Kiếp Trước Làm Vương Phi Bạc Mệnh, Kiếp Này Ta Không Muốn Làm! - Chương 72

Cập nhật lúc: 2026-03-02 02:44:41
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/9AJYX97Iug

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thấy Vương gia tới, Diêu Phẩm Nhàn liền đẩy vở bài tập của con trai tới mặt , hiệu kiểm tra nữa.

“Thiếp hôm nay mệt quá . Vương gia đến, để giúp Khang An xem bài tập .” Nàng nhẹ nhàng, hợp tình hợp lý, chẳng chút gì gọi là áy náy.

Ngụy Vương cũng gì, chỉ yên lặng nhận lấy bài tập từ tay nàng.

Vương gia là thể nhiều việc một lúc. Hắn xem bài tập cho con, tinh thần chuyện phiếm với thê t.ử.

“Hôm nay cung, Hoàng hậu khỏe ?” Ngụy vương hỏi.

Hắn thê t.ử từng học vài cách xoa bóp theo sách cổ, thể giúp Hoàng hậu giảm đau đầu. Mỗi cung thỉnh an, nàng cũng thường ghé qua Khôn Ninh Cung thăm Hoàng hậu, nên mới tiện thể hỏi .

Nhắc đến chuyện , Diêu Phẩm Nhàn liền vui vẻ thấy rõ.

Việc xoa bóp vai và cổ tuy thể trị dứt điểm chứng đau đầu nhiều năm của Hoàng hậu, nhưng cũng giúp dịu đáng kể tình trạng bệnh.

Phỉ Thúy cô cô từng , từ đến nay, cứ đến cuối thu là bệnh đau đầu của Hoàng hậu tái phát. Dù khi nghiêm trọng, thì cũng đau đến mức liệt giường, dậy nổi.

Mỗi phát bệnh, châm cứu nhiều giờ liền ở vùng cổ và đầu mới thể tạm . dẫu đỡ lúc đó, bệnh vẫn thể tái phát bất cứ lúc nào.

Lúc nặng thì vài hôm đau một .

Tuy nguy hiểm đến tính mạng, nhưng Hoàng hậu đau đớn như , hầu quanh bà cũng thấy xót xa.

Vì thế, giờ cách xoa bóp , tuy thể chữa tận gốc, nhưng so với thì khá hơn nhiều. Mỗi ngày chỉ cần dành nửa canh giờ, nhiều thì một canh giờ để xoa bóp vai và cổ là giúp Hoàng hậu giảm nhiều cơn đau.

Thực sự là đỡ khổ ít.

“Thân thể Hoàng hậu hiện tại lắm, tâm trạng cũng .” Nhắc đến việc , Diêu Phẩm Nhàn giấu nổi niềm vui, bắt đầu kể một cách hào hứng: “Phỉ Thúy cô cô, Trân Châu cô cô và mấy khác đều lanh lợi, học nhanh lắm. Thiếp chỉ cần dạy vài , các nàng thể tự . Giờ mỗi ngày đều là các nàng giúp Hoàng hậu xoa bóp.”

Rồi nàng tiếp: “Những cô cô đều chữ, đưa sách cho họ xem, họ cũng nghiêm túc học. Chắc lâu nữa, chỉ nhớ các huyệt đạo ở đầu, vai, cổ, mà cả vùng lưng cũng sẽ thuộc hết. Khi , thể xoa bóp cả lưng cho Hoàng hậu, hiệu quả chắc chắn sẽ còn hơn bây giờ.”

Thấy thê t.ử chuyện với vẻ mặt rạng rỡ, đầy tự hào như thế, Ngụy Vương cũng khỏi mỉm , khen ngợi nàng vài câu: “Vẫn là vương phi của thông minh, hiểu rộng rãi. Không chỉ giúp Hoàng hậu bớt bao nhiêu đau đớn, mà còn khiến Thái Y Viện cũng nhẹ việc ít.”

