Kiếp Trước Làm Vương Phi Bạc Mệnh, Kiếp Này Ta Không Muốn Làm! - Chương 3

Cập nhật lúc: 2026-03-02 02:35:52
Lượt xem: 20

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/9AJYX97Iug

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lại một nữa mơ thấy bản kết cục bi t.h.ả.m, Diêu Phẩm Nhàn đột ngột bừng tỉnh khỏi giấc mộng.

Thực , nàng cũng ngủ lâu, chỉ là chợp mắt một lát. Ở bên cạnh, Khang An thấy tiếng mẫu hốt hoảng kêu lên, lập tức giả vờ ngủ nữa. Thân hình nhỏ bé liền nhào lòng nàng, đôi mắt tròn xoe thuần khiết ánh lên vẻ lo lắng cùng quan tâm.

“Mẫu …”

Khang An vốn ít , nhưng lúc bé chỉ im lặng tiến gần, đưa đôi tay nhỏ nhắn nắm lấy tay mẫu , như thể thể an ủi nàng.

Thấy con trai vì mà giật tỉnh giấc, Diêu Phẩm Nhàn sợ dọa đến đứa trẻ còn nhỏ tuổi, liền vội vàng ôm con lòng, dịu dàng mỉm , giọng điệu nhẹ nhàng trấn an: “Bị mẫu con tỉnh giấc ? Không , đừng sợ.”

Vừa , nàng khẽ vỗ nhẹ lên lưng con trai, động tác dịu dàng vô cùng.

Thực , Khang An vốn ngủ.

Bé cảm thấy hôm nay mẫu chút khác lạ - còn nghiêm khắc như ngày, mà vô cùng dịu dàng. Vì , bé xem nếu ngủ , mẫu sẽ gì.

Ban đầu, Khang An chỉ định giả vờ một chút ngủ thật. ngờ phụ đến.

Khi cả phụ và mẫu cùng bên cạnh, bao quanh bé, Khang An nên gì cho , đành tiếp tục giả vờ ngủ mà thôi.

Khang An dối mẫu , nhưng cũng để mẫu giả vờ ngủ. Vì , khi mẫu hỏi dọa tỉnh , bé chỉ im lặng, gì.

Diêu Phẩm Nhàn cũng suy nghĩ quá nhiều. Sau khi vỗ nhẹ lưng con trai để trấn an một lúc, nàng liền báo cho bé một tin vui: “Phụ con đến cung Chiêu Nhân , hiện tại đang ở chỗ tổ mẫu Quý phi để thỉnh an. Giờ con tỉnh thì đừng ngủ nữa, y phục , mẫu dẫn con qua đó.”

“Vâng, mẫu .” Khang An đáp một cách dứt khoát, trong lòng bé cũng nóng lòng gặp phụ .

Ngụy Vương hai năm hồi kinh. Lần trở về, Khang An mới chỉ hai tuổi. Khi đó, bé tuy , , gặp phụ cũng đòi ôm, nhưng thực vẫn ký ức rõ ràng về .

thể nhận phụ khi ở mặt, nhưng chỉ vài ngày khi phụ rời , ký ức trong đầu bé mơ hồ dần.

Nếu Diêu Phẩm Nhàn thường xuyên nhắc đến vị Vương gia cha , kể cho con về những chiến công hiển hách của , dạy bé rằng nhớ và kính trọng cha , thì lẽ trong lòng Khang An cũng chẳng bao nhiêu ấn tượng về phụ .

Tuy còn nhỏ, nhưng Khang An hiểu đôi chút đạo lý. Bé phụ là một đại hùng, vì bảo vệ mẫu , bảo vệ bé, bảo vệ thật nhiều đ.á.n.h kẻ .

Trẻ con luôn lòng ngưỡng mộ với hùng. Trong lòng Khang An cũng . Bé xem phụ - vị đại hùng - cao lớn uy nghiêm thế nào, thực sự ba đầu sáu tay lợi hại như trong tưởng tượng ?

***

Bên , hai con vội vã gặp Ngụy vương, bên , Quý phi một trận.

