Kiếp Trước Làm Vương Phi Bạc Mệnh, Kiếp Này Ta Không Muốn Làm! - Chương 60

Cập nhật lúc: 2026-03-02 02:43:00
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6fcBhQxM6L

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thật , Diêu Phẩm Nhàn cũng đoán , khi Hoàng hậu đang bệnh, Thục phi nhất định sẽ tìm cớ tới gây rối.

nàng ngờ, Thục phi đến nhanh đến thế.

Cứ như thể... bệnh là khỏi ngay lập tức.

Mạnh Uyển Thấm thì vô cùng hoảng loạn, nàng hận, sợ Thục phi.

Hận vì Thục phi đoạt tất cả những gì lẽ thuộc về cô mẫu nàng , sợ vì cô mẫu còn đang bệnh, nếu Thục phi tới quấy phá, thể sẽ khiến bệnh tình thêm trầm trọng.

Diêu Phẩm Nhàn bình tĩnh hơn nhiều. Nàng nhẹ nhàng vỗ tay thiếu nữ an ủi, : “Ngươi nội thất ở bên cạnh Hoàng hậu nương nương . Nương nương mới ngủ một chút, đừng để đ.á.n.h thức. Chuyện bên ngoài... để đối phó.”

Mạnh Uyển Thấm bắt đầu tin tưởng ỷ nàng, qua những ngày ở chung, nàng trầm , dễ lay chuyển.

“Đa tạ Ngụy vương phi tẩu tẩu.” Nàng cúi đầu cảm kích.

Chỉ cần thể ngăn cản Thục phi, nàng yên tâm hơn phân nửa.

Diêu Phẩm Nhàn cũng lời dư thừa, đợi Mạnh Uyển Thấm , nàng lập tức xoay bước ngoài.

Bên ngoài lúc , cung nhân Khôn Ninh Cung ai nấy đều căm ghét, thẳng mặt chắn Thục phi và thị nữ bên ngoài, cho bước nửa bước.

Thục phi sắc mặt xanh xao, trông vẻ yếu ớt. Thân thể bà vốn mảnh mai, lúc càng hiện rõ vẻ mềm yếu lay động trong gió, qua khiến dễ sinh lòng thương xót.

Chỉ tiếc... đối diện nàng là nam nhân.

Diêu Phẩm Nhàn mỉm , tao nhã bước qua bậc cửa, thẳng tới mặt Thục phi. Nàng thi lễ đơn giản, giọng đầy nghi hoặc mà vẫn nhẹ nhàng hỏi: “Bên đang náo cái gì thế? Sao qua giống như sắp đ.á.n.h đến nơi ?”

Thục phi hiện tại ưa gì Diêu Phẩm Nhàn, thậm chí còn căm ghét.

rõ, vị Ngụy vương phi , mặc dù bây giờ phận cao quý, căn bản để bà mắt.

Đã sớm còn tâm mượn sức gì nữa. Thấy Diêu Phẩm Nhàn hỏi, bà chỉ dịu dàng cất giọng:

“Nghe Hoàng hậu nương nương lâm bệnh, bổn cung đến thăm nương nương.”

Diêu Phẩm Nhàn nhạt, đáp lời: “Mấy ngày còn Thục phi nương nương cũng đang bệnh mà, đang định tìm thời gian qua Trường Xuân Cung thăm hỏi đây. Không ngờ... nương nương hồi phục nhanh như .”

Lời của nàng thẳng, nhưng ai hiểu chuyện đều rõ, nàng đang mỉa mai Thục phi giả bệnh tranh sủng.

Diêu Phẩm Nhàn Thục phi tính tình thù dai, nhỏ nhen, ai ơn trả, ai thù nhất định báo.

Ngay từ sáng hôm đó, khi Diêu Phẩm Nhàn chọn về phía Hoàng hậu mà cự tuyệt với bà , bà ghi hận trong lòng.

hận , Diêu Phẩm Nhàn cũng chẳng bận tâm nữa. Thục phi hận thêm một chút, nàng cũng cả.

Nàng , một là giúp Hoàng hậu giải vây trong lúc yếu thế, hai là nhân cơ hội giữa Hoàng hậu và Thục phi mà kiếm chút điểm phúc thọ cho bản . Nếu Thục phi ưa nàng, thì nàng khiến đối phương càng thêm ghét cũng chẳng .

