Kiếp Trước Làm Vương Phi Bạc Mệnh, Kiếp Này Ta Không Muốn Làm! - Chương 61

Cập nhật lúc: 2026-03-02 02:44:07
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/4VXh7cUzHa

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lúc tại thiên điện* Khôn Ninh Cung, nên đều tề tựu đông đủ. Ngay cả Quý phi cũng tin vội vàng tới nơi, giờ đang bên cạnh Diêu Phẩm Nhàn, thần sắc lo lắng, ân cần hỏi han nàng .

*Thiên điện = điện phụ, dùng cho các hoạt động riêng tư hơn, như nghỉ ngơi, tiếp khách nhỏ, việc của phi tần, hoàng t.ử công chúa. Không trang nghiêm, trọng đại như chính điện.

Diêu Phẩm Nhàn chiếc ghế bành bọc đệm mềm, khom, bụng phủ tấm chăn mỏng. Hai tay nàng ôm lấy bụng, ngón tay siết c.h.ặ.t lấy mép chăn, khẽ run.

Sắc mặt nàng trắng bệch, biểu tình đau đớn vẫn hề thuyên giảm, thế nhưng khi đối diện với sự quan tâm của Quý phi, nàng vẫn gắng gượng nhếch môi, cố nặn một nụ yếu ớt.

Nàng nhẹ nhàng lắc đầu, giọng khàn đặc, như thể dùng hết sức mới thể thành lời:

“Thỉnh nương nương an tâm… con dâu … chỉ là kinh sợ đôi chút thôi ạ.”

Nói đoạn, nàng cúi đầu, ánh mắt dừng bụng , thần sắc bình tĩnh, nhưng giấu trong đáy mắt là tầng tầng sóng ngầm. Khóe mắt nàng bắt đầu đỏ lên, hàng lệ nương theo từng thở ấm nóng dâng trào.

Cuối cùng, nàng thêm lời nào, chỉ cúi thấp , nhẹ nhàng bật , từng giọt nước mắt lặng lẽ rơi xuống, tiếng động mà thấm vạt áo.

Trước đó, Chương thái y bắt mạch một lượt, chỉ qua mạch tượng thì vẫn . nếu thật sự chấn thương ở bụng, thì để Chu thái y – chuyên phụ trách y lý t.h.a.i sản – đến kiểm tra mới rõ.

Vì thế, Thái hậu lập tức sai mời Chu thái y đến.

Còn về phía Thục phi và tỳ nữ theo hầu, khi bước thiên điện, hai thức thời, chủ động quỳ xuống một lời chống đối.

Lúc , thấy Ngụy vương phi lặng lẽ rơi lệ, Thục phi cũng lập tức cúi đầu nức nở theo. Chỉ là bà con thành thục hơn so với Diêu Phẩm Nhàn, càng khéo léo hơn vài phần. Diêu Phẩm Nhàn còn nén nhịn thật lâu, mới miễn cưỡng khiến vành mắt phiếm hồng, trong mắt ngập nước.

Thế nhưng Thục phi, bà lệ rơi như suối ngầm vỡ đê, đến là đến, một chút gượng gạo.

Tiếng của bà mỗi lúc một lớn, đến khi nghẹn ngào chịu nổi, liền đưa khăn tay che c.h.ặ.t miệng, dáng vẻ như để ai thấy tiếng thổn thức. Vốn đang rũ mắt cúi đầu, bà đột nhiên tựa như điều , vai run run, chậm rãi ngẩng mặt lên, tựa đóa phù dung giữa làn gió thu, thê lương đáng thương. Rồi ánh mắt đẫm lệ lên long tọa, hướng về phía Hoàng Thượng, đầy vẻ oan khuất.

“Hoàng Thượng…” Bà cất tiếng, giọng run rẩy, yếu ớt đến mức như gió thoảng: “Thần vô tội.”

