Kiếp Trước Làm Vương Phi Bạc Mệnh, Kiếp Này Ta Không Muốn Làm! - Chương 39
Cập nhật lúc: 2026-03-02 02:38:59
Lượt xem: 6
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L6mkpcAWJ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Phu nhân cần đa lễ.” Ngụy Vương giơ tay, ý bảo nàng dậy.
Lúc , Diêu Phẩm Nghiên khẽ động , dáng mềm mại tựa cành liễu lay động, dịu dàng lên, phong thái kiều diễm như một đóa thược d.ư.ợ.c nở rộ rực rỡ nhất. Dù hôm nay trang điểm nhã nhặn, nhưng cũng chẳng thể che lấp vẻ kiều diễm, khuynh thành của nàng .
Thế nhưng, khi Ngụy Vương nàng chẳng chút rung động nào.
Giờ phút , điều lo lắng nhất là bệnh tình của thê t.ử và sức khỏe của chính .
Đối với Diêu Phẩm Nghiên, chỉ giữ một cách xa cách, khách sáo.
“Những ngày qua, phiền phu nhân vất vả.” Nếu gặp thì thôi, nhưng gặp, vẫn nên vài lời cảm tạ vì nàng đích đến chăm sóc Vương phi.
Diêu Phẩm Nghiên thẳng lưng, khẽ ngẩng đầu, ánh mắt chạm thẳng ánh mắt Ngụy Vương.
Trên mặt nàng vẫn giữ nét tự nhiên và tao nhã, để lộ điều gì, nhưng đôi tay giấu trong tay áo siết c.h.ặ.t đến trắng bệch.
Dù thế nào nữa, trong lòng nàng vẫn chút hồi hộp và lo lắng.
Người đàn ông mặt , bao lâu nàng kỹ như ?
Nhớ cuối cùng nàng thật kỹ như thế, dường như là nhiều năm . Khi đó, bọn họ vẫn còn niên thiếu, tổ phụ nàng điều nhậm chức xa, tạm thời trú phủ của tổ phụ để dưỡng bệnh. Vì sợ buồn chán, nàng thường xuyên đến thăm .
Khi , nàng to gan bao!
Dù phận của , nàng cũng chẳng hề e sợ.
Càng giống như bây giờ, dè dặt, câu nệ, như thể phạm lầm gì đó, ngay cả việc ngẩng đầu mặt cũng dám.
Nàng , những năm qua, hận nàng .
Cũng , đến giờ còn trách nàng .
dù hận, nàng cũng chấp nhận.
Nếu thời gian thể ngược , trở về khi thành , nàng xuất giá, nàng nhất định sẽ lựa chọn như .
Nàng khỏi oán trách ông trời.
Nếu phận cho nàng cơ hội sống một , vì đưa nàng về năm 23 tuổi ? Vì thể trở năm nàng 18 tuổi?
Trở thời điểm nàng rời bỏ để chọn Tề Tu Ngôn…
Tâm trí rối bời, chua xót, oán hận, tràn ngập tiếc nuối và đau lòng. Diêu Phẩm Nghiên vẫn hiểu rõ rằng lúc nàng đang trong phủ Ngụy Vương, mặt , nàng thể quá thất lễ.
Vì thế, những suy nghĩ miên man trong lòng nhanh ch.óng nàng dập tắt.
Nàng kéo tâm trí trở về với thực tại, nghiêm túc ứng phó với tình thế mắt.
“Ngụy Vương điện hạ quá lời . Ta và Vương phi nương nương vốn là tỷ thiết, giờ bệnh nặng, đến hầu hạ cũng là chuyện nên . Huống hồ, từ nhỏ chúng tình sâu nghĩa nặng, nếu ở kinh thành thì , nhưng nay ở đây, nếu tự ở bên chăm sóc , trong lòng cũng yên tâm.”
Ngụy Vương nghiêm túc nàng một lát, đó gật đầu : “Phu nhân thật tấm lòng nhân hậu. Tấm chân tình của phu nhân, bổn vương và Vương phi đều sẽ ghi nhớ.”
“Thiếp dám nhận.”
