Kiếp Trước Làm Vương Phi Bạc Mệnh, Kiếp Này Ta Không Muốn Làm! - Chương 48
Cập nhật lúc: 2026-03-02 02:41:52
Lượt xem: 7
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3Vf9vpdUjI
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Vào quán , Diêu Trọng Hòa liền đặt một gian phòng riêng.
Dường như ông là khách quen nơi đây, quen với chưởng quầy. Vừa mới bước , chưởng quầy tự đón. Không cần ông mở miệng nhiều lời, chưởng quầy trực tiếp dẫn họ lên lầu và sắp xếp cho một phòng riêng yên tĩnh.
Diêu Phẩm Nhàn cũng bước theo .
Trên đầu nàng đội một chiếc mũ rèm che, với một lớp lụa mỏng buông xung quanh, khiến ngoài chỉ thể lờ mờ thấy dáng mà rõ diện mạo. y phục và khí chất tầm thường của các nha bên cạnh nàng, lập tức đoán phận chủ nhân chắc chắn càng cao quý, càng kính trọng.
Tuy che mặt, vóc dáng kiều diễm của nàng vẫn vô cùng nổi bật. Hơn nữa, phong thái của nàng đoan trang thanh nhã, từng cử chỉ đều toát lên vẻ quý phái… Vì thế, đường lên lầu, dù ai thấy rõ diện mạo của nàng, nhưng tất cả đều đoán nàng nhất định là một mỹ nhân xuất chúng.
Diêu Trọng Hòa là khách quen của quán , hơn nữa còn vài bằng hữu thường cùng thưởng . Thế nên khi nhận phận của ông, liền bắt đầu suy đoán nữ t.ử cùng là ai. Không mất bao lâu, phận của Diêu Phẩm Nhàn khiến xì xào bàn tán.
Cùng lúc đó, Ngụy vương từ doanh trại ngoài thành trở về, ngang qua quán Xuân Hỉ thì bắt gặp xe ngựa của phủ Ngụy vương đang dừng gần đó.
Tầng một trong quán vẫn náo nhiệt, các khách đang bàn chuyện rôm rả.
Ngụy vương chỉ cần lắng tai vài câu, liền nắm chuyện: vương phi đang ở đây uống , còn nàng cùng ai, và hiện tại đang ở phòng nào lầu.
Biết nàng đang cùng nhạc phụ đại nhân uống , theo lý thì Ngụy vương nên lập tức . Thế nhưng, đôi chân dường như mọc rễ tại chỗ, yên lâu, cho đến khi chưởng quầy của quán đích đón tiếp, như ma xui quỷ khiến, mở miệng :
“Lầu hai, cho một phòng riêng.”
Nói xong, liền thẳng thừng bước lên lầu.
Những nơi như thế trong kinh thành – nơi tụ hội của giới quyền quý – một khi thể duy trì việc kinh doanh lâu dài, tất nhiên đều nơi đơn giản. Nhìn y phục và khí chất của Ngụy vương, chưởng quầy lập tức nhận đây là vị quan to quý tộc, dám chậm trễ, đích dẫn đường cho .
Bên , khi cha con Diêu Phẩm Nhàn trong riêng, nàng tháo chiếc mũ rèm xuống. Trước mặt phụ , nàng cũng cần giữ kẽ vòng vo.
“Nơi yên tĩnh, phụ cần quanh co, chuyện thì cứ thẳng.”
Thái độ của Diêu Phẩm Nhàn đối với phụ khá bình thản, giống sự thiết ỷ khi ở bên mẫu .
Bên cửa sổ đặt một chiếc bàn vuông nhỏ, Diêu Trọng Hòa đưa tay động tác mời. Đợi nàng bước tới xuống , ông mới chậm rãi đối diện.
Ngồi xuống , ông mới ngẩng lên nữ nhi, chậm rãi : “Chuyện thần , nghĩ vương phi nương nương hẳn cũng đoán .”
Ông ngẫm nghĩ một chút, tiếp tục:
“Mấy ngày , tổ mẫu của con khi trở về thì bệnh một trận nặng. Đến giờ vẫn còn đang dưỡng bệnh, sức khỏe khá lên bao nhiêu. Nếu con thể về thăm bà một chút, chắc hẳn trong lòng bà sẽ dễ chịu hơn phần nào.”