Rồi lập tức đảo chiều câu chuyện, lên tiếng cáo trạng: “Thần , bởi vì thần mà khiến Hoàng Thượng cùng Hoàng hậu nương nương sinh lòng bất hòa. Cho nên hôm nay đặc biệt tới Khôn Ninh Cung, mặt Hoàng hậu tự thỉnh tội, cầu xin Hoàng Thượng cùng nương nương bớt giận, thể khôi phục hòa thuận như xưa. Nào ngờ đến cửa, nô tỳ Khôn Ninh Cung cho thần bước …”

“Ngươi… cái tiện nhân ! Câm miệng cho ai gia!”

Tiếng Thái hậu vang lên như sấm động giữa trời thu, lửa giận bừng bừng, chút lưu tình nhấc lấy vật gì đó bàn bên cạnh, thẳng tay ném về phía Thục phi đang quỳ đất.

Binh một tiếng, vật rơi xuống ngay cạnh bà , khiến điện thất đều chấn động.

“Đến nước mà còn dám c.ắ.n ngược Hoàng hậu một miếng ?!”

Thái hậu giận dữ hừ lạnh một tiếng, thanh âm bén nhọn: “Mấy cái thủ đoạn thấp hèn của , lừa nam nhân thì thôi, còn dám giở trò mặt ai gia? Để ai gia cho ngươi ! Ngụy vương phi nô tỳ Trường Xuân Cung của ngươi đ.á.n.h! Đợi Chu ngự y đến, nếu nàng vô sự thì coi như trời thương. nếu nửa điểm tổn hại… ai gia thề sẽ bắt các ngươi chủ tớ chôn cùng!”

Tỳ nữ Trường Xuân Cung lúc sớm hoảng hốt, run rẩy quỳ đất, dập đầu vang lên như trống dồn, nhưng vẫn liều mạng phủ nhận. Nàng biện giải rằng động thủ, còn là Ngụy vương phi tự nắm lấy tay nàng , thế nào trượt chân ngã xuống...

Mà giờ khắc , Diêu Phẩm Nhàn cảm xúc đẩy lên tới cực điểm, đôi mắt đỏ hoe như ngấn m.á.u, nước mắt cũng theo đó mà từng hàng tuôn rơi, dứt.

Nghe xong lời biện giải của tỳ nữ Trường Xuân Cung, Diêu Phẩm Nhàn rốt cuộc nhịn nữa, nước mắt lưng tròng chỉ nàng mà trách mắng. Dù , nàng vẫn cố giữ lấy phận đoan trang của một vương phi, rơi cảnh khổ sở, thê lương như Thục phi khi nãy.

Nàng khàn giọng mà : “Với phận như , đáng tranh biện cùng một kẻ nô tỳ như ngươi. chính tay ngươi thương tổn, trong thiên điện đều thấy rõ ràng, ngươi còn thể hổ thẹn mà ngược , thậm chí dám vu hại ngươi?”

Nàng ngừng một thoáng, thở run run, tiếp tục : “Ta với ngươi oán thù, vì cớ gì tay chuyện tổn , chẳng lợi ? Chẳng lẽ chỉ vì nhằm ngươi, một kẻ đến mặt mũi cũng từng gặp qua? Ngươi cũng thật quá đề cao chính !”

Lời nàng đến đây bắt đầu ẩn chứa phẫn nộ, giọng nâng cao vài phần: “Ngay cả Thục phi nương nương còn từng chỗ nào , mà ngươi – chỉ là một nô tỳ nhỏ bé – dám mở miệng vu tội, chỉ trích ? Nói, là ai cho ngươi gan lớn như thế, đến cả của hoàng gia cũng để mắt?!”

Càng , nàng càng tức giận thôi. Cuối cùng, nước mắt dâng trào, nàng bất chợt nhào lòng Quý phi, nghẹn ngào mà như một tiểu hài nhi chịu ủy khuất: “Quý phi nương nương... con dâu sợ...”