Trong lòng Diêu Phẩm Nhàn đúng thật nghĩ như , còn cảm thấy tự hào vì chuyện đó. Chỉ là, nàng vốn kiểu mặt dày đến nỗi ai khen mấy lời hoa mỹ tâng bốc gì cũng nhận hết .

Nàng chỉ mỉm , khiêm tốn đáp: “Vương gia quá lời , tài giỏi đến mức đó.”

Ngụy Vương liền thuận đà luôn: “ trong lòng bổn vương, nàng chính là như .”

Diêu Phẩm Nhàn sững , ngạc nhiên tin nổi mấy lời như thế là do chính miệng Vương gia .

Nàng còn kịp nghĩ xem nên đáp thế nào cho , thì bên cạnh, Khang An lật đật chen .

“Mẫu , trong lòng con, cũng là như đó!” Việc tranh thủ lấy lòng nương, Khang An là thành thạo nhất nhà. Sợ chậm chân thua phụ , né vội vàng chen lên thể hiện lòng .

So với Vương gia, đối diện với con thì dễ chịu hơn nhiều.

Huống hồ, chính con trai những lời như , Diêu Phẩm Nhàn rõ ràng còn vui mừng hơn nữa.

Nàng liền kéo con trai gần, rạng rỡ, vỗ đầu nó, nhẹ nhàng xoa xoa đôi má bầu bĩnh của con, : “ là con ngoan của nương, bình thường nương nuôi con quả uổng công.”

Khang An càng khoái chí, lập tức nhào lòng nương, rúc chịu .

 

Ngụy Vương liếc con trai một cái, thấy cũng chẳng gì thêm, chỉ lặng lẽ về với việc kiểm tra bài vở cho con. Rất nhanh đó, soi một sai trong bài tập.

Ngón tay Ngụy Vương gõ mạnh xuống trang giấy, nghiêm mặt, giọng cũng nặng hẳn : “Chỗ sai, về . Nhanh.”

Khang An tuổi còn nhỏ, nào dám cãi phụ , đành ôm cục tức về bàn, tiếp tục bài.

Lúc xa khỏi phụ mẫu, nó mới dám lí nhí than thở: “Rõ ràng là cố tình tranh giành nương với , cố ý mà!”

Tai Ngụy Vương vốn thính, con nhỏ cỡ nào cũng rõ mồn một.

May mà Vương phi thấy.

Ngụy Vương ngay ngắn, ánh mắt vô tình dừng chiếc hộp đặt bên án thư. Chiếc hộp gỗ màu đỏ sẫm, gắn một chiếc khóa nhỏ mạ vàng tinh xảo. Nắp hộp khẽ hé, để lộ bên trong là cả một bộ trang sức đầy đủ, tinh mỹ.

“Hôm nay Vương phi ghé qua Phấn Trang Các ?” Cuối cùng cũng tìm thời cơ thích hợp để nhắc đến chuyện , Ngụy Vương lập tức mở lời.

Diêu Phẩm Nhàn cũng thuận theo ánh mắt sang đó, đó gật đầu đáp: “Sau khi khỏi cung, đường trở về vương phủ, tiện đường ngang qua Phấn Trang Các. Dạo chuyển mùa, nghĩ cũng nên thêm vài món trang sức cho hợp thời, nên dạo một vòng.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/kiep-truoc-lam-vuong-phi-bac-menh-kiep-nay-ta-khong-muon-lam/chuong-72.html.]

“Đẹp lắm.” Ngụy Vương khen ngợi, ánh mắt từ bộ trang sức dần dần chuyển sang nàng: “Rất hợp với vương phi.”

Diêu Phẩm Nhàn vui vẻ đáp: “Thiếp thật đúng là gặp may, đến đúng lúc. Nếu muộn chút nữa, e là khác mua mất .”