Trong lòng Thục phi thầm khinh thường, nhưng ngoài mặt vẫn giữ vẻ yếu ớt đáng thương.

dịu giọng : “Đa tạ Ngụy vương phi quan tâm, bổn cung thể đáng ngại, vẫn là Hoàng hậu nương nương quan trọng hơn. Dù bản đang bệnh, cũng dám lỡ chuyện thỉnh an. Nay đỡ hơn một chút lập tức đến thỉnh an.”

Diêu Phẩm Nhàn vẫn mỉm nhã nhặn, đoan trang : “Thục phi nương nương thật lòng. Chỉ là Hoàng hậu nương nương mới chợp mắt, ngài đến lúc … thực sự khéo cho lắm.” Nàng vẫn giữ vẻ tự nhiên, nhẹ giọng đề nghị: “Không bằng hôm nay ngài về , đợi Hoàng hậu tỉnh , sẽ ngài chuyển lời. Nói rằng ngài đến thăm bệnh, nương nương nhất định sẽ ghi nhớ tấm lòng . Như thế tránh quấy rầy uổng một phen thành tâm.”

Thục phi cố chấp, ý định rời . Ngữ khí ôn hòa nhưng ý tứ rõ ràng: “Làm phiền Ngụy vương phi lòng . Chỉ là đến để thăm bệnh, thấy bệnh thì yên tâm mà rời ? Bổn cung dám quấy rầy nương nương nghỉ ngơi, chỉ nguyện chờ nơi , đợi nương nương tỉnh dậy sẽ thỉnh an cũng muộn.”

Diêu Phẩm Nhàn Thục phi vốn là khó dây , hy vọng đối phương dễ dàng rút lui thì cũng chẳng ngại mà bồi tiếp đến cùng. Nàng khẽ nghiêng đầu, lên bầu trời ch.ói chang thản nhiên : “Giữa trưa nắng thế , nếu ngài cứ chờ ở đây mà tránh nắng, lỡ như thể chuyện gì thì Hoàng hậu nương nương e là chịu trách nhiệm .” Giọng tuy dịu dàng nhưng câu chữ đầy ẩn ý.

Thục phi gì thêm, chỉ khẽ cúi , chẳng khác nào diễn vở cũ, trực tiếp quỳ xuống giữa sân.

Diêu Phẩm Nhàn trông thấy, chỉ nhẹ một tiếng, hề bối rối. Nàng sai mang ghế mây và dù trúc , còn căn dặn kỹ lưỡng: “Đi lấy một cây dù che nắng mang đây.” Đám cung nhân Khôn Ninh Cung lệnh, thấy Ngụy vương phi thần sắc ung dung, tựa như sẵn đối sách, bèn vội vàng thi hành.

Không lâu , ghế mây đặt ở phía Thục phi, còn cây dù thì đưa đến tay cung nữ của Trường Xuân Cung. Thế nhưng đám của Thục phi cũng là hạng dễ khiến, cung nữ chẳng thèm vươn tay tiếp lấy cây dù, như thể thấy gì.

Chuyện vốn trong dự đoán của Diêu Phẩm Nhàn, nàng liền nhẹ nhàng lên tiếng: “Phỉ Thúy cô cô, nếu vị cô cô bên Trường Xuân Cung hầu hạ chủ t.ử , ngươi ủy khuất một chút, nàng bung dù che nắng cho Thục phi nương nương .”

Phỉ Thúy tuy cam lòng, trong lòng hận đến mức cào nát mặt Thục phi, nhưng vẫn hiểu thời thế cho phép bộc lộ tức giận. Nghe lệnh, nàng chỉ đành thuận theo: “Vâng, nô tỳ sẽ Thục phi nương nương bung dù che nắng.” Vừa , đưa cây dù lên che đầu Thục phi, vẻ mặt tuy tình nguyện, nhưng động tác vẫn đấy.

Lúc , cung nữ theo Thục phi bắt đầu luống cuống. Bởi vì tình huống mắt khác với những gì các nàng toan tính. Trong chốc lát nữa thôi, Hoàng Thượng hẳn sẽ đến. Nếu để thấy cung nữ Khôn Ninh Cung bung dù cho Thục phi, chứ của Trường Xuân Cung, thì cho dù nàng trăm miệng cũng biện hộ nổi.