Quý phi ôm lấy nàng, nhẹ nhàng dỗ dành: “Đừng sợ, Chu ngự y sắp đến , sẽ xem mạch cho ngươi thật . Thái hậu và Hoàng Thượng đều ở đây, tất nhiên sẽ vì ngươi chủ. Bổn cung cũng sai ngoài cung , bảo chờ cửa Ngụy vương phủ. Đợi Bình nhi hồi phủ, chuyện , tất sẽ lập tức tiến cung thăm ngươi.”

“Hu hu hu…” Diêu Phẩm Nhàn vẫn ngừng, như tiểu nữ nhi ôm lòng lo sợ: “Con dâu chỉ là... sợ lỡ như thương đến căn nguyên... tương lai thể sinh nữa...”

Lời thốt , Thái hậu xong cũng đỏ hoe đôi mắt, nước mắt cầm mà rơi xuống.

Thái hậu lập tức điểm danh đại cung nữ của Khôn Ninh Cung – Phỉ Thúy – truyền lệnh nàng đem chuyện từ đầu đến cuối kể rõ giấu giếm nửa lời.

Phỉ Thúy quỳ xuống, cung kính dập đầu, bắt đầu kể: “Hồi bẩm Thái hậu, giờ ngọ hôm nay, Thục phi nương nương đến Khôn Ninh Cung. khi Hoàng hậu nương nương mới chợp mắt, thật sự là khó lúc nghỉ ngơi. Nô tỳ dám đ.á.n.h thức Hoàng hậu, liền khẩn cầu Thục phi nương nương …”

tỳ nữ theo Thục phi nương nương thật quá lỗ mãng, đến lớn tiếng quát mắng, nô tỳ gan lớn, dám ngăn cản Thục phi giá lâm.”

“Nô tỳ Khôn Ninh Cung, đương nhiên tận tâm tận lực phụng dưỡng Hoàng hậu nương nương. Vì , đôi bên liền tranh cãi. Lúc , lẽ Ngụy vương phi nương nương động tĩnh trong nội điện, liền bước .”

“Nương nương vì thương Hoàng hậu, nên dùng lời lẽ nhẹ nhàng khuyên bảo, thỉnh Thục phi nương nương trở về, hẹn rằng đợi khi Hoàng Hậu tỉnh dậy sẽ đến cũng muộn.”

Thục phi nương nương chịu rời , còn cố ý quỳ ngay nắng lớn giữa sân.”

“Ngụy vương phi sợ nàng phơi nắng lâu sinh bệnh, nên sai nô tỳ lấy ghế và dù che nắng cho . nương nương chịu rời , Ngụy vương phi cũng tiện bỏ , chỉ đành ở bên cạnh trông nom.”

“Ban đầu cũng gì, chẳng rõ thế nào tỳ nữ của Thục phi nương nương đột nhiên phát điên, tay chân loạn xạ, sức xô đẩy nô tỳ bên chúng .”

“Và … chính là lúc Ngụy vương phi nương nương đẩy ngã mặt đất.”

Phỉ Thúy , nước mắt cũng bắt đầu rơi: “Nô tỳ khi sợ đến choáng váng, chỉ hét lên lập tức chạy cầu xin Hoàng Thượng truyền thái y…”

Sau khi xong, Phỉ Thúy phủ phục mặt đất, dập đầu liền ba cái thật mạnh, giọng lạc : “Chuyện tình chính là như thế, nếu nô tỳ nửa lời dối trá, nguyện trời tru đất diệt, ngày c.h.ế.t thây!”

“Được !” Thái hậu gật đầu, phất tay: “Ai gia rõ, ngươi lui xuống nghỉ ngơi , tránh ở đây mà thêm phiền lòng.”

