Kiếp Trước Làm Vương Phi Bạc Mệnh, Kiếp Này Ta Không Muốn Làm! - Chương 90
Cập nhật lúc: 2026-03-02 02:47:24
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/6AfwxhDoDu
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Sau một thời gian thực sự nghỉ ngơi tĩnh dưỡng ở nhà, chẳng mấy chốc đến ngày tổ chức sinh thần thứ 40 của Bùi thị.
Tuổi 40 là một cột mốc quan trọng, đáng để tổ chức một buổi tiệc thật chu đáo. Hơn nữa, dạo gần đây, ý định cận với chính thất và con cháu bên phòng chính, nên càng thể bỏ lỡ dịp như để kết giao, lấy lòng. Mà một khi cơ hội thuận lợi, Diêu Trọng Hòa tất nhiên sẽ bỏ qua.
Ngay từ hơn một tháng , Diêu Trọng Hòa nhắc đến việc mặt Diêu gia. Khi y rõ, đến ngày đó, nhất định cho đầy đủ, thể để Bùi thị chịu chút thiệt thòi nào.
Diêu lão thái gia sớm qua đời, Diêu Trọng Hòa là trưởng t.ử do chính thất sinh , nay hiển nhiên là gánh vác trọng trách, nắm quyền chủ chuyện trong nhà. Trong gia tộc , lời ông trọng lượng, ai dám xem nhẹ.
Hơn nữa, hiện tại nhị phòng và tam phòng cũng sớm còn cận với lão thái thái và Diêu Phẩm Nghiên, càng tiếp tục đối đầu với tỷ Diêu Phẩm Nhàn. Bởi , khi Diêu Trọng Hòa đưa ý kiến , hai phòng tự nhiên gật đầu đồng thuận.
Còn , chỉ lão thái thái và Diêu Phẩm Nghiên là vẫn giữ ý khác.
Hiện giờ lão thái thái thế cô lực bạc, dù tán thành thì cũng chẳng thể xoay chuyển gì. Còn Diêu Phẩm Nghiên càng ở cảnh ngộ khó xử, là nữ nhi hòa ly, trở về nhà đẻ, phận vốn còn vẻ vang. Khi , cả nhà còn xem trọng nàng , vây quanh nâng niu, nàng tự nhiên là thiên kiều bá mị*, gì nấy. nay còn ai chịu nâng đỡ, nàng liền trở thành dưng nước lã, chẳng còn chút trọng lượng nào.
*Thiên kiều bá mị (千娇百媚) là một thành ngữ Hán Việt, nghĩa đen là "ngàn vẻ kiều diễm, trăm phần quyến rũ".
Huống hồ, nàng ruột thịt bên ngoại để dựa .
Phụ nàng cũng chỉ mỗi một nhi t.ử là Diêu Tranh, rõ ràng trong lòng càng xem trọng con trai. Khi , vợ chồng bất hòa, phụ t.ử lạnh nhạt, nàng miễn cưỡng còn thể tự thuyết phục bản rằng vẫn là một phần trong cái nhà .
Thế nhưng giờ đây, phụ sống hòa thuận với kế phu nhân, thiết với con trai trưởng do kế thất sinh , khiến nàng càng giống như ngoài trong chính nhà .
Diêu Tranh trở về kinh thành cuối năm ngoái, thực cũng là do nhiều Diêu Trọng Hòa thư thúc giục nên mới chịu về. Trước , rời nhà là vì chấp nhận cách hành xử của phụ , một trận cãi vã lớn liền giận dỗi bỏ .
bây giờ, nếu phụ chịu xuống nước, ý lành thì Diêu Tranh cũng chẳng còn lý do gì để tiếp tục xa.
Trước giận dỗi rời khỏi kinh thành, thật sớm hối hận. Khi , trong lúc tức giận mới đưa quyết định nông nổi, đến khi mới nhận : thực sự nên để mẫu và tỷ tỷ ở kinh thành một đối mặt với đám đó. một khi bỏ , thì dễ gì đầu trở .
Bây giờ trở về, cũng định rời thêm nữa.
