Kiếp Trước Làm Vương Phi Bạc Mệnh, Kiếp Này Ta Không Muốn Làm! - Chương 59

Cập nhật lúc: 2026-03-02 02:42:59
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6AfwxhDoDu

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cơn giận trút xong, Diêu Phẩm Nghiên dần dần lấy bình tĩnh.

Diêu Phẩm Nghiên Nhìn đám nha còn đang quỳ rạp đất, vẻ mặt hoang mang chuyện gì, nàng lạnh giọng lệnh: “Chuyện hôm nay, ai phép hé nửa lời khỏi sân . Nếu phát hiện kẻ dám ngoài năng linh tinh, đừng trách nể tình!”

“V… , nô tỳ hiểu rõ.”

Đám nha sớm dọa cho hồn phi phách tán, lập tức đồng loạt cúi rạp, răm rắp đồng thanh hứa hẹn.

Diêu Phẩm Nghiên nghĩ ngợi giây lát, lạnh nhạt bổ sung: “Cả chỗ lão gia và lão thái thái, cũng nửa câu.”

Thật , nhị phòng với tam phòng đối nàng thế nào, nàng để tâm lắm, dù cũng là thích cách một tầng, quan hệ vốn chẳng mấy thiết.

điều khiến nàng thật sự lạnh lòng, chính là ngay tại gia yến, bao nhiêu ánh mắt, nhị phòng và tam phòng mặt tâng bốc Diêu Phẩm Nhàn mà dẫm lên nàng . Vậy mà phụ và tổ mẫu, hai nàng từng cho là chỗ dựa lớn nhất im lặng như tờ, một lời bênh vực.

Điều đó khiến nàng thất vọng đến cùng cực.

Tuy nàng hiểu, lẽ phụ cũng nỗi khó xử, trong lòng cũng thật lòng thương nàng.

chứ? tủi nàng chịu, vẫn là thật.

Hôm nay ông thể nhắm mắt ngơ, ngày mai cũng sẽ như thế.

Một khi chọn im lặng, thì , nữa… nhất định còn nhiều hơn thế.

Ban đầu là xót xa, dần dần sẽ quen, sẽ chai lì, sẽ thấy đó là chuyện thường.

Nghĩ đến đó, Diêu Phẩm Nghiên bỗng cảm thấy lòng nguội lạnh.

Từ giờ trở , nàng còn tin tưởng trong nhà nữa.

Nàng sống một , cái mạng … Lẽ nào để bản chờ c.h.ế.t, để tùy tiện chà đạp, nhục nhã, như kiếp ?

Không!

Diêu Phẩm Nghiên sẽ bao giờ là kẻ mặc cho phận đùa cợt nữa.

***

Sau Trung thu bao lâu, trong cung liền truyền tin dữ, Hoàng hậu và Thục phi cùng lúc ngã bệnh.

Vừa tin, Diêu Phẩm Nhàn lập tức tiến cung. Nghe giờ Quý phi đang ở Khôn Ninh Cung cùng Hoàng hậu, nàng bèn thẳng đến đó.

Vừa mới đặt chân qua ngưỡng cửa Khôn Ninh Cung, lưng liền vang lên tiếng gọi gấp gáp.

Nàng đầu , thì là Tĩnh vương phi, gương mặt lo lắng, tất tả chạy đến. Diêu Phẩm Nhàn , chờ nàng đến nơi.

Hiển nhiên Tĩnh vương phi cũng tin, liền chạy gấp tới, giờ phút sắc mặt tái nhợt, thở dồn dập, cả mang theo vẻ hỗn loạn.

Vừa kịp , nàng liền hỏi dồn: “Rốt cuộc là chuyện gì ? Ngươi ? Sao thể... Hoàng hậu và Thục phi cùng lúc lâm bệnh?”

Khôn Ninh Cung và Trường Xuân Cung từ tới nay nước sông phạm nước giếng, giờ cùng lúc chủ t.ử ngã bệnh, thật khó mà khiến khác suy nghĩ miên man.

