Kiếp Trước Làm Vương Phi Bạc Mệnh, Kiếp Này Ta Không Muốn Làm! - Chương 67

Cập nhật lúc: 2026-03-02 02:44:14
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/9007UMptcu

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bộ kỹ thuật xoa bóp mà Diêu Phẩm Nhàn đang dùng đúng là nàng học trong những lúc rảnh rỗi, vì quá chán ở nhà nên lật xem y thư cổ mà học theo.

Cơ thể con nhiều huyệt đạo. Nhiều lúc cảm thấy khó chịu, đau nhức, thật là do khí huyết thông, mạch lạc tắc nghẽn.

Nếu cách thường xuyên bấm đúng huyệt, giúp thư giãn, giảm mệt mỏi, thì lâu dần cũng thể thấy tác dụng tích cực với sức khoẻ.

Bộ thủ pháp nàng từng dùng cho Vương gia, thấy hiệu quả rõ, nên hôm nay mới tự tin áp dụng lên Hoàng hậu.

Tuy đến mức xong là hết bệnh ngay, nhưng ít nhất cũng giúp cảm thấy thoải mái hơn, tinh thần dễ chịu. Sau khi xoa bóp một , Hoàng hậu quả nhiên thấy dễ chịu hơn thật.

Vừa bấm huyệt, Diêu Phẩm Nhàn từ tốn trò chuyện cùng Hoàng hậu, giải thích các huyệt đạo cơ thể tác dụng gì, chỗ nào bấm sẽ giúp gì cho sức khỏe.

Nàng dịu giọng kể tiếp: “Lúc Vương gia ngoài chinh chiến suốt năm năm trời, một ở trong phủ, nhiều khi thật sự buồn chán. Lúc nhớ đến mức lòng yên, thường lấy sách . Đặc biệt là những loại sách từng , như y thư, càng càng thấy tâm trí yên .”

“Sau , dần dần còn để tâm quá nhiều những chuyện buồn nữa. Gặp chuyện, cũng tập cho thói quen nghĩ theo hướng tích cực. Dù gì thì một ngày cũng là sống, chi bằng sống vui vẻ thì nhẹ lòng, hơn là cứ ôm phiền muộn suốt ngày. Tâm trạng , thì sức khỏe, sắc mặt cũng lên. Nương nương xem, dạo sắc diện của vẻ hồng hào hơn ?”

Câu chỉ là tâm sự, mà còn mang theo lời nhắn nhủ đầy ẩn ý.

Hoàng hậu là từng trải, liền hiểu ngay. Diêu Phẩm Nhàn rõ ràng là nhận điều gì đó trong lòng bà, thấy bà đang ôm nỗi muộn phiền, nên mới nhẹ nhàng chia sẻ, âm thầm khuyên nhủ.

Biết ý , trong lòng Hoàng hậu cũng âm thầm cảm động và ơn nàng.

Hoàng hậu cần đầu cũng phía là ai. Khuôn mặt xinh , tươi tắn như đóa hoa của Diêu Phẩm Nhàn, từ lâu in đậm trong tâm trí bà.

Vì thế, Hoàng hậu cứ thế khẽ nhắm mắt , thả lỏng tận hưởng cảm giác dễ chịu, dịu giọng : “Khí sắc thôi đủ, bổn cung còn từng lén bàn với Thái hậu nữa đó. Nói là dạo gần đây Ngụy vương phi chỉ ngày một mặn mà, mà sắc vóc cũng càng lúc càng xuất chúng.”

Diêu Phẩm Nhàn khúc khích: “Đa tạ nương nương quá khen.”

Bỗng Hoàng hậu mở mắt, tuy cơ thể động đậy, nhưng ánh mắt nghiêng nghiêng về phía .

“Ngươi xem, ngươi cuốn y thư nào mà hiệu quả thần kỳ như thế? Nếu ngươi ngại, hôm khác mang tới cho bổn cung xem thử một chút. Tiện thể để bọn tỳ nữ trong Khôn Ninh cung cũng học theo. Cái thủ pháp xoa bóp của ngươi thực sự quá , để các nàng mau học, còn ngày ngày giúp bổn cung đ.ấ.m bóp nữa.”