Nói , Diêu Phẩm Nghiên cúi hành lễ. Từng cử chỉ đều mềm mại, yểu điệu, toát lên vẻ khuynh thành thể che giấu.
ánh mắt Ngụy Vương sớm rời khỏi nàng , hướng đến chén t.h.u.ố.c mà một nô tỳ đang cẩn thận bưng tay.
“Vương phi uống t.h.u.ố.c ?” Ngụy Vương hỏi.
Người hầu là tỳ nữ bên cạnh Diêu Phẩm Nghiên. khi lên tiếng, Diêu Phẩm Nghiên chủ động trả lời: “Thuốc nào cũng đắng, sợ vẫn giữ tính trẻ con, chịu uống, nên tự tay đút cho .”
Ngụy Vương khẽ gật đầu, khách sáo : “Vẫn là phu nhân chu đáo.”
Dứt lời, đợi Diêu Phẩm Nghiên thêm điều gì, tiếp tục: “Phu nhân cũng vất vả cả ngày , nên nghỉ ngơi thôi. Chuyện của Vương phi, cứ giao cho bổn vương. Phu nhân cứ tự nhiên.”
Nói xong, Ngụy Vương chỉ gật đầu với nàng một cái, rảo bước vững vàng tiến nội viện.
Nhìn theo bóng lưng rời , Diêu Phẩm Nghiên khẽ xoay , ánh mắt thoáng đượm vẻ tiếc nuối.
Nàng luôn cảm giác Ngụy Vương đối với dường như lạnh nhạt, nhưng với Vương phi đặc biệt quan tâm và để ý.
Chỉ mong, đó chỉ là do nàng nghĩ nhiều…
***
Bên ngoài, cuộc “tình cờ gặp gỡ” giữa hai Thanh Cúc thấy rõ ràng. Đợi đến khi bọn họ tách , Thanh Cúc liền xoay trở về nội tẩm, kể bộ sự việc cho Diêu Phẩm Nhàn, sót một chi tiết nào.
Vì sợ kinh động đến Vương gia, Thanh Cúc dám đến quá gần, chỉ thể từ xa quan sát. Mặc dù rõ bọn họ gì, nhưng từng cử chỉ, hành động của Diêu Phẩm Nghiên, nàng đều thấy hết.
“Hừ! là bộ dạng đáng ghét!” Dù trong lòng chuẩn , nhưng khi tận mắt chứng kiến cảnh , Thanh Cúc vẫn giận đến mức nghiến răng nghiến lợi.
“Được , hà tất tức giận như .” Diêu Phẩm Nhàn khẽ hiệu cho Thanh Cúc, hạ giọng dặn dò: “Vương gia sắp tới , ngươi chú ý một chút.”
“Nô tỳ hiểu.”
Chủ tớ dứt lời, bên ngoài vang lên tiếng động. Ngụy Vương vén rèm bước .
Thấy Vương gia trở về, Thanh Cúc lập tức hành lễ lui ngoài.
“Thần tham kiến Vương gia.” Diêu Phẩm Nhàn yếu ớt cất lời, đó dịu dàng , “Hôm nay Vương gia đến sớm , bận ?”
“Không bận lắm.”
Nói , Chu Hữu Bình đến bên giường, nghiêm túc quan sát thê t.ử của , ánh mắt trầm ngâm, chăm chú nàng rời.
Ánh mắt khiến Diêu Phẩm Nhàn khỏi căng thẳng, lòng bồn chồn lo lắng, đang suy nghĩ điều gì.
“Vương gia… ?” Nàng dò hỏi.
Ngụy Vương thản nhiên đáp: “Xem nàng khá hơn .”
Nghe , Diêu Phẩm Nhàn mới nhẹ nhàng thở . Nàng còn tưởng mưu kế của phát hiện.
“Mới , đường đến đây, Vương gia gặp tỷ tỷ ?” Nàng chủ động hỏi.
“Có gặp.” Ngụy Vương cũng nghĩ nhiều, chỉ nghiêm túc : “Đợi nàng khỏe , bổn vương sẽ cùng nàng chuẩn một phần lễ, cảm ơn bọn họ.”
