Kiếp Trước Làm Vương Phi Bạc Mệnh, Kiếp Này Ta Không Muốn Làm! - Chương 68

Cập nhật lúc: 2026-03-02 02:44:15
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L6mkpcAWJ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Diêu Trọng Hòa xưa nay vốn chẳng mối quan hệ thiết gì với Hậu cung. Nếu giờ tự nhiên đến tìm, khiến nghi ngờ, dễ cho là quá nịnh nọt lấy lòng.

Theo ông hiểu, Hoàng hậu là điềm tĩnh, kiểu dễ xiêu lòng vì những hành động lỗ mãng, càng thích ai cứ tâng bốc, nịnh nọt quá mức. Cho nên, nếu chuyện diễn suôn sẻ, ông thể tự mặt .

Đang suy nghĩ, Diêu Trọng Hòa chợt nhớ đến tình hình trong cung hiện giờ: chỉ vì Thục phi mà mối quan hệ giữa Hoàng đế và Hoàng hậu nhiều năm nay lạnh nhạt.

Hoàng hậu ghen vì Thục phi sủng ái, mang nỗi buồn tủi vì Hoàng đế quan tâm suốt bao nhiêu năm. Nếu giờ chuyện do chính Hoàng đế nhắc đến, lẽ Hoàng hậu sẽ cảm động vì sự quan tâm hiếm hoi , và từ đó cũng cha con ông với con mắt khác hơn một chút.

Sau một hồi suy nghĩ, Diêu Trọng Hòa : “Con cứ ở đây chờ cha, cha sẽ gặp Hoàng Thượng .”

Diêu Phẩm Nghiên đảo mắt, đó mỉm đồng ý. Việc nếu thể để Hoàng Thượng đích đến, thì tất nhiên là càng .

Nàng : “Vậy con chờ tin từ phụ .”

Lúc , trong lòng nàng giấu nổi sự hưng phấn, cứ như luồng khí vui sướng cuộn trào ngớt.

Trên đường đến ngự trướng, Diêu Trọng Hòa vẫn luôn suy nghĩ xem lát nữa mở miệng thế nào mới thỏa đáng. Nghĩ tới nghĩ lui, ông vẫn cảm thấy cứ thẳng nhất.

, khi đến nơi, ông vòng vo mà trực tiếp lên tiếng: “Hoàng Thượng, thần việc bẩm tấu.”

Mùa săn gần kết thúc, các cuộc thi săn gay cấn cũng kết thúc. Lúc Hoàng thượng đang rảnh rỗi, dùng xong bữa sáng, đang trong trướng nhàn nhã sách.

Nghe tiếng bẩm, Hoàng thượng ngẩng đầu lên, liếc mắt từ trang sách, đó cúi xuống, tiếp tục , chỉ thản nhiên hỏi: “Diêu ái khanh, chuyện gì ?”

Lúc Diêu Trọng Hòa mới mở lời:

“Thần một trưởng nữ, đây từng gả đến Tề gia ở Nhuận Châu. Khi còn ở đó, con bé tình cờ một phương t.h.u.ố.c bí truyền, chuyên dùng để trị chứng đau đầu. Hồi đó, trong Tề gia một vị phu nhân, cứ đến mùa thu đông là căn bệnh đau đầu tái phát, đau đến mức sống bằng c.h.ế.t. từ khi dùng phương t.h.u.ố.c , kê đơn bốc t.h.u.ố.c theo đúng cách, dần dần thì khỏi hẳn. Vừa , trưởng nữ của thần tình cờ rằng Hoàng hậu nương nương cũng mắc chứng đau đầu, hơn nữa cũng tái phát thu đông, nên con bé mới ý dâng phương t.h.u.ố.c lên.”

Bệnh đau đầu của Hoàng hậu chuyện mới, cũng chẳng ngày một ngày hai. Bao năm qua, các thái y trong Thái Y Viện sức điều trị, nhưng vẫn chẳng thấy khá lên là bao. Mỗi bệnh tái phát, Hoàng hậu đều kiệt sức, chỉ thể tĩnh dưỡng trong trướng, còn tinh thần gì cả.