Diêu Phẩm Nhàn liền khẽ : “Phụ thật cho rằng như ? Không sợ lão nhân gia khi gặp con, bệnh tình càng nặng thêm ?”
Ánh mắt nàng sâu thẳm, ý như như khi đàn ông trung niên đối diện.
Bị ánh mắt của nữ nhi thẳng , Diêu Trọng Hòa khẽ cúi đầu. Cuối cùng thì vẫn là chột , chút dám đôi mắt của nàng.
“Tổ mẫu con lẽ thiên vị Nghiên Nhi nhiều hơn một chút, nhưng trong lòng bà cũng vẫn con. Chuyện lúc như … cũng chỉ là vì sợ Diêu gia từ đây mất chỗ dựa là Ngụy vương phủ, nhất thời nóng vội nên mới như .”
Diêu Trọng Hòa ban đầu với giọng nhẹ nhàng, giống như đang cúi đầu nhận sai. Thế nhưng mấy câu tiếp theo mang theo chút lý lẽ chính đáng: “ nương nương và thần trong lòng đều hiểu rõ – lão nhân gia nhà sở dĩ dám bước nước cờ đó, cũng là vì nương nương ngươi bày sẵn bố cục, khéo léo tính toán từng bước một. Nếu ngươi ở lưng sắp đặt, tổ mẫu và Nghiên Nhi của ngươi, e rằng cũng gan chuyện đó.”
Giọng của Diêu Phẩm Nhàn vẫn thản nhiên như cũ: “Nếu lòng ngay thẳng, quang minh chính đại, thì sợ khác tính kế?”
Nàng tất nhiên định dễ dàng buông tha cho đang đối diện . Vẫn chăm chú thẳng ông , giọng nàng bình thản nhưng lời lẽ sắc như d.a.o: “Vậy còn phụ thì ? Cho dù phụ trực tiếp nhúng tay, nhưng việc tổ mẫu và tỷ tỷ , phụ đều rõ ?”
Diêu Trọng Hòa tưởng rằng thể che giấu sự thật, nhưng với lăn lộn quan trường nhiều năm như ông , giờ phút , nhận rằng nữ nhi mặt thực sự hiểu rõ chuyện? Huống chi, bây giờ ông đang một đôi mắt trong suốt, sắc bén như d.a.o chằm chằm , lừa dối cũng thể nào .
ông vẫn tìm cách biện hộ cho . Vì , ông : “Lúc con bệnh, tong lòng vi phụ vô cùng lo lắng, nên tự hỏi thăm thái y, tìm hiểu bệnh tình của con. Biết tình trạng của con , vi phụ cả đêm thể ngủ. Vi phụ cũng nghĩ rằng giống như bà ngoại và mẫu con, thể chăm sóc con bên giường, nhưng nam nữ khác biệt. Vi phụ chỉ thể tự chăm sóc con, mà thậm chí gặp con một , cũng chỉ thể ngoài bình phong mà ."
“Vì chuyện của con, mẫu con cũng lâu quan tâm đến vi phụ. Dù vi phụ hỏi thăm tình hình của con, nhưng mẫu con cũng chịu ."
“ bây giờ gặp con khỏe mạnh, vi phụ thực sự vui mừng.”
Diêu Trọng Hòa thực sự vui mừng, nhưng thật cũng vì thương xót nữ nhi. Chỉ là, nếu nàng khỏe mạnh, Diêu gia và Ngụy vương phủ thể tiếp tục giao hảo, con đường quan lộ của ông cũng sẽ rộng mở.
Hắn nghĩ cho chính con đường quan của .
Trong lòng Diêu Phẩm Nhàn đều hiểu, nàng cũng ngần ngại trực tiếp chỉ trích thẳng thắn.
“Phụ đại nhân hẳn là vui mừng.” Nàng : “Nữ nhi sống một ngày, Diêu gia sẽ còn thể tiếp tục tồn tại một ngày.”
Diêu Trọng Hòa đáp: “Đây là một mặt. con cũng tin rằng, trong lòng vi phụ, vẫn luôn con, nữ nhi .”
Cho đến giờ, trong lòng Diêu Phẩm Nhàn thật sự chẳng còn quan tâm gì đến việc phụ thương . Đột nhiên thấy những lời , nàng cảm thấy thật sự giả dối và buồn .