Diêu Phẩm Nhàn , “bọn họ” trong lời Vương gia chính là Diêu Phẩm Nghiên và Thôi Vũ Dao.
Nàng thuận thế : “Ta và Vũ Dao gặp như thiết từ lâu. Chờ khỏe , sẽ mở tiệc trong phủ, mời tất cả quen đến, coi như là tổ chức lễ nhận kết nghĩa với Vũ Dao.”
“Vương phi cứ sắp xếp.” Chu Hữu Bình nay quan tâm chuyện trong nhà, chỉ cần gì quá phận, đều thuận theo.
“Vậy thần xin đa tạ Vương gia .” Diêu Phẩm Nhàn nhẹ nhàng , đôi mắt thoáng qua một tia tính toán khó nhận .
Sau khi bước đầu tiên thành công, Diêu Phẩm Nghiên tiếp tục tạo những cơ hội “tình cờ gặp gỡ” với Ngụy Vương, trong lòng cũng dần dần còn cảm giác gánh nặng.
Mặc dù mỗi gặp, giữa nàng và Ngụy Vương cũng gì nhiều, chỉ là một , một về, vô tình chạm mặt đường. nàng cảm thấy, chuyện đều tiến từng bước một. Từ chỗ thấy trốn tránh, lo sợ, đến bây giờ thể thoải mái mặt , đó cũng coi như một sự tiến bộ.
Nóng vội sẽ hỏng việc, huống hồ, hiện tại vẫn đến lúc nàng vội vàng.
Với tình hình bây giờ, Diêu Phẩm Nghiên cảm thấy hài lòng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/kiep-truoc-lam-vuong-phi-bac-menh-kiep-nay-ta-khong-muon-lam/chuong-39.html.]
hôm nay, nàng vô tình chạm mặt Tĩnh Vương phi.
Nói là tình cờ gặp gỡ, chi bằng Tĩnh Vương phi cố ý. Trước đó, Ngụy Vương phi từng với nàng chuyện , nàng còn bán tín bán nghi. Hôm nay tận mắt chứng kiến, nàng mới thể tin.
Xem Ngụy Vương phi đúng, Diêu Phẩm Nghiên quả thực ý .
Sáng nay, Ngụy Vương cần triều sớm, chỉ cần đến thẳng doanh trại, nên rời phủ muộn hơn thường ngày. lúc đó, Diêu Phẩm Nghiên cũng đến, và hai “vô tình” chạm mặt.
Nhìn thấy nàng , Ngụy Vương chỉ thản nhiên gật đầu, bước chân hề dừng , trực tiếp rời .
Hôm nay Tĩnh Vương phi cũng đến sớm, nhưng nàng chỉ từ xa thấy bóng dáng Ngụy Vương. Khi nàng đến gần, xa .
Bước đến mặt Diêu Phẩm Nghiên, Tĩnh Vương phi vội nội viện ngay, mà dừng , theo ánh mắt của nàng một lúc lâu.
Đến khi Diêu Phẩm Nghiên phát giác, vội thu ánh mắt về, thẳng Tĩnh Vương phi, lúc nàng mới khẽ hỏi: “Phu nhân đang gì ?”
Tĩnh Vương phi vốn là thẳng tính, đây đối với Diêu Phẩm Nghiên còn vài phần khách khí. bây giờ, khi nàng thực sự là thế nào, lòng nàng chẳng còn chút thiện cảm nào nữa.
Câu hỏi mang theo ẩn ý khiêu khích của kẻ ở vị trí cao hơn - một kiểu “Ta ngươi đang ai, nhưng cứ giả vờ , để xem ngươi dám tự thừa nhận .”
Diêu Phẩm Nghiên cảm nhận rõ ý đồ thiện chí của đối phương, dây dưa, liền hành lễ đáp vội: “Không gì.”
Nói xong, nàng định rời .
Tĩnh Vương phi đưa tay chặn nàng , để nàng .
