Kiếp Trước Làm Vương Phi Bạc Mệnh, Kiếp Này Ta Không Muốn Làm! - Chương 6
Cập nhật lúc: 2026-03-02 02:35:56
Lượt xem: 10
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/9AJYX97Iug
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
[Tiểu Ngũ, "khỏe mạnh +5" ý gì?] Diêu Phẩm Nhàn thầm hỏi trong lòng.
Giờ phút , nàng chấp nhận sự thật . Hơn nữa, nàng rõ một điều: Nếu thể nàng đang tổn hao và cần chữa trị, thế nào mới thể hồi phục ?
Ngoài , theo dòng thời gian trong sách, thực nàng cũng chẳng còn sống bao nhiêu năm nữa.
Nếu đổi mệnh, đương nhiên nàng hy vọng thể sống lâu trăm tuổi, sống thật thọ và thanh thản tại nhà.
Hệ thống im lặng trong chốc lát. Tuy bất ngờ vì chủ nhân đặt cho một cái nhũ danh như , nhưng cuối cùng nó cũng phản đối.
[Còn may chủ nhân thức tỉnh quá muộn, vì thế tuy thể hao tổn, nhưng đến mức ảnh hưởng đến căn cơ. Nếu như chậm trễ thêm vài tháng mới tỉnh, căn cơ tổn hại, e rằng sẽ cần nhiều thời gian hơn nữa để chữa trị .]
Hệ thống kiên nhẫn giải thích, Diêu Phẩm Nhàn cũng chăm chú lắng .
Nghe thấy bản may mắn tổn hại đến căn cơ, trong lòng nàng tràn đầy vui mừng và nhẹ nhõm. Nàng hiểu rõ ý của Tiểu Ngũ: nếu qua thêm vài tháng nữa, chính là thời điểm Diêu Phẩm Nghiên hồi kinh. Khi đó, nếu nàng vẫn tỉnh và nhận thực chất chỉ là nữ phụ khổ tình trong một quyển sách, thì sẽ ?
Nàng sẽ mãi ôm cảm giác hổ thẹn với Diêu Phẩm Nghiên, cho rằng bản là kẻ chiếm đoạt, cướp hôn nhân vốn thuộc về đối phương. Đồng thời, nàng cũng sẽ luôn cảnh giác, suốt ngày lo lắng sợ hãi, sợ rằng trong lòng Vương gia thực chất yêu Diêu Phẩm Nghiên chứ .
Hệ thống tiếp tục : [Cho dù thể chữa trị, chủ nhân hồi phục khỏe mạnh, thì tuổi thọ cũng chỉ kéo dài thêm hai, ba năm mà thôi. Nếu sống lâu hơn, cần thành nhiệm vụ.]
Diêu Phẩm Nhàn hỏi: [Là loại nhiệm vụ giống như lúc nãy "vả mặt" ?]
[Cùng thể như .] Hệ thống lạnh lùng đáp.
[ cũng giống , độ khó của nhiệm vụ sẽ tăng dần.]
Diêu Phẩm Nhàn trầm ngâm.
[Nhiệm vụ vi phạm pháp luật hoặc trái đạo đức ?] Diêu Phẩm Nghiên cần xác nhận. Nàng kéo dài mạng sống, nhưng tuyệt đối những chuyện như g.i.ế.c phóng hỏa bất cứ hành động nào trái lương tâm.
Hệ thống trấn an: [Chủ nhân yên tâm, sẽ .]
Nhận cam kết , Diêu Phẩm Nhàn yên tâm.
Bên , khi Diêu Nhị phu nhân gì nữa, lão thái thái giúp bà : "Hiện giờ con là Vương phi, phận tôn quý, thật sự cần chấp nhặt với hai thẩm gì. Hai thẩm của con cũng chỉ là quan tâm Nghiên Nhi nên mới lỡ lời. Dù lời phần suy nghĩ chu đáo, nhưng tâm địa thiện lương. Nếu họ chỗ nào đắc tội với con, mặt họ xin con."
Diêu Phẩm Nhàn đương nhiên sự thiên vị và giọng điệu đầy ẩn ý của lão thái thái, bà đang ngầm ám chỉ nàng lòng nhân hậu.