Diêu Phẩm Nhàn vội vàng đáp: “Sao bằng lòng chứ? Thiếp tất nhiên nguyện ý . Đợi đợt săn thu , về đến kinh thành, sẽ lập tức mang sách dâng lên cho nương nương.”

Nàng tiếp lời: “Hiện tại mới chỉ xoa bóp phần vai và cổ cho nương nương thôi, chứ bộ bài xoa bóp còn nhiều huyệt đạo lắm. Để Phỉ Thúy cô cô và các tỳ nữ xem qua sách cũng , thể học trọn vẹn bộ thủ pháp, mới thể chăm sóc nương nương chu đáo hơn.”

Hoàng hậu lúc chìm sâu trong cảm giác thư thái, khoan khoái, nhất thời quên cả chuyện.

Thấy Hoàng hậu vẻ chợp mắt, trong phòng đều tinh ý lên tiếng nữa, an tĩnh im một bên.

Giấc ngủ , Hoàng hậu ngủ thật sâu và ngon lành, yên tĩnh, thơm mát như mùi hương trầm lặng lẽ lan tỏa. Từ lúc chập tối hôm ngủ, cả bữa tối cũng dùng, mãi đến tận rạng sáng ngày hôm mới từ từ tỉnh .

Khi mở mắt , Hoàng hậu cảm thấy cả nhẹ nhõm hơn hẳn, đặc biệt là phần vai và lưng.

Trước đây bà vốn thấy rõ sự khác biệt, nhưng lúc , nhờ cảm giác thoải mái đối lập, mới nhận , thì bả vai căng mỏi, nặng nề đến thế.

Nghe thấy động tĩnh bên trong trướng, đám cung nữ hầu hạ liền rón rén bước tới, yêu lặng chờ đợi. Tuy bên ngoài trời dần sáng lên, nhưng bên trong màn trướng vẫn còn tối mờ.

Hoàng hậu còn kịp định thần, nhất thời rõ là mấy giờ, liền hỏi: “Phỉ Thúy, bây giờ là giờ nào ?”

Phỉ Thúy nhẹ giọng đáp: “Bẩm nương nương, chắc là giờ Mão canh ba ạ. Bên ngoài cũng mới hửng sáng thôi.”

“Đã qua cả một đêm ?” Hoàng hậu như tin tai , kinh ngạc : “Bổn cung ngủ suốt cả một đêm?”

ạ.” Phỉ Thúy mỉm đáp: “Tối qua Ngụy vương phi nương nương xoa bóp cho , chẳng mấy chốc là ngủ . Nô tỳ thấy ngủ say quá, cũng nỡ đ.á.n.h thức nên gọi dậy dùng bữa tối. Nương nương, giờ thấy đói bụng ạ?”

“Ngươi thì thôi, nhắc bổn cung mới thấy đói thật .” Hoàng hậu xong liền vén chăn dậ: “Mau hầu hạ bổn cung rửa mặt, chải đầu.”

Chờ đến khi Hoàng hậu y phục chỉnh tề, rửa mặt xong xuôi, thì bên ngoài ánh nắng lên khá rõ.

Sau khi bàn dùng bữa sáng, Hoàng hậu vẫn còn suy nghĩ mãi về chuyện tối qua Diêu Phẩm Nhàn xoa bóp vai cổ. Trên cảm giác thoải mái khác thường, thậm chí cơn đau âm ỉ nơi đầu, vốn mỗi lúc giao mùa đều tái phát, dường như cũng tan biến.

Tâm tình nhờ đó mà nhẹ nhõm, thoải mái đến lạ. Hoàng hậu vui vẻ : “Chờ khi về cung , nhất định lấy cho bằng cuốn sách của Ngụy vương phi để kỹ một phen. Đứa nhỏ , thật thể xem thường, cũng bản lĩnh đấy.”

Thấy Hoàng hậu vui vẻ như , Phỉ Thúy cũng mừng . Nàng dịu dàng đáp: “Nương nương cứ yên tâm, nô tỳ cũng nhớ kỹ việc . Sau khi trở về, dù quên, nô tỳ cũng sẽ nhắc, quyết để lỡ.”

Tâm tình , nên bữa sáng hôm nay Hoàng hậu cũng ăn nhiều hơn thường ngày một chút.