Nếu phụ cư xử đàng hoàng, dĩ nhiên cũng sẵn lòng sống hòa thuận, phụ từ t.ử hiếu (cha hiền con hiếu). nếu ngày nào đó phụ vẫn chứng nào tật nấy, thì cũng ngại lên đối đầu. Chỉ cần còn ở trong nhà , kẻ khác đừng mong thể bắt nạt mẫu thêm một nào nữa.
Khi còn nhỏ, thể hiểu . giờ đây dần lớn, sắp bước tuổi trưởng thành, cũng đến lúc bắt đầu.
Điều Diêu Tranh rõ nhất là, nếu thể lâu dài định trong gia tộc , nhất định thi đỗ công danh. Diêu gia vốn là một gia đình trọng văn, thứ đều dựa tài năng, mà công danh chính là nền tảng để vững trong gia đình .
Mặc dù còn trẻ, nhưng cũng quyết định sẽ thử sức trong kỳ thi mùa thu năm nay. Nếu bỏ lỡ cơ hội , chờ thêm ba năm nữa mới thể thi .
Kể từ khi trở về kinh thành cuối năm ngoái, ngoài những buổi xã giao cần thiết , thời gian còn Diêu Tranh đều dành hết cho việc sách trong thư phòng. Hầu như mỗi ngày, đều thức đến khuya, đó sáng hôm dậy sớm tiếp tục học.
Thấy con trai kiên quyết như , Diêu Trọng Hòa trong lòng cũng vui mừng.
Chỉ là hôm nay là ngày sinh nhật thứ 40 của mẫu , Diêu Tranh đương nhiên dậy sớm sách. Sáng nay, khi thức dậy, tiên đến thỉnh an mẫu trong viện, đợi đến giờ thích hợp, tự ngoài đón tiếp khách khứa.
Khi Diêu Phẩm Nhàn đến, nàng thấy nụ tươi tắn của , đang cửa đón khách. Dường như trưởng thành trong chớp mắt.
Tình cảm giữa tỷ hai từ nhỏ sâu đậm, lúc , Diêu Phẩm Nhàn thấy tiếp đãi với vô cùng chu đáo, trong lòng khỏi vui mừng.
"Tranh ca nhi." Chưa kịp xuống xe ngựa, Diêu Phẩm Nhàn vén màn xe, gọi qua khe cửa.
Diêu Tranh thấy , vội vã đón nàng.
Xe ngựa Ngụy vương phủ đến, đó thấy tỷ phu đỡ tỷ tỷ xuống xe, Diêu Tranh liền bế Khang An, cháu ngoại của lên.
Khang An với cữu cữu, cứ bám lấy chịu xuống.
Mãi đến khi Diêu Phẩm Nhàn xuống xe, nàng mới với Khang An rằng cữu cữu việc gấp, bảo bé đừng phiền. Lúc đó, Khang An mới ngoan ngoãn dừng.
Ngụy vương ôm Khang An từ tay của thê t.ử, : "Ngươi bận thì , cần tiếp đón chúng ."
Diêu Tranh đầu xung quanh, thấy lúc khách khứa đến đông đủ, liền từ chối, chỉ cúi đầu chào Ngụy vương : "Khi nào đến lúc ăn cơm, sẽ kính tỷ phu một chén rượu." Nói xong, rời .
Đã trong phủ tiếp đón Ngụy vương, Diêu Phẩm Nhàn liền trong phòng mẫu .
Lúc , trong sân của mẫu đông. Không chỉ nhà bên ngoại của Bùi gia, mà ngay cả từ nhị phòng và tam phòng trong phủ cũng đều mặt ở đây.
Diêu Phẩm Nhàn thể bội phục hai vị thúc phụ và thím, thấy tình hình liền lập tức đổi cách hành xử.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/kiep-truoc-lam-vuong-phi-bac-menh-kiep-nay-ta-khong-muon-lam/chuong-90.html.]
Hơn nữa, họ cũng chẳng cảm thấy ngượng ngùng, cứ như thể những chuyện đây mà họ ép buộc mẫu từng xảy .
