Kiếp Trước Làm Vương Phi Bạc Mệnh, Kiếp Này Ta Không Muốn Làm! - Chương 93

Cập nhật lúc: 2026-03-02 02:47:27
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2g64nEfD1e

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chỉ là, Diêu gia lúc đang trong cơn hưng phấn, tạm thời nhận rằng, từ khi Diêu phẩm Nghiên trở về kinh, Thẩm Hàn Thanh - Thẩm đại nhân - còn tự đến thăm lão thái thái ở hậu viện nữa.

Nếu vì Bùi thị tổ chức tiệc, và Diêu gia gửi thiệp mời đến Thẩm phủ, thì lẽ Thẩm Hàn Thanh ghé qua Diêu phủ nữa.

Hắn chủ động đến nhưng cũng tránh né, vẫn tiếp tục giữ quan hệ với Diêu gia. Nếu Diêu phủ việc gì, cũng sẽ gửi một chút lễ vật để bày tỏ sự tôn trọng.

Chỉ là, hiện tại một việc Thẩm Hàn Thanh vẫn nghĩ thông suốt. Hắn vội vàng tiến thêm bước nữa. Chờ khi nào suy nghĩ cẩn thận, hiểu rõ thực sự gì và thế nào, lúc đó sẽ tự chủ động bước tiếp theo.

Diêu lão thái thái mang tin vui đến sân cháu gái, tâm trạng vui vẻ của bà khiến nụ mặt bà tắt suốt dọc đường. Vừa thấy Diêu phẩm Nghiên, bà lập tức kéo tay nàng đuổi tất cả những hầu và nha ngoài, chỉ để bà và cháu gái ở trong phòng chuyện.

“Tổ mẫu ?” Thấy tổ mẫu mặt đầy vui vẻ, Diêu phẩm Nghiên cũng khỏi tò mò hỏi: “Có chuyện gì vui ?”

“Chắc chắn là chuyện .” Lão thái thái vỗ vỗ tay cháu gái, ánh mắt sáng lên Diêu phẩm Nghiên: “ mà, chuyện là của con ?”

Diêu phẩm Nghiên ngẩn , chợt tự giễu, vẻ mặt đầy nghi ngờ.

“Giờ Nghiên Nhi thể chuyện gì chứ?” Nàng tự nhủ với bản , thật cũng tin những gì , giờ cảm thấy một chút thất vọng.

Lão thái thái kéo nàng xuống tiếp tục chuyện.

Bà hỏi: “Con Thẩm đại nhân ?”

Diêu phẩm Nghiên khựng một chút, vội hỏi : “Thẩm Hàn Thanh, Thẩm đại nhân ?”

, chính là .” Lão thái thái nắm c.h.ặ.t t.a.y cháu gái, rời. Bà thẳng nàng , tiếp lời: “Con còn nhớ năm ngoái, tới thăm một , mang theo điểm tâm Hạnh Hoa Lâu ?”

“Đương nhiên nhớ .” Diêu phẩm Nghiên đáp: “Lúc tổ mẫu còn đặc biệt đem điểm tâm đó cho Nghiên Nhi ăn.” Nàng những chuyện là điểm chính, nên ngay lập tức hỏi tiếp: “Thẩm đại nhân ?”

Lão thái thái : “Sau đó lâu, con Ôn gia ở huyện Dao, nhưng Thẩm đại nhân vẻ . Cho nên, khi con , cũng tới thăm hai nữa. Mãi đến một , vô tình nhắc đến con mặt , con còn ở kinh thành nữa, thế là cũng tới nữa. Nghiên Nhi, con nghĩ mỗi mang điểm tâm tới hậu viện là để gặp ai ?”

“Tổ mẫu là…” Diêu phẩm Nghiên hiểu bà, thể nào hiểu ý trong lời của bà.

Trong lòng Diêu phẩm Nghiên chút hoang mang, thể nào tưởng tượng nổi. Bởi vì nàng và Thẩm Hàn Thanh chẳng chút gì giao tình.

" thể ?" Diêu phẩm Nghiên trong lòng chút xao động, như con nai chạy loạn, là loại tự tin và vui sướng vì ưu ái, nhưng vẫn thể tin nổi: "Cháu từng quan hệ gì với , khi về kinh, cháu cũng chẳng gặp nào. Hơn nữa, cháu gái còn nhớ rõ, năm đó phụ định đính hôn nhị cô nương với . đó..."

