Kiếp Trước Làm Vương Phi Bạc Mệnh, Kiếp Này Ta Không Muốn Làm! - Chương 37
Cập nhật lúc: 2026-03-02 02:38:57
Lượt xem: 5
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3Vf9vpdUjI
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Mặc dù tỷ hai từ nhỏ từng thiết mấy, nhưng dù cũng là thủ túc. Chẳng lẽ trong lòng nàng, nàng còn bằng một khác họ như Thôi thị ?
Nàng luôn đề phòng như , rốt cuộc là vì lý do gì?
Trước đây, Diêu Phẩm Nghiên luôn cảm thấy nhị của là một đoan trang, thủ lễ, ôn hòa, hiền hậu. giờ đây , nàng vẻ cũng tâm cơ ít.
Những hành động đây của nàng, khi là chân thành. Nàng sống qua một kiếp , nàng còn là cô thiếu nữ đơn thuần như . Ngay cả phu quân từng đối với nàng một thời gian dài, cuối cùng cũng thể lòng đổi , thì còn chuyện gì là thể xảy nữa?
Lòng thật khó dò.
Dù là tỷ , cũng chẳng qua chỉ là thôi.
Nếu ông trời cho nàng cơ hội sống , nàng tuyệt đối thể để sống trong tình cảnh khốn cùng và thất vọng như kiếp . Rất nhiều lúc, hạnh phúc dựa chính để giành lấy.
“Tổ mẫu, phụ .” Diêu Phẩm Nghiên lau sạch nước mắt mặt, đó vén mành bước .
Lúc , nàng điều chỉnh cảm xúc. Dù mắt còn đỏ, nhưng mặt nàng hiện lên nụ nhẹ nhàng.
“Nếu vì chuyện mà tổn thương chính , thật sự đáng . Mọi việc đều thể xuống và từ từ suy nghĩ, vội vàng cũng chẳng tác dụng gì. Nếu cứ lo lắng cho bản , chẳng là tự khổ thêm ?” Nàng với giọng nhẹ nhàng, êm ái, khiến cảm thấy nhẹ nhõm trong lòng.
Rất nhanh, Diêu Trọng Hòa và Diêu lão thái thái đều cảm thấy cơn giận trong lòng dần tiêu tan.
“Nghiên Nhi đúng, thật là nóng nảy quá.” Diêu lão thái thái khi an ủi, cũng nở một nụ : “Cũng tại nha đầu đó khiến chúng tức giận, đến mức loạn hết cả lên. Giờ bình tĩnh nghĩ, thật sự là cần thiết giận dữ như .”
“Nha đầu đó hiện giờ quyết tâm tính kế chúng , khó dễ Diêu gia. Nếu như , chúng cũng cần nhớ đến tình nghĩa cha con, tỷ tình thâm gì nữa. Nó bất nhân, thì đừng trách chúng bất nghĩa.” Lão thái thái với giọng chắc nịch.
Diêu Phẩm Nghiên đỡ lão thái thái xuống, phụ , : “Phụ , mời .”
Lão thái thái kìm nén cơn tức, nhưng Diêu Trọng Hòa lúc cảm thấy trong lòng yên.
Công việc trong triều đủ khiến ông đau đầu, giờ về nhà lo lắng chuyện . Mà cái nữ nhi Diêu Phẩm Nhàn , thành như . Ông là phụ , nhưng thể giống nương nàng, trò chuyện riêng với nàng.
Hiện tại nàng đang bệnh nặng, đến thăm nàng, mà còn bình phong che chắn. Những lời quan trọng cũng thật sự tiện mở miệng.
Mà khi nghĩ đến việc bảo mẫu , Diêu Trọng Hòa mới chợt nhớ , mấy năm nay tình cảm phu thê giữa họ cũng chẳng sâu sắc. Đừng là chia sẻ những chuyện riêng tư như , mà ngay cả việc xuống cùng trò chuyện phiếm, cũng bao giờ .