Mà khi Diêu Phẩm Nhàn đến, hai họ càng nhiệt tình hơn. Cứ một câu khen một câu tán, hầu như tất cả đều là những lời khen mà họ về Diêu Phẩm Nghiên đây.
Diêu Phẩm Nhàn những lời đó, chỉ khẽ mà gì, cũng chẳng bận tâm nhiều.
Biết rõ họ là thế nào thì cũng đủ, cần nhắm cả. Nếu họ thật sự nịnh bợ mẫu , chỉ cần đừng phiền mẫu sống yên là . Họ nịnh bợ thì cứ để họ , chẳng ảnh hưởng gì.
Cứ so với việc họ khó chịu, khiến mẫu ngột ngạt, chẳng hơn ?
vì họ ở đó, chuyện riêng tư cũng thật khó. Sau khi một lát, Diêu Phẩm Nhàn liền lên tiếng với hai thím: "Hôm nay là ngày sinh thần của mẫu , bà thể tự lễ mừng thọ, nên tất cả công việc lớn nhỏ trong phủ đều nhờ các thím giúp đỡ. Lúc nãy khi đến, thấy nhiều quý nữ tiếp đón. Các thím thể tiếp đón họ ? Nếu , ngoài Diêu gia chúng hiểu quy củ."
Diêu nhị phu nhân và Diêu tam phu nhân , trao đổi một ánh mắt.
Một lúc , hai mới ngượng ngùng dậy. Diêu nhị phu nhân lên tiếng , xin và : "Xem trí nhớ của kìa, chỉ nhớ mãi chuyện với đại tẩu. Hôm nay là ngày sinh thần của đại tẩu, đại tẩu nên nghỉ ngơi cho mới ."
Diêu tam phu nhân liền tiếp đón Diêu Phẩm Nhàn và nhà Bùi gia, : "Các cứ trò chuyện, lát nữa đến giờ ăn cơm, sẽ tự đến mời các ."
Bùi lão phu nhân và Diêu lão phu nhân âm thầm đấu đá nhiều năm, vì chuyện của từng nữ nhi nên mối quan hệ thông gia giữa hai nhà luôn hòa thuận. Những năm gần đây, Bùi lão phu nhân càng ưa gì Diêu gia.
Chỉ là hôm nay khi quyết định giảng hòa, là trong cảnh như thế , Bùi lão phu nhân đương nhiên thể tỏ khó chịu.
Vì , Bùi lão phu nhân vội vàng nở nụ , : "Vậy hôm nay thật sự nhờ hai vị phu nhân vất vả ."
Diêu tam phu nhân liền đáp: "Lão nhân gia gì ? Chúng đều là một nhà, khách sáo như thế?"
Sau một lúc khách sáo, cuối cùng hai cũng rời .
Khi họ , Bùi thị mới cảm thấy thoải mái, lúc bà thể thoải mái những suy nghĩ trong lòng.
"Trước mỗi gặp mặt là họ chèn ép, khiến phiền. Giờ tuy còn như , nhưng chỉ cần việc gì, họ đến đây những lời thâm sâu, cũng thấy khó chịu. Hơn nữa, trong lòng họ đang tính toán gì, . Không ai trong họ ý ."
Bùi lão phu nhân , an ủi: "Cả hai vị phụ (hai chị em dâu) của ngươi, tuy tính tình mấy dễ chịu gì, nhưng đều là việc. Mà chị em dâu , đôi lúc vì thể diện, vẫn nhẫn nhịn. Nếu con thấy họ phiền, họ đến thì cứ giả vờ khỏe, như thế cũng coi như một cách để tiễn khách.”
Bùi thị : “Hai đó mặt dày lắm, chẳng buồn khách sáo với họ gì. Nếu nào họ cũng đến là giả vờ bệnh, sợ giả mãi thành thật, tự chuốc lấy bệnh mất.” Nói hừ nhẹ một tiếng: “Dù thì bọn họ cũng chẳng gì quan trọng, đối phó qua loa là .”
Vừa , Bùi thị bỗng bật , vẻ mặt rạng rỡ, rõ ràng là vui mừng.