“Sao ? Dám mà dám nhận ?” Nàng ghé sát tai Diêu Phẩm Nghiên, giọng mang theo ý lạnh lẽo: “Ngươi chăm sóc Ngụy Vương phi chỉ là cái cớ, nhân cơ hội để tiếp cận Ngụy Vương mới là thật, đúng ?”
“Ngươi… Ngươi bậy bạ gì thế?”
Bị sỉ nhục một cách trắng trợn, Diêu Phẩm Nghiên lập tức đỏ bừng mặt, hàm răng c.ắ.n c.h.ặ.t lấy môi, ánh mắt ầng ậng nước, dường như chỉ chực trào .
“Ngươi đang vu oan cho !”
“Nếu thật sự vu oan, ngươi cuống lên thế?”
So với sự luống cuống của Diêu Phẩm Nghiên lúc , Tĩnh Vương phi ung dung vô cùng.
“Sao nào? Có dám cùng đến mặt Ngụy Vương phi đối chất ?”
“Xem thử nàng tin ngươi… tin ?”
Diêu Phẩm Nghiên thầm nghĩ: “Các ngươi đều cùng một phe, nàng đương nhiên sẽ tin ngươi!” những lời như , thời điểm , nàng thể .
Hơn nữa, nàng càng tin những gì tổ mẫu - việc Ngụy Vương chọn Thôi thị nữ kế phi, chính là do Ngụy Vương phi và Tĩnh Vương phi cùng mưu tính.
Diêu Phẩm Nghiên tuyệt đối để Tĩnh Vương phi nắm thóp, ép nàng đến mặt Ngụy Vương phi đối chất. Nhân lúc đang nhục mà tức giận đến đỏ mặt tía tai, nàng hung hăng trừng mắt Tĩnh Vương phi một cái, lập tức dùng khăn che mặt, chạy về.
Chờ thêm một lát, Diêu lão thái thái đến, Diêu Phẩm Nghiên liền kể hết chuyện cho lão nhân gia .
“Thật là quá đáng!”
Diêu lão thái thái xong, giận dữ vỗ mạnh xuống bàn, vang lên một tiếng “Bốp!” đầy uy lực.
“Nàng dung túng con gái nhà chuyện trái với nữ đức, còn dám vu oan cho khác! Hôm nay nếu nhẫn nhịn nuốt cục tức , chẳng sẽ bọn họ chèn ép mãi ?”
“Chuyện nhất định đưa mặt Thái hậu và Quý phi, cho rõ ràng! Ta xem thử, rốt cuộc ai mới là kẻ hổ!”
Trong đầu Diêu lão thái thái xoay chuyển suy nghĩ nhanh, lập tức quyết định sẽ nhân cơ hội đòi công bằng. Đồng thời, bà cũng để Thái hậu và Quý phi thấy rõ tâm tư của Tĩnh Vương phi.
Để bọn họ , hai vị vương phi rốt cuộc đang âm thầm những chuyện khuất tất gì.
Hơn nữa, lẽ nhân cơ hội , bà thể c.h.ặ.t đứt con đường kế phi của Thôi thị nữ.
Nghĩ đến đây, Diêu lão thái thái bỗng cảm thấy, hôm nay Tĩnh Vương phi ầm ĩ đúng là giúp bà một tay, cho bà một cái cớ để đến gặp Thái hậu và Quý phi.
Càng là hôm nay, Thái hậu và Quý phi đều mặt.
Hôm nay, sự sắp đặt đều vặn như thể ông trời cũng đang giúp đỡ Nghiên Nhi. Một bước cũng sai lệch!
***
Lúc , những liên quan đến Thái hậu đều đang tụ tập trong nội tẩm của Diêu Phẩm Nhàn.
Thấy nàng sắc mặt khá hơn nhiều, Thái hậu vô cùng vui mừng.
“Chỉ cần dưỡng thêm một thời gian nữa, chắc chắn sẽ hồi phục .” Thái hậu vui vẻ vỗ nhẹ lên tay Diêu Phẩm Nhàn.
Trước đây, Diêu Phẩm Nhàn còn giả vờ yếu ớt mặt Thái hậu và Quý phi, nhưng hôm nay nàng cần diễn nữa. Vậy nên Thái hậu thấy khí sắc nàng hơn liền cảm thấy hài lòng.