Huống hồ, Nghiên Nhi là con ruột của nàng . Nếu lúc , mẫu đến mặt ám chỉ nàng khuyên nhủ Phẩm Nhàn. Nếu nàng thật sự , Phẩm Nhàn để tỷ tỷ trở thành kế phi của Ngụy Vương, nàng thể đồng ý ?
Biết , hai thể tranh cãi một trận.
Diêu Trọng Hòa bỗng dưng cảm thấy một nỗi bi ai, phu thê hòa hợp, con cái cũng thiết… Mấy năm qua, ông rốt cuộc cái gì?
Khi Diêu Trọng Hòa đang thất thần nghĩ về những chuyện qua, ông lão thái thái tiếp: "Hừ, những bên ngoài họ hàng thích, tỷ cũng thể chuyển đến Ngụy vương phủ tiểu , tỷ ruột thịt nhà chúng ? Nghiên Nhi, con lập tức về chuẩn một chút, ngày mai cùng tổ mẫu Ngụy vương phủ, ở đó một thời gian.”
Trước đây, trong lòng Diêu Phẩm Nghiên vẫn còn đôi chút do dự, cảm thấy như vẻ lắm. hôm nay, nàng như quyết tâm, còn nửa phần chần chừ do dự.
“Vâng, Nghiên Nhi sẽ lời tổ mẫu sắp xếp.” Diêu Phẩm Nghiên dậy, cúi đầu đồng ý.
Về phần Diêu Trọng Hòa, ông ý kiến gì.
***
Sau khi Diêu Trọng Hòa rời , trong phòng chỉ còn bà cháu hai . Lão thái thái lo lắng cháu gái quá thiện lương, sợ rằng sẽ tranh đoạt gì, liền khuyên nhủ: "Nghiên Nhi, con nhớ kỹ. Hôn sự là của con, chỉ là trời xui đất khiến, khiến nha đầu tiện nghi. Giờ là ông trời mắt, thương tình con và Ngụy vương, cho nên mới khiến nha đầu mắc bệnh. Con sai gì cả, từ đầu đến cuối, hôn sự đều thuộc về con.”
"Con cần cảm thấy áy náy. Giờ nó chuyện như , ngăn cản con trở thành Ngụy vương phi, thậm chí nhận một liên quan đến chuyện , thì con còn nhớ đến tình nghĩa tỷ gì nữa? Con lòng thiện lương, đó là điều đáng quý, nhưng nếu chỉ thiện lương mà hiểu dùng mưu lược và thủ đoạn để bảo vệ những gì thuộc về , thì đó là ngu ngốc.”
Diêu Phẩm Nghiên lúc trong lòng cũng nghĩ như , vì nàng nghiêm túc hứa hẹn: "Tổ mẫu yên tâm, Nghiên Nhi sẽ ."
Thấy lúc cháu gái bảo bối kiên định, còn do dự như , lão thái thái cũng yên tâm phần nào.
“Bọn họ tuy thành 5 năm, nhưng quãng thời gian sống chung cũng ít, tình cảm giữa họ chẳng nhiều. Ngụy vương giờ đối xử với con, thật là vì Ngụy vương nhớ ân tình của tổ phụ đối với , mới nhớ đến gia đình chúng . Thứ hai, Ngụy vương là trọng tình nghĩa, trách nhiệm. Dù , hiện giờ nó danh nghĩa là thê t.ử của .”
“Dù là ai thế Ngụy vương phi, Ngụy vương cũng sẽ đối xử tôn trọng như . Ngụy vương yêu quý, là vì phận của nó, chứ vì nó."
" con khác, năm đó tổ phụ con cứu về phủ, cùng qua mấy tháng gắn bó. Tình cảm quý giá, sẽ ghi nhớ cả đời. Nếu , nha đầu vội vàng như ? Nó là ở bên Ngụy vương, hẳn là rõ tâm tư của , giờ mới tay đối phó con. Nó để con và Ngụy vương tái hợp."
Lão thái thái những lời lý, trong lòng Diêu Phẩm Nghiên cũng phần nào tin tưởng.