Nếu cha con Diêu gia thực sự phương t.h.u.ố.c bí truyền, mà dùng , thì để Hoàng hậu thử một cũng .

Nghĩ , Hoàng Thượng hỏi: “Phương t.h.u.ố.c ?”

Thấy Hoàng thượng quan tâm, Diêu Trọng Hòa vội đáp: “Thần nhận tin, mừng rỡ quá nên đợi mà đến bẩm báo với Hoàng thượng. Phương t.h.u.ố.c đó... nữ nhi thần ghi nhớ trong lòng, khi thần rời , dặn nó nhanh ch.óng .”

Hoàng Thượng hiểu cha con Diêu gia đang ý lấy lòng hậu cung, nhưng nếu thể lấy lòng đúng lúc đúng chỗ thì ngài cũng định so đo gì.

Nghĩ , Hoàng thượng gập sách , dậy, : “Vậy cha con ngươi theo trẫm, cùng đến doanh trướng của Hoàng hậu.”

Tuy Đế hậu lâu gặp mặt, nhưng đây dù cãi vã, thì vẫn còn lúc giảng hòa. Còn , nhiều lời qua tiếng , đôi bên đều giữ cách suốt hơn một tháng.

Hoàng hậu vốn tính kiêu ngạo, tự cho gì sai, đương nhiên đời nào chịu là chủ động cúi đầu . Còn Hoàng Thượng thì là vua một nước, là thiên t.ử chí cao vô thượng, lòng tự tôn cho phép ngài điều đó .

, dù khi ở trong hoàng cung, hiện tại cùng ở thảo nguyên săn b.ắ.n, cả hai bên đều như ngầm hiểu với , ai cũng chẳng buồn để ý đến ai.

Hoàng Thượng hiển nhiên tình trạng căng thẳng cứ kéo dài mãi. Cho nên việc cha con Diêu gia đưa phương t.h.u.ố.c đến, trong mắt ngài, lẽ cũng xem như là một cái cớ và là một cái bậc thang để xuống, để dịu bớt mối quan hệ đang giằng co với Hoàng hậu.

Diêu Trọng Hòa đang trao cơ hội, liền lập tức vui vẻ đồng ý, vội vàng dậy xin lui.

Hoàng Thượng ngẫm nghĩ giây lát, gọi Diêu Trọng Hòa , dặn ông lát nữa trực tiếp mang theo phương t.h.u.ố.c đến doanh trướng của Hoàng hậu. Sau khi Diêu Trọng Hòa rời , Hoàng Thượng mới thong thả chỉnh trang dung nhan, tự một bước đến trướng của Hoàng hậu.

Lúc Hoàng hậu mới trở về doanh trướng. Vì lúc nãy ngoài dạo, nên còn đổ chút mồ hôi. Bà đang sai Phỉ Thúy lau mồ hôi giúp .

Hoàng hậu ghế, thở vẫn còn dốc, nhưng gương mặt rõ ràng mang theo ý .

“Không hôm qua Ngụy vương phi xoa bóp giúp .” Bà khẽ : “Mà hôm nay bổn cung thấy nhẹ nhõm, đầu óc thanh tỉnh, chẳng còn cảm giác mệt mỏi như ngày nữa. Ngược thấy tinh thần hẳn.”

Phỉ Thúy dùng khăn mềm lau mồ hôi trán và mặt bà, đáp: “Hẳn là do Ngụy vương phi xoa bóp giúp ngài, nên tối qua mới ngủ ngon một giấc. Lại thêm sáng nay ngoài dạo một vòng, nên lúc mới thấy khoan khoái như .”

Hoàng hậu đang vui, hỏi: “Nếu tối nay bổn cung gọi nàng đến, ngươi thấy ? Nhân lúc còn đang ở khu săn, gặp mặt tiện hơn, bổn cung thử thêm vài . Đợi về cung , e là sẽ tiện nữa.”

