Kiếp Trước Làm Vương Phi Bạc Mệnh, Kiếp Này Ta Không Muốn Làm! - Chương 73
Cập nhật lúc: 2026-03-02 02:44:42
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/4VXh7cUzHa
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lần đến đây, Thẩm Hàn Thanh chỉ đơn giản là đến thăm lão phu nhân, mà thực trong lòng chỉ hy vọng thể gặp Diêu Phẩm Nghiên.
Hắn , phu nhân và các cô nương của Diêu gia đều trọng quy củ. Lúc khi ở Diêu gia, tất cả các phu nhân và tiểu thư trong nhà đều đến thỉnh an, chăm sóc lão thái thái chu đáo.
Chỉ là tính sai. Đến khi trong, mới nhận vẫn gặp gặp.
Lúc , phòng của lão thái thái tuy đông , nhưng thiếu vắng trông đợi.
Hắn liếc qua một lượt, thấy Diêu Phẩm Nghiên, Thẩm Hàn Thanh thoáng nhíu mày, nhưng vẫn giữ vẻ mặt bình thản, thu ánh mắt, đó cúi , khẽ ôm tay chắp thi lễ một cách lịch sự: “Vãn bối diện kiến Diêu lão phu nhân.”
Hiện tại, Thẩm Hàn Thanh ở trong triều là một quan viên chính tam phẩm, địa vị tôn quý, Diêu gia ai nấy đều rõ như lòng bàn tay. Cả Diêu gia đều vô cùng hài lòng và kính trọng .
Lão thái thái liền nở nụ tươi rói mặt, bà vui mừng khi thấy Thẩm Hàn Thanh chỉ thăng chức nhanh ch.óng mà còn vẫn giữ sự kính trọng như đối với . Bà , thể giấu nổi niềm vui.
“Hiện giờ là quan viên chính tam phẩm trong triều, phận tôn quý, còn là thư sinh như nữa, nhưng vẫn giữ khiêm tốn, thật .” Sau khi khen ngợi , lão thái thái vội vàng sai dọn một chiếc ghế mây, mời xuống, tiếp tục trò chuyện.
Diêu Phẩm Nghiên mặt, Thẩm Hàn Thanh khỏi cảm thấy chút thất vọng trong lòng. Tuy , với phận của bây giờ, cũng tiện hỏi nhiều.
Càng thể ngay lập tức rời .
Lúc đến là để thỉnh an lão thái thái, nếu chuyện gì quan trọng, cũng tiện chỉ đó mà luôn.
Vì thế, Thẩm Hàn Thanh cảm ơn lão thái thái, từ từ xuống ghế.
Diêu Trọng Hòa vui mừng, ông đưa mắt hiệu cho một nha mang hộp điểm tâm mà Thẩm Hàn Thanh mang tới đặt lên mặt lão phu nhân. Sau đó, ông mỉm với bà: “Thẩm hiền chất vẫn nhớ mẫu thích ăn đồ ngọt, nên cố ý ghé Hạnh Hoa Lâu mua điểm tâm mang đến. Người cũng đấy, điểm tâm ở đó dễ mua, xếp hàng từ sáng sớm mới . Chỉ riêng phần lòng thành thôi, cũng quý .”
Lão phu nhân thì càng thêm vui vẻ, đến khép miệng: “Thẩm đại nhân lòng như , thật cảm ơn cho hết.” Nghĩ một lúc, bà : “Hôm nay nếu ngài bận việc gì thì ở ăn cơm trưa cùng chúng nhé. Ngài sống một ở kinh thành, cũng chăm sóc, đến đây ăn bữa cơm nhà cũng đỡ lo nghĩ.”
Thẩm Hàn Thanh hiểu rõ, dù ở ăn cơm thì cũng như những , chỉ ăn cùng mấy nam nhân trong tiền viện, chắc chắn cơ hội gặp mà gặp. Đã cũng là công cốc, định ở thêm nữa.
Hắn liền dậy, chắp tay : “Lão phu nhân lòng, cảm kích. mới nhận chức Kinh Triệu Doãn, công việc còn nhiều, trong nha môn vẫn còn nhiều hồ sơ cần xử lý gấp, nên e là hôm nay tiện nán . Đợi khi nào rảnh rỗi hơn, sẽ đến thăm .”