Ngày hôm , Diêu Phẩm Nghiên trực tiếp mang theo tay nải đến Ngụy vương phủ. Sau khi bà cháu hai nội tẩm, lão thái thái lập tức phòng Diêu Phẩm Nhàn và : "Con tỷ tỷ, giờ bệnh, thể kêu ngoài đến giúp đỡ . Nếu để ngoài , sẽ hai tỷ nhà tình nghĩa, hiểu đạo lý."
"Vì , hôm qua khi trở về, bảo tỷ tỷ con chuẩn tay nải, tủ hôm nay sẽ do chính tỷ tỷ con chăm sóc con."
Lúc , Thôi Vũ Dao đang ở bên giường Diêu Phẩm Nhàn, chăm sóc cho nàng. Lão thái thái xong, liền sang Thôi Vũ Dao : "Thôi cô nương, lẽ sẽ phiền ngươi dọn dẹp một chút, về Thôi gia. Hai ngày nay ngươi cũng vất vả ."
Thôi Vũ Dao gì, chỉ là ngẩng đầu Diêu Phẩm Nhàn đang giường.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/kiep-truoc-lam-vuong-phi-bac-menh-kiep-nay-ta-khong-muon-lam/chuong-37.html.]
Lão thái thái nàng , nàng chỉ lời của Ngụy vương phi nương nương mà thôi.
Nghe xong những lời , Diêu Phẩm Nhàn nhịn trong lòng. Bà , chạy đến Ngụy vương phủ tự cao tự đại như , lão thái thái e rằng thật sự hiểu rõ phận và địa vị của .
Hoặc thể là, quá mềm yếu, quá dễ bắt nạt, nên mới khiến bà thành thói quen một hai, coi là Ngụy vương phi.
Tuy nhiên, việc lão thái thái vội vàng như cũng đủ chứng minh những suy nghĩ và tính toán của nàng quả thực hiệu quả.
Mục đích ban đầu của việc để Thôi Vũ Dao ở phủ là để Diêu Phẩm Nghiên cũng ở . Nay mục đích đạt , nàng cũng vội vàng gì.
Chỉ là khi khụ vài tiếng yếu ớt, Diêu Phẩm Nhàn mệt mỏi hỏi: “Cái nà… cũng là tỷ tỷ ?”
Nếu là đây, Diêu Phẩm Nghiên chắc chắn sẽ cảm thấy hổ và giận dữ, lẽ sẽ do dự hoặc lùi bước.
bây giờ, nàng thấy rõ tất cả, đến bước , nàng cũng định lùi .
Tổ mẫu đúng, nàng nhớ tỷ tình thâm, hại Diêu Phẩm Nhàn, nhưng còn Diêu Phẩm Nhàn thì ?
Diêu Phẩm Nhàn giả bộ hiền lương, nhưng lưng luôn tính kế .
Trước , nàng luôn luôn đối với nàng, nhưng giờ đây, khi nàng đang bệnh nặng giường, nàng vẫn còn tính toán cách ngăn cản gả Ngụy vương phủ.
Là nàng bất nhân .
Vì , Diêu Phẩm Nghiên chủ động xuống mép giường, nắm c.h.ặ.t t.a.y Diêu Phẩm Nhàn, thiết : “Chúng từ nhỏ tình tỷ thâm sâu, giờ bệnh nặng, là tỷ tỷ, đương nhiên tự chăm sóc , từ thức ăn đến t.h.u.ố.c men. Tỷ chúng thiết như , thật sự cần khách khí.”
Diêu Phẩm Nhàn vẫn yếu ớt: “ thật sự … Khụ khụ khụ… Ta .” Nàng cố gắng , vẻ mặt mệt mỏi: “Mấy ngày nay uống t.h.u.ố.c, nghỉ ngơi đầy đủ, cơ thể tự hiểu rõ, thật sự cần tỷ tỷ chăm sóc.”
“Nếu ngươi còn như , thì chính là khách khí.” Diêu Phẩm Nghiên chịu bỏ qua, thậm chí còn giả vờ giận dữ.