Lúc , Thẩm Hàn Thanh với nàng gần như bước cùng lúc. Nếu nàng chậm một chút, thể bộ trang sức đó Thẩm Hàn Thanh chọn mua.

Giờ nghĩ còn thấy may. Nếu thật sự rơi tay Thẩm Hàn Thanh, mang tặng cho Diêu Phẩm Nghiên, thì về mỗi gặp mặt, Diêu Phẩm Nghiên chắc chắn sẽ cố tình đeo bộ đó mặt nàng để khoe khoang.

Tuy chuyện đó cũng chẳng gây tổn hại gì lớn, nhưng cảnh Diêu Phẩm Nghiên lượn lờ vênh váo mặt, nàng cũng tài nào chịu .

“Vậy ?” Ngụy Vương khẽ , ánh mắt sâu thẳm khó đoán, nhưng vẫn quên tiếp lời khen: “Nếu thật đến muộn, chắc cũng chẳng . Với kiểu trang sức , chỉ vương phi mới thực sự xứng. Dù là khác tới , trong Phấn Trang Các cũng chắc chịu mang .”

Diêu Phẩm Nhàn cuối cùng cũng nhận gì đó đúng. Hôm nay Vương gia vẻ... khen nàng quá mức?

Từ đến nay từng như .

“Vương gia... với ?” Cảm thấy điều gì là lạ, Diêu Phẩm Nhàn thẳng thắn hỏi luôn.

Thế nhưng, Ngụy Vương phủ nhận: “Bổn vương chỉ là đôi ba lời thật lòng thôi. Vương phi đừng suy nghĩ nhiều.”

Tuy trong lòng vẫn còn chút thoải mái, nhưng nghĩ nghĩ , Ngụy Vương thấy lẽ bản quá. Có khi vốn dĩ chẳng gì nghiêm trọng cả, nếu cố tình lôi chuyện đó , e rằng thành rắc rối cần thiết.

Thế nên, một hồi suy nghĩ kỹ càng, cuối cùng Ngụy Vương cũng coi như lý trí chiến thắng, tạm gác nghi ngờ sang một bên.

Hôm , khi từ doanh trại trở về phủ, Ngụy Vương còn cố tình ghé qua Phấn Trang Các một chuyến. Lúc về, mang theo hai bộ trang sức tinh xảo, tặng cho vương phi.

Một bộ trông quý phái trang nghiêm, hoa lệ đoan chính, vô cùng thích hợp dùng trong các yến tiệc trong cung. Bộ còn thì mềm mại nhẹ nhàng, nhã nhặn thanh tao, hợp với những dịp ăn mặc thường ngày.

Cả hai bộ, Diêu Phẩm Nhàn đều vô cùng yêu thích!

Hơn nữa, trong lòng nàng bỗng loé lên một ý tưởng giàu, một con đường phát tài theo kiểu riêng. Về nếu thứ gì nàng thích, chẳng hạn như đồ trang sức quý, lụa là gấm vóc, tranh chữ cổ vật... nàng chỉ cần mua sẵn hai bộ giống mang về.

Sau đó, chờ Vương gia trở về, nàng chỉ cần tiện tay đặt những món ở chỗ nào thật dễ , để cửa liếc mắt là thấy ngay. Như cũng là một kiểu nhắc khéo: nên tặng nàng món đó.

Chứ nếu cứ trông Vương gia suốt ngày vùi đầu quân vụ, mong tự nhiên nhớ tới chuyện mua quà cho thê t.ử, e là khó.

Nàng , Vương gia vốn keo kiệt hẹp hòi, chỉ là tâm trí đặt mấy chuyện vụn vặt như thế. nếu nàng mở miệng rõ, hoặc khéo léo ám chỉ, thì tuyệt đối sẽ vui vẻ mà bỏ tiền thôi.

Chỉ là… thẳng thì ngượng quá. Vậy nên, chỉ thể dùng cách ám chỉ .

