Kiếp Trước Làm Vương Phi Bạc Mệnh, Kiếp Này Ta Không Muốn Làm! - Chương 40
Cập nhật lúc: 2026-03-02 02:39:00
Lượt xem: 9
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/6fcBhQxM6L
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thái hậu nghi hoặc: “Bọn họ đến, chẳng vẫn luôn trực tiếp vấn an ? Trước nay vẫn thế, cần gì xin ? Hôm nay chuyện gì ?”
Cung nữ bẩm báo: “Hồi bẩm Thái hậu nương nương, nô tỳ cũng rõ. Chỉ thấy Diêu lão thái thái và Diêu đại cô nương đều lóc, hai mắt đỏ hoe.”
“Khóc ư?” Thái hậu ngạc nhiên, càng hiểu rốt cuộc xảy chuyện gì. Nụ mặt bà thoáng chốc liền biến mất.
Sắc mặt bà lạnh xuống, giọng cũng phần cứng rắn khi lệnh cho cung nữ: “Bảo tổ tôn hai họ cứ chờ bên ngoài, cần chuyện.”
Sau đó, bà sang Diêu Phẩm Nhàn: “Ai gia ngoài xem rốt cuộc chuyện gì xảy . Con cứ yên tâm nghỉ ngơi, ngàn vạn đừng lo lắng mà ảnh hưởng sức khỏe.”
Diêu Phẩm Nhàn khẽ gật đầu: “Con lời Thái hậu.”
dù , mặt nàng vẫn thấp thoáng nét lo lắng.
Trấn an Diêu Phẩm Nhàn xong, Thái hậu lạnh mặt dậy, khi rời còn dặn dò Tĩnh vương phi: “Ngươi ở đây bầu bạn với Phẩm Nhàn, trò chuyện cùng nàng, để nàng bớt lo lắng. Đừng để đến khi khỏe hẳn sinh bệnh nữa.”
Tĩnh vương phi theo, mà mỉm dậy: “Thái hậu, tôn nhi e là thể theo lời ngài. Nếu tổ tôn Diêu gia lóc đến đây cáo trạng mặt ngài, tám phần là nhắm tôn nhi. Nếu tôn nhi mặt, các nàng còn chỉ ai để tố cáo đây?”
Tĩnh vương phi sớm đoán tình huống , nên lúc nàng chẳng hề sợ hãi Diêu gia đến mặt Thái hậu tố cáo.
Quả nhiên, từng bước của nàng và Ngụy vương phi đều tính toán kỹ lưỡng.
Ngụy vương phi hiểu rõ tính tình tổ mẫu hơn ai hết. Bà nếu Thái hậu ở đây, với bản tính tranh cường hiếu thắng và lòng cầu thành nóng vội của bà , thì chắc chắn sẽ bỏ lỡ cơ hội .
nếu bản sai, thì hà tất sợ đối chất?
Thái hậu càng càng khó hiểu, sắc mặt càng nghiêm nghị: “Chuyện liên quan gì đến ngươi?”
Quý phi cũng nghi hoặc, khỏi sang Diêu Phẩm Nhàn đang dựa đầu giường, hướng ánh mắt về phía Tĩnh vương phi: “ , việc liên quan gì đến Tĩnh vương phi?”
Nàng ngừng một chút, đề nghị: “Hay là Tĩnh vương phi cứ rõ luôn ở đây , để tránh việc Thái hậu và bản cung đoán già đoán non.”
Tĩnh vương phi chỉ mỉm , đáp lời: “Chuyện thể rõ trong đôi ba câu . thần sợ, thần sẵn lòng ngoài đối chất với bọn họ.”
Rồi nàng tiếp lời: “Ngụy vương phi cứ ở nghỉ ngơi cho . Thái hậu, Quý phi nương nương, chúng ngoài chuyện .”
Lúc , tại ngoại điện, Diêu lão thái thái cùng Diêu Phẩm Nghiên đang quỳ ngay giữa đại điện, chờ Thái hậu đến.
Khi thấy Thái hậu xuất hiện, Diêu lão thái thái lập tức phủ phục xuống đất, hành đại lễ:
"Thần phụ cầu xin Thái hậu nương nương chủ!"