“Nhàn nhi bây giờ khiến yên lòng, hiện tại chỉ còn lo cho Tranh ca nhi thôi. Nó dự tính năm nay sẽ dự kỳ thi, nếu thể đậu , đó cưới thê cửa, chẳng còn gì để bận tâm nữa, chỉ việc chờ ôm cháu mà vui tuổi già thôi.” Nói đến đây, bà khẽ thở dài một tiếng: “Nửa đời sống chẳng bao nhiêu yên , bây giờ xem như cũng đến lúc khổ tận cam lai .”
Phu nhân Xương Ninh Bá vội vàng phụ họa: “Nhàn nhi bây giờ ở trong cung chẳng khác gì như cá gặp nước, mưa thì mưa, gió liền gió. Cả Thái hậu lẫn Hoàng hậu đều vô cùng tin nhiệm con bé. Còn Tranh ca nhi thì từ nhỏ là đứa bé tiền đồ, trong đám nam nhi cùng thế hệ Diêu gia, nó là xuất sắc nhất. Nếu giờ nó quyết tâm tham gia thi cử, nghĩ chắc chắn thể đỗ đạt. Ngươi đó, về chỉ cần an tâm hưởng phúc là !”
Kỳ thật trong lòng Bùi thị cũng nghĩ giống như , nhưng đang khen con trai , bà tiện mở miệng hùa theo tự khen con.
Chỉ khẽ chuyển đề tài, hỏi: “Triều ca nhi dạo thế nào ?”
Phu nhân Xương Ninh Bá đáp: “Nó cũng coi như chí, luyện tập chăm chỉ, Vương gia cũng bằng lòng kiên nhẫn dẫn dắt. Chỉ là... mấy gần đây trở về, sắc mặt chút ỉu xìu, hỏi thì chẳng gì rõ ràng. Cũng đợi đến khi thái nãi nãi của nó đích gặng hỏi, nó mới chịu hé miệng kể đôi ba câu.”
Phu nhân Xương Ninh Bá thở dài một tiếng, giọng mang theo chút tiếc nuối:
“Thiên tư vốn là điều vô cùng quan trọng. Tư chất của đứa nhỏ hạn, dù Vương gia đích chỉ dạy cũng khó mà tiến bộ vượt bậc. Nó , Vương gia hề trách cứ, vẫn đối đãi với nó, vì trong lòng càng thêm áy náy.”
Bùi thị thế, vội lên tiếng an ủi: “Chuyện gì cũng cần thời gian, thể vội . Đứa nhỏ tuổi vẫn còn nhỏ, khi thật sự khai ngộ thôi. Biết một ngày nào đó bỗng thông suốt, tiền đồ sáng lạn còn đang chờ phía .”
Phu nhân Xương Ninh Bá mấy lạc quan, chỉ thở dài: “Hy vọng là . Thật cũng mong gì nhiều, chỉ mong nó thể hơn cha ông một chút, gánh vác Bùi gia là mãn nguyện .”
Từ thời ngoại tổ phụ trở , dường như nam nhân bên ngoại đều kém hơn cùng lứa một bậc. Bao năm trôi qua, Bùi gia sớm còn khí thế huy hoàng như thuở ban đầu.
Nếu Diêu Phẩm Nhàn chỉ là một cô nương bình thường, thức tỉnh, cũng hệ thống Tiểu Ngũ bên , lẽ nàng sẽ chẳng nghĩ gì nhiều. từ khi Tiểu Ngũ thì kiến thức cũng rộng hơn, giờ nghĩ chuyện , trong lòng nàng khỏi dâng lên một tia nghi hoặc, chẳng lẽ Bùi gia thật sự nguyền rủa?
Hoặc thể... trong thiên hạ , ngoài nàng còn giống như nàng, dựa thành nhiệm vụ để đạt điều gì đó.
Mà , tâm nguyện là khiến cho Bùi gia suy bại?
Nghĩ đến đây, Diêu Phẩm Nhàn lập tức nghiêm túc, vội vàng hỏi thầm trong lòng: “Tiểu Ngũ, về tình hình bên nhà , ngươi bao nhiêu?”