Kiếp Trước Làm Vương Phi Bạc Mệnh, Kiếp Này Ta Không Muốn Làm! - Chương 56

Cập nhật lúc: 2026-03-02 02:42:56
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L6mkpcAWJ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Việc phủ Ngụy Vương ưu ái Bùi gia thực sự khiến cả Diêu gia tức tối, ganh tị đến đỏ cả mắt.

Ban đầu, họ vốn nghĩ rằng, bây giờ Bùi gia càng ngày càng sa sút, thế hệ bằng thế hệ . Bùi Triều cho dù chính Ngụy Vương đích chỉ dạy, nhưng với tư chất kém cỏi như , mười mấy năm qua còn chẳng thông suốt gì, lẽ nào chỉ ở phủ Ngụy Vương mới hơn nửa tháng mà thể tiến bộ vượt bậc?

Ngụy Vương giỏi đến nữa, thì Diêu gia – vốn thông gia với Bùi gia suốt hai mươi năm – hiểu rõ đám tiểu bối đời của Bùi gia là những ? Vì thế, lão thái thái Diêu gia xem trận thi đấu, kỳ thực là mang theo tâm lý chắc chắn Bùi Triều sẽ thua mà thôi.

Lần , phủ Ngụy Vương và Bùi gia đúng là phần quá đáng, nên bà mới nhất quyết tận mắt thấy Bùi Triều thể trúng tuyển nhập ngũ, thể nhận việc trướng Ngụy Vương. Bà đích đến xem trò của Bùi gia.

ai mà ngờ , thằng nhóc Bùi Triều tuy tư chất kém cỏi, mà vận khí thật quá .

Gặp đúng lúc đối thủ phạm quy, kịp tỷ thí gì, nó trực tiếp thắng. Nhờ thế mà lọt mắt Hoàng Thượng.

Vốn dĩ định xem náo nhiệt, kết quả thành chính “náo” đến mất cả hứng. Chuyện thử hỏi, bà lão như bà thể vui cho nổi?

Về đến nhà liền nổi trận lôi đình.

Tuy mặt Bùi thị tiện thẳng, nhưng lời lẽ thì đầy ẩn ý châm chọc, mùi mẫn giấu nụ nhạt, ánh mắt thì khinh khỉnh mà sắc như d.a.o.

Bùi thị mắng mỏ bóng gió, còn dự tiệc lớn bên Diêu gia, tâm trạng thật dễ chịu. Diêu Trọng Hòa thấy mẫu khó, liền vội mấy câu với thê t.ử để an ủi:

"Diêu gia và Bùi gia thông gia hai mươi năm, vinh cùng hưởng, tổn cùng chịu. Giờ tiểu ca nhà Bùi gia tiền đồ, chúng lẽ nên vui mừng . Nhi t.ử nghĩ, cũng nên chuẩn một phần lễ mọn gửi sang chúc mừng."

Bùi thị chồng , bất giác sang ông một cái.

Từ khi gả Diêu gia tới nay, đây là đầu tiên ông công khai về phía nàng, còn dám trái ý mẫu ruột, vì bà mà những lời như .

Nếu là thời trẻ, lẽ bà sẽ cảm động. hai mươi năm, trái tim nguội lạnh từ lâu.

Lúc những lời , bà thấy cảm kích, ngược chỉ thấy ghê tởm.

ngốc, hiểu phu quân giờ đột nhiên “giả mù sa mưa” thế là vì ai?

Cũng chỉ vì bây giờ, Nhàn Nhi đang ở phủ Ngụy Vương, mà địa vị vô cùng cao quý. Không chỉ Ngụy Vương sủng ái, mà cả Thái hậu lẫn Quý phi trong cung cũng đều yêu thương nàng.

Chức vị Vương phi của Nhàn Nhi giờ vững như bàn thạch, ai thể lay chuyển. Ông rõ điều đó, nên mới thôi còn ôm ảo tưởng đưa đại cô nương thế nữa.

Giờ ông chỉ lấy lòng Nhàn Nhi, lấy lòng Ngụy Vương để thuận lợi cho con đường quan. Vì , bắt đầu bằng cách lấy lòng bà – mẫu Nhàn Nhi.

cái loại nịnh bợ đầy toan tính thế ,quá rẻ rúm, Bùi thị chẳng cần.