Thật lòng mà , dù bây giờ nàng coi chuyện nhẹ nhàng hơn, nhưng vẫn tránh khỏi cảm thấy tức giận vì những lời .
[Đinh ~ Khỏe mạnh -10]
Diêu Phẩm Nhàn: […]
Diêu Phẩm Nhàn lập tức điều chỉnh tâm trạng, tự nhủ với chính rằng cần tức giận.
Nàng ngay ngắn, nở một nụ nhẹ môi, cố gắng giữ tâm thế bình tĩnh để tiếp lời lão thái thái.
"Tổ mẫu như , chẳng đang trách cháu gái tâm địa ác độc ?"
Diêu Phẩm Nhàn thẳng thắn chỉ ẩn ý trong lời của lão thái thái. Quả nhiên, dứt lời, nàng thấy mặt bà thoáng qua vẻ hổ trong chớp mắt. Điều khiến lòng nàng lập tức vui vẻ.
[Đinh ~ Giá trị khỏe mạnh +5]
Sau khi điều chỉnh tâm trạng, Diêu Phẩm Nhàn tiếp tục: "Cháu gái cũng ý dùng phận Vương phi để gây áp lực với nhà. hiện giờ Vương gia hồi kinh, tổ mẫu và hai thẩm dù nể mặt cháu, thì ít nhất cũng nên giữ chút thể diện cho Vương gia. Tổ mẫu cần giúp Nhị thẩm đỡ, cháu hiểu rõ ý của thẩm khi những lời đó."
"Trước đây, khi Vương gia ở kinh thành, cháu một một nuôi con, thẩm khinh thường cháu đôi chút, cháu cũng nhịn . bây giờ, Vương gia trở về, nếu còn coi thường cháu, chẳng cũng xem Vương gia gì?"
Diêu Phẩm Nhàn dùng giọng điệu ôn hòa để những lời sắc bén. Nàng suy nghĩ rõ ràng, trừ khi vạn bất đắc dĩ*, bằng cũng cần căng với nhà đẻ, tránh thể mặt .
*Vạn bất đắc dĩ nghĩa là bất đắc dĩ đến cùng cực, tức là trong tình huống còn cách nào khác, buộc một việc dù mong .
Hơn nữa, nàng cũng hiểu rõ, Diêu gia vẫn còn trông cậy phủ Ngụy Vương, bọn họ chắc chắn dám quá.
Quả nhiên, đúng như Diêu Phẩm Nhàn dự liệu, lão thái thái trầm mặc trong chốc lát, nhanh ch.óng mỉm : "Hôm nay đúng là Nhị thẩm nương con chỗ . Tổ mẫu sẽ bảo nàng xin con."
Vừa , lão thái thái liếc mắt hiệu cho Diêu Nhị phu nhân, đó sang Diêu Phẩm Nhàn: "Có điều, thẩm con thực sự cố ý. Chỉ là năng suy nghĩ thôi, mong con đừng chấp nhặt."
Thấy thái độ của lão thái thái chân thành, thực sự giảng hòa, Diêu Phẩm Nhàn cũng tiếp tục truy cứu.
Bên , mặc dù cam tâm tình nguyện, nhưng Diêu Nhị phu nhân vẫn lên tiếng xin .
Diêu Phẩm Nhàn bà , bình tĩnh : "Con là vãn bối, tất nhiên dám nhận lời xin của thẩm. hôm nay, thẩm là đang xin Ngụy Vương phi, Nhị tiểu thư Diêu gia. Ngày xưa, con cũng chịu đủ ."
Vừa dứt lời, âm thanh mong đợi vang lên: [Đinh ~ Giá trị khỏe mạnh +5]
Lão thái thái thể gì Diêu Phẩm Nhàn, ngược còn khiến chính tức giận. Cuối cùng, bà viện cớ mệt mỏi, nghỉ ngơi, cho lui hết trong phòng.
Rời khỏi viện của lão thái thái, đường trở về sân của mẫu Bùi thị, vẫn im lặng từ nãy đến giờ cuối cùng cũng lên tiếng: "Nhàn Nhi, hôm nay con chút khác thường?"
Bùi thị ngạc nhiên sự đổi của con gái. nghĩ đến việc Vương gia trở về, con gái giờ đây chỗ dựa, bà cũng thấy vui mừng.