Thẩm Hàn Thanh , thực vẫn là giữ cớ để thể tiếp tục đến thăm, hy vọng một ngày nào đó sẽ tình cờ gặp Diêu Phẩm Nghiên. Hắn nghĩ, một gặp thì , chẳng lẽ nào cũng gặp ? Hắn tính sẵn đường dài, nên mới như , để dễ bề .
Lão phu nhân thì càng vui, trong lòng mong tài, chí như Thẩm đại nhân thể thường xuyên đến Diêu gia chơi. Bà liền luôn: “Vậy càng . Sau nếu rảnh thì cứ tới chơi. Nếu bận việc công, thì ở ăn cơm cùng chúng . Ngài sống một ở kinh thành, cũng , duyên với Diêu gia thì cứ xem chúng như nhà cũng .”
Thẩm Hàn Thanh lễ độ giữa đại sảnh, những lời tình của bà, đều lượt gật đầu đồng ý: “Vậy xin phép cáo từ ạ.”
***
Sau khi Thẩm Hàn Thanh rời , những đang cùng lão phu nhân cũng lượt giải tán. Nhìn hộp điểm tâm vẫn còn đặt bàn bên cạnh, lão phu nhân trầm ngâm một lát : “Đem hộp điểm tâm theo , qua xem Nghiên Nhi một chút.”
Bà vốn nghĩ chuyến săn, Nghiên Nhi thể tạm thời khuây khỏa phần nào, lấy chút tinh thần. Nào ngờ khi trở về, tâm trạng con bé những chẳng khá hơn mà thậm chí còn trở nên trầm lặng hơn .
Giờ thì càng ru rú trong phòng, chẳng buồn ngoài. Lão phu nhân lo, nếu cứ tiếp tục thế , sớm muộn gì con bé cũng sẽ vì buồn khổ mà sinh bệnh.
Bà từng cha Nghiên Nhi , rằng Nghiên Nhi từng âm thầm tính toán để thể tiếp cận Hoàng hậu nương nương. Kết quả, chẳng những hai cha con suýt nữa đắc tội, khiến Hoàng hậu nổi giận, mà điều con bé cuối cùng cũng thành. Ngược , cơ hội đó rơi tay nha đầu .
Mà nha đầu đó thì vốn Thái hậu và Quý phi chống lưng, giờ thêm cả Hoàng hậu nâng đỡ… Đặt vị trí của Nghiên Nhi, bà hiểu nỗi thất vọng, uất ức trong lòng con bé lúc .
Bà cũng giận, cũng hận đứa nhị cô nương lắm chứ, nhưng còn gì nữa? Dù cam lòng, địa vị của nhị cô nương giờ vững như bàn thạch, vận khí còn cực kỳ .
Hận thì ? Chẳng lẽ thể gì nó? G.i.ế.c nó thì càng thể. Huống chi, hiện tại cả Diêu gia vẫn còn nhờ nhị cô nương để duy trì quan hệ với phủ Ngụy vương mà.
Với đứa cháu gái trưởng , lão phu nhân vẫn luôn cảm thấy trong lòng. Trải qua bao sóng gió, đến giờ bà càng thấy rõ: thực sự thể giúp gì nhiều cho Nghiên Nhi nữa. Chỉ còn thể quan tâm con bé từ những chuyện nhỏ nhặt, chăm chút, chở che phần nào cho nó mà thôi.
“Nghiên Nhi từ nhỏ thích ăn điểm tâm ở Hạnh Hoa Lâu.” Lão phu nhân vịn tay nha bước ngoài, kể chuyện cũ cho đám hầu : “Nhớ khi xưa, lúc con bé sắp gả Tề gia, nó còn vì nghĩ sẽ ăn điểm tâm ở đó nữa. Hình ảnh đó, đến giờ vẫn còn nhớ rõ ràng.”
Nhắc đến chuyện hôn nhân với Tề gia, nét mặt lão phu nhân thoáng trầm xuống.
Thấy , đám nha và ma ma cũng khéo léo chuyển hướng câu chuyện, nhắc gì thêm đến Tề gia, chỉ rằng: “Đại cô nương mà thấy điểm tâm Hạnh Hoa Lâu , chắc chắn sẽ vui lắm đấy ạ.”