Thấy con trai lên tiếng bênh thê t.ử, lão thái thái ngạc nhiên, đang định nổi giận thì Diêu Trọng Hòa lên tiếng : “Mẫu chỉ là vì chút tranh cãi lời qua tiếng giữa bà thông gia mà tức giận. Nói cho cùng, cũng là của nhi t.ử. Bao năm nay mải mê theo đuổi đường quan, phần sơ suất trong việc quan tâm thê t.ử, khiến nhạc mẫu hiểu lầm. Giờ nhi t.ử , nhất định sẽ đối xử hơn với thê t.ử. Xin mẫu và nhạc mẫu chớ vì chuyện nhỏ của vãn bối mà khiến gia đình mất hòa khí.”

“Đều là một nhà, chia hai nhà mà chuyện?”

Vài lời ngắn gọn, Diêu Trọng Hòa khéo léo đẩy hết trách nhiệm cho việc bận chính sự, hóa giải mâu thuẫn giữa hai bên thông gia thành chút hiểu lầm riêng tư, nhẹ nhàng giải quyết xung đột.

Ông cho mẫu Bùi gia mặt thê t.ử, cũng vì hiểu rõ vị trí của Bùi gia trong lòng Vương phi.

Quan trọng hơn cả Diêu gia.

Đến giờ ông vẫn cho ai chuyện cha con ông từng đến quán Xuân Hỉ chuyện, và từ chối thẳng thừng.

ông thừa hiểu, Vương phi ý bỏ Diêu gia để nâng đỡ Bùi gia. Nàng thẳng, và giờ cũng dùng hành động để chứng minh.

Ở thời điểm then chốt như , nếu dám đối đầu với Vương phi Bùi gia, chịu thiệt chỉ thể là Diêu gia.

Diêu Trọng Hòa luôn tính toán thiệt hơn. Thấy rõ nguy cơ, ông quyết tâm hóa giải, chứ thể để tai họa tiếp tục kéo dài.

Tạm thời nhẫn nhịn một chút, đáng là gì? Chỉ cần thể giúp Diêu gia tiếp tục thịnh vượng tay ông , cúi đầu một cũng chẳng .

Lão thái thái con trai nhắc nhở, cũng dần bình tĩnh . Tuy nhiên, thái độ với Bùi thị vẫn lạnh nhạt, chỉ liếc mắt một cái : “Ta chuyện cần bàn với đại lão gia, ngươi về .”

Bùi thị vui mừng như trút gánh nặng, chẳng buồn quan tâm trò diễn của hai mẫu t.ử họ nữa. Đoán cũng đoán , chẳng qua là tính kế ai mà thôi.

***

Sau khi Bùi thị rời , lão thái thái mới nghiêm giọng hỏi: “Rốt cuộc con định gì?”

Diêu Trọng Hòa rõ ràng: “Mẫu đặt đại cục gia tộc lên hàng đầu. Giờ chuyện thế , Diêu gia chúng nên dựa Ngụy Vương phủ, cần Vương phi giúp một lời mặt Ngụy Vương. Chuyện riêng tư tạm gác , vẫn nên lấy đại cục trọng.”

Lão thái thái thở dài một nặng nề, lẩm bẩm chuyện cũ: “Năm đó thật quá hồ đồ, để nha đầu Nghiên Nhi gả phủ Ngụy Vương. Nếu sớm sẽ thành thế , d.a.o kề cổ cũng !”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/kiep-truoc-lam-vuong-phi-bac-menh-kiep-nay-ta-khong-muon-lam/chuong-56.html.]

“Chỉ một quyết định sai lầm, giờ chỉ khiến Nghiên Nhi bất hạnh cả đời, còn đẩy Diêu gia cảnh uất nghẹn .”

“Ngày xuống suối vàng, lấy gì đối mặt với phụ con!”

Trong lòng Diêu Trọng Hòa cũng đầy oán giận, nhưng chuyện đến nước , than vãn cũng vô ích.

Chỉ thể về phía .

Cho nên ông trả lời mà đổi chủ đề: “Mấy ngày nữa là đến Trung Thu, hôm đó chắc trong cung yến tiệc, Vương gia và Vương phi e là thể tham dự. Vậy thì chọn ngày mười sáu, nhi t.ử sẽ đích thiệp mời gửi đến phủ Ngụy Vương, mời Vương gia và Vương phi về nhà ăn Trung Thu.”

Nói là mời nữ nhi về đoàn tụ trung thu, nhưng thực Ngụy Vương đích đến cửa. Thiệp mời do chính ông và đích gửi , chỉ vì sợ nếu để nữ quyến trong nhà thì Vương phi cớ chỉ một đưa Ngụy Vương theo.

Lão thái thái ngạc nhiên: “Con định cúi đầu với con bé đó ?”

Năm đó bà giả bệnh, giở trò để ép nàng đổi chỗ Nghiên Nhi, từ đó nàng từng bước chân Diêu gia. Ngay cả khi bà bệnh thật, nàng cũng chẳng đến thăm.