Dùng bữa sáng xong, Hoàng Hậu cảm thấy bụng căng, liền bảo Phỉ Thúy theo ngoài trướng dạo một lát, tản bộ cho tiêu thực.

***

Trong lúc thong thả bước , trò chuyện cũng chỉ xoay quanh những lời khen dành cho Diêu Phẩm Nhàn. Hết lời khen nàng cái , cái , bảo nàng và Ngụy Vương đúng là trời sinh một đôi, xứng hòa hợp.

Hoàng Hậu cùng cung nữ trò chuyện vui vẻ, nào , những lời vô tình lọt tai Diêu Phẩm Nghiên.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/kiep-truoc-lam-vuong-phi-bac-menh-kiep-nay-ta-khong-muon-lam/chuong-67.html.]

Khoảnh khắc thấy, sắc mặt Diêu Phẩm Nghiên như sét đ.á.n.h ngang tai.

Đặc biệt là khi nàng tới việc Diêu Phẩm Nhàn chỉ bằng một bộ pháp xoa bóp, thể giúp dịu cơn đau đầu dai dẳng của Hoàng hậu, căn bệnh vốn tái phát theo mùa suốt bao năm nay…

Trong lòng nàng chấn động mạnh.

Chẳng lẽ tất cả những gì nàng khổ tâm vun vén bao năm, nay sắp tiêu tan trong chốc lát?

Chẳng lẽ những gì lẽ thuộc về nàng , cuối cùng đều Diêu Phẩm Nhàn cướp mất?

Nàng cam tâm!

Tại … tại là nàng?

Nàng cướp hôn ước vốn thuộc về nàng … chẳng lẽ đến cả những điều còn như địa vị, tình cảm, sự sủng ái mà nàng cũng chiếm hết ?

Chẳng lẽ chỉ cần Diêu Phẩm Nhàn còn ở đó, thì cả đời nàng cũng thể ngẩng đầu lên nổi? Chỉ thể sống thu trong khuê phòng, thui thủi qua hết phần đời còn ?

Nàng… nàng thể chấp nhận !

Diêu Phẩm Nhàn và Diêu Phẩm Nghiên vốn là hai khác biệt.

Diêu Phẩm Nghiên thì chỉ mong bệnh cũ của Hoàng hậu tái phát, hơn nữa còn càng nặng càng . Như , khi nàng dâng phương t.h.u.ố.c lên, mới càng dễ gây ấn tượng, càng thể hiện giá trị và công lao của bản .

Còn Diêu Phẩm Nhàn thì khác. Sau khi chút hiểu về tình hình của Hoàng hậu, trong lòng nàng khỏi sinh chút thương xót. Cho nên, từ tận đáy lòng, nàng chỉ hy vọng từ nay về , Hoàng Hậu bao giờ căn bệnh đau đầu hành hạ nữa.

Vì sợ bệnh sẽ tái phát, nàng chủ động áp dụng thủ pháp xoa bóp để giúp Hoàng hậu giảm đau, coi như là phòng ngừa từ sớm.

Lần nàng tay, thật cũng để đối đầu với Diêu Phẩm Nghiên, cũng chẳng ý gì đặc biệt nhằm ai. Nếu Diêu Phẩm Nghiên nghĩ là nàng cố tình tranh công, thì nàng cũng đành chịu.

Với nàng mà , Hoàng hậu thể tránh một đau đớn dày vò, là điều .

Diêu Phẩm Nghiên dám phát tiết ngoài mặt, nhưng một khi trở về trướng, liền vùi giường mà một trận thê lương. Khóc đủ , cũng coi như phát tiết xong, nàng dần dần bình tĩnh trở .

cơ hội nàng cũng chẳng dễ dàng gì. Nàng dốc hết tâm tư theo đến đợt săn thu , thể dễ dàng bỏ cuộc?

liều thì nàng cũng chủ động dâng phương t.h.u.ố.c lên cho Hoàng Hậu.

Có điều, chuyện chủ động cũng sách lược. Nếu cứ đường đột mà thẳng , e là mục đích quá rõ ràng, sẽ khiến nghi ngờ và phản cảm.

, một hồi suy nghĩ cẩn thận, nàng quyết định tiên đến tìm phụ - Diêu Trọng Hòa.

