Kiếp Trước Làm Vương Phi Bạc Mệnh, Kiếp Này Ta Không Muốn Làm! - Chương 62

Cập nhật lúc: 2026-03-02 02:44:08
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/9007UMptcu

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trong lòng Diêu Phẩm Nhàn âm thầm tính toán, nhờ những việc gần đây, lẽ giữ mạng thêm hai năm.thì tròn hai năm nàng luôn cẩn thận dè chừng, dựa bản từng bước tránh né t.ử kiếp.

Tạm thời thì thể yên tâm đôi chút, ít nhất còn lo sẽ qua ải cuối năm nay.

nàng cũng dám chậm trễ. Dù hai năm vẻ dài, nhưng trôi qua nhanh, chỉ chớp mắt là hết.

, chỉ cần cơ hội kéo dài mạng sống, nàng nhất định sẽ nắm thật c.h.ặ.t.

Hiện tại Thục phi ghét nàng mặt, Diêu Phẩm Nhàn nghĩ nếu về phía đối lập với Thục Phi, Hoàng hậu chú ý thì thể đổi thiện cảm. Mà chỉ cần thiện cảm của Hoàng hậu, nàng sẽ nhận điểm “hảo cảm”, tương đương với việc kéo dài mạng sống.

Vậy nên, Diêu Phẩm Nhàn vội khỏi cung, mà chờ Hoàng Thượng thăm Hoàng hậu rời khỏi Khôn Ninh Cung xong mới với Quý phi: “Hôm nay ở Khôn Ninh Cung xảy chuyện như , phiền đến Hoàng hậu nương nương . Nếu gì thất lễ, con dâu nên đến đó xin tội mới .”

Quý phi đáp: “Vậy bổn cung cùng với ngươi.”

Trong tẩm điện của Hoàng hậu, lúc Thái hậu cùng Mạnh Uyển Thấm đều nơi mép giường bầu bạn. Mạnh Uyển Thấm thấy chồng nàng dâu Quý phi đến, liền vội dậy, lùi sang một bên, khéo léo nhường vị trí mép giường cho các nàng .

Chuyện xảy bên ngoài, Thái hậu kể hết cho Hoàng hậu . Vì , lúc khi thấy Diêu Phẩm Nhàn bước , Hoàng hậu liền vỗ vỗ mép giường, hiệu cho nàng đến gần.

Diêu Phẩm Nhàn cũng từ chối, lập tức bước tới, xuống bên cạnh Hoàng hậu.

Hoàng hậu nhẹ nhàng đưa tay , dịu dàng nắm lấy tay Diêu Phẩm Nhàn, ánh mắt dịu như nước mùa xuân, mỉm :

“Dù ngự y khám qua, thể ngươi , nhưng dù gì cũng là ngã, nữ t.ử vốn yếu, vẫn nên cẩn thận hơn. Sau khi hồi phủ, cứ yên tâm nghỉ ngơi tĩnh dưỡng cho . Mấy ngày tới, ngươi cứ ở Ngụy Vương phủ tĩnh dưỡng, nơi của bổn cung lo.”

Diêu Phẩm Nhàn , lòng như xoa dịu, cảm kích đến mềm cả ánh mắt, liền dịu giọng thưa: “Tạ ơn Hoàng hậu nương nương lo nghĩ cho thần .”

Nghĩ một lúc, Diêu Phẩm Nhàn chủ động nhận : “Hôm nay trong cung xảy chuyện lớn như , phiền đến nương nương ? Nếu về trách nhiệm, thần cũng khó tránh khỏi. Thần thể khuyên can Thục phi, để các nàng gây chuyện lớn như .”

Hoàng hậu dịu giọng : “Các nàng cố ý gây chuyện, trách ngươi? Bổn cung Phỉ Thúy kể , lúc Thục phi cứ kéo tay nàng buông, nàng tránh cũng tránh nổi. Nếu ngươi nha đầu Hồng Lăng đẩy ngã , thì khi Thục phi vu cho Phỉ Thúy đẩy .”

“Nếu để Hoàng Thượng tận mắt thấy của Khôn Ninh Cung vô lễ với chủ t.ử, tay đ.á.n.h , ngươi nghĩ Hoàng Thượng sẽ bỏ qua cho Phỉ Thúy ? Đến lúc đó, ngay cả bổn cung cũng liên lụy .”

Trong phòng lúc , ai cũng là thông minh, dễ qua mặt. Nhất là Thái hậu, dù tính tình từ ái, cư xử rộng lượng, nhưng chẳng mù quáng phân rõ đúng sai.