Rồi Thái hậu đầu về phía Hoàng Thượng, thanh âm nhanh chậm, nhưng từng chữ đều bén như lưỡi d.a.o: “Nghe lúc Ngụy vương phi ngã xuống đất, Hoàng Thượng lúc mặt, chẳng chính mắt thấy rõ ràng sự tình xảy thế nào? Không bằng Hoàng Thượng một lời công đạo, là Ngụy vương phi vô cớ vu cáo một nô tỳ xa lạ, là… chính cái nô tỳ ỷ thế chủ nhân, sinh tâm hãm hại?”

Khi tình huống hỗn loạn, Hoàng Thượng đích thực là thấy bộ. Lúc cũng cần che giấu gì thêm, liền hạ lệnh: “Người , đem tỳ nữ kéo xuống, đ.á.n.h một trăm trượng!”

“Khoan !” Thái hậu mở miệng, ánh mắt rời khỏi Hoàng Thượng: “Hoàng Thượng cho rằng, chỉ trừng phạt một nô tỳ là thể kết thúc?”

Lời như một tia sét giữa trời quang. Thục phi , tim liền run rẩy. Bà rõ, Thái hậu sợ là thừa dịp nhân cơ trừ khử . Quả nhiên, từng bước từng bước đều là lưới trời l.ồ.ng lộng, khó mà thoát .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/kiep-truoc-lam-vuong-phi-bac-menh-kiep-nay-ta-khong-muon-lam/chuong-61.html.]

Thục phi lập tức bò lên, cố sống cố c.h.ế.t quỳ mặt Hoàng Thượng và Thái hậu, tóc tai rối bời, trán là một cục sưng đỏ tấy lên do khi nãy Thái hậu ném trúng.

da trắng như tuyết, giờ đây vết thương càng lộ rõ vẻ ghê . màng đến đau đớn, chỉ gắt gao níu lấy vạt long bào của Hoàng Thượng, lóc cầu xin: “Tất cả… đều là của thần . Nếu thần tự ý đến Khôn Ninh Cung thỉnh an, sẽ chuyện hôm nay. Thần nhận sai , tuyệt dám nữa.”

“Hoàng Thượng, Hồng Lăng… nàng cố ý. Lú đó tình thế hỗn loạn, nàng lỡ tay cũng là bởi thần sai khiến nàng theo hầu. Nàng chỉ là một nữ t.ử yếu đuối, nếu thật trượng một trăm gậy, dù c.h.ế.t cũng phế mất. Thần cầu xin Hoàng Thượng, tha cho nàng một con đường sống...”

Hoàng Thượng cúi đầu mỹ nhân đang quỳ mặt , nhất thời cũng nên lời.

Thái hậu lạnh lùng mở miệng: “Quách Thục phi, năm bảy lượt tới Khôn Ninh Cung gây sự. Mỗi đến là một ồn ào, mà nào cũng chuyện. Biết rõ Hoàng hậu mang tâm bệnh, nào cũng giả vờ hồ đồ, vẻ trong sạch vô tội, nhưng nào cũng khiến Hoàng Thượng và Hoàng hậu vì ngươi mà tranh chấp.”

Ánh mắt Thái hậu chuyển lạnh, lời lẽ càng lúc càng cay nghiệt: “Hôm nay may mà Ngụy vương phi ở đây, nếu , chỉ bằng hai chủ tớ các ngươi ồn ào náo loạn, chẳng lẽ để Hoàng hậu phát bệnh thêm nữa?”

Nói tới đây, ngữ khí của Thái hậu mang theo oán khí sâu dày: “Hoàng Thượng yêu sủng Thục phi, ai gia cần . chẳng lẽ Hoàng hậu, Quý phi đều là cũng , cũng xong? Nô tỳ Trường Xuân Cung đ.á.n.h Ngụy vương phi thì ? Chỉ cần các ngươi vui, ngày mai ngay cả ai gia cũng thể đ.á.n.h?”

một mạch nghỉ, đến cuối cùng, lời như châm lửa t.h.u.ố.c nổ: “Từ nay về , Hoàng Thượng cũng cần nhớ đến Ngụy vương, Thái t.ử, Tề Vương gì nữa! Có một Triệu vương là đủ . Dù những nhi t.ử khác vất vả trăm bề, đến con dâu uất ức cũng ai chủ.”