Phỉ Thúy : “Nô tỳ thấy, Ngụy vương phi chắc chắn sẽ đồng ý. Không bằng... đến chập tối nô tỳ giúp ngài hỏi một tiếng?”

Hoàng hậu khẽ lắc đầu: “Nếu ngươi hỏi, nàng nhất định sẽ đến. thế chẳng khác nào ép phận mà lời. Ngươi đừng vội, để bổn cung suy nghĩ thêm.”

Phỉ Thúy vội cúi đầu: “Nô tỳ hiểu , sẽ nhớ kỹ lời ngài.”

lúc , từ bên ngoài bỗng vang lên giọng của cung nữ đang thỉnh an: “Nô tỳ tham kiến Hoàng Thượng”

Hoàng Thượng đến? Cả Hoàng hậu và Phỉ Thúy đều sững , lường chuyện .

Phỉ Thúy nhất thời hoảng hốt, rõ ràng là trở tay kịp. nàng nhanh ch.óng sang chủ t.ử của , thấy Hoàng hậu lúc vẻ mặt bình tĩnh, thậm chí phần lạnh nhạt.

Dường như những nụ rạng rỡ mặt bà khi nãy… chỉ là giả vờ mà thôi.

Từ chuyện liên quan đến Thục phi trong cung , quan hệ giữa Hoàng hậu và Hoàng Thượng càng căng thẳng hơn. Từ đó đến nay, bà còn chủ động tìm gặp Hoàng Thượng, mà Hoàng Thượng cũng bước chân đến Khôn Ninh Cung thêm nào.

Kể cả ngoại ô săn b.ắ.n, bảy tám ngày trôi qua, cả hai như sự ngầm hiểu với , ai chủ động nhắc đến ai.

Phỉ Thúy vốn tưởng rằng, mối quan hệ giữa Hoàng hậu và Hoàng Thượng sẽ cứ thế giằng co, tiếp tục chiến tranh lạnh như thêm một thời gian nữa. Không ngờ, đúng lúc chẳng ai ngờ tới, Hoàng Thượng đột nhiên tìm đến.

Trong lúc Phỉ Thúy vẫn đang trôi theo dòng suy nghĩ , bên ngoài, Hoàng Thượng bước , vén rèm thẳng trong trướng.

Hoàng Hậu vẫn nguyên tại chỗ, dậy đón tiếp ngay.

Phỉ Thúy thấy , vội vàng cúi , bước tới bên cạnh Hoàng hậu, nhỏ giọng nhắc nhở: “Nương nương, để nô tỳ đỡ dậy.”

Lúc Hoàng hậu mới đặt tay lên tay Phỉ Thúy, từ tốn lên, xoay hướng về phía Hoàng Thượng hành lễ: “Thần tham kiến Hoàng Thượng.”

“Hoàng hậu miễn lễ.” Hoàng Thượng khẽ nâng tay hiệu, tự đến ghế chủ vị. Đợi yên, Hoàng hậu mới thong thả xuống .

Hoàng Thượng bà, mở lời: “Bệnh đau đầu của Hoàng hậu… mấy ngày nay tái phát ?”

“Đa tạ Hoàng Thượng quan tâm. Thần đỡ hơn nhiều .” Hoàng hậu trả lời, giọng điệu vẫn bình thản, mấy mặn mà.

Hoàng Thượng tất nhiên cũng thái độ , liền quanh co, thẳng chủ ý đến .

“Mới , Đại lý Tự khanh Diêu đại nhân đến gặp trẫm. Ông trưởng nữ của từng tình cờ tìm một phương t.h.u.ố.c gia truyền, chuyên trị bệnh đau đầu. Trước ở nhà chồng, nàng từng thấy dùng qua, hiệu quả rõ rệt. Nay Hoàng hậu cũng bệnh cũ tái phát mùa thu đông, nên dâng phương t.h.u.ố.c lên.”

“Trẫm nghĩ, bệnh đau đầu khiến Hoàng hậu chịu khổ nhiều năm, nếu thật sự một bài t.h.u.ố.c thể chữa dứt điểm, thì cũng đáng để thử một .”