Diêu Phẩm Nghiên thấy tổ mẫu quỳ lạy, cũng vội vàng cúi , dập đầu theo.
Thái hậu xuống, ánh mắt quét qua hai đang quỳ nền đất, trầm giọng :
"Có chuyện gì thì cứ rõ ràng, lên , cần hành lễ như thế."
Nói , bà khẽ hiệu cho ma ma bên cạnh tiến lên đỡ Diêu lão thái thái dậy.
Thế nhưng, Diêu lão thái thái vẫn chịu lên, chỉ nhổm dậy một chút tiếp tục quỳ.
Quả nhiên đúng như cung nữ bẩm báo, tổ tôn hai nhiều, đôi mắt đều sưng đỏ.
Thái hậu tư thế thì ép nữa, chỉ nhàn nhạt hỏi: "Ngươi ai gia chủ, nhưng cũng để ai gia rốt cuộc xảy chuyện gì chứ?"
Bà liếc sang Tĩnh vương phi, tiếp: "Vừa Tĩnh vương phi chủ động với ai gia rằng chuyện liên quan đến nàng. Có đúng như ?"
Nghe Thái hậu nhắc đến Tĩnh vương phi, Diêu Phẩm Nghiên lập tức nhớ nỗi nhục sáng nay khi nàng bẽ mặt mặt bao .
Nỗi ấm ức bỗng chốc trào dâng, khiến nàng càng thêm tủi . Nước mắt kìm mà rơi xuống, chỉ là mặt Thái hậu và Quý phi, nàng dám quá lớn, chỉ thể nức nở, thỉnh thoảng dùng tay áo lau vội đôi mắt.
Thái hậu liếc qua, thu hết mắt.
Diêu lão thái thái ôm lấy cháu gái, cũng rưng rưng nước mắt.
Lão thái thái cố nén xúc động, giọng nghẹn ngào: "Thái hậu thứ tội."
Bà chỉnh cảm xúc, bắt đầu than đầy ai oán: "Cháu gái là lương thiện nhất đời. Lần tin bệnh nặng, nó chủ động xin đến đây chăm sóc. Bao ngày qua, nó thức khuya dậy sớm, tận tâm tận lực, từng dám lơ là một khắc. Nó xem mạng của còn quan trọng hơn cả bản !"
"Vậy mà hiểu , vô tình đắc tội với Tĩnh vương phi nương nương. Sáng nay, nương nương rằng liền hạ nhục cháu gái thần. Đáng thương cho tôn nữ của thần phụ, vốn tính tình hiền lành ít , nhục nhã đến mức chỉ về phòng thầm!"
Nói đến đây, Diêu lão thái thái càng thêm nghẹn ngào: "Nó đúng là hòa ly, nhưng ở nó, mà là ở nhà chồng! Chẳng lẽ… chỉ vì nó gặp , buộc hòa ly, thì giờ đây chịu sự sỉ nhục và hiểu lầm như ?"
"Nếu thật là như thế… Thái hậu, chẳng khác nào bức nó tìm đến cái c.h.ế.t!"
Nghe xong một tràng than đầy khéo léo của Diêu lão thái thái, Tĩnh vương phi khỏi thầm chậc lưỡi. Nàng nghĩ, lão thái thái quả thực là nhân vật lợi hại, năng khéo léo, cách xoay chuyển tình thế.
Thế nhưng, Tĩnh vương phi vội biện bạch.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/kiep-truoc-lam-vuong-phi-bac-menh-kiep-nay-ta-khong-muon-lam/chuong-40.html.]
Lão thái thái dồn mũi nhọn về phía nàng, nàng liền im lặng lắng . Thái Hậu lên tiếng yêu cầu giải thích, nàng cũng chẳng chủ động mở lời.
Diêu lão thái thái thấy , thoáng sửng sốt. Theo tính cách của Tĩnh vương phi, bà cứ ngỡ rằng khi chỉ trích trắng trợn thế , nàng ắt hẳn sẽ tức giận phản bác ngay lập tức. - nàng hề phản ứng gì.