Nghĩ đến việc hôm nay, bệnh tình của nàng sẽ ngày một lên, Diêu Phẩm Nhàn liền tranh thủ trấn an Thái hậu: “Nhờ sự quan tâm và chăm sóc của ngài, khỏe cũng khó.”
Nhân tiện, nàng hỏi thêm vài câu về tình hình vết thương của Lục Úy: “ , Thái hậu tổ mẫu, chân của Lục Thất gia thế nào ạ?”
Nhắc đến việc , Thái hậu càng vui hơn.
“Nhờ đơn t.h.u.ố.c của con, bây giờ nó khá hơn nhiều ! dù cũng là thương gân động cốt, thể lập tức hồi phục như . Ngự y chỉ cần dưỡng đúng theo chỉ dẫn, ba đến năm tháng, thậm chí ngắn hơn, là thể xuống đất như bình thường.”
“Còn về việc thể khôi phục như - thể nhảy, thể cưỡi ngựa, thể đ.á.n.h trận - thì vẫn cần thêm thời gian.”
“Chỉ cần thể hồi phục, chờ thêm chút thời gian cũng .” Diêu Phẩm Nhàn tỏ vui mừng.
Ít nhất, nàng chịu tội oan.
Việc nàng - một con dâu của Ngụy Vương phủ - cứu Lục Thất Gia chỉ giúp tăng cường mối quan hệ giữa hai phủ, mà còn góp phần hòa hoãn căng thẳng giữa mẫu t.ử Tề Vương và Lục Quốc Công phủ.
Mấy ngày nay, Hoàng hậu đối xử với nàng vô cùng .
Mấy ngày nay, tâm trạng Quý phi vốn , lúc nhắc đến chuyện , nhịn cũng góp vài lời.
“Cũng may bây giờ ngươi vẫn bình an. Nếu ngươi vì cứu Lục Thất mà đ.á.n.h đổi cả tính mạng, chỉ Thái hậu thương tâm, mà ngay cả bổn cung cũng đau lòng. Khang An càng đáng thương. Vì thế, ngươi nhất định quý trọng bản .”
Những lời của Quý phi chỉ là lời quan tâm đơn thuần mà còn là một lời nhắc nhở đến Thái hậu - rằng chính con dâu của Ngụy Vương phủ liều mạng để cứu lấy chân của Lục Thất Gia.
Có ân tình như , đương nhiên bà mong rằng Thái hậu và Lục gia sẽ đối xử hơn với Ngụy Vương phủ.
Diêu Phẩm Nhàn ở mặt Quý phi dám quá tùy ý như khi đối diện Thái hậu. Nghe Quý phi , nàng lập tức đáp lời: “Đa tạ nương nương dạy bảo, con dâu xin ghi nhớ.”
Thái hậu vốn yêu quý Diêu Phẩm Nhàn, nay vì nàng mà Lục Thất Gia thể bảo đôi chân, tình cảm càng thêm sâu sắc.
Trước đây, khi Diêu Phẩm Nhàn đột nhiên bệnh, Thái hậu còn lo lắng sốt ruột hơn bất kỳ ai. Giờ thấy nàng ngày một khỏe lên, trong lòng bà cũng vui mừng khôn xiết.
“Phẩm Nhàn, nha đầu thể con dâu của hoàng thất, đó là phúc khí của chúng .”
Thái hậu sang khen Quý phi: “Năm đó vẫn là ngươi con mắt tinh tường.”
Diêu gia nhiều tỷ như , thế mà ngay lập tức chọn xuất sắc nhất.
Quý phi mỉm khiêm tốn: “Là Thái hậu và Hoàng Thượng mắt . Bỏ qua đại cô nương Diêu gia, chọn lấy nhị cô nương.”
Bầu khí trong phòng đang hòa thuận vui vẻ thì đột nhiên, một nha của Diêu Phẩm Nhàn vội vàng chạy , cúi bẩm báo: “Khởi bẩm Thái hậu, Diêu gia lão thái thái cùng Diêu gia đại cô nương cầu kiến.”