Tuy Ngụy vương phi cũng là nữ nhi của Diêu gia, nhưng Hoàng Thượng hề nhắc đến nàng, hiển nhiên phương t.h.u.ố.c do nàng dâng lên.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/kiep-truoc-lam-vuong-phi-bac-menh-kiep-nay-ta-khong-muon-lam/chuong-68.html.]

Huống hồ, nếu đúng là Ngụy vương phi thực sự phương t.h.u.ố.c như , thì nàng sớm đích mang đến trình cho Hoàng hậu , chứ cần đường vòng, còn mượn tay Hoàng Thượng trung gian.

Mà vốn dĩ Hoàng hậu chẳng ưa gì kiểu vòng vo, mưu tính. Vậy nên dù Diêu gia cha con còn đến, trong lòng bà chẳng chút thiện cảm nào.

“Chứng đau đầu của thần , đến cả ngự y trong cung cũng từng dám vỗ n.g.ự.c đảm bảo là t.h.u.ố.c gì thể trị tận gốc, thế mà cha con bọn họ mạnh miệng dám như . Huống chi, thần , là vật thí nghiệm gì, Hoàng Thượng cũng đừng nghĩ lấy t.h.u.ố.c linh tinh mà đem thần thử.”

Nghe đến đây, Hoàng Thượng cau mày , : “Trẫm mang ý đến đây, cũng là vì lo lắng cho sức khỏe của Hoàng hậu. Vậy mà lời Hoàng hậu như thể trẫm đang mưu đồ gì xa. Trẫm bảo nàng tùy tiện dùng t.h.u.ố.c ? Chẳng chỉ cần gọi Chương thái y tới xem qua phương t.h.u.ố.c, là thật giả thế nào ?”

Nói đến đây, Hoàng Thượng cũng đợi Hoàng hậu đáp , liền lệnh cho bên cạnh truyền Chương thái y đến.

Thấy , Hoàng hậu thêm gì nữa, chỉ lặng lẽ tại chỗ. Mà Hoàng Thượng cũng chỉ liếc mắt bà một cái, cũng mở miệng thêm lời nào.

Chẳng bao lâu , Diêu đại nhân và trưởng nữ của ông đến nơi. Hoàng Thượng lập tức cho truyền cả hai trướng.

Diêu Trọng Hòa thì Hoàng hậu từng gặp , nhưng con gái ông là trưởng nữ Diêu gia, hôm nay là đầu bà thấy.

Cũng là nữ nhi nhà họ Diêu, trong lòng Hoàng hậu tránh khỏi đem Diêu Phẩm Nghiên so sánh với Diêu Phẩm Nhàn.

Trưởng nữ Diêu gia tuy cũng là xinh , nhan sắc nổi bật, nhưng trong mắt Hoàng hậu, nàng vẫn thể so với Ngụy vương phi đoan trang, dịu dàng, toát khí chất tự nhiên, phóng khoáng. So với Ngụy vương phi, vị đại cô nương của Diêu gia mang theo một vẻ gượng gạo, cứng nhắc, cảm giác thoải mái.

Từng lời , từng cử chỉ đều như đang gắng gượng để tỏ chỉn chu, nhưng rốt cuộc khiến khác thấy giả tạo, thiếu tự nhiên.

Trong lòng sớm kết luận như , Hoàng hậu liền thu ánh mắt đ.á.n.h giá , thèm nữa.

Không buồn giả vờ khách sáo, Hoàng hậu thẳng thắn mở lời: “Ngụy vương phi cũng là Diêu gia các ngươi, nếu thật sự gặp bổn cung, ngươi với Ngụy vương phi một tiếng, để nàng đưa ngươi đến? Hà tất vòng vo như thế, còn kinh động cả Hoàng Thượng?”

Mấy câu của Hoàng hậu chĩa thẳng điểm yếu, khiến Diêu Phẩm Nghiên cứng họng, nhất thời nên trả lời thế nào.

