Kiếp Trước Làm Vương Phi Bạc Mệnh, Kiếp Này Ta Không Muốn Làm! - Chương 77
Cập nhật lúc: 2026-03-02 02:44:46
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/9AJYX97Iug
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thục phi cực kỳ chán ghét Diêu Phẩm Nhàn – vị Ngụy vương phi từ lâu. Vừa thấy nàng là trong lòng khó chịu, giờ còn đoạn đối thoại thì càng thêm bực bội.
Bà vốn dĩ Thái t.ử thiết với Khôn Ninh Cung, mà giờ đây hai mẫu t.ử Thái t.ử còn hóa giải hiểu lầm, mà nguyên nhân là do Diêu Phẩm Nhàn giúp đỡ... bà thể tức?
Nếu lúc tay một thanh đao, mà thể g.i.ế.c nàng trong âm thầm, để ai phát hiện thì Thục phi chắc chắn sẽ do dự mà tay ngay lập tức.
Đáng tiếc, bà thể .
Và chính vì thể gì, trong khi ngày càng căm ghét Diêu Phẩm Nhàn hơn, nên giờ phút , trong lòng Thục phi oán khí trào dâng, ghét đến mức thể kìm nén.
Thế nhưng điều trớ trêu là, bà càng ghét bao nhiêu, Diêu Phẩm Nhàn càng lợi bấy nhiêu.
Ngay lúc đó, bên tai Diêu Phẩm Nhàn vang lên một âm thanh “Đinh” nhẹ nhàng.
[Giá trị thọ mệnh +12 tháng]
Diêu Phẩm Nhàn còn nhớ rõ ở Khôn Ninh Cung, Thục phi từng Thái hậu trách phạt, chỉ tát miệng mà còn giam lỏng. Khi , hệ thống chỉ ban cho nàng mười tháng thọ mệnh mà thôi. Thế mà hôm nay, tận mười hai tháng.
Chỉ điểm thôi cũng đủ thấy, Thục phi đối với nàng hận đến tận xương tủy.
Thục phi càng hận, Diêu Phẩm Nhàn càng để tâm. Trái , nàng còn thấy chuyện là điều , Thục phi càng căm ghét thì nàng càng thể tích lũy nhiều thọ mệnh hơn.
Đối diện Thục phi, Diêu Phẩm Nhàn chẳng hề lấy lễ vãn bối hành lễ hỏi han, chỉ ôn hòa nhẹ, xem như chào hỏi.
“Thục phi nương nương từ hồi cung ?” Diêu Phẩm Nhàn mỉm nhã nhặn, giọng điệu ôn hòa, biểu cảm đoan trang. Lời tuy nhẹ nhàng nhưng đúng lúc đúng chỗ, khiến thể bắt bẻ lấy một chữ. “Thời tiết lạnh thế , nương nương vẫn nên giữ gìn sức khỏe mới .”
Không ngoài, Thục phi cũng chẳng buồn giữ vẻ ngoài đoan chính nữa. Bà lạnh mặt, giọng cũng lạnh : “Bổn cung , phiền Ngụy vương phi ngươi lo.”
Nói đoạn, bà liếc mắt Diêu Phẩm Nhàn bằng ánh mắt lạnh nhạt khinh thường. Ánh mắt đầy vẻ chán ghét, lời cũng độc địa giấu diếm.
“Ngụy vương phi ngươi tự rõ, cái dáng vẻ sức nịnh bợ Khôn Ninh Cung , chẳng khác gì một con ch.ó chạy theo xin chủ ban thưởng, mà ghê tởm. Hoàng hậu chẳng qua chỉ coi ngươi như một món đồ chơi để tiêu khiển mà thôi. Ngươi thật sự tưởng thể trèo cao mà chen chân Khôn Ninh Cung ?”
Bị Thục phi nh.ụ.c m.ạ thậm tệ như , Diêu Phẩm Nhàn để tâm. Nét mặt nàng vẫn bình thản như nước, hề chút d.a.o động.
Nàng chỉ mỉm , thản nhiên đáp: “Chẳng qua Vương phi chỉ là món đồ chơi để Hoàng hậu nương nương mua vui mà thôi. Vậy còn Thục phi nương nương thì ?”
Nàng nghiêng đầu, nụ vẫn dịu dàng như gió xuân: “Đều là trò tiêu khiển cho khác vui lòng, thì ai hơn ai, ai cao quý hơn ai chứ?”
Thục phi cứng họng, lời nào. Chỉ ánh mắt độc địa như d.a.o găm hung hăng trừng về phía Diêu Phẩm Nhàn.