Diêu Phẩm Nhàn tiếp tục lãng phí thời gian những vấn đề lặt vặt , nàng thẳng thắn : “Muốn thăm lão thái thái, đó là điều thể. Từ nay về , cùng đại cô nương sẽ liên quan gì . Còn với ngươi, phụ , thể cần qua , cũng càng ít giao tiếp càng .”
Mặc dù nàng gia đình đẻ chỗ dựa, nhưng điều đó chỉ thể xây dựng nền tảng là những thực sự yêu thương nàng trong gia đình . Mà trong nhà đẻ nàng, ngoài mẫu và , nàng chẳng cảm nhận chút ấm áp nào từ những khác.
Vậy thì, nàng cần gì lo lắng về việc phụng dưỡng ?
Diêu gia nuôi lớn nàng, nhưng , lẽ chính nàng sẽ bỏ tất cả.
Khi nàng quyết định tính kế với lão thái thái và Diêu Phẩm Nghiên, nàng cũng quyết tâm từ bỏ cái gọi là gia đình đẻ .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/kiep-truoc-lam-vuong-phi-bac-menh-kiep-nay-ta-khong-muon-lam/chuong-48.html.]
Nàng con trai, dựa khác?
Nếu thật sự thể, nàng vẫn còn nhà ngoại Bùi gia.
Diêu Trọng Hòa lúc chút tức giận: “Ý nương nương là cắt đứt quan hệ với Diêu gia ?”
Việc cắt đứt quan hệ ngay lúc vẫn đến mức quá tồi tệ. Mặc dù nàng dựa Diêu gia, nhưng nếu quá mức, khiến ngoài chê, thì cũng .
vì nàng những lời , Diêu Trọng Hòa thể giận.
Vì thế, ông hạ giọng, mặt mày trầm xuống, tay nắm c.h.ặ.t , cố gắng kiềm chế.
“Dù hiện tại Ngụy vương chỉ coi trọng ngươi, nhưng sẽ ? Là một hoàng t.ử, tam thê tứ là chuyện bình thường. Bây giờ đang ở thời kỳ đỉnh cao, thể kiêu ngạo và tự mãn, nhưng chuyện đều nghĩ đến lâu dài, lưu con đường lui cho . Diêu gia tuy gì đặc biệt, nhưng trong lúc nguy nan, vẫn thể giúp nương nương tránh vài cơn sóng gió. Mong rằng nương nương sẽ nghĩ kỹ.”
Dù Diêu Trọng Hòa đường hoàng, nhưng đó, khi nàng ốm nặng, bọn họ thật sự giúp nàng tránh gió, che chắn cho nàng ?
Chẳng họ còn tìm một con gái của Diêu gia để thế nàng ?
Nếu thực sự một ngày như , nàng chính là một giá trị của Diêu gia.
Diêu Phẩm Nhàn thèm bận tâm, trực tiếp phất tay áo . nàng cố tình khiêu khích : “Ta Bùi gia đấy.”
“Ngươi!” Chỉ một câu khiến Diêu Trọng Hòa tức giận.
Quả nhiên lời nương nàng đó là đúng, đứa con gái là nàng rõ ràng đang dựa Bùi gia để lót đường cho .
[Đinh ~ giá trị sức khỏe +5]
Nghe thấy tiếng thông báo dễ chịu đó, tâm trạng Diêu Phẩm Nhàn trở nên .
Ở phía bên , Diêu Trọng Hòa tức giận đến mức bật .
Ông còn khách sáo, bằng giọng đầy chế giễu: “Bùi gia? Vậy ngươi định dựa cái gã cữu cữu ngu ngốc của ngươi, là dựa những trong gia đình Bùi gia, những kẻ chỉ vài câu thơ nhưng chẳng bao giờ thấu hiểu quan hệ tình?”
“Cái đó thì cần phụ đại nhân lo.” Diêu Phẩm Nhàn mấy để ý đến những lời nh.ụ.c m.ạ .
Với lời lẽ như , cuộc chuyện giữa cha con hai xem như thất bại.