Diêu Phẩm Nhàn và mẫu vốn gì giấu , nhưng chuyện hoang đường như , nàng thực sự thể , sợ mẫu sẽ dọa sợ.
Nàng chỉ nhẹ, : "Nương, nữ nhi ngốc. Hai mươi năm qua, chẳng qua là nhẫn nhịn mà thôi. Chỉ là bây giờ, bỗng nhiên nghĩ thông suốt, nhẫn nữa, cũng chịu đựng thêm."
Nghĩ đến kết cục của mẫu trong sách, Diêu Phẩm Nhàn liền căn dặn: "Nương, là chính thất do phụ cưới hỏi đàng hoàng, là tám nâng kiệu rước phủ. Người còn là thê t.ử của quan tam phẩm, một nữ nhi là Vương phi. Về ở trong nhà, nhất định đừng nhẫn nhịn nữa, cũng đừng để Nhị phòng, Tam phòng khi dễ*."
*Khi dễ nghĩa là bắt nạt, xem thường, ức h.i.ế.p khác, thường là vì họ yếu thế hơn.
Trong sách từng : "Không lâu khi con gái qua đời, Bùi thị liền lâm bệnh nặng, chẳng bao lâu cũng qua đời."
Diêu Phẩm Nhàn nhớ đoạn , trong lòng khỏi đau xót.
Nàng chỉ đổi phận của chính , mà còn đổi cả vận mệnh của mẫu .
Diêu Phẩm Nhàn thầm hỏi hệ thống: [Tiểu Ngũ, mẫu cũng thể thành nhiệm vụ để đổi mệnh ?]
Tiểu Ngũ lập tức trả lời: [Danh ngạch may mắn hạn. Chủ nhân là một trong ít chọn.]
Nói cách khác, là thể.
Diêu Phẩm Nhàn giấu sự thất vọng.
nhanh, Tiểu Ngũ tiếp lời: [Tuy mẫu của chủ nhân vận may đó, nhưng chủ nhân thể giúp bà đổi mệnh.]"
Diêu Phẩm Nhàn hỏi ngay: "[Cũng là bằng cách thành nhiệm vụ ?]
Tiểu Ngũ khẳng định: [ , chủ nhân.]
Diêu Phẩm Nhàn khẽ thở phào nhẹ nhõm.
Tiểu Ngũ im lặng một lúc, đúng lúc nàng nghĩ rằng nó sẽ gì thêm, thì đột nhiên lên tiếng, nhắc nhở: [Thực , chỉ cần chủ nhân khỏe mạnh và sống , mẫu của chủ nhân cũng sẽ bình an vô sự. Số mệnh của mẫu chủ nhân phụ thuộc chủ nhân.]
Câu chẳng khác nào một lời tiên đoán về vận mệnh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/kiep-truoc-lam-vuong-phi-bac-menh-kiep-nay-ta-khong-muon-lam/chuong-6.html.]
Những lời của Tiểu Ngũ khiến Diêu Phẩm Nhàn cảm thấy an tâm hơn bao giờ hết.
Từ tận đáy lòng, nàng chân thành : "[Cảm ơn ngươi, Tiểu Ngũ.]"
Tiểu Ngũ vẫn giữ giọng điệu lạnh nhạt, vô cảm nhưng mang chút ý xu nịnh: [Được phục vụ chủ nhân là vinh hạnh của .]
Diêu Phẩm Nhàn: "……"
Dù Tiểu Ngũ rằng chỉ cần nàng sống thì mẫu cũng gặp chuyện gì, nhưng Diêu Phẩm Nhàn chỉ mong mẫu thể sống thọ như những bình thường, mà còn hy vọng bà thể những tháng ngày yên tại Diêu gia.
Khi nàng còn ở đây, chuyện còn thể tạm . nếu nàng mặt, dựa hiểu của nàng về những trong Diêu gia suốt bao năm qua, bọn họ chắc chắn sẽ tìm cách gây khó dễ cho mẫu .
Có lẽ họ sẽ đến mức đ.á.n.h mắng, hành hạ bà một cách lộ liễu. với thủ đoạn của lão thái thái, việc khiến mẫu chịu uất ức là điều thể xảy .