Diêu Phẩm Nhàn mở mắt, nàng một cái, mới : “Nếu , tỷ tỷ thì .” Nàng nhắc nhở: “Chỉ là, dù tỷ tỷ cận với , nhưng căn phòng chỉ . Giờ Vương gia về, tối nay sẽ đến nghỉ ngơi. Tránh tị hiềm, khi Vương gia ở đây, tỷ tỷ cần phòng .”
Diêu Phẩm Nhàn tuy yếu, nhưng những lời cũng dễ lắm.
Mặc dù Diêu Phẩm Nghiên đúng là ý định như , nhưng giờ phút nàng thẳng thắn chỉ , nàng cũng nhịn .
Gương mặt nàng bỗng nóng lên, hổ tức giận, suýt nữa thể giữ thể diện, tranh luận với nàng một trận.
Vẫn là lão thái thái mở miệng : “Sao tỷ tỷ của con hiểu đạo lý ? Con như , chẳng khác nào giữ mặt mũi của nàng. Nó là đoan trang, thể so đo với con. Nếu là khác, chắc chắn lóc, gây chuyện .”
Diêu Phẩm Nghiên lúc mới ép sự tức giận trong lòng xuống.
Diêu Phẩm Nhàn chịu thua, hừ một tiếng, chút âm dương quái khí : “Không là nhất.”
Thấy nàng cứ những lời khó như , Diêu Phẩm Nghiên càng tức giận, siết c.h.ặ.t lòng bàn tay, nghiến răng kèn kẹt, nhưng càng thể dừng .
Lão thái thái kéo tay áo nàng , hiệu để nàng giữ bình tĩnh, nghĩ đến đại cục.
Diêu Phẩm Nhàn quan tâm đến hai họ, chỉ gọi nô tỳ đến phân phó, bảo họ dẫn Diêu Phẩm Nghiên nơi khác.
***
Ngày hôm , mẫu t.ử Bùi thị đến, khi Diêu Phẩm Nghiên ở Ngụy vương phủ, cả hai khỏi lo lắng và hỏi: “Thật sự để nàng ở đây, con sợ xảy chuyện ?”
Trong lòng Diêu Phẩm Nhàn kế hoạch, bàn với bà ngoại và nương. Nếu sự giúp đỡ của họ, e là cũng thể giữ Diêu Phẩm Nghiên lâu như .
“Đã đến bước , chỉ còn một bước cuối cùng, sẽ bỏ dở giữa chừng. Hơn nữa, hiểu rõ tính tình Vương gia. Dù trong lòng ngài nghĩ thế nào, nhưng việc những chuyện bẩn thỉu hỏng thanh danh như , ngài tuyệt đối .”
“Vương gia thể , nhưng chịu nổi kẻ ý đồ. Bây giờ nàng công khai ở đây, con còn định giữ thể diện ? Vương gia lo quân vụ, tâm tư để ý đến những chuyện trong phủ. nếu cô nương nhà Diêu gia thực sự dùng thủ đoạn bẩn thỉu, con hối hận cũng kịp.”
Diêu Phẩm Nhàn , đôi mắt linh động lóe sáng.
“Nếu đúng như , còn sợ gì?” Nàng : “Nếu đúng như , nàng chỉ thể từ cửa hông , chẳng qua chỉ một phi tần bình thường thôi. Đừng c.h.ế.t , ngay cả khi c.h.ế.t, nàng cũng thể xoay .”
“Phi phi phi, gì mà c.h.ế.t c.h.ế.t, thật là đen đủi!” Bùi lão thái thái vui.
Diêu Phẩm Nhàn vội vàng phát ba tiếng "phi", : “Yên tâm, nàng chỉ nhắm vị trí Ngụy vương phi mà thôi, nàng sẽ ngu ngốc đến .”
Nếu Vương gia đồng ý, thì nàng tuyệt đối đồng ý.
Hiện giờ, nàng chỉ sợ Thôi Vũ Dao, mới dọn đây để quan sát Thôi Vũ Dao thôi.
Nhiều nhất là sử dụng một chút thủ đoạn, dụng tâm, chỉ để vô tình gặp Vương gia thôi.