Trong lòng Diêu Phẩm Nhàn hiểu rõ, những gì nàng bày hôm nay, giấu một phần, lộ bảy tám phần, e là Thái hậu, Hoàng hậu và cả Quý phi đều chút manh mối. Chỉ là, khôn ngoan thường hiểu ý , nhất thiết toạc . Ai cũng ngầm hiểu, nên cứ coi như chuyện gì.

Giống như lời Hoàng hậu , ngoài mặt thì là nhẹ nhàng khuyên nhủ, nhưng nghĩ kỹ , thì rõ ràng là dụng ý.

Hoàng hậu sợ nàng sẽ cảm thấy áy náy, lo lắng vì cái c.h.ế.t của một tỳ nữ, nên mới với nàng, nếu hôm nay nàng đẩy ngã, thì gặp họa sẽ là Phỉ Thúy. Mà phạt nặng, e là chính Hoàng hậu - chủ của Khôn Ninh Cung.

Bởi vì Thục phi và Hồng Lăng vốn ý đồ từ . Lần tiến cung, nhất định là gây chuyện lớn, thậm chí là mất mạng mới ý.

nếu ai vạch trần, thì nàng cũng việc gì . Cứ tiếp tục giữ vẻ như chỉ vô tình đẩy ngã, cần kể công, cần giải thích, càng nên tỏ đắc ý.

Nàng chủ động rõ là vì hiểu rõ, một khi lời , chẳng khác nào tự thú rằng nàng cố ý hãm hại. Cho dù Thái hậu và Hoàng hậu thương yêu bảo vệ, thì ở trong cung, chuyện gì thật sự giấu mãi. Ai dám chắc đám cung nhân trong Khôn Ninh Cung sẽ nghi ngờ, sinh lòng bất mãn chứ?

Không , tức là . Không , thì ai cũng thể nắm thóp nàng. Dù Thục phi lôi chuyện cũ để , cũng tìm bằng chứng gì.

Người sống trong chốn cung đình, bình an mà sống lâu dài, thì nhất định giữ cho một con đường lui.

Vậy nên, Diêu Phẩm Nhàn cũng dứt khoát nhận định, trực tiếp Hồng Lăng chính là chủ động đẩy nàng.

“Nha đầu tên Hồng Lăng đó, thật đúng là gan to bằng trời, kính nhường . Thần nghĩ thế nào cũng ngờ, nàng đến Khôn Ninh Cung, ở ngay trong cung của Hoàng hậu nương nương, mà còn dám động thủ với một vương phi như thần .”

Hoàng hậu , chỉ khẽ cong môi , ý tứ thâm sâu:

“Lá gan đó, đương nhiên là cho . ”

Ngay khoảnh khắc , trong lòng Hoàng hậu, sự yêu mến dành cho Diêu Phẩm Nhàn tăng thêm vài phần. Bà vốn tưởng đối phương sẽ mượn cơ hội để kể công, ai ngờ thấy nàng nhắc đến nửa lời.

Nàng tiến lui đúng lúc, rõ ràng là đang tự giữ cho một đường lui.

Một nữ t.ử thông minh, hiểu chuyện như , Hoàng hậu ngược càng thêm tán thưởng và thiện cảm.

【Đinh ~ Thọ mệnh +5 tháng】

Nghe thấy thanh âm quen thuộc vang lên trong đầu, Diêu Phẩm Nhàn mỉm , nhẹ nhàng dậy, thu lễ rút lui: “Vậy thần liền dám phiền Hoàng hậu nương nương nghỉ ngơi nữa. Thần xin cáo lui .”

Nàng hành lễ lui . Hoàng hậu cũng giữ , chỉ dặn dò đôi câu, bảo nàng khi hồi phủ thì nhớ giữ gìn sức khỏe, đó sai chuẩn xe liễn đưa nàng hồi phủ.

***

Khi Diêu Phẩm Nhàn trở về Ngụy Vương phủ thì Ngụy Vương vẫn về. Mãi đến lúc trời sẩm tối, ánh trăng lên cao, mới bước phủ.

Dù thái giám mà Quý phi phái đến ban sáng sớm hồi cung, nhưng chuyện xảy trong cung hôm nay, đám hầu tiền viện cũng lờ mờ .

Bởi , thấy Ngụy Vương trở về, quản sự liền lập tức bẩm báo sự tình của Vương phi trong cung ngày hôm nay.

Nghe xong, Ngụy Vương sắc mặt trầm hẳn, một lời, lập tức xoay thẳng nội viện.

Cùng lúc đó, còn phân phó hầu gọi phủ y đến nội viện, chuẩn khám bệnh.

Lúc , Diêu Phẩm Nhàn đang giường nghỉ ngơi, chợt bên ngoài tiếng động, nàng liền lập tức dậy. Còn kịp mang giày bước xuống đất, bức mành ngăn giữa gian trong và ngoài vén lên, một ảnh cao lớn, dáng đường hoàng nhanh ch.óng bước mặt nàng.

