Kiếp Trước Làm Vương Phi Bạc Mệnh, Kiếp Này Ta Không Muốn Làm! - Chương 54

Cập nhật lúc: 2026-03-02 02:42:53
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAC4sU8OnN

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bởi nếu thể nắm chắc, Diêu Phẩm Nhàn sẽ tính toán khác.

Ý nghĩ , thật nàng nghĩ tới từ mấy ngày . Nay Vương gia mặt, còn đích dạy dỗ Triều ca nhi, như , nàng cũng tận hết khả năng của bản , cách để giúp Triều ca nhi một bước xa hơn. Nếu thể dựa thực lực của chính mà trúng tuyển, đương nhiên là điều nhất. nếu thực lực đủ, nàng cũng thể cân nhắc đến việc vận dụng chút năng lực đặc biệt mà bản hiện tại sở hữu.

, lúc đầu óc nàng vẫn tỉnh táo. Nàng rõ, trừ khi thật sự còn lựa chọn nào khác, bằng , nàng tuyệt đối sẽ dễ dàng đem sức khỏe của chính để trao đổi lấy điều gì.

Huống hồ, tình huống cũng khác với chuyện của Lục Úy . Khi , mạng sống như ngàn cân treo sợi tóc, cứu . Còn với Triều ca nhi, chỉ cần tứ chi đầy đủ, tương lai vẫn còn cơ hội khác để xoay chuyển.

Vậy nên, dù trong lòng ý định , nhưng nếu đ.á.n.h đổi bằng quá nhiều sức khỏe và sinh mệnh của , nàng cũng sẽ dứt khoát từ bỏ.

Nàng thể mù quáng. Không thể lấy sự sống của để đ.á.n.h cược một cách vô cớ.

Diêu Phẩm Nhàn đang nghĩ gì trong lòng, Tiểu Ngũ là hiểu ngay.

[Chủ nhân đang nghĩ, bất kể nỗ lực thế nào thì cũng chẳng đổi gì, chi bằng trực tiếp dùng điểm sinh lực để đổi lấy chiến thắng cho trong trận đấu đúng ? nếu thật sự , cái giá trả sẽ cực kỳ lớn. Bởi vì hành động đó chẳng những phá vỡ sự công bằng, còn khiến thành kẻ mát ăn bát vàng, tạo ảnh hưởng tệ. Nếu thật sự đổi, cũng thể, trừ khi chủ nhân chấp nhận lâm một trận bệnh nặng, tự tổn hại sức khỏe của bản ở mức độ cao nhất.] Giọng của Tiểu Ngũ bình thản, nhưng trong lời hề che giấu sự bất mãn với lựa chọn của Diêu Phẩm Nhàn.

Nàng , nếu , cái giá trả sẽ nặng nề.

Vì thế một hồi suy nghĩ, Diêu Phẩm Nhàn quyết định từ bỏ.

"Thôi ." Nàng với Tiểu Ngũ: "Ta cũng chẳng còn bao nhiêu thời gian, rảnh mà bắt đầu một nữa."

ngay khi Diêu Phẩm Nhàn buông bỏ ý định, Tiểu Ngũ lên tiếng gợi ý:

[Nếu bây giờ mà dùng giá trị sức khỏe đổi vật phẩm để trực tiếp giúp thắng, thì đúng là cái giá trả sẽ lớn. nếu đến ngày thi, chủ nhân đích đến xem, ban đầu chỉ ngoài quan sát, tuỳ cơ ứng biến... Nếu chỉ giúp lọt qua vòng loại thôi, cần giành hạng cao, thì cái giá sẽ nhẹ hơn nhiều.]

Diêu Phẩm Nhàn vốn đang nản lòng, xong lời gợi ý của Tiểu Ngũ thì bỗng thấy ánh sáng lóe lên mắt.

"Làm cũng ?" Nàng hỏi. Nếu đúng như thế, thì thật sự là quá .

Bởi vì từ đầu nàng cũng mong Triều Ca Nhi thắng vẻ vang gì cho cam, chỉ cần thể lọt qua vòng tuyển chọn là đủ .

"Đương nhiên là ." Tiểu Ngũ tiếp: "Hơn nữa, nếu gì bất ngờ, đến hôm đó chủ nhân chắc chắn cũng sẽ đến xem Diêu gia náo nhiệt . Nếu đúng lúc , cháu trai của chủ nhân vượt qua vòng loại, đám Diêu gia chắc chắn sẽ tức hộc m.á.u. Đến lúc đó, chủ nhân ngài xuất hiện ngay mặt bọn họ, giá trị sinh lực thu về còn nhiều hơn cả khi trực tiếp dùng điểm để đổi. Biết , còn thể nhân cơ hội đó tích góp đủ luôn."

