Kiếp Trước Làm Vương Phi Bạc Mệnh, Kiếp Này Ta Không Muốn Làm! - Chương 63
Cập nhật lúc: 2026-03-02 02:44:09
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3Vf9vpdUjI
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Diêu Phẩm Nghiên còn tin tưởng trong nhà, nên sớm hạ quyết tâm: chuyện từ nay về , chỉ thể dựa chính .
Nàng sống mang theo ký ức của hai ba mươi năm , ít nhất cũng nhiều hơn khác vài năm kinh nghiệm sống. Dù mấy năm đó nàng ở kinh thành, nhưng vẫn thường xuyên thư từ qua với nhà đẻ, cũng coi như lạc hậu với tin tức trong kinh.
Hầu như cứ cách hai tháng là nàng nhận một bức thư. Tổ mẫu sẽ cho nàng , phụ cũng .
Vì thế, dù sống trong kinh thành nhiều năm, nàng vẫn thể nắm tình hình nơi đây, ít nhiều cũng một việc đang xảy .
Nàng cẩn thận rà soát thời gian trong ký ức, còn lấy giấy b.út , dựa những gì nhớ mà ghi một sự việc sẽ xảy trong kinh thành vài năm tới.
Sau khi xong, nàng phát hiện, ngay trong đợt thu săn của hoàng gia sắp tới, sẽ một cơ hội lớn đến với nàng .
Tuy nàng Ngụy vương phi tính kế, đắc tội cả Thái hậu lẫn Quý phi, nhưng trong hoàng cung , những vị quyền thế chỉ riêng hai đó. Chỉ cần nàng thể giành thiện cảm từ bất kỳ một vị quý nhân nào khác, cũng đủ để thoát khỏi tình cảnh khó khăn mắt.
Năm đó, trong thư tổ mẫu gửi cho nàng nhắc rằng, Hoàng hậu nương nương trong đợt thu săn phát bệnh đau đầu. Chứng đau đầu của Hoàng hậu kéo dài nhiều năm, vẫn trị khỏi hẳn. Tuy nguy hiểm đến tính mạng, nhưng mỗi năm cứ đến mùa thu đông là phát tác vài .
Mà mỗi phát bệnh, đau đớn như thể sống bằng c.h.ế.t.
Lúc , trong thư tổ mẫu chỉ thuận miệng nhắc đến đôi câu, cũng rõ chi tiết. khi nàng đến hai câu đó kỹ thêm mấy , vì điều gì khác, mà là vì bên nhánh khác của Tề gia một vị phu nhân cũng mắc chứng đau đầu tương tự, cứ đến lúc trời trở lạnh là phát bệnh, còn mùa xuân hè thì khỏe mạnh như thường.
Sau đó, vị phu nhân gặp một vị thần y trong dân gian, kê đơn bốc t.h.u.ố.c cho bà . Chưa đến nửa năm, bệnh đau đầu chữa khỏi.
Đến năm , quả nhiên bệnh cũng tái phát nữa.
Lúc đó, nàng cảm thấy vị thần y dân gian thật sự quá thần kỳ, thể chữa khỏi căn bệnh đau đầu dày vò phu nhân suốt bao năm. Vì , nàng chủ động xin xem phương t.h.u.ố.c.
Phu nhân cũng giấu diếm, liền đưa cho nàng xem. Khi , nàng xem chăm chú, nên đến giờ vẫn nhớ kỹ rõ ràng, từng thành phần đều khắc sâu trong lòng.
Cho nên dù nhiều năm trôi qua, nàng vẫn thể nhớ rõ nội dung tờ phương t.h.u.ố.c .
Bệnh đau đầu của Hoàng hậu biểu hiện giống với vị phu nhân năm đó. Nghĩ như , nàng đoán rằng phương t.h.u.ố.c hẳn cũng sẽ hiệu quả với Hoàng hậu.
Nếu trong thu săn sắp tới, nàng thể nhân lúc Hoàng hậu phát bệnh mà đích dâng phương t.h.u.ố.c lên, chắc chắn sẽ khiến Hoàng hậu nàng bằng con mắt khác.
Lúc , điều duy nhất còn thiếu để nàng thể lọt mắt các bậc quý nhân trong cung, chính là một cơ hội.
Vì , khi Diêu Phẩm Nghiên suy nghĩ kỹ càng, ở bên cạnh phụ vài ngày để thăm dò ý tứ, chủ động đến thư phòng gặp ông.
