Kiếp Trước Làm Vương Phi Bạc Mệnh, Kiếp Này Ta Không Muốn Làm! - Chương 57

Cập nhật lúc: 2026-03-02 02:42:57
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/9zsdfgSisU

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

​Cha con họ lúc đều mang những suy tính riêng. Diêu Trọng Hòa mong lấy lòng con gái, từ đó thông qua nàng để thiết lập quan hệ với con rể là Ngụy Vương, hy vọng Ngụy Vương thể hỗ trợ con đường quan lộ của .​

mong cầu gì hơn, chỉ cần với địa vị hiện tại trong triều và ảnh hưởng mặt Hoàng Thượng. Nếu Ngụy Vương thể giúp đôi lời, thể giúp ông tiến xa thêm một hai năm.​

Trong khi đó, Diêu Phẩm Nhàn nhận giá trị thọ mệnh, kéo dài tuổi thọ.​

từ Diêu gia.

Hiện tại, nàng tích lũy đủ giá trị sức khỏe, thể đạt trạng thái nhất. Việc tiếp theo cần là cố gắng kéo dài tuổi thọ của .​

Hiện tại, Tiểu Ngũ mở chức năng "kéo dài tuổi thọ" cho nàng. Nếu tranh thủ thời gian để tích lũy điểm thọ mệnh, theo như cuốn "Nhất Phẩm Kiều Nghiên" , nàng chỉ còn đến hai năm tuổi thọ.​

, việc cấp bách đối với nàng lúc là tích lũy giá trị thọ mệnh.​

Mười năm, tám năm chê ít, năm mươi, sáu mươi năm cũng ngại nhiều.​

Tóm , càng nhiều càng .​

Tuổi thọ của khác là do trời định. Còn nàng sống bao lâu, dựa chính nỗ lực.​

Trước đây, nàng từng mâu thuẫn với phụ và lão thái thái, và cũng ý định chủ động bước cửa Diêu gia. Không đến của Diêu gia, mà lão thái thái và Diêu Phẩm Nghiên Thái hậu cấm cho đến vương phủ, thể gặp mặt, nàng tự nhiên thể tiếp tục nhận giá trị thọ mệnh từ họ.​

Rõ ràng, hiện tại thể giúp nàng nhanh ch.óng đạt giá trị thọ mệnh chính là Diêu gia

Họ đối với nàng hận thù, oán trách, ghen ghét. Chỉ cần thể gặp mặt họ, lẽ cần nàng cố ý gì, chỉ cần để họ thấy nàng sống , nàng cũng thể nhận giá trị thọ mệnh.​

Ban đầu còn chút lo lắng, giờ thành vui mừng, phụ nàng tự mang cơ hội đến mặt nàng.​

Nhận thiệp mời từ phụ , cũng coi như là một cơ hội.​

, Diêu Phẩm Nhàn với phu quân: "Nếu ngày đó Vương gia rảnh rỗi, bằng cùng đến đó? Nếu trong quân bận rộn, rảnh, cũng , đến lúc đó một trở về cũng ."​

Dù Diêu Phẩm Nhàn cố gắng kiềm chế niềm vui mặt phu quân, nhưng nét ẩn hiện nơi đuôi lông mày, khóe mắt vẫn qua mắt Ngụy Vương.​

Xem , nhận thiệp mời từ Diêu gia, vương phi dường như vui vẻ.​

Chẳng lẽ, nàng ở nhà đẻ yêu thương nhiều năm, giờ chỉ cần phụ Diêu đại nhân quan tâm một chút, thể vui mừng như ?​

Được thiên vị thì lo lắng. Không thiên vị thì lo lo mất.​

dù Ngụy Vương suy đoán như , cảm thấy đúng lắm. Nếu vương phi thực sự để ý đến Diêu gia như , ngày đó ở quán Xuân Hỉ, nàng tranh chấp với phụ một cách hợp tình hợp lý như thế.​

Nàng hẳn là sẽ ủy khuất đến rơi lệ.​

nàng .​

Không chỉ lúc đó , khi trở về cũng .​

Hắn vương phi khi thấy thì lén rơi lệ, thực sự để tâm, coi đó là chuyện quan trọng.​

Nàng ngày đó với phụ cũng là thật lòng, nàng từ bỏ Diêu gia, ngược nâng đỡ nhàngoại tổ Bùi gia.​

Tâm tư của vương phi đoán , nàng chủ động , cũng tiện hỏi trực tiếp

Nếu nàng khác tâm sự, , ngược khiến nàng càng khó xử.​

Có thể đó nàng mặt , từ đó để bóng ma. Giờ can thiệp chuyện của nàng, cũng suy nghĩ kỹ.​

Không dám quá trực tiếp, việc chỉ thể vòng vo.​

"Ngày đó Bổn vương rảnh, đến lúc đó nàng và mang theo Khang An cùng ." Theo lời nàng, trong hai lựa chọn nàng đưa , chọn một, luôn sai.​

***

Rất nhanh đến ngày mười sáu, sáng sớm, Diêu lão thái thái rời giường, đó trực tiếp đến sân của Diêu Phẩm Nghiên.​

Hiện tại dù thu, nhưng ban ngày vẫn còn dài. Trời sớm sáng, Diêu Phẩm Nghiên ngủ , nên cũng dậy sớm.