Chẳng lẽ nàng thẳng là quan hệ giữa và Ngụy vương phi ?

Hay thừa nhận rằng sợ Ngụy vương phi tranh công nên dám ?

Những lời đó… dĩ nhiên đều thể .

Muốn kiếm một lý do hợp tình hợp lý, khiến mất mặt thì... tiếc , nàng nhất thời nghĩ . Đành ngây tại chỗ, lúng túng nổi một lời.

May mà Diêu Trọng Hòa nhanh trí bước lên đỡ lời : “Hồi bẩm nương nương. Việc là tiểu nữ với thần , còn kịp với Ngụy vương phi nương nương. Cũng bởi vì thần quá nóng lòng, phương t.h.u.ố.c như thế, liền nghĩ trình lên cho nương nương ngay, dám chậm trễ. Cho nên trong lúc vội vàng hồ đồ, cũng nghĩ tới việc thông qua Ngụy vương điện hạ và Ngụy vương phi, mà trực tiếp đến bẩm báo với Hoàng Thượng.”

Thấy phụ giúp giải vây, Diêu Phẩm Nghiên trong lòng cũng nhẹ nhõm phần nào.

Hoàng hậu liếc hai cha con một cái, khẽ : “Thì là thế, cũng coi như các ngươi lòng. Tấm lòng , bổn cung xin nhận. Chỉ là... về phương t.h.u.ố.c dùng , bổn cung vẫn chờ ý kiến từ Thái y .”

Diêu Trọng Hòa liền cúi thi lễ, kính cẩn đáp: “Đó là đương nhiên. Nương nương ngọc thể tôn quý, thể tùy tiện dùng bất cứ loại t.h.u.ố.c gì lên . Việc nên lúc , là để ngự y xem kỹ phương t.h.u.ố.c, chắc chắn vấn đề gì, mới dám trình nương nương dùng thử.”

Diêu Trọng Hòa là Đại Lý Tự Khanh, vốn dĩ xảo quyệt, Hoàng hậu cũng thích ông . Tuy , vì ông là phụ của Ngụy vương phi, Hoàng hậu cũng lớn chuyện, chỉ im lặng và như thấy, bảo ông xuống chuyện.

Diêu Phẩm Nghiên thì mời , chỉ thể cạnh phụ . Lúc , trong lòng nàng cảm thấy một chút khó chịu.

Vì sự việc diễn như nàng tưởng. Hoàng hậu dường như cũng thật sự vui mừng lắm.

Nàng nghĩ rằng, khi Hoàng hậu một phương t.h.u.ố.c như thế, hẳn sẽ vui mừng.

Rất nhanh, Chương Thái Y đến. Sau khi xem kỹ phương t.h.u.ố.c, ông nghiêm túc trả lời Hoàng Thượng và Hoàng hậu: “Phương t.h.u.ố.c quả thực thể dùng để trị đau đầu.”

Diêu gia cha con đến đây, cũng mừng rỡ. ngay lập tức, Chương Thái Y một câu: “Chỉ là…”

“Chỉ là ?” Thánh Thượng cảm thấy tò mò, thấy Chương Thái Y vẻ thôi, liền vội vàng hỏi.

Chương Thái Y lúc mới giải thích: “Thần sẽ thẳng. Các vị d.ư.ợ.c trong phương t.h.u.ố.c kết hợp với , hiệu quả mạnh, nếu dùng qua một vài , thể giảm đau đầu một cách hiệu quả. Tuy nhiên, lượng d.ư.ợ.c trong đó quá lớn, thậm chí vượt qua mức cơ thể thể chịu đựng, dẫn đến tổn hại cho sức khỏe.”

“Dùng lâu dài, dù đầu đau nữa, nhưng cơ thể sẽ gặp bệnh khác. Cuối cùng, khả năng còn ảnh hưởng đến tuổi thọ.”

“Cái gì?” Hoàng Thượng kinh ngạc, ngay lập tức tăng giọng, về phía Diêu gia cha con mà hỏi: “Sao như ?”