Huống hồ, hôm nay nàng đối chọi gay gắt với lão thái thái, bà chắc chắn sẽ dễ dàng nuốt trôi cơn giận . Vì , chắc chắn sẽ tìm cách trút lên mẫu .
Nàng nhất định tìm một cách để bảo vệ mẫu .
Cả ngày hôm đó, Diêu Phẩm Nhàn ở trong viện, bầu bạn cùng mẫu , hai con trò chuyện, bầu khí nhẹ nhàng và ấm áp. Chờ đến khi hoàng hôn buông xuống, trời bắt đầu tối, nàng đến lúc trở về.
Bùi thị cảm thấy thời gian trôi qua quá nhanh, trong lòng nỡ để con gái rời . bà sợ nếu tỏ quá quyến luyến sẽ khiến con lo lắng, nên đành cố giấu tâm tư.
Bùi thị chỉ dặn dò: "Con xuất giá , sống thật với Vương gia. Trước đây Vương gia ở ngoài biên ải, con thường xuyên về nhà cũng . bây giờ Vương gia về kinh thành, hai con nên chung sống hòa thuận, đừng ba ngày hai bữa chạy về nhà đẻ."
Diêu Phẩm Nhàn thể hiểu nỗi lòng của mẫu ? Bảo rằng mong nàng thường xuyên về là giả, bà chỉ lo rằng nếu nàng cứ về nhà mãi, Vương gia sẽ vui.
Nàng mỉm trấn an: "Nương yên tâm, Vương gia đối xử với con . Nếu như , đến thăm Diêu gia nhanh như thế?"
Bùi thị Diêu gia thể kết với Ngụy Vương phủ là một sự may mắn, nhưng con rể nghiêm nghị, lạnh lùng như , bà thật sự lo lắng con gái sẽ chịu khổ.
"Chỉ cần Vương gia đối với con là , đối với con là …"
Diêu Phẩm Nhàn , nắm tay mẫu vỗ nhẹ: "Nương cứ yên tâm ."
Sau đó, một nhà ba cùng trong Diêu gia từ biệt. Diêu gia từ xuống , ai nấy đều tiễn Ngụy Vương tận cửa.
Cũng lúc , Diêu Phẩm Nhàn mới thấy phụ của .
Thấy lão thái thái cùng nhị phòng, tam phòng đều mặt, lúc rời , Diêu Phẩm Nhàn ngay cửa, với phụ : "Lần về thăm, con thấy mẫu gầy ít, trông cũng tiều tụy hơn . Phụ dù công vụ bận rộn đến , cũng xin hãy quan tâm đến mẫu nhiều hơn. Dẫu , mẫu cũng là chung chăn gối với phụ . Mong phụ thể đối xử với mẫu hơn."
Nói đến đây, nàng dừng một chút tiếp tục: "Sau , khi con mặt ở đây, mong rằng phụ và mẫu thể hòa thuận, thương yêu , sống thật ."
Diêu Thượng thư lăn lộn quan trường bao nhiêu năm, há thể thâm ý trong lời của con gái?
Nàng đang cố tình những lời mặt Ngụy Vương, buộc ông hứa hẹn đối xử với mẫu nàng.
Diêu Thượng thư sớm chuyện lão thái thái chọc giận hôm nay, nhưng trong lòng ông cân nhắc riêng, rõ chuyện gì quan trọng hơn.
Bởi , ngay mặt Ngụy Vương, ông lập tức đồng ý từng điều một.
Diêu Phẩm Nhàn thấy liền gật đầu, nhẹ giọng : "Vậy con xin cáo từ."
***
Trời tối dần, nàng thể trì hoãn thêm. Sau khi từ biệt từng trong Diêu gia, nàng cùng phu quân lên xe rời .
Từ đầu đến cuối, Chu Hữu Bình vẫn hề mở miệng gì.
những lời sắc bén của thê t.ử và những cơn sóng ngầm trong gia tộc Diêu gia, đều thấy rõ.
Trên đường hồi phủ, Khang An quá mệt mỏi, trong lòng phụ ngủ ngon lành.
Chu Hữu Bình thẳng lưng, đôi tay rắn chắc ôm con trai gầy nhỏ lòng, trông chẳng khác nào một con mèo nhỏ ngoan ngoãn, yên tĩnh trong vòng tay phụ .