Diêu Phẩm Nhàn lúc cũng rõ nội tình, chỉ lắc đầu, nhẹ giọng mời nàng cùng trong.

“Ta cũng mới cung, Quý phi nương nương đang ở chỗ Hoàng hậu, nên còn rõ tình hình.”

Nói đoạn, ánh mắt nàng đảo quanh, thấp giọng nhắc: “Nơi là cung của Hoàng hậu, lời cẩn thận vẫn hơn. Vào trong kỹ hẵng tiếp.”

Khôn Ninh Cung hôm nay tụ họp ít , ngoài đám phi tần trong hậu cung, nhà của Hoàng hậu cũng đều mặt.

Ngay cả Thái hậu cũng đến, Thái t.ử cũng chờ trong điện. Chỉ là, thấy Hoàng thượng.

Diêu Phẩm Nhàn quan sát kỹ khắp lượt, qua vài nơi, ánh mắt tùy ý đảo qua nhưng đáy lòng đoán đại khái.

Chuyện lớn như , cùng lúc liên quan đến hai chủ t.ử địa vị cao trong cung, hơn nữa Hoàng thượng vẫn còn ở trong cung, há thể ?

Nếu , ở Khôn Ninh Cung, chắc chắn là... ở Trường Xuân Cung.

Hiểu rõ điều đó, trong lòng Diêu Phẩm Nhàn khỏi nhếch môi nhạt một cái.

Một nụ lạnh lẽo, như tiếc thương, như khinh thường.

Cũng bởi vì thấy tiếc cho Hoàng hậu, cảm thấy bà đáng chịu như .

Hoàng hậu một đời đoan trang mẫu nghi, cuối cùng vẫn địch sự lạnh nhạt của một chữ "sủng".

Thấy con dâu đến, Quý phi chủ động bước tới, ghé sát nhỏ bên tai nàng: “Hoàng hậu xem bệnh nhẹ, lát nữa nếu cần hầu hạ, ngươi cứ lưu .”

Diêu Phẩm Nhàn sớm ý đó, liền khẽ gật đầu, dịu dàng đáp: “Dạ, con dâu hiểu rõ.”

Quý phi thấy nàng điều, khẽ gật đầu tán thưởng, đó dắt nàng cùng bước đến cạnh giường Hoàng hậu đang , bắt đầu yên lặng chờ đợi.

Hoàng hậu vốn đang yên lành, đột nhiên ngã quỵ. Giờ tuy tỉnh , nhưng vẫn vô cùng suy nhược.

Vừa thấy Chương thái y bắt mạch xong, Thái hậu lập tức chau mày, giọng khẩn trương mà nghiêm nghị: “Thế nào? Hoàng hậu... liệu gì nguy hiểm ?”

Chương thái y dậy, chắp tay hành lễ, đáp: “Bẩm Thái hậu, bệnh tình của Hoàng hậu nương nương là do u uất tích tụ trong lòng lâu ngày mà thành. Gần đây e là vì chuyện gì đó mà suy nghĩ quá độ, tâm hỏa khó tán, lâu dần thì ngã bệnh. Cộng thêm việc t.h.a.i khiến thể mệt mỏi, nên càng cần nghỉ ngơi tĩnh dưỡng. Tuy cũng bệnh nặng, thần sẽ kê đơn, chỉ cần uống t.h.u.ố.c theo đúng liệu trình, nghỉ ngơi điều độ, ắt sẽ hồi phục.”

Nghe chỉ là uống t.h.u.ố.c là thể khỏe , Thái hậu mới khẽ thở phào, lập tức truyền cho Chương thái y lập tức kê đơn t.h.u.ố.c, đồng thời dặn kỹ càng: “Từ nay về , mỗi ngày sáng, trưa, chiều, ngươi đều đến Khôn Ninh Cung bắt mạch cho Hoàng hậu. Tuyệt đối sơ suất!”

Chương thái y cung kính tuân mệnh, lui xuống kê t.h.u.ố.c.

Ngay lúc , Hoàng Thượng đến.