“Nếu , thiên hạ cũng chẳng cần họ Chu nữa. Ai gia thấy… nên đổi họ Quách !”

Lời dứt, đại điện lặng ngắt như tờ.

Hoàng Thượng nhất thời kinh hãi, rốt cuộc hiểu rõ sự tình thể vãn hồi. Hắn lập tức lên, cúi hành lễ với Thái hậu, giọng lộ rõ kính cẩn: “Mẫu hậu chí . Hài nhi... dám ? Lần , việc xử trí Trường Xuân Cung, quyền giao cho mẫu hậu chủ. Hài nhi tuyệt nhúng tay.”

Thái hậu hừ lạnh: “Đã , theo ý ai gia, nô tỳ nếu nghiêm trị, khó mà trấn an lòng . Một trăm trượng còn nhẹ, lập tức xử theo cung quy!”

Thái hậu vốn là nhân hậu, thường ngày đối đãi cung nhân đều khoan dung, ôn hòa. hôm nay, bà thật sự nổi giận .

Hôm nay Thái hậu nghiêm phạt, chỉ là vì Diêu Phẩm Nhàn – cái danh Ngụy vương phi đó – mà là vì sự yên trong hậu cung, vì đại cục Chu gia, thậm chí rộng hơn… là vì xã tắc thiên hạ, trăm họ muôn dân.

Nếu thừa dịp tay răn đe, thì về trời mới sẽ còn xảy những chuyện gì. Mà một khi tay, thì đ.á.n.h một đòn thật đau, thật nặng.

Cho nên Thái hậu tuyệt đối nhân nhượng, thậm chí còn thản nhiên hạ chỉ: “Đem nô tỳ kéo xuống, ch.ói c.h.ặ.t t.a.y chân, đưa đến ngoài Trường Xuân Cung! Cho thể nô tài ở Trường Xuân Cung đều mở to mắt mà !”

“Dạ rõ! Thái hậu nương nương!” Một ma ma bên cạnh Thái hậu đích tay, lập tức sai kéo nô tỳ nọ xuống, mặc cho ả giãy giụa, kêu t.h.ả.m thiết, ai thèm liếc mắt.

Còn Thục phi, khi thấy tỳ nữ cận lôi như , chỉ cảm thấy mềm nhũn, cả ngã rạp xuống đất, mặt còn chút huyết sắc.

hiển nhiên, Thái hậu còn dừng .

Ánh mắt Thái hậu lạnh băng quét tới, giọng dù bình thản nhưng từng chữ lạnh như băng tuyết đầu đông: “Một con nô tỳ mà cũng dám tác oai tác quái như thế, nếu là ngươi dung túng, ai dám tự tung tự tác?”

“Ngươi gối Triệu vương, ai gia còn để chút mặt mũi. Cho nên tội c.h.ế.t thể miễn, nhưng tội sống khó tha.”

“Thứ nhất, kể từ nay về , ngươi phép bước chân Khôn Ninh Cung nửa bước. Nếu dám trái lệnh, lập tức xử theo cung quy.”

“Thứ hai, cấm túc tại Trường Xuân Cung, đóng cửa ăn năn ba tháng. Trong thời gian ba tháng, mỗi mười ngày vả miệng năm mươi cái.”

“Nếu ba tháng ngươi vẫn hối cải, ai gia sẽ tiếp tục phạt tha.”

Thái hậu dứt lời, đầu phân phó: “Quan ma ma, đưa Thục phi về Trường Xuân Cung. Hôm nay đ.á.n.h đủ năm mươi bạt tai.”

“Tuân lệnh, Thái hậu nương nương.”