Diêu Phẩm Nhàn bên cạnh phu quân, lặng lẽ cảnh vật lướt qua ngoài xe.
Xe ngựa đột nhiên lắc lư dữ dội, Chu Hữu Bình định lực vững vàng, vẫn yên như cũ, nhưng Diêu Phẩm Nhàn giữ thăng bằng, trực tiếp ngã nhào về phía đàn ông bên cạnh.
Hai thể va chạm mạnh , cả hai đều đồng loạt nhớ những đêm hoang đường trải qua.
Trời sắp tối, bên trong xe ngựa kín mít, vô cùng tĩnh lặng. Không khí lúc trở nên mập mờ, khiến dù suy nghĩ lung tung cũng khó mà kiềm chế .
Thế nhưng, hôm nay, Diêu Phẩm Nhàn thực sự tâm trạng.
Trên suốt chặng đường trở về, nàng vẫn luôn suy nghĩ dùng thái độ thế nào để đối mặt với đàn ông . kịp quyết định, Khang An – ngủ say cả quãng đường – bỗng nhiên tỉnh giấc và loạn, nhất quyết đòi ngủ cùng cha .
Khang An phòng riêng của , bình thường đều do v.ú nuôi và nha phiên chăm sóc, Diêu Phẩm Nhàn cũng quản chuyện bé ngủ .
Chu Hữu Bình ôm con trai định đưa về phòng, nhưng Khang An còn kịp đặt lưng xuống giường dụi dụi mắt tỉnh táo trở .
Bé con ngủ mơ màng, ý thức phụ mẫu định bỏ mặc ngủ một , lập tức vươn hai tay, gắt gao ôm c.h.ặ.t cổ phụ .
“Hôm nay con ngủ cùng cha và mẫu !”
Trẻ con quan sát sắc mặt lớn, càng giỏi nắm bắt cơ hội. Những ngày qua, cha đối xử với bé , thế nên bé nhân cơ hội mà đưa yêu cầu càng "quá đáng" hơn.
Diêu Phẩm Nhàn thực sự tâm tình dây dưa, bởi vì nàng rõ, trong cuốn “Nhất Phẩm Kiều Nghiên”, phu quân của nàng – Ngụy Vương điện hạ – là một nhân vật cực kỳ quan trọng.
Trong sách, tình cảm của Ngụy Vương đối với Diêu Phẩm Nghiên miêu tả cụ thể, cũng rõ rốt cuộc yêu ai. Chỉ một điều chắc chắn: từng là vị hôn phu của nữ chính.
Hơn nữa, về , khi Diêu Phẩm Nhàn qua đời, Ngụy Vương trở thành góa phu, thậm chí còn khiến nam chính trong sách – Thẩm Hàn Thanh – ít mặt nhằm .
Tề Tu Ngôn cũng là chồng của Diêu Phẩm Nghiên, nhưng khi trở về kinh, vẫn dây dưa với nàng . Thẩm Hàn Thanh nhắm Tề Tu Ngôn, nhưng đặc biệt đối phó với Ngụy Vương – vị hôn phu của nữ chính, đồng thời cũng là phu của . Điều thật sự khiến thể nghi ngờ liệu trong lòng Ngụy Vương thực sự yêu Diêu Phẩm Nghiên .
Trong sách, Ngụy Vương xuất hiện nhiều, nhưng mỗi lên sân khấu, phong thái đều lấn át nam chính một bậc. Nếu áp đảo, thì cũng ngang hàng với nam chính, hề thua kém.
Nếu thì thôi, nhưng một khi những điều , Diêu Phẩm Nhàn thể nào giữ tâm thái bình thản để mật với như nữa.
“Được , ngủ cùng phụ và mẫu .” Diêu Phẩm Nhàn lập tức đồng ý, đó dứt khoát nhận lấy con trai từ tay phu quân, ôm lòng.
Chu Hữu Bình nàng, ánh mắt đầy thâm ý.
—---------------------------
Tác giả lời :
Ngụy Vương: Chẳng lẽ ám chỉ đủ rõ? Có cần thẳng ?
Nhàn Nhàn: Mỉm ~
Ngày tháng còn dài~