Hoàng gia sắp tổ chức kỳ thu săn, thể văn võ bá quan đều sẽ theo thánh giá xuất cung. Phụ nàng là Đại Lý Tự Khanh, phẩm cấp tam phẩm, tất nhiên cũng trong hàng ngũ tháp tùng.
Mà nếu phụ , thì trong hàng nữ quyến của Diêu gia, ít nhất sẽ một suất theo.
Nàng phụ nhường suất cho .
Chỉ là, khi nàng đến thư phòng của phụ , báo rằng ông ma ma bên cạnh phu nhân gọi .
Diêu Phẩm Nghiên thì gì, cũng rời , chỉ lặng lẽ ở trong thư phòng chờ phụ trở về.
Bùi thị sai gọi phu quân đến, cũng là vì chuyện danh ngạch theo trong thu săn cùng Hoàng Thượng. Bà nghĩ, nay Ngụy vương điện hạ hồi kinh, mà Ngụy vương là hoàng trưởng t.ử Hoàng Thượng coi trọng nhất, thì tất nhiên sẽ theo sát bên cạnh ngự giá .
Khang An là tiểu hoàng tôn, hiện giờ cũng lớn, năm nay bắt đầu theo học vỡ lòng. Hơn nữa, thằng bé là tôn nhi duy nhất của Hoàng Thượng lúc , nên tất nhiên sẽ cùng phụ theo ngự giá xuất hành. Phụ t.ử hai đều , thể để vương phi ở một trong phủ? Vậy nên, vương phi nhất định cũng sẽ đồng hành.
Đây là cơ hội hiếm để mẫu t.ử các nàng thể yên ở bên mấy ngày, cho nên bà mới sai mời lão gia tới, chính là để rõ rằng bà cùng .
Sau khi Diêu Trọng Hòa tầm quan trọng của thứ nữ Diêu Phẩm Nhàn, thái độ đối với ba mẫu t.ử Bùi thị đổi nhiều. Không chỉ thường xuyên đến hậu viện chơi, mà thỉnh thoảng còn trò chuyện với Bùi thị vài câu.
Ông vốn là thông minh, rằng nếu chuyện lan man khác thì Bùi thị lẽ sẽ kiên nhẫn, nên dứt khoát chỉ trò chuyện xoay quanh chuyện của đôi con trai con gái.
Ông vốn vẫn lo lắng thê t.ử oán trách quá sâu, nên từ đến nay bà luôn đối đãi với ông lạnh nhạt, thờ ơ, chẳng mấy khi dịp để điều gì khiến bà vui lòng. Vậy nên, bà theo giá cùng săn, ông lập tức đồng ý ngay chút do dự.
“Phu nhân thì thôi, vốn cũng đang định đến bàn với nàng đây.” Ông tỏ vẻ vô cùng dễ chuyện, hơn nữa lời nào cũng khéo Bùi thị thấy lòng: “Lần vương phi tất nhiên cũng sẽ đồng hành, nàng với con gái cũng nên nhân cơ hội ở bên nhiều hơn, trò chuyện nhiều hơn.”
Bùi thị phu quân với vẻ mặt như thể đang : “Ta thừa ngươi đang tính toán điều gì”, nhưng bà cũng buông lời cay nghiệt như thường, chỉ thản nhiên đáp: “Cũng coi như lão gia suy nghĩ chu đáo.”
Diêu Trọng Hòa thấy bà phản bác, liền tranh thủ dịp thêm vài lời tình cảm. Ông bảo, đợi thêm mấy hôm nữa Tranh ca nhi trở về, đến lúc đó cả nhà mới thật sự đoàn tụ, sum họp trọn vẹn.
Đến lúc đó, xem Tranh ca nhi thi đỗ công danh cưới vợ . Nếu chọn thi cử, thì cứ để nó yên tâm sách, chờ một hai năm nữa bàn chuyện hôn nhân cũng muộn. Còn nếu nó định , thì cũng thể bắt đầu xem xét chọn gia đình thông gia phù hợp.
Còn nếu để khi Tranh ca nhi thi đỗ mới cưới, thì bọn họ cũng sẵn sàng đợi ngày ôm cháu nội.
Từng lời từng chữ ông đều đ.á.n.h trúng tâm tư của Bùi thị. Dù Bùi thị rõ những lời đó chỉ là chút tâm cơ nhỏ của ông , nhưng vẫn khỏi mềm lòng, theo lời ông mà tưởng tượng viễn cảnh tương lai, lòng cũng dần dần dịu .
, nếu Tranh ca nhi thể đỗ đạt, cưới một thê t.ử hiền lành, hiểu chuyện, cả nhà hòa thuận vui vẻ sống bên , thì quả thật là điều nhất .