***
Quả nhiên, lúc Diêu Phẩm Nghiên đang chút vui vẻ thật, nhưng vì hộp điểm tâm .
Nàng vui là bởi vì cuối cùng cũng nghĩ một cách hợp tình hợp lý để tiếp cận và kết với Thái t.ử Đông Cung. Cũng may, nàng là từng sống qua quãng thời gian , đối với những chuyện sẽ xảy trong vài năm tới, nàng rõ hơn khác nhiều.
Mấy ngày nay, Diêu Phẩm Nghiên dành phần lớn thời gian để rà soát những gì nhớ . Nàng cẩn thận lật lật những mốc thời gian quan trọng trong trí nhớ, ghi nhớ từng biến cố lớn nhỏ xảy trong từng thời điểm.
Nàng phát hiện, chẳng bao lâu nữa, vùng duyên hải phía Đông Nam sẽ xảy biến động do bọn cướp biển gây . điều khiến nàng bất ngờ là, Hoàng thượng phái vốn luôn giỏi việc quân sự là Ngụy Vương , mà giao binh quyền cho Thái t.ử Đông Cung, đích xuất chinh dẹp loạn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/kiep-truoc-lam-vuong-phi-bac-menh-kiep-nay-ta-khong-muon-lam/chuong-73.html.]
Chính trong đó, Thái t.ử thương nặng.
Khi triều đình thông báo ngoài rằng Thái t.ử thương trong lúc đ.á.n.h dẹp giặc biển, vì cần một thời gian dài để tĩnh dưỡng. Trong suốt một năm đó, Thái t.ử hề lộ diện, cũng hề thượng triều nào.
Dần dần, trong kinh thành và khắp nơi bắt đầu rộ lên lời đồn: liệu Thái t.ử xảy chuyện chẳng lành? Có thậm chí nghi rằng Thái t.ử mất từ lâu, chỉ là Hoàng thượng triều cục rối loạn nên vẫn giữ kín công bố tang sự.
đúng lúc lời đồn đang lan rộng, Thái t.ử bất ngờ xuất hiện trở , khiến ai nấy đều sửng sốt.
Kỳ lạ hơn nữa là chẳng bao lâu , Thái t.ử tuyên bố thành một nữ t.ử bình thường xuất từ một gia đình buôn bán nhỏ ở phương Nam – họ Đường. Dù nàng là cháu ngoại của Doãn Các Lão trong triều, nhưng Đường gia chỉ là nhà buôn bình dân, hề thuộc hàng danh môn vọng tộc.
Một Thái t.ử cao quý như thành một nữ thương nhân? Chuyện khi đó khiến cả kinh thành bàn tán xôn xao.
Tuy nhiên, khi suy nghĩ kỹ lưỡng nhiều ngày, Diêu Phẩm Nghiên dần dần hiểu lý do phía .
Có lẽ trong suốt một năm , Thái t.ử hề ở trong kinh thành mà là đang hôn mê ở nơi nào đó, tỉnh hoặc thậm chí là mất trí nhớ. Nếu , thể bặt vô âm tín suốt thời gian dài như thế?
Và cũng trong thời gian đó, Thái t.ử gặp Đường thị, nàng thể chăm sóc khi còn nhớ phận. Cũng bởi , khi hồi phục trí nhớ và trở về kinh, Thái t.ử mới kiên quyết cưới nàng thê.
Nếu như … thì chỉ cần tìm Đường thị , chẳng sẽ cơ hội tiếp cận Thái t.ử ?
Khi , chuyện Thái t.ử cưới nữ t.ử xuất thương nhân từng chấn động kinh, thông tin về Đường gia vì thế cũng lan rộng. Nếu điều tra, việc khó.
Nay trong lòng chủ ý, Diêu Phẩm Nghiên cuối cùng cũng thấy rõ con đường cần . Trong đáy mắt nàng ánh lên một tia phấn chấn, niềm vui giấu hiện rõ khuôn mặt.
***
Lão thái thái trông thấy cháu gái tinh thần khá hơn, cũng nhẹ lòng hẳn.