***

Từ khi hồi kinh, Thẩm Hàn Thanh vài đến thăm Diêu gia. Sau mấy năm xa cách, một nữa nơi khiến cả đời khó quên, trong lòng Thẩm Hàn Thanh ngổn ngang trăm mối cảm xúc.

Năm đó, tự ti, ngoài chuyện sách văn, thì hầu như chẳng gì trong tay. Dù khi đỗ Tam nguyên, một bước thành danh chốn kinh kỳ, vẫn chẳng dám so sánh bản với vị hôn phu của nàng.

Hắn từng nghĩ, nàng sẽ nhanh ch.óng gả phủ Ngụy vương, trở thành vị Vương phi cao cao tại thượng. Không kinh thành để tự chuốc thêm phiền muộn và đau lòng, từ bỏ cơ hội Hàn Lâm viện, chủ động dâng sớ xin hoàng thượng cho đến vùng xa nhậm chức huyện lệnh.

ai ngờ, cuối cùng nàng bước chân phủ Ngụy vương. Sau khi Ngụy vương cưới Nhị tiểu thư Diêu gia, nàng gả đến tận Nhuận Châu.

Nếu năm đó thể sớm kết cục , rằng nàng và Ngụy vương sẽ thành đôi, thì hẳn vội vàng, qua loa rời khỏi kinh đô như thế.

Cũng bởi hối hận đó, suốt những năm , âm thầm sắp đặt từng bước, tính toán cẩn thận. Và đến hiện tại, khi cả hai đều vẫn kết hôn.

Một nữa gặp , Thẩm Hàn Thanh tự nhủ: , nhất định sẽ để vuột mất nàng thêm nữa.

Thế nhưng, dù đến Diêu gia vài , mỗi Thẩm Hàn Thanh cũng chỉ dừng ở ngoại viện, từng dịp gặp mặt Diêu Phẩm Nghiên. Hắn từng hy vọng, thể tình cờ gặp nàng khi dạo trong vườn Diêu gia, nhưng tiếc , nào cũng thất vọng trở về.

, đến, chuẩn hơn. Tay mang theo điểm tâm nổi tiếng của tiệm Hạnh Hoa Lâu, tìm cớ đến thăm.

Diêu Trọng Hòa vẫn như , luôn giữ lễ, tiếp đãi Thẩm Hàn Thanh khách khí và nhiệt tình. Cũng bởi liên quan đến Diêu Phẩm Nghiên, nên Thẩm Hàn Thanh đối với Diêu Trọng Hòa càng kính trọng và lễ độ.

Có điều, hôm nay ý định cùng Diêu Trọng Hòa bàn luận chuyện triều chính thời cuộc thiên hạ gì cả. Hắn nâng hộp điểm tâm trong tay lên, mỉm : “Đến mấy , nhưng vẫn đích đến bái kiến lão phu nhân. Hôm nay đường ghé qua Hạnh Hoa Lâu, nghĩ lão nhân gia hẳn sẽ thích ăn đồ ngọt, nên mua chút mang tới.”

Hạnh Hoa Lâu là tiệm điểm tâm mà Diêu Phẩm Nghiên thích nhất từ tới nay. Có điều, lão phu nhân cũng đúng là khẩu vị ngọt, cho nên Thẩm Hàn Thanh như , Diêu Trọng Hòa cũng thấy gì bất thường.

Ngược , ông còn cảm thấy vui mừng. Thẩm Hàn Thanh chịu đích đến thăm hỏi lão thái thái, điều đó chứng tỏ trong lòng thật sự coi trọng Diêu gia.

Diêu Trọng Hòa lập tức gọi một gã sai vặt đến, bảo chạy sân trong thông báo với lão phu nhân một tiếng. Còn thì khi mời Thẩm Hàn Thanh uống một chén nhỏ, liền tự dẫn nội viện.

 

 

Loading...