***
Diêu Trọng Hòa cũng ngờ trưởng nữ đang đợi ở thư phòng. Mấy ngày gần đây, trưởng nữ vẫn luôn hờn giận với ông , cha con hai mấy hôm mặt đối mặt.
Lúc thấy nữ nhi đang đợi ở đây, Diêu Trọng Hòa khỏi mỉm hỏi: “Sao đến đây chờ phụ ?” Giọng vẫn thiết như , như thể quên chuyện cha con họ đó còn đang vui với .
Còn Diêu Phẩm Nghiên, vì lúc chuyện cần nhờ đến phụ , nên cũng đành tạm thời giấu hết vẻ giận dỗi, thu cái tính khí nhỏ mọn của .
Nàng trở dáng vẻ dịu dàng ngoan ngoãn như thường ngày, mỉm : “Con gái đến thăm phụ , thỉnh an , chẳng lẽ ?”
“Được , đương nhiên là .” Diêu Trọng Hòa vui đến mức miệng khép nổi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/kiep-truoc-lam-vuong-phi-bac-menh-kiep-nay-ta-khong-muon-lam/chuong-63.html.]
Ông bỗng khựng , khẽ lùi một bước, xa một chút để cẩn thận quan sát trưởng nữ. Sau một lúc kỹ, liền nhíu mày : “Phụ thấy con dạo gầy ít thế . Chẳng lẽ là đám nha hầu hạ chu đáo?”
Diêu Phẩm Nghiên mỉm , nhẹ nhàng : “Bọn nha hầu hạ , phụ cần lo lắng cho nữ nhi .”
Không vòng vo thêm, nàng liền thẳng: “Phụ , nữ nhi tới tìm , thật là chuyện nhờ.”
Diêu Trọng Hòa nhíu mày, cố tình vẻ vui: “Phụ và con vốn là cha con ruột thịt, dùng đến hai chữ ‘ nhờ’ chứ? Có chuyện gì cứ thẳng.”
“Vâng.” Diêu Phẩm Nghiên gật đầu, đó mới lên tiếng: “Lần hoàng gia thu săn, nữ nhi theo phụ cùng .”
Diêu Phẩm Nghiên dứt lời, nụ mặt Diêu Trọng Hòa lập tức đông cứng .
ông cũng lập tức từ chối, mà chỉ cau mày, hỏi: “Mấy ngày nay con cứ ngoài, chỉ ru rú trong phòng, hôm nay đột nhiên thu săn cùng?”
Nói xong, ông xoay sang hướng khác, chân mày càng nhíu rõ ràng hơn như đang suy xét điều gì đó sâu xa hơn những lời nàng .
Diêu Phẩm Nghiên hạ quyết tâm, tất nhiên sẽ dễ dàng từ bỏ. Hơn nữa, theo , đối với nàng mà là vô cùng quan trọng.
Vì thế, khi nhận phụ vẻ mấy đồng ý, nàng vội vàng tiếp, giọng điệu cứng rắn hơn một chút: “Chính vì ở trong phòng quá lâu, nên con mới nhân dịp ngoài hít thở khí trời. Phụ , chuyện đối với mà gì khó. Chỉ cần đồng ý, thì thể mang con theo.”
“Cha cứ do dự mãi như , là vì ạ?”
Trong lòng Diêu Phẩm Nhàn tất nhiên rõ nguyên do, nhưng nàng chính miệng phụ điều .
Nàng , phụ phu nhân gọi , tám phần là đồng ý với phu nhân điều gì đó .
Vốn cảm thấy phụ bây giờ còn thương yêu như , giờ trong lòng dấy lên suy đoán , khiến nàng càng thấy tủi , đến mức nước mắt sắp trào .
Thì , tất cả sự yêu thương... cũng thể bỏ là bỏ, chẳng lưu gì.
Trước những gì phụ , tuy nàng thể chấp nhận, nhưng ít nhiều gì cũng còn thể hiểu . còn bây giờ thì ? Chẳng lẽ đến cả nguyện vọng nhỏ bé của nàng , cũng thể đáp ứng nổi ư?
“Phụ , xin đừng im lặng như thế. Có thể , nữ nhi chỉ cần một lời của thôi.”
Vừa , Diêu Phẩm Nhàn đưa tay lau nước mắt, giọng bỗng trở nên kiên quyết, còn chừa đường lui nữa.