“Nghiên Nhi, ngươi xem tổ mẫu mang gì tới cho ngươi đây.” Lão thái thái mỉm , đón lấy hộp đồ ăn từ tay nha đặt lên bàn mặt nàng: “Là điểm tâm của Hạnh Hoa Lâu đấy.”
Tâm trạng , thì thái độ với tất nhiên cũng sẽ dịu dàng hơn.
Cho nên, khi đối mặt với sự quan tâm của tổ mẫu, Diêu Phẩm Nghiên cũng cố gắng nghĩ đến những chuyện khiến buồn bực nữa, càng trách móc bà thêm điều gì.
“Tổ mẫu sai Hạnh Hoa Lâu mua cho con ?” Tâm tình đang , khẩu vị tự nhiên cũng theo đó mà khá lên. Lại thấy đúng loại điểm tâm thích nhất, nàng càng cảm thấy vui vẻ.
Lão thái thái nhận công lao , chỉ nhẹ nhàng thật: “Không mua . Là vị Thẩm đại nhân mang tới hiếu kính . Biết từ nhỏ con thích điểm tâm của Hạnh Hoa Lâu, nghĩ chẳng bằng đưa cho con nếm thử.”
Nghe tới đây, Diêu Phẩm Nghiên khỏi thấy cảm động. Đồng thời, trong lòng nàng cũng dâng lên một chút áy náy vì đó trách nhầm tổ mẫu.
Có phần chột , nàng dám mắt bà, chỉ thuận miệng hỏi: “Là vị Thẩm công t.ử từng sống nhờ nhà một thời gian năm xưa?”
“Phải, chính là đó.” Lão thái thái nhắc đến Thẩm Hàn Thanh là liền rạng rỡ cả khuôn mặt, giấu niềm tự hào: “Năm cảm thấy kẻ tầm thường. Quả nhiên, giờ mới hơn hai mươi lăm tuổi lên Kinh Triệu Doãn, quan tam phẩm . Phụ con đến tuổi tứ tuần mới Đại Lý Tự Khanh.”
“Vậy ?” Diêu Phẩm Nghiên với Thẩm Hàn Thanh vốn chẳng ấn tượng gì sâu sắc, nên cũng lấy gì quan tâm. Nàng chỉ thản nhiên đáp một câu: “Vậy thì quả là giỏi thật.”
Sau đó, nàng lập tức chuyển chủ đề:
“Tổ mẫu, ngài đến đúng lúc, con chuyện thưa với ngài.”
“Chuyện gì, con cứ .” Lão thái thái xuống bên cạnh, nghiêm túc lắng .
Diêu Phẩm Nghiên mỉm , giọng ôn hòa: “Lâu con gặp ngoại tổ mẫu. Bà tuổi cũng cao, gần đây sức khỏe . Vừa bà còn gửi thư đến, nhớ con. Con nghĩ, chi bằng sớm về thăm bà một chuyến, cũng xem như chút hiếu tâm của cháu.”
Ngoại tổ của Diêu Phẩm Nghiên là Ôn gia ở phương Nam. Tuy cùng nơi với cô nương Đường gia, nhưng một khi đến Ôn gia, lấy cớ qua huyện nơi Đường gia ở cũng sẽ thuận tiện hơn nhiều.
Lúc Diêu Phẩm Nghiên tính toán riêng. Trong triều sắp xảy biến động, nàng tất nhiên nắm bắt cơ hội.
Mà cùng lúc , Diêu Phẩm Nhàn bên cũng đang suy xét đến chuyện .
Chỉ là, nàng ý định nhúng tay can thiệp.
Dẫu Thái t.ử gặp nạn, nhưng nếu chỉ là chút thương tích ngoài da, thì cũng đến nỗi quá lo. Huống chi, nếu mệnh Thái t.ử kiếp nạn , thì thể cơ duyên gặp gỡ Đường thị – sẽ trở thành Thái t.ử phi?
Điều quan trọng hơn cả là, những chuyện liên quan đến đại sự trong triều, dù nhúng tay, nàng cũng tư cách và khả năng để can dự.
Thật , chuyện Thái t.ử gặp kiếp nạn , Diêu Phẩm Nhàn cũng chẳng quá bận tâm. So với sự nguy hiểm của Thái t.ử sắp tới, nàng quan tâm hơn đến một khác, đó chính là Hoàng hậu nương nương.