***
Ngụy vương đến muộn, khi lên lầu, cuộc chuyện giữa cha con họ gần như kết thúc. Hắn những gì đó, nhưng chỉ vương phi rằng nàng sẽ dựa Diêu gia mà sẽ dựa Bùi gia, tiếp đó là Bùi đại nhân nh.ụ.c m.ạ trong phủ Xương Ninh bá.
Cuộc chuyện của cha con hai kết thúc trong vui. Điều giống với những gì Ngụy vương tưởng tượng. Hắn cụ thể chuyện gì xảy , nhưng thấy mặt xuất hiện. Chỉ khi hai rời , Ngụy vương mới lặng lẽ xuất hiện ở hành lang dài, ở đó theo.
Thân hình cao lớn, uy nghiêm, lặng yên, theo hai cha con rời qua hành lang dài hẹp. Hắn nhíu mày, rơi suy tư.
Vương phi và Diêu gia, rõ ràng là mối quan hệ gì . Ngược , đối với Bùi gia, vương phi cực kỳ coi trọng và dựa .
***
Trở về vương phủ, Ngụy vương vội vàng đến nội viện ngay. Thay đó, ở thư phòng ngoại viện một đăm chiêu một lúc, đó mới gọi Châu quản gia đến, bóng gió dò hỏi một phen, tìm hiểu thêm tình hình. Lúc , mới dần dần cảm thấy yên tâm hơn và chuẩn tiến nội viện.
Hắn vốn nghĩ rằng, với tình trạng của nàng, gia đình tổn thương đến , nàng hẳn là sẽ đến hai mắt sưng đỏ, hoặc là sẽ vẻ mặt u sầu, thất thần. ngờ, khi nội viện, thấy nàng với vẻ mặt tươi , nở nụ chào đón . Nàng vẫn duy trì tinh thần , chút nào thể hiện vẻ thương tâm buồn bã.
Ngụy vương nghiêm túc chằm chằm gương mặt nàng một lúc lâu, nhưng vẫn điều gì đặc biệt.
Diêu Phẩm Nhàn hôm nay ngoài bộ một vòng, vô tình thu 25 điểm giá trị sức khỏe. Hiện giờ chỉ thể lực của nàng hơn, mà sắc mặt cũng khỏe khoắn hơn nhiều so với ngày hôm qua, khiến tâm trạng nàng .
Nàng thấy Vương gia gần đây luôn chăm chú mặt nàng, cứ tưởng cũng nhận trở nên xinh hơn.
Vì thế, nàng vui vẻ hỏi: “Vương gia cảm thấy thần hôm nay hơn một chút ?”
Ngụy vương vốn quá để ý đến dung mạo nàng, mà điều quan tâm hơn là cảm xúc của nàng. khi nàng hỏi như , cũng khỏi nghiêm túc một lượt.
Khí sắc của nàng hình như hơn nhiều so với những ngày . trong ấn tượng của , thê t.ử vốn dĩ luôn như .
Chỉ là mấy ngày nàng bệnh, lúc đó mới vẻ tiều tụy hơn một chút. Bây giờ bệnh khỏi, tự nhiên nàng khôi phục thần thái và sắc mặt hòa nhã như .
Vì , mới : “Không nàng vẫn luôn như thế ?” Hắn thật sự là nghiêm túc khi những lời .
Trong lời , chút dối trá cố ý nịnh nọt.
chính những lời khen nhẹ nhàng , càng thể hiện sự chân thành. Không ai thích khen ngợi, Diêu Phẩm Nhàn cũng là ngoại lệ.
Lúc , khen, nàng cảm thấy vui vẻ, nụ nơi khóe mắt cũng cong lên, gương mặt đầy ý mà thể che giấu.
“Thần đa tạ Vương gia tán thưởng.” Nàng nhẹ, dịu dàng cúi đầu cảm ơn.
càng vui mừng, Ngụy vương càng vẻ hiểu nổi. Sau khi tranh chấp với phụ , nàng hề chút đau buồn, hề lóc tỏ thất thần, trái nàng thể vui vẻ vì một câu khen ngợi như thế, khiến cảm thấy khó hiểu.
Bỗng nhiên, Ngụy vương nghĩ đến một câu, “biến bi thương thành nụ ”.
Hắn nghĩ, lẽ vương phi lúc thật sự là như .
Vì , Ngụy vương thêm gì nữa, chỉ đơn giản vươn tay, nhẹ nhàng ôm nàng trong lòng.