Ban đầu, Diêu Phẩm Nhàn nghĩ đến điều , nhưng Tiểu Ngũ xong thì đôi mắt lập tức sáng rỡ lên.

"Tiểu Ngũ, ngươi thật thông minh!" Nàng phấn khởi hẳn lên, tiếc lời khen ngợi Tiểu Ngũ.

"Là tại chủ nhân quá ngốc thôi."

"Ngươi cái gì?" Không ngờ Tiểu Ngũ thẳng như , Diêu Phẩm Nhàn kìm , kinh ngạc bật thốt lên.

tắm rửa đồ xong, nội thất, Ngụy Vương mấy câu cuối cùng. Hắn tưởng rằng Vương phi đang chuyện với , liền bước tới hỏi: "Nàng đang chuyện với bổn vương ?"

Diêu Phẩm Nhàn còn thấy Tiểu Ngũ đáp nữa, vì nàng dậy bước tới gần, : "Thiếp chuyện thương lượng với Vương gia."

"Chuyện gì?" Ngụy Vương xuống một bên, ngước nàng hỏi.

Diêu Phẩm Nhàn đáp: "Ngày diễn cuộc tuyển chọn binh lính, cũng xem."

Hoàng Thượng hạ chỉ, ban bố hoàng bảng, giao cho doanh trại Ngụy Vương phụ trách tuyển mộ binh và cận vệ. Khắp thành, chỉ dân thường xuất bách tính mong nắm bắt cơ hội , mà ngay cả con cháu các thế gia quý tộc, vương hầu cũng ít gia tộc đưa tới rèn luyện. Có thể đích Ngụy Vương chỉ dạy, cơ hội gần gũi bên Ngụy Vương, cũng là điều khiến khác ngưỡng mộ.

Cho dù chỉ nhập ngũ vài năm, thì con đường quan cũng rộng mở hơn nhiều.

, ngay từ sáng sớm, khi hoàng bảng dán khắp nơi, trong kinh thành ít rục rịch, nóng lòng thử sức.

Bởi vì đăng ký thật sự quá đông, hơn nữa trong đó thiếu con cháu thế gia vọng tộc, cho nên Hoàng Thượng cũng nổi hứng, đích xem náo nhiệt .

Vốn dĩ cuộc thi tuyển chọn binh lính sẽ tổ chức ở doanh trại ngoài thành. Thế nhưng Hoàng Thượng nổi hứng bất chợt, gần như đem cả sự kiện biến thành một cuộc khảo thí để chọn Võ Trạng Nguyên.

Không chỉ đổi địa điểm thi đấu trong thành, mà từ sáng sớm giao bộ việc tổ chức cho Lễ Bộ phụ trách. Mà một khi qua tay Lễ Bộ, thì sự kiện nghiễm nhiên trở thành một cuộc thi cực kỳ chính thống và quy củ.

Không chỉ lập võ đài tranh tài, mà còn xây hẳn khán đài. Đến khi diễn , Hoàng Thượng sẽ cùng các văn võ bá quan đến dự khán.

Đã ý tứ giống như khảo thí chọn Võ Trạng Nguyên, thêm việc Hoàng Thượng đích đến xem, thì đến lúc đó, Hoàng hậu cùng các phi tần trong hậu cung - phàm là sủng ái - Hoàng Thượng đều thể mang theo vài vị cùng .

nội mệnh phụ tham dự, thì đương nhiên các mệnh phụ bên ngoài cũng sẽ chỗ để quan sát.

Cho nên, với phận Vương phi của Diêu Phẩm Nhàn, chỉ cần nàng , thì đến lúc đó chắc chắn sẽ một vị trí dành riêng cho nàng.

Ngụy Vương nay bao giờ ngăn cản việc Vương phi xuất hiện ở các dịp như . Chỉ cần là nơi nàng thể , là nàng , thì đều sẽ đồng ý.

Ngụy Vương gật đầu : “Nếu Vương phi , đến khi đó bổn vương sẽ với Lễ Bộ, sắp xếp cho Vương phi một chỗ khu hậu phi. Chỉ là….”

