Kiếp Trước Làm Vương Phi Bạc Mệnh, Kiếp Này Ta Không Muốn Làm! - Chương 34

Cập nhật lúc: 2026-03-02 02:38:54
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6AfwxhDoDu

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ngụy vương đột nhiên thời gian rảnh rỗi, lúc mới chợt nhận điều .

Trước đây bận đủ thứ chuyện, tâm trí suy nghĩ nhiều. giờ khi thời gian ngẫm , thể để ý đến một chuyện - vương phi của dường như còn giống nữa.

Không chỉ vì nàng dám cãi một trận, chậm trễ hồi âm. Suốt một tháng nay, hai sống cùng một mái hiên, ngày ngày tiếp xúc, nếu để ý kỹ, thể nhận nàng nhiều điểm khác biệt so với .

Trước đây, luôn ở bên nàng, phu thê tôn trọng như khách, chung sống hòa thuận, cũng suy nghĩ nhiều. bây giờ, khi chỉ một , hồi tưởng tháng ngày qua so sánh với năm năm , mới nhận một điều đổi.

, Ngụy vương cũng cảm thấy lẽ do nghĩ quá nhiều. Trước , đóng quân ở biên cương, hiếm khi về nhà, hai gặp thì ít mà xa cách thì nhiều, nàng phần dè dặt với cũng là điều bình thường. Giờ đây, phụng mệnh dẫn binh hồi kinh, ngày ngày ở bên nàng và nhi t.ử, lẽ vì mà nàng còn cảm thấy lo lắng căng thẳng như nữa.

Huống hồ nàng đang bệnh, mà chỉ tuần tra trong thời gian ngắn, mười ngày nửa tháng sẽ về, nàng vội hồi âm cũng là chuyện dễ hiểu.

Tự tìm một lời giải thích hợp lý như thế, Ngụy vương bỗng cảm thấy buồn . Không hiểu , suy đoán tâm tư nữ nhân ư?

Thật là nhàn rỗi quá !

Dù trong lòng tự giễu bản như , nhưng Ngụy vương vẫn trải giấy, chấm b.út mực, một phong thư gửi về kinh thành. Vẫn như cũ, lời lẽ ngắn gọn súc tích. Viết xong, đích đặt thư ống trúc nhỏ, buộc chân bồ câu thả nó bay màn đêm.

***

Một khác, lúc đang khoanh tay mái hiên, lặng lẽ ngẩng đầu theo bóng con bồ câu trắng dần khuất khỏi tầm mắt…

Càng lúc càng xa… cho đến khi chỉ còn một chấm đen mờ ảo nền trời.

Tịnh Châu cách kinh thành xa, hơn nữa đây là thư tín gửi bằng bồ câu, vì sáng sớm hôm , Diêu Phẩm Nhàn nhận thư.

Những ngày qua, nàng bận rộn đấu đá với Diêu gia, suýt nữa quên mất Vương gia còn ở tận Tịnh Châu. Nếu nhận thư gửi tới, khi nàng quên hồi âm cho mất .

nghĩ kỹ , nàng càng chắc chắn rằng lúc đó vội hồi âm là đúng. Nhìn xem, nàng phớt lờ một , chẳng chủ động lùi bước ?

Dẫu , Diêu Phẩm Nhàn cũng hiểu rõ, nàng nhất định hồi âm. Có thể trì hoãn một , nhưng thể để thành ba .

Muốn đôi lúc khiến lo lắng vì , cũng cần vội vã lúc - về còn nhiều cơ hội.

Nghĩ , nàng liền sai nha mang giấy b.út đến, đó gọi Thanh Cúc đỡ dậy.

Từ ngày nàng cố ý lợi dụng Thôi Vũ Dao để khiến lão thái thái và Diêu Phẩm Nghiên hiểu lầm, những ngày gần đây, tổ mẫu và tỷ tỷ tuy vẫn tới thăm nhưng còn thường xuyên như . Điều , Diêu Phẩm Nhàn cũng chẳng lấy gì lạ.

Tổ mẫu nàng vốn là coi trọng thể diện, dù trong lòng tức giận thế nào thì ngoài mặt vẫn giữ vẻ hòa nhã. Bởi , dù hôm đó nàng chọc giận đến mức suýt bóp c.h.ế.t nàng ngay tại chỗ, thì mặt vẫn giữ dáng vẻ ôn hòa.

Hơn nữa, mấy ngày nay, mẫu và bà ngoại luôn túc trực bên cạnh nàng, ngay cả Thái Hậu cũng thường xuyên đến thăm. Nếu nàng thể hiện chút tinh thần tích cực, e rằng trong mắt Thái hậu, nàng sẽ đ.á.n.h giá mất.