Sắc mặt Diêu Trọng Hòa đau lòng, đầu con gái, khó xử : “Phẩm Nghiên, con đến chậm một bước . Vừa nãy phu nhân gọi sang, bà mở lời .”
Dù trong lòng đoán , nhưng khi tận tai thấy, cảm giác vẫn khác. Diêu Phẩm Nghiên chỉ thấy n.g.ự.c nghẹn , như thể chỉ cần ở thêm một khắc nữa, nàng sẽ thở nổi.
Nàng rơi lệ, lắc đầu, từng bước từng bước lui về , bất ngờ xoay chạy thẳng ngoài.
“Phẩm Nghiên!” Diêu Trọng Hòa gọi với theo, nhưng bước đuổi theo.
Có đuổi theo thì thế nào? Điều nàng cần, chính là cơ hội .
***
Diêu Phẩm Nhàn từ nhỏ lớn lên trong khuê phòng, cầm kỳ thư họa, thơ từ ca phú đều giỏi. Chỉ điều, riêng cưỡi ngựa b.ắ.n cung thì nàng chút nào.
Năm đó, nàng đến nhà ngoại chơi. Bà ngoại là lão phu nhân phủ Bá tước, cũng từng dạy nàng học cưỡi ngựa b.ắ.n cung. Bà , như dù chuyện gì xảy , nàng cũng thể tự bảo vệ , đến mức yếu ớt đến độ tay bắt nổi con gà, đẩy nhẹ một cái là ngã.
Phủ Bá tước vốn là gia tộc võ tướng, tổ tiên phần lớn đều lập công nơi sa trường mà phong tước, cho nên từ đời truyền quy định: bất kể nam nữ, đều học cả văn lẫn võ.
Diêu gia là dòng dõi nho học, vốn là gia đình trọng chữ nghĩa kinh thư, coi thường mấy chuyện múa đao lộng kiếm. Vì , trong nhà Diêu gia xưa nay cho phép nữ nhi học võ tập cưỡi ngựa b.ắ.n cung.
Vì , trong tam phòng của Diêu gia, bốn tỷ tuy đều học hành đàng hoàng, cầm kỳ thi họa kém ai, nhưng đến cưỡi ngựa thì gì.
Lần là đầu tiên Diêu Phẩm Nhàn theo đoàn ngự giá săn, trong lòng tránh khỏi chút chờ mong và háo hức. Từ nhỏ nàng từng ao ước học cưỡi ngựa, học b.ắ.n cung, chỉ tiếc nhà đẻ cho phép, nên nàng vẫn luôn lấy một cơ hội để thử sức.
Lần theo săn, Diêu Phẩm Nhàn liền âm thầm nghĩ, nhất định tìm một cơ hội để học thử một chút cưỡi ngựa.
Dù chỉ học sơ sơ chút da lông cũng là .
Không ngờ, đúng lúc Ngụy vương chủ động đến tìm nàng, chẳng những mang đến cho nàng hai bộ trang phục cưỡi ngựa, mà còn tặng nàng một con ngựa. Hơn nữa, ngựa cũng chọn sẵn, là giống thuần tính, ôn hòa, đặc biệt thích hợp với mới học như nàng.
Ngựa thể yên tâm cưỡi, chỉ cần nghịch ngợm chọc ghẹo, thì cũng cần lo sẽ hất xuống.
Diêu Phẩm Nhàn thì vô cùng bất ngờ, hai mắt lập tức sáng rực lên: “Vương gia chọn ngựa riêng cho ư? Thiếp... cũng thể một con ngựa của riêng ?”
Thấy thê t.ử vui vẻ như , sắc mặt Ngụy Vương cũng dịu , thậm chí còn thoáng nở nụ .
Hắn gật đầu, : “Nếu tin, nàng cứ hỏi Khang An xem.”
Lúc , Khang An đang cạnh bên cha , rõ ràng là chạy từ ngoài , mồ hôi mồ kê còn khô, hai má đỏ bừng vì nóng.
Cậu bé đang bóc vỏ cam để ăn, phụ mẫu chuyện nhắc đến , liền nghiêm túc ngẩng đầu lên, trịnh trọng : “Con đảm bảo với nương, những gì cha là thật đó! Con ngựa đó trắng như tuyết, ngoan , là con với cha cùng chọn đấy!”
Nói xong, nhóc tự hào hất cằm lên, mặt mày rạng rỡ như khoe chiến tích:
“Nương ơi, chờ đến lúc rừng săn b.ắ.n, để con dạy nương cưỡi ngựa nha? Bây giờ con cưỡi giỏi lắm luôn đó!”