Nói đến đây, khỏi đưa mắt đ.á.n.h giá Vương phi của , cảm thấy nàng dường như mỗi ngày một hơn.

Dù trong ấn tượng ban đầu, nàng vốn xinh .

“Chỉ là gì?” Diêu Phẩm Nhàn lập tức truy hỏi, sợ điều gì bất ngờ khiến .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/kiep-truoc-lam-vuong-phi-bac-menh-kiep-nay-ta-khong-muon-lam/chuong-54.html.]

Tuy cái nắng oi ả của mùa hè qua, hiện tại cũng sang thu, nhưng cái nắng gắt cuối thu vẫn chẳng nhẹ nhàng gì, thời tiết bên ngoài cũng hẳn mát mẻ. Nghe cuộc thi tuyển binh sẽ tổ chức ban ngày, còn diễn ngoài trời, đến lúc đó chắc chắn sẽ dầm nắng cả buổi.

Thật ban đầu Diêu Phẩm Nhàn cũng chẳng mấy tha thiết xem náo nhiệt .

khi gợi ý của Tiểu Ngũ lúc nãy, giờ nàng hạ quyết tâm .

Chỉ khi mặt ở đó, nàng mới thể tùy cơ ứng biến, dùng điểm sinh lực ít nhất để giúp Triều Ca Nhi một tay, giúp nó thành công. Mặt khác, nàng còn , khi Triều Ca Nhi thành công, sẽ lượn một vòng ngay tại mặt đám Diêu gia, thu về giá trị sinh lực từ sự tức giận và ngạc nhiên của họ.

Vừa Tiểu Ngũ cũng , nếu may mắn, hôm nàng thậm chí thể tích góp đủ điểm cần thiết.

Một cơ hội như , bỏ lỡ thì thật quá đáng tiếc, đời nào nàng cam lòng?

Ngụy vương : “Chỉ là ngoài trời nắng gắt, bản vương sợ đến lúc đó vương phi chịu nổi.”

Diêu Phẩm Nhàn khẽ , đáp: “Chút khổ , thần vẫn chịu .” Rồi : “Hơn nữa, đến cả Hoàng Thượng còn ngại khổ, thần nào dám than vãn? Đến lúc đó còn các vị nương nương trong hậu cung cũng ở đó, thần sợ.”

“Vậy thì tùy vương phi.” Ngụy vương gật đầu.

***

Đến ngày diễn sự kiện, Diêu Phẩm Nhàn khéo léo chọn mặc một chiếc váy sam cổ với lớp áo khoác nhẹ bên ngoài. Tóc nàng b.úi đơn giản, hai bên vấn thành vòng nhỏ buông nhẹ xuống che hai má , như thể bảo vệ gương mặt nàng nhất, tránh nắng sạm tổn thương.

Dù làn da của Diêu Phẩm Nhàn từ nhỏ trắng như tuyết, dễ sạm đen, nhưng da nàng mỏng manh mềm mại, chỉ cần dầm nắng một chút liền ửng đỏ, đau rát, thậm chí tổn thương.

Mà một khi tổn thương do nắng, ít nhất cũng mất vài ngày mới thể hồi phục.

Không chỉ là thể gặp trong thời gian đó, da cháy nắng cũng vô cùng khó chịu: đau, ngứa, nóng rát.

Đáng tiếc, hôm nay là ngày Hoàng thượng giá đến, là dịp chính thức, thể che ô, càng thể đội mũ rèm che nắng.

Thế nhưng khi đến nơi, Diêu Phẩm Nhàn mới phát hiện tình hình thực tế hơn nàng tưởng nhiều. Khu vực dành cho các nữ quyến hoàng tộc đều ngăn cách bằng một lớp sa mỏng, tuy chắn ánh nắng nhưng ít nhất cũng phơi trực tiếp trời nắng gắt.

 

Mặc dù chỉ là một tầng sa mỏng, thể chắn hết cái nắng ch.ói chang, nhưng so với việc phơi nắng thì rõ ràng hơn nhiều.

Xem như một niềm vui bất ngờ.

Hai ngày , Diêu Phẩm Nhàn hẹn với Tĩnh Vương phi, nên hôm nay hai cũng đến gần như cùng lúc. Vừa đến nơi, cả hai liền chọn chỗ gần .