Hoàng hậu vốn nghiêng mặt về phía ngoài, tiếng động, đến, liền xoay mặt hướng khác, buồn .

Hoàng Thượng chỉ liếc bà một cái, sang hỏi Chương thái y: “Hoàng hậu thế nào?”

Chương thái y thuật lời trình Thái hậu, sai một chữ.

Hoàng Thượng gật đầu, vẻ thờ ơ nhưng coi như .

Thái hậu lúc bỗng trầm mặt , ngay mặt Hoàng Thượng, lặp mệnh lệnh với Chương thái y, giọng đanh : “Chương thái y, những gì ai gia , ngươi chớ tai lọt tai . Ai gia nhấn mạnh nữa, từ hôm nay trở , ngươi đúng giờ ba lượt sáng trưa chiều đến bắt mạch cho Hoàng hậu. Nếu dám chậm trễ, ai gia tất tha.”

Ngừng một chút, giọng Thái hậu lạnh như băng: “Đừng tưởng ai gia chỉ suông. Dù tiên đế khuất, năm xưa còn tại vị vẫn luôn tôn trọng ai gia.”

“Nếu kẻ khinh nhờn mệnh lệnh của ai gia, tức là bất kính với tiên đế. Đến khi , ai gia xử phạt thì đừng trách báo !”

Tuy lời nhắm đến Chương thái y, nhưng tinh ý đều , Thái hậu đang nhắc nhở Hoàng Thượng.

Trong Thái Y Viện, Chương thái y là y thuật cao nhất, lời Thái hậu rõ ràng là chỉ ở Khôn Ninh Cung, cho sang Trường Xuân Cung bên gọi.

Ít nhất là trong giai đoạn , Chương thái y qua.

Hoàng Thượng , trong lòng cũng hiểu rõ ý mẫu hậu. Hắn vội vàng phụ họa: “Chương Thuyên dám trái lệnh. Nếu dám sai, cần mẫu hậu trách phạt, trẫm là đầu tiên dung thứ.”

Chương thái y sớm quỳ xuống Thái hậu, run rẩy thưa: “Thần dám.”

Thái hậu hừ lạnh một tiếng: “Không dám thì !”

Biết rõ Hoàng Thượng từ Trường Xuân Cung tới, nhưng Thái hậu hề hỏi thăm về tình hình Thục phi, như thể hề để tâm, thực chất là cố tình lờ .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/kiep-truoc-lam-vuong-phi-bac-menh-kiep-nay-ta-khong-muon-lam/chuong-59.html.]

Thái hậu rõ tâm bệnh của Hoàng hậu , nên càng mặt nàng nhắc đến Thục phi.

Làm thế khác nào đ.â.m thêm một nhát lòng con dâu ?

Sau khi chuyện định, Thái hậu sang Mạnh gia, chính là nhà đẻ của Hoàng hậu, : “Cũng may tai qua nạn khỏi. cũng thể lơ là. Mấy ngày tới, để Uyển Thấm lưu đây chăm sóc cô mẫu .”

Lúc trong cung còn Mạnh lão phu nhân và Mạnh Uyển Thấm đang hầu bên cạnh, đều gật đầu tuân theo.

Nghe Hoàng hậu chỉ là hoảng sợ nhất thời, nguy hiểm tính mạng, hai con Mạnh gia lúc mới nhẹ nhõm thở phào.

Thấy Thái hậu ân cần để Mạnh Uyển Thấm lưu để chăm sóc cô mẫu, Mạnh lão phu nhân lập tức mỉm cảm tạ: “Đa tạ Thái hậu nương nương ân chuẩn.”

Rồi sang với cháu gái: “Con ở , nhất định hết lòng phụng dưỡng Hoàng hậu nương nương.”

Mạnh Uyển Thấm vội vàng cúi đầu: “Dạ, con nhất định sẽ tận tâm.”