Nàng rửa mặt chải đầu xong, lúc đang yên lặng dùng bữa sáng.

Lão thái thái đến gần, thấy nàng trang điểm mộc mạc qua loa, liền sốt ruột buông lời trách cứ: “Tổ mẫu trong lòng con ấm ức, tâm tình vui. nếu con thật sự vì một thất thế mà gục ngã, chẳng là trúng kế ?”

Ánh mắt lão thái thái mang theo thương xót lẫn giận dỗi, giọng dần trở nên nghiêm khắc: “Tuổi con còn trẻ, chịu trang điểm tươm tất, chịu mặc lấy xiêm y rạng rỡ? Chẳng lẽ con thật sự sống ẩn trong am, cạo tóc cô t.ử* mà bỏ lỡ cả đời?”

*Cô t.ử: ni cô, tu hành nữ.

khẽ thở dài, trong lòng thương cháu nhưng cũng hận nàng tự vươn lên.

Chưa gặp phong ba, nàng vội vàng sụp đổ thế .

Nếu nàng nửa phần tâm cơ như Nhị cô nương, đến nỗi Nhị cô nương tính kế đến mức ?

Diêu Phẩm Nghiên hôm nay phu thê Ngụy Vương sẽ trở về phủ dùng bữa đoàn viên, mà thiệp mời do chính phụ - Diêu Trọng Hòa - tự tay gửi , bởi trong lòng chẳng vui vẻ gì. Hôm nay là ngày một nhà đoàn tụ, còn nàng loại ngoài - tâm trạng cùng mâm?

Vì thế, nàng chẳng thèm sửa soạn gì nhiều, chỉ đơn giản ăn mặc dùng bữa riêng.

Hôm nay nàng trông chẳng khác gì ngày thường ở trong nhà - thanh đạm, chẳng điểm trang, chẳng phấn son. Dù gì cũng chẳng ngoài, trang điểm để gì?

Thấy lão thái thái bước , nàng vẫn lên hành lễ như lễ nghi yêu cầu, nhưng trong lòng chẳng buồn lời dạy. Còn thầm oán trách phụ , nhưng dồn hết nỗi giận sang tổ mẫu - đang mặt nàng

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/kiep-truoc-lam-vuong-phi-bac-menh-kiep-nay-ta-khong-muon-lam/chuong-57.html.]

Nhớ hôm Nhị cô nương bày mưu tính kế, khiến nàng mất hết mặt mũi trong phủ Vương gia, cả Thái hậu và Quý phi.

Phụ cùng tổ mẫu đều rõ nàng và Nhị cô nương là kẻ đội trời chung. Vậy mà hôm nay, vẫn chọn hy sinh nàng để lấy lòng con bé .

“Nếu như … Vậy các gì nữa đây?”

Nàng mím môi, đôi mắt u uẩn: “Nghiên Nhi mệnh tiện, chẳng xứng xiêm y đẽ. Những bộ váy áo lộng lẫy , nào dám khoác lên .”

Giọng nàng lúc lạnh như băng, chẳng còn chút ngọt ngào mềm mỏng ngày thường: “Tổ mẫu để Nghiên Nhi sống quạnh quẽ một thế , nay còn tới tìm gì?”

Lão thái thái , vành mắt liền đỏ hoe.

“Phụ con , vốn cũng vì đại cục, vì danh tiếng của cả nhà. Tổ mẫu hiểu con hận, hiểu con giận, nhưng con dù hận ai, oán ai… cũng thể đ.á.n.h mất hy vọng sống mỗi ngày.”

“Từ ngày con trở về, cứ nhốt trong phòng, chẳng buồn cửa, ngày ngày chỉ ăn vài món đơn sơ như quả thủy (*nước quả/rau luộc). Vậy khác gì cô t.ử nơi chùa am nữa ?”

Nghe thế, Diêu Phẩm Nghiên đột ngột bật : “Vậy thì để cô t.ử ! Ngày mai sẽ cạo tóc, lên núi nương nhờ cửa Phật!”

“Con tuyệt đối bậy!” Lão thái thái sắc mặt đổi, giọng đầy nghiêm nghị.