Chẳng mấy chốc, Hoàng thượng giá lâm. Diêu Phẩm Nhàn và các mệnh phụ khác liền cùng dậy hành lễ thỉnh an. nàng phát hiện một chuyện ngoài ý , hôm nay Hoàng hậu và Thục phi đều mặt. Người theo bên cạnh Hoàng Thượng chỉ Quý phi cùng một vị phi tần trẻ tuổi khác.

Do mấy ngày gần đây quá bận tâm đến chuyện của Triều Ca Nhi, Diêu Phẩm Nhàn cũng vài hôm cung thỉnh an. Giờ thấy tình hình mắt, nàng lập tức hiểu chuyện xảy .

Sau khi hành lễ thỉnh an xong, trở về chỗ của , Tĩnh Vương phi liền ghé sát gần, thì thầm bên tai nàng: “Vài ngày cung, một ít chuyện… Hình như là vì chuyện của Thục phi mà Hoàng Thượng và Hoàng hậu xảy tranh chấp. Ban đầu vốn dĩ đế hậu định cùng đến xem, nhưng Hoàng Thượng cũng mang Thục phi theo. Hoàng hậu tức giận vô cùng, thẳng nếu Thục phi , thì nàng sẽ . Cuối cùng vẻ như Hoàng Thượng bác bỏ ý của Hoàng hậu, mà Hoàng hậu thì , lập tức thoái lui luôn.”

“Sau khi Thái Hậu chuyện thì tức giận, trách mắng Hoàng Thượng một trận. Cuối cùng kết quả là: Hoàng hậu đến, Thục phi cũng thể đến. Như thì chỉ còn Quý phi nương nương mặt giữ thể diện mà thôi.”

Nghe đến đây, trong lòng Diêu Phẩm Nhàn mơ hồ hiểu rõ. Nàng đoán rằng Thục phi chắc cũng thực sự đến nơi như . Thời tiết thì nóng bức thế , mà phận bà Hoàng hậu, đến cũng thể đối đãi như Hoàng hậu. Không những chịu khổ vô ích, mà còn thể khiến lôi chuyện cũ hơn hai mươi năm bàn tán, chỉ trích ít.

Năm đó, dù đa rõ giữa đế hậu và Thục phi rốt cuộc xảy chuyện gì, nhưng chỉ riêng việc Thục phi từng là nhũ mẫu của Thái t.ử, cuối cùng trở thành phi t.ử Hoàng Thượng sủng ái, chuyện đó chẳng rõ ràng ?

Dù giờ đây bà là mẫu của hoàng t.ử, trong triều ngoài cung cũng thiếu thích bàn tán lưng.

Nếu lòng , còn cố tình đòi tới dự - nghĩ kỹ , chẳng qua là chọc tức Hoàng hậu.

Nghĩ đến đây, trong lòng Diêu Phẩm Nhàn chẳng hiểu dâng lên một tầng chán ghét đối với Thục phi.

Mà đối với Hoàng Thượng đang ở vị trí thượng vị , nàng càng chút thiện cảm nào.

Năm đó từng thề non hẹn biển, hứa sẽ trân trọng cả đời, kết quả chẳng hai năm, liền sang sủng ái nữ nhân khác. Lời hứa của , cuối cùng cũng chỉ .

Đế vương tam cung lục viện vốn là chuyện thường, nhưng trong chuyện thê , vẫn luôn sự khác biệt.

Lại còn nâng ép thê, đây chẳng lẽ chính là cái gọi là “trân ái cả đời” mà từng ?

Nếu như nàng là Hoàng hậu, e rằng nàng cũng sẽ giống như Hoàng hậu bây giờ . Một khi lòng quân nguội, thì thà gãy chứ chịu cong.

Thà rằng buông tay, cũng hạ chiều theo.

Chỉ tiếc là Hoàng hậu dường như vẫn buông xuống . Nếu thể thật sự thấu, thoát khỏi những điều , thì Hoàng Thượng cùng Thục phi mật cỡ nào nữa, chẳng qua cũng chỉ là hai kẻ ngoài lề mà thôi.

Diêu Phẩm Nhàn khỏi nghĩ đến chính bản .

Nhớ đây, nàng từng cố chấp, bối rối luẩn quẩn trong lòng, kết cục chỉ tự ép bản đến mức trắng tay, lặng lẽ đ.á.n.h mất cả mạng sống.

Thế nhưng bây giờ, khi buông bỏ, nàng mới hiểu - những ràng buộc tình cảm , sống mới thực sự là tự tại, là tiêu d.a.o tự do, là phóng khoáng tung hoành.

 

 

Loading...