Quý phi khẽ liếc sang phía Diêu Phẩm Nhàn, đúng lúc nàng cũng bước tới, mỉm :

“Thái Hậu, là để tôn nhi cũng góp một phần sức. Tôn nhi xin lưu cùng Uyển Thấm cùng chăm sóc Hoàng hậu nương nương.”

Hoàng hậu , khẽ động , xoay mặt liếc về phía Diêu Phẩm Nhàn.

Thái hậu thì rõ ràng hài lòng, vui vẻ : “Ngươi vốn chu đáo cẩn thận, lớn tuổi hơn Uyển Thấm, nếu thể ở chăm sóc Hoàng hậu thì hơn.”

Nói tới đây, bà ngập ngừng một chút, tiếp lời: “Chỉ là... ngươi thành , trong phủ Ngụy vương còn Bình Nhi và Khang An, đều cần ngươi quản lý. Vậy thì thế , ngươi cần ở hẳn trong cung, chỉ cần mỗi ngày cung ở vài canh giờ, bầu bạn cùng Hoàng hậu là .”

Vốn dĩ Tĩnh vương phi cứ tưởng nếu chăm bệnh thì Khôn Ninh Cung, trong lòng phần lưỡng lự.

Giờ chỉ cần cung mỗi ngày vài canh giờ thì thấy dễ chịu hơn hẳn, liền vội vàng theo: “Thái Hậu, tôn nhi cũng nguyện mỗi ngày cung phụng dưỡng Hoàng hậu nương nương, chăm sóc việc sắc t.h.u.ố.c.”

Thái hậu liếc nàng, ánh mắt phần hài hước: “Ngươi tấm lòng , ai gia tất nhiên vui. Chỉ là... Hoàng hậu vốn thích yên tĩnh, mà ngươi thì cứ mở miệng là ríu rít ngừng, mỗi ngày đều líu lo như chim. Ngươi tới đây, Hoàng hậu mà tĩnh tâm dưỡng bệnh cho ?”

Tĩnh vương phi chu môi, vẻ oan ức, khiến trong điện đều bật .

Thái hậu chuyển ánh mắt qua giữa Diêu Phẩm Nhàn và Tĩnh vương phi, trêu chọc tiếp:

“Huống hồ hai đứa các ngươi từ nhỏ cãi , ngẫu nhiên gặp mặt còn tranh cãi chí ch.óe, huống chi là ngày nào cũng gặp? Ai gia còn dám để hai đứa cùng ồn bên cạnh Hoàng hậu nữa là...”

Diêu Phẩm Nhàn lúc cũng vội vàng lên tiếng, cùng Tĩnh vương phi đồng thanh : “Chúng con hòa từ lâu ạ!”

Mọi bật rôm rả nữa.

Ngay cả Hoàng hậu cũng kìm mà khẽ cong môi, hé nụ .

***

Cuối cùng, Tĩnh vương phi vẫn như ý nguyện, thể ở hầu bệnh.

Thái hậu khuyên nàng: “Không cần nhiều như ở đây, dưỡng bệnh cần yên tĩnh. Sau nếu Ngụy vương phi mệt mỏi, đến lúc đó ngươi đến cũng muộn.”

Tĩnh vương phi hiểu ý, đành gật đầu nhận lời.

Mãi đến vài ngày , Diêu Phẩm Nhàn mới lờ mờ nguyên nhân khiến Hoàng hậu ngã bệnh.

Thì , đó ít ngày, vì chuyện tỉ võ chiêu binh, Hoàng hậu lời tranh luận gay gắt với Hoàng Thượng, lúc tức giận đến mức sắc mặt trắng bệch.

Trung thu năm nay, giữa Đế hậu cũng một phen vui vẻ.

Sau Trung thu, Lễ Bộ tiến cung nhắc Hoàng Thượng rằng kỳ thu săn hằng năm sắp đến, cần sớm định danh sách các phi tần sẽ theo giá ngoại thành giao thu. Hoàng Thượng liền cùng Hoàng hậu thương nghị, đưa Thục phi theo.

Hoàng hậu đồng ý.