Giờ còn định để Diêu gia cúi đầu nàng ?

Diêu Trọng Hòa tuy cam lòng, nhưng ôngta nhún nhường đúng lúc.

“Người một nhà, cần đến thù hận. Nay nó là Vương phi, địa vị cao quý. Là thần t.ử, cúi đầu một chút cũng gì to tát.”

Lão thái thái ông lý, nhưng vẫn tức tối, nghiến răng nghiến lợi: “Nếu năm đó gả phủ Ngụy Vương là Nghiên Nhi, thì chịu nhục như bây giờ chứ? Năm đó đúng là hồ đồ!”

“Phải , dạo Nghiên Nhi thế nào?”

Diêu Trọng Hòa quá quen với việc mẫu hối hận mỗi ngày, để ý thêm, liền khéo léo chuyển chủ đề.

Thời gian gần đây, ngoài việc lo chính sự và xã giao, ông còn tốn tâm trí đoán tâm tư của Ngụy Vương và Vương phi, nên phần lơ là Diêu Phẩm Nghiên - trưởng nữ của ông .

Ông chỉ vài hôm nàng lóc thương tâm, treo cổ t.ự t.ử, may nhờ nha kịp thời cứu mới giữ tính mạng. Những ngày gần đây tuy sống yên , nhưng cũng còn ý định tự hại bản nữa.

Tuy , nàng vốn trầm lặng, nay trải qua bao nhiêu chuyện rối ren như , càng trở nên ít , ít , thích ngoài.

Suốt ngày chỉ nhốt trong phòng, chẳng ai nàng đang gì.

Lão thái thái đến đó thì nước mắt rơi: “Năm xưa nó vì sinh con bé mà đ.á.n.h đổi cả mạng sống. Trước khi nhắm mắt còn dặn dò chúng đối xử với nó.”

“Giờ con bé sống thành thế , ăn gì với mẫu nó? Với dì con thì ? Bà đau lòng vì mất con, nay đến cháu ngoại cũng chẳng yên .”

Diêu Trọng Hòa và vợ đầu tiên của , Ôn thị, vốn là quan hệ thông gia do trưởng bối sắp đặt. Mẫu ông và mẫu của Ôn thị là chị em họ thiết.

Ôn gia sống trong kinh thành, từ khi Diêu Phẩm Nghiên - con gái ông và Ôn thị - gả đến nhà họ Tề ở Nhuận Châu, Ôn gia cũng từng trở kinh nào.

Nghĩ đến vợ cả khuất, trong lòng Diêu Trọng Hòa cũng trào dâng nỗi buồn thương. Không để mẫu thấy yếu lòng, ông lấy cớ ngoài, một chậm rãi dọc hành lang, ngẩng đầu lên bầu trời đầy ánh trăng, tâm trí dần chìm lặng suy tư.

***

Ngày hôm , thiệp mời từ Diêu gia đưa đến tay Diêu Phẩm Nhàn.

Nàng mở xem khẽ .

Không vì chuyện Diêu gia mời ba họ về ăn Trung Thu ngày mười sáu, mà là vì cái tiểu tâm tư đầy toan tính của phụ nàng.

Phụ nàng vốn là khéo léo, nhiều mưu lược, giao thiệp giỏi, nhưng giờ đem mấy thủ đoạn dùng trong nội trạch, đúng là khiến bật .

Nếu chỉ mời nàng về ăn Trung Thu, thì thiệp nên do mẫu lão thái thái . là phụ nàng , cần đoán cũng cả Ngụy Vương cùng về.

Diêu Phẩm Nhàn giấu giếm gì, cũng chẳng buồn lo nghĩ. Đợi buổi tối Ngụy Vương trở về, nàng liền đưa thiệp mời cho xem: “Ngày mười sáu rảnh ?”

Ngụy Vương nhận lấy, sơ qua là hiểu rõ chuyện gì. Gấp thiệp , đặt lên bàn con thẳng nàng, hỏi: “Nàng cùng ?”

Chuyện tranh chấp với cha con Diêu gia, nàng từng nhắc mặt . Hơn nữa, nàng cũng tình cảnh của nàng ở Diêu gia đây.

, tôn trọng nàng, quyết định từ nàng.

Nếu nàng về, cũng sẽ . Nếu nàng vẫn còn nghĩ đến tình , giữ thể diện cho đôi bên, sẽ cùng để tròn trách nhiệm một phu quân, cũng nhân tiện "gõ" cho Diêu gia một phen.

 

 

 

Loading...