Sự im lặng của Tĩnh vương phi khiến Thái Hậu liếc nàng một cái, nhưng bà cũng vội hỏi nàng giải thích, mà tiên sang trấn an tổ tôn Diêu gia.
"Nữ t.ử hòa ly cũng chuyện gì to tát. Hòa ly tái giá, đây vốn là chuyện thường tình. Ai gia thấy đại cô nương của nhà ngươi dung mạo đoan trang, tính tình ôn hòa, ngày tìm một lang quân như ý cũng chẳng chuyện khó. Đừng tự ti, cũng đừng quá đau lòng, nhân sinh còn dài, con đường phía vẫn còn xa."
Diêu lão thái thái vội vàng : "Vâng, thần phụ xin ghi nhớ lời dạy bảo của Thái hậu."
Diêu Phẩm Nghiên cũng nhanh ch.óng phụ họa, đó dần dần ngừng .
Thái hậu , chỉ dăm ba câu an ủi cũng thể nguôi ngoai nỗi bất bình trong lòng bà cháu Diêu gia. Vì , khi trấn an xong, bà mới sang Tĩnh vương phi.
"Ngươi gì ?"
Lúc , Tĩnh vương phi mới bước lên, hành lễ với Thái hậu bình thản đáp: "Tôn tức cảm thấy sai."
Nghe , Diêu lão thái thái càng thêm phẫn nộ: "Trời cao mắt, thần minh chứng giám! Vương phi nương nương đây là chối bỏ lời ?"
Tuy nhiên, đối diện với sự oán giận của bà cháu Diêu gia, Tĩnh vương phi vẫn thản nhiên, phong thái ung dung, trái ngược với sự kích động của họ.
"Bổn cung gì, đương nhiên phủ nhận. là sáng nay, bổn cung mấy câu với đại cô nương nhà ngươi. chẳng lẽ, bổn cung sai ?"
Diêu lão thái thái thì chộp ngay lấy lời của nàng: "Vương phi nương nương chịu thừa nhận là ."
Tĩnh vương phi khẽ nhếch môi, trong lòng thấy lão thái thái chút buồn . Đây là đang dọa nàng? Hay là ép nàng sợ hãi?
nàng chẳng thèm để tâm đến Diêu lão thái thái. Nàng xoay , thẳng Thái hậu và Quý phi, trầm giọng : "Tổ mẫu và Quý phi nương nương cũng , từ khi Ngụy vương phi bệnh nặng, tôn nhi thường xuyên phủ Ngụy vương để thăm nom. mỗi đến, gần như đều bắt gặp đại cô nương Diêu gia công khai nội tẩm của Ngụy vương phi, hề kiêng kỵ."
"Một hai thể là vô tình, nhưng nhiều như , há thể khiến khác nghi ngờ? Ban đầu, tôn nhi cũng chỉ cảm thấy kỳ lạ mà thôi. đến sáng nay, khi tôn nhi tận mắt thấy đại cô nương Diêu gia sáng sớm về phía phòng ngủ của phu thê Ngụy vương, vô tình chạm mặt Ngụy vương ngay tại sân ngoài."
"Ngụy vương rời , mà nàng vẫn đó, như mất hồn, cứ thế theo bóng dáng Ngụy vương hồi lâu rời mắt."
"Như thế, tôn nhi còn gì hiểu nữa? Vì tức giận cho Ngụy vương phi, tôn nhi mới lên tiếng nhắc nhở nàng vài câu. Vậy mà nàng lập tức nổi đóa, rằng tôn nhi bịa đặt vu oan. Tôn nhi liền bảo, thì cứ đến mặt Ngụy vương phi mà phân rõ trắng đen. nàng chịu, chỉ tức giận lóc bỏ chạy..."
"Ban đầu, tôn nhi cũng nghĩ chuyện như là xong. Không ngờ rằng nàng chạy về tố cáo với tổ mẫu, giờ còn kéo cả bà cháu hai đến tận mặt Thái hậu để bày chuyện lóc, khiến nhọc lòng phân xử."
Tĩnh vương phi từ nhỏ sủng ái, cuộc sống hôn nhân cũng hạnh phúc, từ đến nay nàng từng chịu nhiều vất vả.