Mà một khôn khéo như nàng, tuyệt đối sẽ để Thái hậu ấn tượng về .

vì nàng còn tiếp đón tổ mẫu mỗi ngày, nên cũng cần suốt ngày giường giả bệnh như thể rời nổi giường nữa.

Mấy ngày uống t.h.u.ố.c, nàng thấy khá hơn, mà để những thật lòng quan tâm lo lắng, nàng cũng nên tỏ chút tiến triển trong bệnh tình.

Chỉ là khi nào tổ mẫu đến thăm, nàng vẫn sẽ ngoan ngoãn giường, dáng vẻ yếu ớt mong manh, như thể chỉ chờ thần tiên đến rước .

Sau khi đám nha chuẩn xong xuôi thứ, Diêu Phẩm Nhàn để Thanh Cúc dìu , từng bước chậm rãi đến ghế bên cửa sổ. Trên chiếc bàn thấp cạnh trường kỷ sẵn giấy b.út. Sau khi xuống, nàng liền cầm b.út chuẩn thư.

Dù là hồi âm, nhưng nàng dài dằng dặc như . Ngụy vương gửi cho nàng chỉ mấy câu ngắn ngủi, nên nàng cũng học theo .

【 Vương gia: Nhận thư. Thiếp vẫn khỏe, cần nhớ mong. Vương gia bên ngoài, nhất định bảo trọng. 】

Ở phần ký tên, nàng đơn giản hai chữ:【 Thê: Nhàn 】

Viết xong, Diêu Phẩm Nhàn chần chừ, liền bảo Thanh Cúc đích mang thư gửi.

Thanh Cúc rời , nàng còn kịp để nha đỡ giường, thì bên ngoài vang lên tiếng bước chân - Thái hậu dẫn đầu một nhóm đến.

Bên cạnh bà là Bùi lão phu nhân của Xương Ninh Bá phủ và Lục lão thái quân của Lục Quốc Công phủ, mẫu nàng, Bùi thị, theo ba .

Mấy vị lão phu nhân bước nội thất, thấy Diêu Phẩm Nhàn xuống giường, lập tức kinh hãi.

“Sao con rời giường? Thái y dặn dặn , con vẫn nên nghỉ ngơi mới .” Thái Hậu sốt ruột tự đỡ nàng về mép giường, giọng đầy lo lắng: “Ngoan nào, mau ch.óng tĩnh dưỡng, như ai gia mới yên tâm .”

Lần , nàng với Thái Hậu rằng mỗi ngày mong bà đến thăm, chẳng qua chỉ là để dỗ dành bà mà thôi. Không ngờ Thái Hậu thực sự giữ đúng lời hứa, ngày nào cũng đến!

Tuổi bà lớn, ngày ngày di chuyển giữa cung và Ngụy vương phủ, Diêu Phẩm Nhàn thấy cũng khỏi áy náy.

“Chính mới con lo lắng đấy.” Nàng dịu giọng: “Con khá hơn nhiều , cần ngày nào cũng vất vả chạy đến. Nếu thực sự lo lắng, thể để Điền ma ma ở đây, hằng ngày báo tin cho . Bây giờ trời nóng bức, nếu cảm nắng thì con mới thực sự đau lòng.”

Thái hậu đáp: “Trong cung chẳng ai trò chuyện cùng ai gia, buồn chán lắm. Ở đây bà ngoại con, còn Lục lão thái quân ghé qua, thỉnh thoảng cả tổ mẫu con cũng tới… Mọi chuyện phiếm, kể vài câu chuyện , thoắt cái hết một ngày. Chỉ là con còn khỏe hẳn, chúng vẫn cứ lo lắng.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/kiep-truoc-lam-vuong-phi-bac-menh-kiep-nay-ta-khong-muon-lam/chuong-34.html.]

Bà nhẹ giọng dặn dò: “Vậy nên con ngoan ngoãn dưỡng bệnh.”

Sau khi xuống, Diêu Phẩm Nhàn mới giải thích: “Vừa con chỉ là thư hồi âm cho Vương gia, gửi thư từ Tịnh Châu tới.”

“Bình nhi gửi thư?” Quả nhiên, đúng như Diêu Phẩm Nhàn dự đoán, Thái hậu liền mừng rỡ: “Nó gì trong thư?”

Trong những mặt, chỉ Lục lão thái quân là dám chuyện ngang hàng với Thái hậu, còn Bùi lão phu nhân và Bùi thị thì dám chen lời.

Lục lão thái quân bật : “Phu thê son thư từ qua , còn thể gì chứ? Người đừng hỏi kỹ quá, coi chừng hổ.”