Nàng ngừng , vì đó Diêu gia quyết định gả nhị cô nương Ngụy vương phủ, nên chuyện đó đành bỏ qua.

Diêu phẩm Nghiên nhắc chuyện , bởi vì mỗi nhắc đến, nàng thêm một cảm thấy thương tâm và hối hận. Mỗi nghĩ về nó, lòng nàng đau xót.

Biết việc Nghiên Nhi gả Ngụy vương phủ là vô vọng, lão thái thái cũng gì thêm về chuyện , chỉ im lặng.

Bà vẫn kiên trì về Thẩm Hàn Thanh: “Sao thể? Năm đó chỉ là một thư sinh nghèo, còn ngươi thì là Diêu gia đại tiểu thư, là báu vật cưng chiều. Hắn thích ngươi, tình cảm đó thể thông cảm . Nếu năm đó con gả cho , nhất quyết đồng ý. hiện tại khác . Giờ một con đường quan lộ rộng mở, tuổi còn trẻ quan tới tam phẩm. Nghe , ngay cả Hoàng Thượng cũng coi trọng .”

“Nếu con thể gả cho , nhất định sẽ phong cáo mệnh*, thê bằng phu quý**.”

*Cáo mệnh thường chỉ việc vợ của một đại thần, công thần, triều đình ban cho phẩm hàm hoặc phong hiệu, ví dụ như nhất phẩm phu nhân, trinh tiết khả phong, hoặc miếu thờ khi chồng truy phong v.v.

**Thê bằng phu quý (妻憑夫貴) là một thành ngữ Hán Việt, nghĩa đen là "vợ nhờ chồng mà vinh hiển/quý hiển".

Tuổi trẻ mà tiền dồ sáng lạn, một lòng chính trực, giữ trong sạch… Những phẩm hạnh như , đối với Diêu Phẩm Nghiên hiện tại mà , đều là vô cùng đáng quý.

Nếu là một năm , trong mắt nàng chỉ Ngụy Vương, Thẩm Hàn Thanh, chỉ thấy chẳng gì nổi bật.

Nếu là nửa năm , khi nàng còn ôm hy vọng với Thái t.ử, cũng chẳng buồn để tâm đến .

hiện thời, thế cục khác.

Hiện giờ nàng chỉ hai tay trắng, càng hiểu cái gọi là “đưa than trong ngày tuyết lạnh” quý giá đến nhường nào.

như tổ mẫu , dẫu thể trở thành Ngụy Vương phi Thái t.ử phi, nhưng nếu thể dựa phu quân mà phong cáo mệnh, vinh hiển một đời, cũng dễ.

Huống chi, với thế lực hiện nay của Thẩm đại nhân, mai bước nội các thủ phụ, e rằng cũng chẳng chuyện thể.

“…Hắn… tới phủ cầu ?” Diêu Phẩm Nghiên rốt cuộc nhịn , thử dò hỏi, giọng mang theo vài phần dè dặt, cẩn thận.

Lão thái thái : “Hiện tại thì vẫn . Ta đoán, hẳn là tự ti, sợ cự tuyệt nên mới dè dặt cẩn trọng như . nghĩ đến , mấy hao tổn tâm tư chỉ để gặp con, chi bằng bây giờ chúng thuận nước đẩy thuyền, cho một cơ hội gặp con.”

“Con cũng nên mềm mỏng với một chút. Qua nhiều , ắt nước chảy thành sông.”

Nghe tổ mẫu vẫn thực sự tới cửa cầu hôn, trong lòng Diêu Phẩm Nghiên khỏi dâng lên đôi phần thất vọng.

lúc , Thẩm Hàn Thanh là cọng rơm duy nhất mà nàng thể nắm lấy giữa vũng lầy đời . Nàng dám buông tay, càng thể để vuột mất.

Nàng ngoan ngoãn đáp: “Nghiên Nhi xin theo tổ mẫu an bài.”

Sau khi thấu tâm tư của Thẩm Hàn Thanh, Diêu gia bắt đầu những bước thăm dò.

Trước tiên, Diêu Trọng Hòa lấy cớ mời Thẩm Hàn Thanh tới phủ dùng bữa. Sau đó, rằng lão thái thái lâu gặp , trong lòng thương nhớ, nên gặp một . Thế là liền đưa sang viện của lão thái thái. Đương nhiên, lúc Thẩm Hàn Thanh theo Diêu Trọng Hòa đến đó, Diêu Phẩm Nghiên sớm chờ sẵn trong viện.