Cung nữ sang hỏi chủ t.ử đối sách, nhưng giữa nàng và Thục phi còn cách Ngụy vương phi một đoạn, dù lòng cũng lực bất tòng tâm.

Bên , Diêu Phẩm Nhàn thấy Thục phi như thấy ghế mây phía , cứ cố chấp quỳ giữa sân, nàng bèn cúi , dịu dàng khuyên nhủ: “Thục phi nương nương, nơi nắng gắt, thể ngài yếu, chẳng nên khổ như . Nếu nhất quyết ở chờ, thì cũng cần quỳ nơi đất nóng. Ngài xem, phía ghế, chi bằng tạm một lát.”

Thục phi vẫn nhắm mắt ngơ, mảy may phản ứng.

Khuyên vài lời hiệu quả, Diêu Phẩm Nhàn cũng chẳng thêm. Nếu Thục phi chờ, nàng sẵn sàng cùng chờ. Nàng cũng xem, chủ tớ các nàng định giở trò gì.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/kiep-truoc-lam-vuong-phi-bac-menh-kiep-nay-ta-khong-muon-lam/chuong-60.html.]

Đột nhiên, cung nữ Trường Xuân Cung như hóa điên, xô đẩy của Khôn Ninh Cung, cao giọng oán trách: “Nương nương nhà vì lòng đến thăm bệnh, thế mà các ngươi đối xử như ! Nương nương tâm địa hiền lương, tin Hoàng hậu nương nương nhiễm bệnh, liền bất chấp còn yếu, khăng khăng đến thăm. Kết quả các ngươi cho , để giữa trưa nắng chang chang mà phơi nắng! Các ngươi… các ngươi là ép c.h.ế.t Thục phi nương nương ?!”

Sự việc xảy bất ngờ khiến Diêu Phẩm Nhàn thoáng ngây , nhưng nàng lập tức tỉnh táo . Rõ ràng, giờ bọn họ cố nhịn là để chờ khoảnh khắc , khi Hoàng Thượng xuất hiện, thì mới bắt đầu loạn.

Nghĩ đến đây, Diêu Phẩm Nhàn liền đoán, chắc chắn khi đến, Thục phi sớm sai truyền tin đến Cần Chính điện, báo rằng sẽ đến thăm bệnh Hoàng hậu. Nếu Hoàng Thượng lo lắng, tất nhiên sẽ đến xem tận mắt.

Và khi , bọn họ sẽ diễn một vở kịch lớn, khiến Hoàng Thượng tận mắt chứng kiến.

Quả nhiên, Thục phi đột nhiên dậy, nắm tay Phỉ Thúy ròng: “Là sai, là khiến Hoàng hậu nương nương bệnh nặng. Vì đến đây xin tội. Nếu nương nương gặp , nguyện quỳ nơi chờ đợi. Chỉ xin... xin cho thấy nương nương một , đừng đuổi .”

vẫn ôm lấy tay Phỉ Thúy, nhưng Phỉ Thúy chán ghét mặt, lập tức hất tay . Nàng cố gắng tránh, mà Thục phi liền thuận thế ngã phía .

Ngay lúc , Diêu Phẩm Nhàn, sớm mưu đồ, liền nhân lúc hỗn loạn, bất ngờ túm lấy tay cung nữ Trường Xuân Cung, ấn mạnh lên bụng . Ngay khi Thục phi còn đang ngã, thì nàng nhanh ch.óng ngã xuống một bước.

“Ngụy vương phi nương nương!” Một đám cung nữ Khôn Ninh Cung lập tức hô hoán thất thanh.

Diêu Phẩm Nhàn đất, trông như thương nặng. Dù hôn mê, nàng vẫn ôm c.h.ặ.t bụng, thể dậy nổi.

Cung nữ Trường Xuân Cung dọa đến thất thần, liên tục kêu lên: “Không ! Không ! Ta gì cả!”

Thục phi cũng ngẩn , đờ tại chỗ, dường như quên mất chính cũng diễn tiếp màn “ngã xuống”.

Ngay lúc , Hoàng Thượng bước tới.

Phỉ Thúy Diêu Phẩm Nhàn đang diễn, hoảng sợ bật : “Hoàng Thượng, xin cho nô tỳ mời ngự y. Ngụy vương phi ngã nặng quá, nô tỳ sợ nàng thương nghiêm trọng!”

Hoàng Thượng sa sầm nét mặt, trầm giọng: “Còn mau !”