Diêu Phẩm Nhàn thật sự hề hổ, nhưng thấy Lục lão thái quân , nàng cũng thuận theo mà vẻ ngượng ngùng.

Thái hậu hiểu ý, tít mắt: “Được, ai gia hỏi nữa, hỏi nữa.”

Bà vui vẻ vỗ nhẹ lên tay Diêu Phẩm Nhàn, tiếp tục: “ Bình nhi chắc cũng sắp hồi kinh . Nếu nó thấy con bệnh đến mức , nhất định sẽ đau lòng lắm.”

Diêu Phẩm Nhàn sững . Nàng … nếu Ngụy vương thực sự thấy bộ dạng bệnh tật tiều tụy của nàng lúc , sẽ phản ứng thế nào.

nàng chỉ thản nhiên nghĩ: “Dù phản ứng thế nào, nàng cũng quan tâm.”

Trong thư , sự vụ bên gần như xử lý xong, tuy rõ ngày về, nhưng theo suy đoán, hẳn cũng chỉ trong vài ngày tới.

Tuy hiện giờ Diêu lão thái thái và Diêu Phẩm Nghiên còn siêng năng chạy đến Ngụy vương phủ như mấy ngày , nhưng cũng tới. Cứ cách một ngày, hai bà cháu ghé qua một .

Chỉ là, mỗi đến, họ chỉ với Diêu Phẩm Nhàn một lát đó mang đến hầu chuyện Thái hậu.

Miệng thì là lo lắng cho nàng, bảo rằng nàng cần nghỉ ngơi, thể phiền nàng tĩnh dưỡng.

Diêu Phẩm Nhàn lạnh trong lòng.

Lão bà , e là tính toán xong xuôi - chỉ chờ nàng c.h.ế.t.

Hiện giờ, bà chăm chỉ dẫn theo Diêu Phẩm Nghiên đến hầu chuyện mặt Thái hậu, chắc chắn là đang tìm đường sẵn cho nàng .

Nếu nàng c.h.ế.t thật, Vương gia còn trẻ, sớm muộn gì cũng sẽ tái giá. Đến lúc đó, Diêu Phẩm Nghiên chẳng những cơ hội gần quan ban lộc, mà nàng còn Thái hậu yêu thích, là dì của Khang An … Với từng lợi thế, khả năng trở thành kế Vương phi của nàng sẽ càng cao hơn nữa.

Từ lão thái thái nàng kích thích đến tức giận nhẹ, giờ e là một lòng dốc sức giúp Diêu Phẩm Nghiên toan tính. từng nghĩ đến một khả năng - nàng vốn c.h.ế.t thì ?

Diêu Phẩm Nhàn mong chờ, mong thấy vẻ mặt hai bà cháu họ khi nhận công sức mưu tính bấy lâu của chỉ là công dã tràng.

Hẳn sẽ thú vị, nhỉ?

***

Ngụy vương trở về còn sớm hơn nàng tưởng. Ngay hôm khi nàng gửi thư , tin tức thành truyền đến. Dù lập tức hồi phủ mà cung diện thánh , nhưng vẫn sai về báo tin cho nàng.

Trùng hợp - hôm nay tổ tôn Diêu gia đến thăm nàng, mà đúng hôm nay Vương gia cũng trở về.

Hôm qua bọn họ mặt, về.

Diêu Phẩm Nhàn càng ngày càng tin rằng, nàng và dường như một loại duyên phận quấn quýt, dù cắt cũng dứt nổi.

Dù luôn thể gặp , luôn thể chạm mặt, nhưng thể thật sự ở bên .

Bởi vì, nữ chính vốn dĩ là dành cho nam chính.

Mà trong cuốn sách “Nhất Phẩm Kiều Nghiên”, nam chính Thẩm Hàn Thanh tuyệt đối hạng tầm thường.

Xuất hàn môn, nhưng một đường thăng tiến gì cản nổi, cuối cùng nội các, trở thành thủ phụ, nắm giữ quyền lực vạn .

Theo tiến trình cốt truyện, vị nhân * hẳn cũng sắp hồi kinh .

*Vị nhân (位仁兄) là cách lịch sự, mang sắc thái nửa trang trọng nửa hài hước, dùng để chỉ một nam nhân nào đó, thường là đồng trang lứa hoặc địa vị tương đương, với chút ý tứ trêu chọc hoặc mỉa mai nhẹ.

Diêu Phẩm Nhàn còn đang ngẫm nghĩ, thì nha báo: “Nương nương, Diêu lão thái thái và đại cô nương đến .”

Nghe , nàng khỏi khẽ.

Thật là đúng lúc.

Tính toán thời gian, Vương gia chắc cũng sắp hồi phủ .

 

 

Loading...