Xem như, đây là đầu tiên hai bọn họ gặp , sáu bảy năm xa cách.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/kiep-truoc-lam-vuong-phi-bac-menh-kiep-nay-ta-khong-muon-lam/chuong-93.html.]

Thẩm Hàn Thanh vốn là một thư sinh nghèo, phong thái thanh đạm như ánh trăng mùa thu, nhưng vì thế đơn bạc mà khỏi tự ti. Vậy mà chỉ trong vài năm ngắn ngủi, bước từng bậc mà lên cao, trở thành Hoàng Thượng ưu ái, danh vọng nhỏ.

Mấy năm nay trôi qua, chẳng những khiến thêm phần trưởng thành, mà kiến thức và khí độ cũng vượt xa thuở . Đương nhiên chẳng còn là thư sinh nghèo khổ năm xưa.

Từng cử chỉ, từng động tác đều mang theo khí thế của một quyền thần. Chỉ nhàn nhạt liếc mắt, hoặc buông một ánh thản nhiên, cũng khiến khác cảm thấy hàm ý sâu xa khó lường.

Diêu Phẩm Nghiên thể thừa nhận, ban đầu nàng vốn ôm kỳ vọng quá lớn với vị Thẩm đại nhân . Thế nhưng, tận mắt trông thấy, quả thực phong thái cùng khí độ của cho rung động.

Quả nhiên, một khi nắm trong tay quyền thế, khí chất con sẽ đổi đến kinh .

Hiển nhiên, vị Thẩm đại nhân mắt , chính là mà nàng , từ cho đến tâm, đều nguyện ý phó thác cả đời.

Nghĩ đến đây, trong lòng Diêu Phẩm Nghiên dâng lên một hồi xao xuyến. Cảm giác thẹn thùng từng khiến nàng nhẹ nhàng cúi đầu, giấu nét e ấp thoáng qua nơi khóe mắt.

Mà Thẩm Hàn Thanh vốn là nhạy bén, sắc bén và thâm trầm kín đáo, ngay khi Diêu Trọng Hòa bất ngờ nhắc đến lão thái thái trong bữa tiệc mấy hôm , cảm thấy điều . Nay tận mắt trông thấy vị đại tiểu thư Diêu gia ở đây, càng xác nhận suy đoán trong lòng.

Diêu gia rốt cuộc cũng tâm tư .

Chỉ tiếc rằng, lúc e muộn một bước.

Vị Hoàng công t.ử , nay như một ngọn núi chắn ngang giữa và Diêu gia đại tiểu thư, giống như một đường chỉ đỏ ngăn cách, thể vượt qua.

Hắn giờ quan tâm đến việc nàng từng kết hôn , cũng để ý nàng khác trong lòng . điều khiến để tâm chính là, nàng thể dễ dàng động lòng với một bất kỳ, thể hứa hẹn chung với họ. Và khi hứa chung , nàng thể vô tình bỏ rơi đó, , ung dung trở về kinh thành.

Cảm giác khiến cảm thấy tình cảm của thật rẻ mạt.

Nàng dễ dàng yêu một như , cũng khiến thất vọng.

Có vẻ như, nàng giống với hình ảnh mà tưởng tượng. Nàng cô thiếu nữ ngây thơ, lãng mạn, vô lo vô nghĩ mà nghĩ, mà là một phụ nữ lạnh lùng, vô tình, và đầy tàn nhẫn.

Tuy Diêu gia nhận tâm tư của Thẩm Hàn Thanh, nhưng hiểu những suy nghĩ trong lòng . Vì , hôm nay, những sự sắp xếp tỉ mỉ, khéo léo của họ, khỏi cảm thấy thất vọng.

Thẩm Hàn Thanh giống như những gì Diêu gia tưởng tượng. Sau khi thấy Diêu Phẩm Nghiên, ánh mắt của ẩn chứa sự cháy bỏng và tình cảm sâu sắc. Tuy nhiên, vẫn giữ phong thái bình tĩnh như thường, kiềm chế bản , ít và giữ im lặng.

Ánh mắt của chỉ lướt qua một cách nhạt nhòa, nhanh ch.óng thu .

Sau đó, như gì xảy , chỉ yên lặng một bên, trò chuyện đơn giản với Diêu lão thái thái.

Diêu lão thái thái cảm thấy gì đó , nhưng bà vẫn tiếp tục, bỏ cuộc, mà còn dẫn dắt Thẩm Hàn Thanh về Diêu phẩm nghiên.