Bàn tay giấu trong tay áo cũng siết c.h.ặ.t dần , móng tay dài sắc nhọn cắm sâu da thịt, đau đến chảy m.á.u mà bà vẫn .
Diêu Phẩm Nhàn thu mười hai tháng thọ mệnh, lời lẽ của Thục phi mắng nàng cũng đáp trả sòng phẳng, trong lòng thấy thỏa mãn. Vì thế, nàng cũng chẳng buồn dây dưa đấu khẩu thêm nữa.
Nàng thêm lời nào, chỉ vẫn giữ nụ lễ độ, khẽ gật đầu với Thục phi ung dung rời , dáng vẻ thong thả, tuyệt chẳng vướng bận chút nào.
Còn bên , Thục phi hồi lâu vẫn thể bình tâm trở .
Rất rõ ràng mấy lời của Diêu Phẩm Nhàn, từng câu từng chữ đều đ.â.m trúng chỗ đau sâu kín nhất trong lòng bà .
…
Một hồi lâu , Thục phi mới dần dần điều chỉnh cảm xúc của . Bà khẽ ngẩng cằm, bày vẻ mặt kiêu ngạo, tiếp tục bước , lạnh lùng như chẳng gì đáng để tâm.
Nô tỳ Bạch Thược hầu hạ bên cạnh thấy vội vàng đuổi kịp theo.
Về đến Trường Xuân Cung, thấy khung cảnh quen thuộc, Bạch Thược mới dám lên tiếng, đầy phẫn nộ: “Hôm nay Ngụy vương phi đối xử với nương nương như thế, thật sự quá mức vô lễ! Khi nào Hoàng Thượng đến, nương nương nhất định cho rõ.”
Thục phi cởi áo choàng lông cáo đưa cho Bạch Thược treo lên, lạnh lùng đáp : “Nếu chuyện , lẽ sẽ cảm thấy bổn cung keo kiệt. Việc nhỏ như thế mà so đo với tiểu bối, thật sự là đáng.”
Bạch Thược treo áo choàng xong, gần, tiếp tục hầu hạ.
Nàng thấp giọng : “ mà, như thật sự là quá ủy khuất cho nương nương.”
Thục phi xuống mép giường, tay đặt lên chậu than để sưởi ấm. Mặt và lạnh lùng, ánh mắt chút cảm xúc, cứ thế chằm chằm ngọn lửa trong chậu than, như đang suy tư điều gì đó.
“Ủy khuất một lúc thì đáng gì? Mây mù cũng lúc tan , sẽ thấy trăng sáng. Đến khi , bổn cung báo cái thù ?”
“Nương nương đúng lắm.” Bạch Thược xổm một bên, giúp Thục phi đ.ấ.m chân nịnh hót: “Chờ cô nương gả , Thái t.ử phi sẽ là Quách gia. Đến lúc đó, Thái t.ử và cô nương sẽ là phu thê, cô nương ở bên cạnh Thái t.ử, còn sợ Thái t.ử thể hòa hợp với Khôn Ninh Cung ?”
Bạch Thược đến "cô nương", chính là Quách Vân La, cháu gái của Quách Thục phi.
Quách Vân La từ nhỏ Quách Thục phi yêu quý, thường xuyên mời đến Trường Xuân Cung chơi. Dần dần, nàng và Thái t.ử cũng trở nên quen . Hai lớn lên cùng , tình cảm như thanh mai trúc mã.
Quách Vân La luôn mến mộ Thái t.ử, vẻ như ý định lấy phu quân khác. Vì thế, dù hơn hai mươi tuổi, nàng vẫn gả .
Trong cung, ai cũng chuyện , kể cả Thái t.ử. Thái t.ử đối xử vô tình với Quách Vân La, điều ai cũng .
Quách Vân La , nàng nhất định gả cho Thái t.ử. Nếu Thái t.ử , nàng sẽ ép buộc. Tuy nhiên, nàng sẽ luôn theo trái tim , sợ cả đời gả, nhưng tuyệt đối sẽ lấy mà nàng yêu.
Thái t.ử tiếp tục khuyên nàng nữa, chỉ là đó cố gắng tránh mặt.
Lần khi Thái t.ử dẫn quân nam hạ, Quách Vân La cải trang thành nam, lặng lẽ theo. Thái t.ử đương nhiên , nhưng Thục phi thì rõ. Với tính cách ôn hòa khiêm nhường của Thái t.ử, khi đến chiến trường, sẽ phát hiện Quách Vân La, và chắc chắn sẽ bảo vệ nàng .
Và khi đó, chuyện mới bắt đầu.