“Con , chẳng khác nào đúng ý khác. Con tưởng cuộc sống thanh tu nơi núi cao thanh vắng là ? Con vẫn còn ở chốn hồng trần, lòng còn vướng bụi trần, nơi nào chỗ dung cho con?”

dịu giọng, khuyên nhủ: “Nếu chỉ vì giận phụ mà buông xuôi, thì đáng chút nào. Nếu thật lòng với Nhị cô nương, chẳng lạnh nhạt bỏ mặc nàng suốt hai mươi năm. Nay hạ , cũng chỉ vì lợi ích lớn lao hơn.”

“Con đừng trách oan phụ . Tất cả , đều là vì Diêu gia và vì con.”

“Mau rửa mặt, một bộ đồ tươi sáng. Hôm nay là ngày đoàn viên, con thể tránh mặt. Tránh chẳng khác gì cúi đầu nhận thua.”

Lão thái thái nhẹ nhàng vỗ vỗ tay nàng : “Nhị cô nương chẳng qua là một con cờ. Còn con, mới là bảo ngọc tay cả nhà.”

“Lấy lòng Nhị cô nương, chỉ vì con cờ chịu lời. bảo vật, vẫn là con.”

Lời tổ mẫu như nước ấm thấm tim, khiến lòng Diêu Phẩm Nghiên dần dịu . Nghĩ đến hơn hai mươi năm phụ vẫn yêu thương , còn với Nhị cô nương thì lạnh nhạt xa cách, nàng cũng bắt đầu thấy bản phần hồ đồ.

“Nghiên Nhi… sai .”

Nàng cúi đầu nhỏ.

Lão thái thái lúc mới mỉm nhẹ nhõm: “Biết phụ con nỗi khổ là .”

Rồi thúc giục: “Còn mau trang điểm y phục? Hôm nay là ngày đoàn tụ, nếu con , chẳng càng khiến đà lấn tới ?”

“Nhớ ăn mặc thật rực rỡ, con vốn hợp kiểu đó nhất.”

Ánh mắt bà lấp lánh ánh sáng mưu tính, giấu nổi mong mỏi.

Diêu Phẩm Nghiên từ nhỏ xinh rực rỡ, vốn dĩ hợp với kiểu trang điểm kiều diễm, sắc sảo. Dù nàng khoác vẻ đoan trang đến , cũng thể giấu nổi vẻ trời sinh . Vậy nên mỗi mặt, nàng luôn cách khiến thứ xung quanh lu mờ.

Thế nhưng hôm nay, nàng Diêu Phẩm Nhàn vượt mặt.

Hôm , vì phối hợp cùng trâm Vương gia tặng, Diêu Phẩm Nhàn thử cách trang điểm rực rỡ. Không ngờ cực kỳ hợp, khiến liếc liền thể rời mắt.

Thấy hiệu quả bất ngờ , hôm nay nàng về nhà đẻ, một nữa chọn phong cách đó. Dĩ nhiên, đầu vẫn là chiếc trâm mà Vương gia đích tặng.

Diêu Phẩm Nghiên cùng nhà Diêu gia tận cửa đón tiếp Vương phủ. Khi xe ngựa dừng , nàng liếc mắt thấy Diêu Phẩm Nhàn bước xuống.

Khuôn mặt nàng lập tức lạnh .

Chưa từng thấy Nhị cô nương trang điểm kiểu , giờ nàng luôn một vẻ đoan trang hiền hậu, chẳng mấy nổi bật. Đẹp thì cũng , nhưng là vẻ nhạt nhòa.

Nàng từng nghĩ chẳng hợp kiểu rực rỡ. Nào ngờ hôm nay thấy tận mắt, lòng nàng khỏi thừa nhận: "Thật sự ."

Thậm chí… còn hơn cả nàng .

Nàng từng là danh vọng, sắc, nay trở thành kẻ tay trắng. Trong khi Nhị cô nương tất cả: phu quân tôn quý, địa vị vững chắc, hậu thuẫn từ Thái hậu lẫn Quý phi trong cung.

Còn nàng thì ?

Chẳng còn gì cả.

Đã quá hai mươi tuổi, danh tiếng tiêu tan, cấm túc, rơi tình cảnh thê lương.

sống một đời, nàng cũng thể lật ngược ván cờ.

Hay là… nàng quá mềm yếu, quá khoan dung?

Tổ mẫu đúng. Nàng do dự, chần chừ, sợ tổn hại khác, cuối cùng chỉ tự tổn thương chính .

[Đinh — Thọ mệnh +2 tháng]

Trước đây mỗi khi tích lũy “khỏe mạnh giá trị”, nàng cộng thêm từng điểm. Giờ tới phần “giá trị thọ mệnh”, mỗi điểm quy tháng.

Lần thêm hai tháng… cũng là vì Vương gia mà .

Về điều đó, Diêu Phẩm Nhàn hết sức lòng.

 

 

Loading...