gia. Vậy mà đổi, Diêu gia các ngươi đem đổi thành Nhàn nhi?”
Câu hỏi khiến Diêu Trọng Hòa kịp chuẩn , ông ngẩn nhất thời thể đáp lời.
rõ ràng, Ngụy vương câu trả lời, vì , cần đợi Diêu Trọng Hòa trả lời, cũng coi đó là vấn đề quan trọng.
Lý do hỏi câu , thứ nhất là vì gần đây chịu nổi sự nịnh bợ và tính toán của Diêu Trọng Hòa, thử thách ông một chút. Thứ hai, lúc , cố tình nhắc đến chuyện mặt vương phi. Nếu vương phi tức giận, sẽ cơ hội để giáo huấn nàng một phen.
Thường xuyên qua , mối quan hệ giữa hai tự nhiên sẽ càng thêm sâu sắc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/kiep-truoc-lam-vuong-phi-bac-menh-kiep-nay-ta-khong-muon-lam/chuong-98.html.]
Đương nhiên, trong lòng Diêu Phẩm Nghiên, vì thế thể giữ thái độ bình thản mới thể đưa câu hỏi như .
Diêu Phẩm Nhàn đang chuyện cùng mẫu , nên chú ý đến tình hình bên . khi thấy Ngụy vương hỏi phụ , nàng khỏi liếc về phía .
Ngụy vương liếc qua nàng một cái, thấy nàng , khóe môi cong lên, nhưng nhanh khôi phục vẻ nghiêm túc.
Diêu Trọng Hòa nhanh ch.óng nghĩ lý do để tránh né, vội vàng ôm tay, khéo léo đáp: “Hồi điện hạ, thực là thế . Năm đó… năm đó, khi Quý phi nương nương xem xét bát tự, phát hiện bát tự của Nhàn nhi và điện hạ hợp hơn, hơn nữa Quý phi nương nương cũng đặc biệt thích Nhàn nhi, vì … vì mới quyết định để Nhàn nhi gả vương phủ.”
“À, ?” Ngụy vương thản nhiên đáp, ngữ khí mấy quan tâm, chỉ nhẹ gật đầu : “Vậy thì xem , bổn vương và vương phi đúng là duyên trời định. Mặc dù năm đó rốt cuộc là thế nào, nhưng bổn vương chỉ , thể cưới Nhàn nhi thê, quả thật là phúc phận của bổn vương.”
Lúc , Diêu Trọng Hòa dám nhiều.
Ngụy vương gì, ông chỉ theo và đáp .
Đại hoàng t.ử đương triều là do tiên đế đích nuôi dưỡng, tâm tư và thủ đoạn của ai cũng thể đoán . Hắn xưa nay vốn ít , nhưng nghĩa là hiểu gì.
Bị một đòn như , Diêu Trọng Hòa ngay lập tức tỉnh táo .
Nhìn thấy nhạc phụ của lúc như quả cà tím dính mưa, Ngụy vương hài lòng, : “Bổn vương cáo từ.” Sau đó, liếc vương phi, chủ động nắm tay nàng.
Ngụy vương tự đỡ vương phi lên xe ngựa, đợi nàng xong mới lên theo.
Diêu Trọng Hòa và vẫn giữ im lặng, ánh mắt dõi theo xe ngựa của Ngụy vương phủ cho đến khi khuất xa, lúc họ mới dám thả lỏng cơ thể một chút.
Giờ phút , cả đầu lẫn cổ Diêu Trọng Hòa đều ướt đẫm mồ hôi lạnh.
Bùi thị thấy, khỏi một cách vui sướng khi thấy khác gặp rắc rối, : “Mấy ngày nay ngươi đắc ý lắm, tưởng quên mất là ai. Đừng Ngụy vương thấy ngươi phiền, khác cũng thấy ngươi phiền đấy.”
Nhi t.ử Ngụy vương xem trọng, nữ nhi Ngụy vương sủng ái. Diêu Trọng Hòa giờ đây càng hiểu rõ hơn, cặp đôi nhi nữ chính là chìa khóa mang danh dự và quyền lực cho Diêu gia.
Ông hiểu "kẻ thức thời mới là tuấn kiệt", khi thứ rõ ràng, tự nhiên ông sẽ càng thêm ủng hộ kế phòng.
mặc dù lúc phu nhân chế nhạo, ông cũng chẳng mấy quan tâm.
Thậm chí còn mỉm : “Vi phu cơ hội khoe khoang hôm nay, cũng là nhờ phu nhân sinh một đôi nhi nữ tuyệt vời. Nhàn nhi và Tranh nhi thật sự là ân huệ trời cao ban tặng cho vi phu.”
Bùi thị để ý đến bộ mặt giả tạo của ông , chỉ khẽ hừ một tiếng.
Bà trả lời, chỉ xoay bước trong nhà.
Diêu Trọng Hòa vẫn thể chịu đựng và thích ứng , cũng để tâm đến thái độ của thê t.ử đối với , liền xoay đuổi theo.
***
Cuốn sách “Nhất Phẩm Kiều Nghiên” hề phân tích rõ ràng tình cảm của Ngụy vương. Nam chính Thẩm Hàn Thanh luôn nhằm , mà trong sách, chỉ là nam phụ phiên hai, nhưng mối quan hệ của với cốt truyện nhiều lắm.
Hắn xuất hiện chủ yếu qua lời của khác. Những đoạn miêu tả trực tiếp về ít.
Ngay cả khi Diêu Phẩm Nhàn qua đời vì bệnh, cuốn sách cũng miêu tả quá sâu về tâm lý của . Sau khi Diêu Phẩm Nhàn mất, khi Diêu gia cố gắng gả Diêu Phẩm Nghiên cho kế phi, sách cũng nhiều về suy nghĩ của .
Hắn chỉ tồn tại như một công cụ để nam chính nhằm và khó, thậm chí là ghen tuông.
Sự tồn tại của thực sự tác dụng lớn trong việc thúc đẩy tình cảm giữa nam nữ chính trong cuốn sách.
Diêu Phẩm Nhàn tuy hiểu rõ tâm tư của Ngụy vương trong sách, nhưng nàng hiểu khá rõ đàn ông bên cạnh nàng. Dù bọn họ sống chung với hơn một năm, và tình cảm cũng ngày càng . Nàng tin tình cảm chân thành của .
Vì , khi đột nhiên nhắc đến chuyện gả năm xưa, Diêu Phẩm Nhàn khỏi tò mò đang suy nghĩ gì trong lòng.
Mặc dù trong lòng vẫn còn chỗ dành cho Diêu Phẩm Nhàn. Với tình cảm hiện tại của bọn họ, tuyệt đối sẽ công khai gì khiến nàng mất mặt. Nếu thật sự chân tướng chuyện gả năm đó, với khả năng của , đương nhiên cần hỏi. Nếu , sớm điều tra .
Hắn càng tỏ quan tâm, càng chứng tỏ trong lòng còn Diêu Phẩm Nghiên nữa. Dù đây , nhưng bây giờ còn gì.
Nhìn bây giờ, lên xe bắt đầu bộ tịch, giả vờ sách, thèm để ý đến nàng. Thái độ giống như đang khắc rõ bốn chữ “Mau đến hỏi ” lên mặt .
càng như , Diêu Phẩm Nhàn càng cố tình hỏi gì cả.