Chuyện đ.á.n.h c.h.ế.t một con nô tỳ, Hoàng Thượng còn thể nhắm mắt ngơ. phạt Thục phi nặng tay như , rốt cuộc cũng thấy quá đáng, trong lòng sinh do dự, liền khẽ lên tiếng cầu tình: “Mẫu hậu, Thục phi, nàng… nàng sai . Ngài xem, thể tha một chút ?”

Thái hậu chẳng những cảm động, trái sắc mặt càng lạnh thêm mấy phần. Bà , chất vấn: “Phạt vài bạt tai thì tính là cái gì? Mặt nát, dưỡng vài ngày cũng liền lành. Hoàng Thượng ở Khôn Ninh Cung nửa ngày, từng liếc mắt tới Hoàng hậu một cái?”

“Có từng hỏi nàng một câu, xem nàng vì chuyện mà bệnh ?”

“Có từng hỏi Quý phi một lời, xem nàng nghĩ gì? Người thương là con dâu nàng!”

Quý phi đến đây, khẽ cúi đầu, c.ắ.n môi trầm mặc, một lời, càng dám Hoàng Thượng.

Hoàng Thượng cũng đành im lặng. Lúc gì cũng vô ích, chỉ lặng lẽ , như thấy tiếng Thục phi vẫn đang yếu ớt cầu xin lưng.

Mà Thục phi thì bà ma ma bên Từ Ninh Cung kéo , tay chân vô lực, thần trí mơ hồ.

Khi ngang qua Diêu Phẩm Nhàn, nàng bỗng một âm thanh nhỏ vang lên trong đầu:【Đinh ~ Thọ mệnh giá trị +10 tháng】

***

Chưa đến một chén thời gian, “thánh thủ phụ khoa” – Chu thái y – vội vã tới nơi.

Sau khi cẩn thận bắt mạch, kiểm tra kỹ lưỡng, Chu thái y khẽ gật đầu, an lòng bẩm báo: “Ngụy vương phi thể khỏe mạnh, tổn thương nội tạng ảnh hưởng gì tới t.ử cung. Sau sinh dưỡng con cái, gì đáng ngại. Xin nương nương yên tâm.”

Diêu Phẩm Nhàn xong, cuối cùng cũng yên lòng, nước mắt vẫn còn vương nơi khóe mắt nhưng dần ngừng rơi.

Cuộc náo loạn hôm nay, ban đầu nàng vốn ngờ Thái hậu nghiêm trị đến mức hạ lệnh trượng tễ* tỳ nữ Hồng Lăng.

*Trượng tễ (杖责) nghĩa là dùng gậy đ.á.n.h để phạt, thường áp dụng trong cung đình hoặc nhà quyền quý ngày xưa.

ngẫm , trong lòng nàng cũng hiểu, Thái hậu chắc là vì nàng.

Chủ tớ Thục phi cậy sủng mà kiêu, ngông cuồng quá lâu trong cung. Bao nhiêu gây chuyện, khiến Thái hậu chướng mắt từ sớm. Chỉ là xưa nay bà nhân hậu, rộng lượng, tiện xuống tay mà thôi.

Nay sự việc khéo bùng phát ngay tại Khôn Ninh Cung, chạm đến Ngụy vương phi nàng – mà Hoàng hậu quý trọng, cũng là cháu gái Thái hậu nâng niu trong lòng bàn tay – thì đây chẳng khác gì đưa đến tận miệng một cái cớ danh chính ngôn thuận để tay cảnh cáo.

Thái hậu vẫn luôn nhân từ, ứng xử với trong cung từ xuống đều . Nếu ép đến đường cùng, bà tuyệt đối dễ dàng nổi giận như hôm nay.

Thế nên, suy cho cùng, chuyện nếu chịu trách nhiệm, thì kẻ đầu tiên đáng trách chính là Thục phi.

Mà dĩ nhiên… tiếp theo, cũng thoát khỏi liên đới, chính là vị Hoàng Thượng , dung túng Thục phi bấy lâu nay.

 

 

Loading...