Chỉ thần sắc lo lắng gương mặt , nàng đoán lý do vì tới.

Diêu Phẩm Nhàn liền nở một nụ , tại chỗ cúi hành lễ: “Thần bái kiến Vương gia.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/kiep-truoc-lam-vuong-phi-bac-menh-kiep-nay-ta-khong-muon-lam/chuong-62.html.]

Ngụy Vương thấy nàng bình an vô sự, sắc mặt hồng hào, tứ chi thương tổn, thậm chí mặt còn mang theo ý , lúc trong lòng mới thật sự nhẹ nhõm.

Bước chân cũng chậm đôi chút, tới gần nàng, ôn hòa : “Vương phi xuống, chúng chuyện.”

Diêu Phẩm Nhàn liền lời xuống. Nàng đợi Ngụy Vương mở lời, chủ động kể : “Hôm nay ở Khôn Ninh Cung của Hoàng hậu nương nương, quả thật xảy một chút chuyện. cũng nghiêm trọng.”

Nói đoạn, nàng cố ý kể sự việc một cách nhẹ nhàng, như thể chỉ là một việc nhỏ đáng nhắc đến: “Thần đẩy một cái, vững nên ngã xuống đất. Sau đó Quý phi nương nương lo lắng, mới vội vàng sai tới phủ báo tin. Ngự y trong cung cũng đến xem qua, thể thần , chỉ là chút va chạm nhỏ, đáng lo.”

Ngụy Vương từ nhỏ sống trong cung, nên hiểu rõ quan hệ giữa Khôn Ninh Cung của Hoàng hậu và Trường Xuân Cung của Thục phi vốn hòa thuận. Từ khi còn bé, hai vị nương nương xưa nay mắt .

Hắn để tâm chuyện tranh chấp nơi hậu cung, cũng từng đ.á.n.h giá những chuyện năm xưa của phụ hoàng. thì khác, vương phi của suýt nữa liên lụy, thậm chí thể tổn hại thể.

Nếu liên quan đến nàng, thì tuyệt đối sẽ khoanh tay .

Nghe xong lời kể của thê t.ử, Ngụy Vương liền hiểu, nàng đúng là họa vô đơn chí, may kéo vòng xoáy phân tranh chốn hậu cung.

May mắn , chỉ là kinh hãi một phen, tổn hại gì lớn.

Tuy gặp nguy hiểm, nhưng ai thì .

Ý của Ngụy Vương là, vẫn hy vọng thê t.ử thể tránh xa những tranh đấu trong cung. Chỉ cần đủ xa, dù hai cung xảy chuyện gì, cũng sẽ kéo nàng .

Sau một thoáng trầm mặc, ánh mắt Ngụy Vương khẽ rũ xuống, do dự một hồi, cuối cùng cũng mở lời: “Vương phi hình như... kính trọng Hoàng hậu?”

Ngụy Vương tuy ít , xưa nay giỏi ăn , nhưng tinh ý. Nhất là dạo gần đây, khi bắt đầu quan tâm hơn đến vương phi, sự chú ý của gần như luôn đặt nàng.

Một khi đặt tâm tư thì ánh mắt sẽ luôn theo sát, Ngụy Vương cũng khó để nhận , vương phi của hình như… thích lui tới Khôn Ninh Cung của Hoàng Hậu.

Diêu Phẩm Nhàn cũng phủ nhận, chỉ khẽ gật đầu, giọng điềm tĩnh mà chân thành: “Hoàng hậu nương nương là đích mẫu, thần kính cẩn tôn trọng, từ tới nay từng dám vô lễ.”

Ngụy Vương xong cũng nhẹ gật đầu, thở một tiếng chậm rãi : “Kính trọng đích mẫu, vốn là lẽ thường. chuyện trong cung, e rằng đơn giản như nàng tưởng. Giữa Khôn Ninh Cung và Trường Xuân Cung, ân oán kết từ lâu, đến nay càng thêm sâu sắc. Hiện tại xem , mâu thuẫn chỉ e thể dễ dàng hóa giải. Nếu nàng chỉ lấy lễ nghĩa đối đãi, giữ đúng bổn phận con dâu với đích mẫu, thì gì đáng ngại. nếu quá mức cận Khôn Ninh Cung, sợ rằng sẽ khiến Trường Xuân Cung ghi hận. Mà trong cung , một khi đắc tội, hậu quả khó lường.”

“Thục phi thể Hoàng Thượng sủng ái đến mức đó, lý. Bà … cũng là thủ đoạn.”