“Dạ!” Phỉ Thúy lập tức bò dậy, xoay chạy vội ngoài.

Diêu Phẩm Nhàn cố gắng gượng dậy để hành lễ, nhưng Hoàng Thượng ngăn : “Ngụy vương phi miễn lễ.” Rồi sang căn dặn cung nhân: “Đỡ nàng điện nghỉ ngơi.”

“Tạ Hoàng Thượng…” Giọng nàng yếu ớt như muỗi kêu, gương mặt đầy vẻ đau đớn.

Đợi đến khi đám cung nữ dìu Diêu Phẩm Nhàn trong, Hoàng Thượng mới sang Thục phi và cung nữ Trường Xuân Cung, ánh mắt sâu xa khó lường. gì thêm, chỉ nhàn nhạt bảo: “Vào .”

Sau đó dẫn đầu bước trong điện.

Thục phi lúc thực sự sợ hãi. Kế hoạch vốn định gây chú ý, cuối cùng thuận tay diễn trò, xoay chuyển tình thế một cách hảo.

Chưa bao giờ bà cảm thấy thất sủng gần đến như thế.

nghiến răng nghiến lợi, trong lòng hận Diêu Phẩm Nhàn đến tận xương tủy.

Còn Diêu Phẩm Nhàn, đỡ xuống bao lâu, bên tai liền vang lên một tiếng “đinh”, một giọng trong trẻo vang lên:

[Chúc mừng chủ nhân, giá trị thọ mệnh +5 tháng.]

Nàng mừng như điên trong lòng!

Công lược Hoàng hậu và Thục phi vốn giống thường. Cảm xúc của hai , dù là yêu thích chán ghét, chỉ cần đủ mạnh, đều thể giúp nàng tăng thọ.

Lần Thục phi tặng nàng hẳn 5 tháng thọ mệnh, đủ trong lòng bà căm hận cỡ nào.

Diêu Phẩm Nhàn thầm trong bụng, nhưng ngoài mặt vẫn ôm bụng, tỏ vẻ đau đớn tột cùng, chịu buông tay.

Ngay khi Phỉ Thúy gọi ngự y, một tiểu cung nữ khác lặng lẽ rời khỏi Khôn Ninh Cung, chạy về Từ Ninh cung báo cho Thái hậu.

, khi Thái y đến nơi, Thái hậu cũng tức giận kéo đến.

Hoàng hậu lúc sớm đ.á.n.h thức. Chuyện bên ngoài, Mạnh Uyển Thấm cũng thể giấu nữa, đành đem việc xảy kể đầu đuôi.

Nghe xong, Hoàng hậu tức đến phát run, gượng dậy xuống giường, nhưng Mạnh Uyển Thấm vội ngăn .

“Cô mẫu, thể ngài còn hồi phục, lúc tuyệt đối thể ngoài. Chương thái y dặn , ngài giữ tâm tĩnh khí hòa, tuyệt đối thể tức giận, càng xúc động. Nếu ngài đó, thấy những , chỉ sợ bệnh tái phát.”

Mạnh Uyển Thấm dù tuổi còn nhỏ, gặp loại chuyện đấu đá chốn hậu cung thế , nhất thời cũng luống cuống, chỉ cảm thấy khó lòng xoay sở.

Hoàng hậu tức giận : “Con tiện nhân dám đến Khôn Ninh Cung giương oai. Giờ Hoàng Thượng cũng đang ở đây, chừng bà lóc t.h.ả.m thiết mặt đến thành cái bộ dạng gì . Hoàng Thượng tai rõ, mắt chẳng tường, tất nhiên chỉ lời phiến diện từ ả!”

: “Nếu bổn cung ngay cả Ngụy vương phi cũng bảo vệ nổi, thì tức c.h.ế.t mất! Đừng ngăn nữa, mau đỡ bổn cung dậy!”

Mạnh Uyển Thấm thấy sắp ngăn , thì bên ngoài một cung nữ bước vội .

Người của Khôn Ninh Cung, nhưng Hoàng hậu nhận , chính là cung nữ cận bên cạnh Thái hậu.

Cung nữ hành lễ :

“Thái hậu nương nương sai nô tỳ đến truyền lời cho Hoàng hậu nương nương, rằng lão nhân gia ở đây, nương nương cứ an tâm tĩnh dưỡng là .”

Loading...