Thục phi lạc quan như . Bà , mặc dù Quách Vân La Thái t.ử để mắt, nhưng chắc nàng thể chiếm vị trí Thái t.ử phi. Chỉ là điều đó cũng quan trọng. Chỉ cần Quách Vân La thể Đông Cung, cả đời phụng dưỡng Thái t.ử thì dù Hoàng hậu và Thái t.ử hòa giải, cũng thể dễ dàng như .
Bà hiểu rõ tính tình của Hoàng hậu, bà thà rằng gãy chứ chịu cong. Nếu một của Quách gia Đông Cung, thì dù mẫu t.ử giữa Hoàng hậu và Thái t.ử lúc hòa thuận, cũng khó tránh khỏi sự ly tán.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/kiep-truoc-lam-vuong-phi-bac-menh-kiep-nay-ta-khong-muon-lam/chuong-77.html.]
Suy nghĩ như , trong lòng Thục phi cảm thấy nhẹ nhõm hơn một chút.
Bà nghiêng tựa mép giường, hiệu cho Bạch Thược đến giúp đ.ấ.m chân, : “Nếu Vân La thành công, dù Thái t.ử phi, cũng sẽ là lương . Đến lúc đó, dù Thái t.ử phi là của gia đình Mạnh Hoàng hậu, Vân La vẫn thể đấu với bà .”
Bà hừ một tiếng tiếp: “Thái t.ử tuy thích Vân La, nhưng bổn cung thấy cũng chẳng ưa gì cô tiểu thư Mạnh gia . Cả hai đều thích, ai thắng ai thua ai .”
Bạch Thược vội vàng nịnh hót: “Làm thể giống ? Vân La tiểu thư và Thái t.ử điện hạ cùng tuổi, lớn lên cùng từ nhỏ. Tình cảm thanh mai trúc mã như , thể so với khác ?”
“Ngươi đúng.” Thục phi trong lòng cũng nghĩ như , vì thế khi Bạch Thược thế, bà nhịn mà .
…
Hôm nay, nàng đạt một chút thành tựu, tâm trạng cũng vui vẻ hơn.
Chỉ là niềm vui kịp kéo dài, thì nhiệm vụ đến.
Hệ thống thông báo cho nàng, rằng mục tiêu nhiệm vụ là một nhân vật nguy hiểm, đến gần và đang ở ngay tại huyện Du Đồng.
…
Khi Diêu Phẩm Nghiên đến huyện Du Đồng, nhanh nàng tìm hiểu về Đường gia.
Ngoại tổ của Diêu Phẩm Nghiên là Ôn gia, họ nghề buôn bán, mà ở Du Đồng cũng một công việc ăn. Cữu cữu* của nàng một ngôi nhà ở Du Đồng, mỗi đến đây xử lý công việc đều ở một thời gian, vì căn nhà luôn chăm sóc, quét dọn.
*Cữu cữu: Cậu (em trai của ).
Khi Diêu Phẩm Nghiên tới, nàng liền ở ngay tại đây.
Ngoài bảo vệ và gã sai vặt mà Diêu gia phái đến, Ôn gia cũng yên tâm với nàng , vì Ôn lão thái thái phái một ma ma cùng hai nha đắc lực tới hầu hạ nàng .
Du Đồng là một thành trấn nhỏ, nhưng Diêu Phẩm Nghiên mang theo đội ngũ lớn đến.Hôm đó mới đến thu hút sự chú ý của hàng xóm xung quanh. Không , còn tưởng rằng một nhân vật lớn nào đó đến thăm.
Đường gia nghề buôn bán gia cụ*, khi Diêu Phẩm Nghiên tìm hiểu về Đường gia, nàng trực tiếp dẫn hầu phủ của họ. Nàng lấy lý do là mới chuyển đến sống, cần bổ sung thêm một đồ dùng trong nhà, vì mua nhiều gia cụ ở Đường gia.
*Gia cụ là những vật dụng, đồ đạc dùng trong gia đình, chủ yếu là đồ dùng trong nhà như bàn ghế, giường tủ, đồ nội thất, dụng cụ nhà bếp, v.v. Nói chung, gia cụ là các đồ vật cần thiết để trang trí và phục vụ cho sinh hoạt trong nhà.
Chỉ trong thời gian ngắn, nàng trở thành một khách hàng lớn của Đường gia. Đường gia lão gia là Đường Triệu Thành coi trọng Diêu Phẩm Nghiên, thậm chí tự tiếp đón nàng .
Cứ thế, với những qua thường xuyên, Diêu Phẩm Nghiên dần dần quen với Đường gia nhị tiểu thư, Đường Tế.