Bà vẫn giữ nguyên lập trường nay: Nếu Thục phi , thì bà sẽ .

Hoàng hậu là quốc mẫu, thể mặt trong các nghi lễ.

, Hoàng Thượng nổi giận, cho rằng Hoàng hậu cố tình khó.

Hắn nổi trận ngay tại Khôn Ninh Cung, giận dữ rời , trực tiếp đến Trường Xuân Cung.

Ở đó, Thục phi tỏ nhu thuận, khéo hiểu lòng , thẳng nếu Hoàng hậu thích, thần cũng . Không thể vì thần mà ảnh hưởng đến tình cảm phu thê của bệ hạ.

càng như , Hoàng Thượng càng thêm thương tiếc bà .

Lúc , dứt khoát bỏ ngoài tai lời Hoàng hậu và cả Thái hậu, quyết tâm dẫn theo Thục phi cùng săn.

***

Ngày hôm , Thục phi tự đến Khôn Ninh Cung tạ tội. Hoàng hậu tiếp bà , bà một quỳ nắng chang chang.

Tuy thu, nhưng trưa nắng vẫn gay gắt, Thục phi vốn thể chất yếu ớt, chẳng mấy chốc ngất xỉu.

Hoàng Thượng tin, liền trách Hoàng hậu nhẫn tâm, lấy hình phạt thể xác với Thục phi.

Hắn đến Khôn Ninh Cung cãi vã với Hoàng hậu, chút nể nang : “Nàng thấu tình đạt lý, dịu dàng độ lượng, quả thực là độc phụ! Lúc trẫm đúng là mù mắt mới rước nàng về Hậu!”

Trải qua hai chuyện liên tiếp, tâm tình Hoàng hậu vốn dồn nén tiêu tan , nay Hoàng Thượng mắng mỏ tàn nhẫn, một hồi đau tim quặn thắt, nàng ngất ngay tại chỗ.

Tất cả những điều , đều là do những ngày gần đây, khi Diêu Phẩm Nhàn ở Khôn Ninh Cung phụng dưỡng Hoàng hậu, các cung nữ bên cạnh lau nước mắt thì thầm kể cho nàng và Mạnh Uyển Thấm .

Nghĩ mà giận .

Nhất là khi Diêu Phẩm Nhàn sớm qua quyển “Nhất phẩm kiều nghiê”, rõ Quách Thục phi rốt cuộc là loại gì.

Chuyện , rõ ràng là bà cố ý sắp đặt tính toán.

Bằng đang yên đang lành, Hoàng hậu phạt bà , việc gì bà giả vờ đáng thương chạy tới Khôn Ninh Cung quỳ gối?

Hoàng hậu ngu ngốc, càng thủ đoạn.

Chẳng qua xưa nay bà khinh thường đấu đá, càng khinh thường so đo với Quách Thục phi.

Nếu như bà thể thoát khỏi cái cục diện , thấu tất cả, thì: Quách Thục phi, thậm chí là cả Hoàng Thượng, mặt bà chẳng qua chỉ là những vai hề đang nhảy múa.

Vai hề nhảy múa cỡ nào, nàng chỉ cần xem diễn trò là đủ.

tiếc là, Hoàng hậu còn ở trong cục, trong lòng vẫn dứt chấp niệm với vị thiếu niên năm xưa – kẻ từng là trời trong lòng bà.

Chính vì thế, bà mới luôn nhẫn nhịn, mới vì Hoàng Thượng thiên vị Thục phi mà ôm hết tổn thương về .

Mới khiến Thục phi từng bước chiếm ưu thế.

Kỳ thực, nếu bà thấu, thì chẳng ai thể tổn thương bà cả.

Diêu Phẩm Nhàn đang thất thần suy nghĩ, thì bên ngoài đột nhiên náo loạn, tiếng gọi vội vàng.

Chỉ thấy Mạnh Uyển Thấm vội vàng chạy , sắc mặt đầy căng thẳng, nhỏ: “Ngụy vương phi tẩu tẩu, Thục phi đến !”

 

 

Loading...