“Nhớ năm đó, khi Thẩm đại nhân còn ở trong phủ giúp mấy nha đầu và thiếu niên trong phủ học hành đàng hoàng. Bọn nhỏ lúc đó còn ngây thơ hiểu chuyện, nhưng Nghiên Nhi thì lớn hơn một chút, cũng hiểu chuyện hơn. Chính vì , năm đó khiến Thẩm đại nhân bận tâm thêm.”

Nghe , Thẩm Hàn Thanh chỉ gật đầu lễ phép và đáp: "Lão nhân gia , Diêu gia là một thế gia thư hương, các công t.ử tiểu thư trong phủ đều lễ, từng phiền đến ai."

Thấy tiếp tục về chuyện của Nghiên Nhi, cũng nhắc tới nàng, lão thái thái trực tiếp đề cập đến vấn đề.

"Những đứa trẻ ngày xưa, bây giờ đều trưởng thành. Dù , mỗi đều mệnh riêng. Còn những khác, quan tâm nhiều lắm, nhưng riêng Nghiên Nhi, thật sự lo lắng nhiều hơn một chút."

"Đứa trẻ Nghiên Nhi khổ, gặp , cho nên mới chịu khổ đến mức . Nếu rõ kẻ mà con bé gả cho là những như , cho dù c.h.ế.t, cũng sẽ để Nghiên Nhi gả cho ."

Thẩm Hàn Thanh đổi sắc mặt, dường như trong lòng sự giằng co. Một lúc , ngẩng đầu, ánh mắt hướng về Diêu phẩm nghiên.

Cũng theo lời của lão thái thái, : "Đại tiểu thư là phúc, chắc chắn sẽ một cuộc sống ."

Lão thái thái , Diêu Trọng Hòa cũng theo. Diêu Phẩm Nghiên , dậy lễ phép chào Thẩm Hàn Thanh, đó dịu dàng : "Đa tạ đại nhân lời ."

Diêu Phẩm Nghiên ngượng ngùng, nhưng Diêu Trọng Hòa thì vui mừng, thỉnh thoảng, sẽ khoe mặt kế thê (vợ kế) Bùi thị câu.

Mỗi đến Nghiên Nhi, thêm vài câu về nàng , khiến Bùi thị khỏi cảm thấy phiền lòng.

Nếu đại cô nương thể gả cho một rể hiền, Bùi thị chắc chắn cũng sẽ vui mừng cho nàng . hài lòng về thái độ của phu quân, khi thì quan tâm thái quá, khi thì thờ ơ.

Nghiên Nhi là con gái của ông , nhưng Nhàn Nhi chẳng cũng là con gái ông ? Sao bà từng thấy ông để ý đến Nhàn nhi chút để ý như ?

Nhàn Nhi lớn đến hai mươi tuổi, mà ông gần như chẳng hề quan tâm đến con bé. Mặc dù năm nay ông đối xử với Nhàn Nhi một chút, nhưng Bùi thị cũng rõ rằng đó là mục đích. Ông nhờ Nhàn nhi mà lấy lòng Ngụy vương.

Như tình thương của một cha, nếu thật lòng, bà cũng chẳng cần.

Trong lòng Bùi thị thoải mái, nhưng khi đến Vương phủ, bà thể kiềm chế, chỉ lén lút vài lời hài lòng về phu quân với nữ nhi. Bà thích kiểu lưng khác, nhưng những lúc, bà thật sự chịu nổi, chỉ đành âm thầm thổ lộ với nữ nhi vài lời vui về Diêu gia.

Diêu Phẩm Nhàn xong những lời bất bình của mẫu , nhưng nàng chẳng cảm thấy gì. Hiện giờ nàng cũng còn quan tâm đến việc phụ yêu thương nàng .

Hiện tại nàng càng cảm thấy hứng thú với mối quan hệ giữa Thẩm Hàn Thanh và Diêu Phẩm Nghiên hơn, vì thế nàng mỉm hỏi mẫu : "Thẩm đại nhân cầu hôn ?"

"Chưa hẳn là cầu hôn." Bùi thị đáp: "Chỉ là lão gia và lão thái thái cứ nghĩ như thôi. Cũng họ điều gì. Nhớ hồi xưa, phụ con từng đề nghị hứa hôn con cho Thẩm Hàn Thanh."

 

 

Loading...