Khi Diêu Phẩm Nghiên đầu gặp Đường Tế, nàng nhan sắc của Đường Tế cho kinh ngạc. Nhìn thấy Đường Tế, Diêu Phẩm Nghiên nghĩ rằng Đường nhị tiểu thư chắc chắn là vẻ xuất sắc, nếu , Thái t.ử sẽ một mực nàng như .
ở một nơi nhỏ như thế , một cô gái xinh rốt cuộc thể đến mức nào chứ?
Nàng nghĩ rằng chỉ là một cô gái xinh xắn, tầm thường mà thôi.
Thế nhưng khi thật sự thấy đó, Diêu Phẩm Nghiên mới nhận sai.
Trước mắt là một nữ t.ử trong chiếc váy xanh biếc, mặc dù chỉ là trang phục đơn giản, đầu chỉ cài một cây trâm bình thường, nhưng đến mức khiến thể rời mắt.
Cô gái thật sự xinh , thứ gì nàng mà toát lên vẻ thanh thoát, duyên dáng.
Lần đầu gặp gỡ, trong lòng Diêu Phẩm Nghiên khỏi dâng lên một cảm giác ghen tỵ. Đứng mặt Đường Tế, Diêu Phẩm Nghiên cảm thấy tự ti.
Nàng tự ti vì bản còn là thiếu nữ tuổi thanh xuân nhất, tự ti vì từng kết hôn một , giờ là một phụ nữ hòa ly.
Diêu Phẩm Nghiên quên lý do đến đây, vì , dù lòng nhiều cảm xúc phức tạp, nàng vẫn cố gắng kiềm chế tất cả.
Diêu Phẩm Nghiên dù lớn tuổi hơn một chút, nhưng nàng là từng trải, là trưởng thành từ kinh thành, kiến thức rộng rãi. Vì , chỉ cần nàng quyết tâm và chịu khó để mối quan hệ với Đường Tế, thật sự là khó.
Sau nhiều gặp gỡ, hai dần dần quen . Thậm chí, khi Đường gia Diêu Phẩm Nghiên một ở Du Đồng, họ còn nhiệt tình mời nàng cùng họ ăn bữa cơm tất niên đêm giao thừa.
***
Rất nhanh đến giao thừa, ở kinh thành, khí vô cùng náo nhiệt và phồn hoa.
Không khí năm mới lan tỏa khắp nới.
Chiến sự phương Nam diễn thuận lợi, đúng dịp Tết đến, Hoàng Thượng ban hành chỉ dụ, lệnh sẽ dỡ bỏ lệnh cấm ban đêm bắt đầu từ đêm giao thừa, kéo dài đến hết tháng Giêng. Nói cách khác, từ đêm giao thừa trở , các con đường sẽ thể mở chợ đêm.
Trước đây, dịp Tết cũng từng hủy bỏ lệnh cấm ban đêm, nhưng đó chỉ là rằm tháng tám, và khi Tết Nguyên Tiêu kết thúc, lệnh cấm khôi phục.
Việc hủy bỏ lệnh cấm ban đêm nghĩa là sẽ tăng cường tuần tra ban đêm, nhằm duy trì trật tự trong kinh thành. Mặc dù đội tuần tra trong thành thuộc quyền quản lý của Ngụy vương, nhưng vì hiện là một trong những quan tướng cấp cao thể đếm đầu ngón tay. Đương nhiên cũng sẽ tham gia việc thảo luận và đưa quyết định. Sau khi thảo luận và thống nhất một phương án tuần tra tạm thời nghiêm ngặt và hiệu quả, phương án trình lên triều đình, và Hoàng Thượng phê duyệt.
Hoàng Thượng ấn ngọc tỷ, việc mới chính thức hiệu lực.
***
Vài ngày khi Tết đến, phu thê Ngụy vương ai nấy đều bận rộn công việc của . khi Tết đến, Ngụy vương vội vàng, còn Diêu Phẩm Nhàn thì nhàn rỗi.
Nàng luôn chú ý tình hình ở huyện Du Đồng.
Ngụy vương sớm cảm thấy thê t.ử chút kỳ lạ. Mấy ngày nay, nàng luôn lén lút gì đó mà . Thỉnh thoảng, bắt gặp nàng ngây , như thể chẳng gì cả, chỉ đờ đẫn ngoài. Mỗi khi thấy Ngụy vương, nàng lập tức vẻ như chuyện gì xảy .
Hôm , Ngụy vương về sớm, và thấy thê t.ử giường, im lặng như khi, chằm chằm gian phía . Hắn hiệu cho nô tỳ im lặng, cũng bước nhẹ nhàng, gần như phát tiếng động, tiến gần bên nàng.