Ngụy Vương thoáng ngừng, dường như còn gì thêm. Hắn vốn định nhắc nàng, rằng tranh đấu nơi hậu cung từ tới nay từng chỉ là chuyện riêng của nữ nhân, mà thường liên quan đến cả triều cục. nghĩ , những lời khô khan khó hiểu, e rằng dù , nàng cũng chẳng mấy hứng thú . Bởi thế, cuối cùng vẫn chọn im lặng, nhắc tới nữa.

Ý tứ trong lời của Ngụy Vương, Diêu Phẩm Nhàn đều hiểu. Nàng khẽ thở , mỉm ôn nhu :

“Vương gia , thần hiểu . việc đến nước , chỉ e Thục phi nương nương sớm ghi hận thần trong lòng. Nay lùi , tránh xa Khôn Ninh Cung, sợ rằng khiến Hoàng hậu nương nương nghi ngờ lòng trung. Đã như , chi bằng thuận theo ý trời, tùy cơ ứng biến.”

“Huống chi…” Nhân dịp , Diêu Phẩm Nhàn liền thuận thế đem tâm tư của Quý phi rõ cho : “Huống chi, Quý phi nương nương cũng là ý để thần cận Khôn Ninh Cung nhiều hơn một chút.”

Nàng ngưng một chút, tiếp:

“Những năm qua, chỉ e Quý phi cũng chịu đủ ủy khuất từ Thục phi. Bề ngoài thì gì, nhưng trong lòng vốn chẳng ưa gì bà . Thần là con dâu, tự nhiên tiện trái ý .”

Nghe đến mấy lời , Ngụy Vương chỉ khẽ chau mày, giữa mi tâm như điều suy nghĩ.

Hắn tựa hồ đang ngẫm ngợi điều gì, nhưng cuối cùng cũng thêm một lời nào nữa.

lúc , ngự y trong phủ tiến đến, phá vỡ sự tĩnh lặng giữa hai .

Diêu Phẩm Nhàn thấy liền dở dở , hỏi: “Vương gia còn đặc biệt cho mời Lưu đại phu đến phủ? Chẳng lẽ ngự y trong cung còn kém hơn ông ?”

Ngụy Vương bình thản đáp, khẩu khí mang theo vài phần bá đạo: “Bổn vương chỉ chính tai xem đại phu thế nào.”

Diêu Phẩm Nhàn bất đắc dĩ nhẹ: “Được ... để Vương gia yên lòng.”

Hiện tại, giá trị khỏe mạnh tích đủ, thể Diêu Phẩm Nhàn lúc , chẳng những vấn đề gì, mà còn khoẻ mạnh hơn . Có thể là trạng thái đỉnh cao.

Chính tai Lưu đại phu xác nhận, Ngụy Vương lúc mới yên lòng.

Thấy ánh mắt về phía , Diêu Phẩm Nhàn liền nhẹ giọng trách yêu: “Thấy , mà, lẽ nào còn gạt nữa ?”

Ngụy Vương đáp, chỉ lặng lẽ nàng, trong ánh mắt trầm , yên lòng, mà cũng chút yên tâm.

 

***

Vì sự việc xảy trong cung, Thục phi Hoàng thượng hạ lệnh cấm túc, đương nhiên thể tùy tiện theo ngự giá săn thu như năm. Thục phi , thì Hoàng hậu, là mẫu nghi thiên hạ càng mặt đầy đủ, cùng ngự giá xuất cung, đồng hành cùng các quan đến Kinh Giao du săn.

Đây là truyền thống lưu truyền từ các đời tổ tông, mỗi năm xuân thu đều đại lễ săn b.ắ.n.

Xuân săn là khi vạn vật sinh sôi, lễ nghi coi trọng hơn thực chiến, ít khi cảnh c.h.é.m g.i.ế.c thật sự. thu săn thì khác, đó mới là dịp để các vương công quý tộc thi thố tài cưỡi ngựa b.ắ.n cung, tranh hùng trong mắt Hoàng thượng.

Mỗi khi tiết thu đến, các t.ử thế gia khắp nơi đều nóng lòng thử sức, mong nhờ cơ hội để nổi bật giữa thiên triều, gây ấn tượng trong lòng quân vương.

Năm , Vương gia ở trong kinh, nhi t.ử còn nhỏ, Diêu Phẩm Nhàn cũng theo đoàn. năm nay thì khác. Vương gia bình an trở về, còn Khang An cũng bắt đầu học cưỡi ngựa, tập cung tiễn.

Huống chi, là chính Hoàng thượng ngự b.út điểm danh, yêu cầu cả một nhà Ngụy Vương phủ đều tham dự.

Một bước đưa tên sổ vàng. Muốn vắng mặt… cũng khó.

 

 

Loading...