“Nữ nhi vô tình , Hoàng hậu nương nương mấy năm nay luôn đau đầu hành hạ. lúc, khi ở Tề gia, nữ nhi quen một vị phu nhân, cũng từng căn bệnh , nhưng dùng một phương t.h.u.ố.c cổ truyền, bệnh liền dần thuyên giảm. Phu nhân từng đưa nữ nhi xem qua bài t.h.u.ố.c, nữ nhi đến giờ vẫn còn nhớ rõ. Nghĩ rằng… nếu thể dâng lên, thể giúp Hoàng hậu giảm bớt phần nào đau đớn.”

“Ồ?” Diêu Trọng Hòa xong thì kinh ngạc: “Con chắc là bệnh của vị phu nhân đó thật sự trị khỏi?”

Diêu Phẩm Nghiên lập tức gật đầu: “Phu nhân mỗi khi xuân hạ thì , nhưng cứ đến mùa thu đông lạnh lẽo là phát bệnh cách ngày. Nữ nhi ở Tề gia nhiều năm, tình hình thế nào chẳng lẽ còn rõ? Về nhờ uống bài t.h.u.ố.c , quả thật bệnh dần dần thuyên giảm.”

Diêu Trọng Hòa là từng lăn lộn chốn quan trường nhiều năm, từ lâu cách , đoán ý, cư xử khôn khéo. Nay thể vững ở vị trí Đại Lý Tự Khanh tam phẩm, đương nhiên tay .

Cho nên, trong cung ai tính khí gì, quý nhân nào mắc bệnh vặt , ông đều sớm nắm đại khái trong lòng bàn tay.

Hoàng hậu nương nương cứ đến mùa thu đông là bệnh đau đầu tái phát, chuyện cũng kéo dài nhiều năm. Những năm gần đây, vẫn luôn dựa Thái Y Viện điều trị từ từ, nhưng hiệu quả thì chẳng mấy khả quan.

Nếu giờ thật sự thể nhờ một bài t.h.u.ố.c cổ truyền mà chữa dứt bệnh, thì về Diêu gia càng thêm vững vàng mặt Hoàng Hậu, lời cũng trọng lượng hơn nhiều.

Cho nên, khi con gái kể , Diêu Trọng Hòa khỏi chút động tâm.

Có điều, ông cũng là cẩn trọng, thứ gì cũng thể tùy tiện dâng thẳng lên mặt Hoàng hậu. Vì , ông tính toán tiên xác định xem bài t.h.u.ố.c thực sự hữu hiệu , mới quyết định nên dâng lên .

Trong Thái Y Viện, ông vốn cũng quen một hai vị thái y, tiên cứ tìm bọn họ hỏi thử một chút.

“Nghiên Nhi, nếu con còn nhớ rõ bài t.h.u.ố.c đó, thì tiên cứ . Lát nữa, cha sẽ mang đến cho một vị thái y xem qua. Nếu , lúc hẵng dâng lên Hoàng hậu cũng muộn.”

Diêu Phẩm Nghiên tỏ lo lắng: “Nếu để thái y xem , lỡ gì với phụ , nhưng đó lén gặp Hoàng hậu để tranh công thì ?”

Diêu Trọng Hòa ngẩn một lúc, khẽ gật đầu, xem như tán thành suy nghĩ của con gái.

Thấy phụ chịu theo, Diêu Phẩm Nghiên liền rõ luôn suy tính của .

“Phụ cứ dẫn nữ nhi cùng thỉnh an Hoàng hậu, với Hoàng hậu rằng, nữ nhi là đặc biệt đến để dâng bài t.h.u.ố.c . Nếu phụ vẫn còn lo, sợ bài t.h.u.ố.c gì sơ suất, chẳng những chữa bệnh mà còn phản tác dụng, cứ nhân cơ hội đó, thỉnh luôn thái y đến kiểm tra tại chỗ. Như thế thì đảm bảo bài t.h.u.ố.c vấn đề, giữ công lao, sợ khác tranh mất.”

“Lời của Nghiên Nhi đúng.” Diêu Trọng Hòa gật đầu, vỗ tay một cái, càng nghĩ càng thấy nước cờ .

 

 

Loading...