Khi Chương Thái Y giải thích về phương t.h.u.ố.c, cha con Diêu gia bắt đầu cảm thấy lo lắng, càng càng hoảng sợ. Lúc , thấy Hoàng Thượng vẻ trách móc, hai sợ hãi vội quỳ xuống.

Diêu Phẩm Nghiên vẫn dám lên tiếng.

Diêu Trọng Hòa thì vội vàng cúi đầu: “Thần tội, là của thần.” Ông tiếp: “Chúng thần chỉ Hoàng hậu nương nương nhanh ch.óng khỏi bệnh, nghĩ đến gây hậu quả nghiêm trọng như .”

Hoàng hậu phản ứng quá mạnh mẽ, vốn dĩ nàng cũng chẳng đặt nhiều kỳ vọng cái gọi là bí phương .

Hoàng hậu gì thêm, bà cũng trách móc cha con Diêu gia. Nhân cơ hội , bà sang hỏi Chương Thái Y: “Hôm qua Ngụy vương phi giúp bổn cung xoa bóp vai cổ, cả đêm qua bổn cung ngủ thật sự sâu. Khi thần thức tỉnh, cảm thấy tinh thần . Ngụy vương phi , phương pháp xoa bóp là từ một quyển cổ y thư mà nàng tìm . Bổn cung hỏi Chương Thái Y, liệu phương pháp xoa bóp thể giúp giảm bớt bệnh đau đầu của bổn cung ?”

Chương Thái Y vội vàng trả lời: “Nương nương, bệnh đau đầu của ngài, cần điều trị từ từ, kiêng kỵ nóng vội. Phương pháp xoa bóp từ lâu, nếu xoa bóp tay nghề , chỉ thể giúp giảm bớt đau đầu, mà còn lợi cho các bộ phận khác cơ thể nương nương.”

“Nói như , bổn cung thể yên tâm sử dụng phương pháp ?” Hoàng hậu mỉm hỏi.

Chương Thái Y : “ , nương nương thể yên tâm.”

Hoàng hậu , về phía cha con Diêu gia đang quỳ đất, nét mặt vẫn tắt.

“Các ngươi lên , cần quỳ.” Hoàng hậu tiếp tục” “Nể mặt Ngụy vương phi, bổn cung cũng tin rằng các ngươi thực sự ý . Cho nên, bổn cung cũng truy cứu nữa. Hai các ngươi thể lui xuống.”

Cha con Diêu gia lúc thở phào nhẹ nhõm.

Thấy Hoàng hậu truy cứu trách nhiệm, Hoàng Thượng cũng ý kiến gì thêm, hai vội vàng cáo từ lui .

“Đa tạ Hoàng Thượng, đa tạ Hoàng hậu nương nương, thần và tiểu nữ cáo lui.” Diêu Trọng Hòa vẫn giữ lễ nghĩa, mặc dù trong lòng đầy hoang mang, ông cũng quên giữ phong độ, mất mặt.

Khi hai rời , đúng lúc Diêu Phẩm Nhàn và nô tỳ đến thỉnh an.

Chỉ mới thấy từ xa, kịp gì, đột nhiên, Diêu Phẩm Nhàn thấy một tiếng "đinh" vang lên trong đầu.

[Chúc mừng chủ nhân, giá trị thọ mệnh +5 tháng.]

Diêu Phẩm Nhàn ngạc nhiên hỏi: “Sao thế ? Đã xảy chuyện gì ?”

Tiểu Ngũ trả lời: “Chủ nhân, phụ và tỷ tỷ của ngài mới trình phương t.h.u.ố.c lên Hoàng hậu, suýt nữa gặp rắc rối. Thực , trong lòng Diêu Phẩm Nghiên hài lòng, nhưng Hoàng Hậu cố ý khen ngợi phương pháp xoa bóp của chủ nhân. Sau khi so sánh, nàng càng cảm thấy tổn thương. Bây giờ thấy ngài, thể cảm thấy bầu khí kỳ lạ ?”

 

 

Loading...