Lúc , nàng lý, lý do gì để hạ phong. Vì , miệng nhỏ của nàng mở , trong vài câu kể hết bộ sự tình, khiến Diêu Phẩm Nghiên hổ.
Ngôn từ của nàng rõ ràng nhắm Diêu Phẩm Nghiên, chỉ trích nàng những ý đồ trong sáng, chiếm vị trí của khác.
Bị đối xử như , Diêu Phẩm Nghiên càng lóc t.h.ả.m thiết.
Lúc , Diêu lão thái thái cũng kìm , bà như quên hết phép tắc và sự tôn nghiêm của , chỉ Tĩnh vương phi mà quát: "Tĩnh vương phi nương nương nghĩ gì , đừng tưởng lão . Nghiên Nhi dù cũng là tỷ tỷ của Ngụy vương phi, nhưng Tĩnh vương phi nương nương đưa nhà tới Ngụy vương phủ để chăm sóc, thì ? Giờ thì đang trả thù, công khai nh.ụ.c m.ạ cháu gái ?"
"Các ngươi đừng khinh quá đáng!"
"Ngươi Vũ Dao ?" Tĩnh vương phi nhướng mày, tỏ hiểu gì: "Vũ Dao Ngụy vương phi nhận nghĩa , cô bé chỉ ơn mà đến Ngụy vương phủ chăm sóc bệnh, gì sai ?"
"Hừ!" Diêu lão thái thái khinh bỉ, chất vấn : "Chỉ thế thôi ?"
Tĩnh vương phi điềm tĩnh đáp: "Vậy còn thể ?"
Lời đến mức , Diêu lão thái thái định nương tay nữa.
Bà thèm lý luận thêm với Tĩnh vương phi, mà sang Thái hậu và : "Thái hậu nương nương, Tĩnh vương phi để cho tỷ đến Ngụy vương phủ, ý đồ trong sáng. Nàng Ngụy vương phi bệnh nặng, lẽ sống lâu, vì mới vội vã đưa , chờ Ngụy vương phi qua đời thì sẽ để Thôi thị nữ kế phi của Ngụy vương. Tĩnh vương phi như thế…"
Diêu lão thái thái còn hết, bỗng nhiên Thái hậu giận dữ, mạnh tay đập xuống bàn.
"Ai cho ngươi Phẩm Nhàn ?" Thái hậu lúc thực sự nổi giận, bà vốn là hiền hòa, nhưng dù cũng là Thái hậu, thể thiếu uy nghiêm.
Khi Thái hậu tức giận, tất cả trong điện đều cúi đầu xuống.
Thái hậu vẫn tiếp tục chỉ Diêu lão thái thái, chất vấn: "Ngươi ! Ngươi dựa mà cho rằng Phẩm Nhàn sắp ? Nó khỏe mạnh, thể đang dần dần chuyển biến . Sao ngươi độc ác như , hại nó?"
Diêu lão thái thái lúc chút bối rối, Thái hậu dọa đến mức . Một lúc lâu, đầu óc bà thể xử lý tình huống.
"Vậy... Ngụy vương phi... nàng vẫn luôn bệnh nặng, t.h.u.ố.c nào chữa ?" Những ngày gần đây, bà chỉ vội vàng đối phó với Tĩnh vương phi và tỷ nhà nàng, nhưng thật bao giờ nghi ngờ về bệnh tình của Ngụy vương phi.
Chẳng lẽ…
Trước đó Thái hậu tức giận, cảm thấy lời của Diêu lão thái thái thật đáng . lúc , Tĩnh vương phi càng đổ thêm dầu lửa.
"Vậy là ngươi luôn cho rằng Ngụy vương phi sắp qua khỏi, và cho rằng việc nàng nhận Vũ Dao nghĩa chỉ là chiêu trò, thực chất là mới là ‘tâm tư trong sáng’, đang mưu đồ tìm cách chọn kể phi cho Ngụy Vương, ? Sau đó hai bà cháu các liền sốt ruột ? Cố tình để Diêu đại cô nương xuất hiện mặt Ngụy vương, hy vọng thể thu hút sự chú ý của Ngụy vương, đó mong Ngụy vương sẽ tự đề xuất việc chọn nàng kế phi, đúng ?"