Nghe cung nữ báo rằng Vương phi và tiểu Thế t.ử tới, lúc Quý phi mới dùng khăn lau đôi mắt đỏ hoe. Một cung nữ khác bưng nước đến, còn ma ma cận của bà thì tự tay vắt khăn giúp bà lau mặt.

Sau đó, cung nữ cẩn thận dặm thêm chút phấn để bà trông tươi tắn hơn.

Sau khi chỉnh trang xong xuôi, Quý phi bảo cung nữ mang gương đồng đến soi thử. Thấy còn vẻ quá mức tiều tụy, bà mới cất giọng: “Truyền Vương phi và Thế t.ử .”

Bên dứt lời phân phó cung nữ, bên , Quý phi đầu con trai, : “Lần thì , chiến sự kết thúc, phu thê các con cũng cần xa cách nữa. Giờ Khang An cũng lớn , con và Vương phi tranh thủ khi còn trẻ mà sinh thêm mấy đứa nữa mới .”

Chu Hữu Bình: “……”

Hắn tiếp lời, chỉ như thấy, cầm chén bên cạnh lên nhấp một ngụm. Vẻ mặt trầm mặc, lạnh lùng, uy nghiêm, toát khí thế bức , khiến đối diện vô thức e dè.

Dù là con trai ruột, nhưng hiện tại còn là thanh niên trẻ tuổi năm xưa nữa. Giờ đây, là một vị tướng quân dạn dày trận mạc, là cánh tay đắc lực của Hoàng đế.

Quý phi hiểu rõ tính con trai, dám khuyên thêm, sợ cảm thấy phiền. bà cũng chẳng hề từ bỏ ý định, nếu lay chuyển con trai, chẳng lẽ còn lay chuyển con dâu?

Tuy nhiên, Quý phi cũng vội nhắc chuyện . Thấy Vương phi dắt theo tiểu Thế t.ử bước , bà vui vẻ giới thiệu: “Khang An, đây là phụ con, con còn nhớ chứ?”

Khang An nay lễ phép, quy củ đều hề thiếu.

Bé bước lên chính điện, theo mẫu hành lễ thỉnh an Quý phi , đó hướng Ngụy vương hành lễ.

Sau khi hành lễ xong, Khang An mới thẳng lưng nhỏ, giọng non nớt đáp: “Bẩm tổ mẫu, tôn nhi vẫn luôn nhớ rõ phụ . Dù phụ ít khi ở nhà, nhưng mẫu thường nhắc đến , nên trong lòng tôn nhi lúc nào cũng ghi nhớ.”

Nghe , Quý phi vô cùng hài lòng, : “Sau hai cha con thiết với nhiều hơn mới .”

Khang An ngoan ngoãn cúi đầu đáp , Chu Hữu Bình cũng dậy, khẽ gật đầu : “ .”

Chu Hữu Bình lên, liền xuống nữa. Quý phi cũng hiểu ý, rằng đến cung Khôn Ninh thỉnh an Hoàng hậu.

Trước đó, Hoàng hậu đặc biệt phá lệ, cho phép đến cung Chiêu Nhân gặp mẫu t.ử Vương phi . Giờ phu thê đoàn tụ, thời gian cũng còn sớm, đúng là lúc nên đến cung Khôn Ninh.

Buổi tối còn cung yến, hôm nay cũng nhiều mệnh phụ* cung. Khi Quý phi cùng ba Ngụy vương đến cung Khôn Ninh, bên trong ít .

*[Mệnh phụ" (命婦) là một từ Hán Việt dùng để chỉ những phụ nữ thuộc tầng lớp cao quý trong xã hội phong kiến. Cụ thể, thuật ngữ thường dùng để:

Chỉ vợ của quan cao cấp: Trong xã hội phong kiến, vợ của các quan lớn hoặc những địa vị cao trong triều đình gọi là "mệnh phụ". Họ thường ban phẩm hàm và những đặc quyền nhất định.

Chỉ phụ nữ thuộc tầng lớp quý tộc, hoàng gia: Những phụ nữ xuất từ dòng dõi quý tộc, danh vọng và quyền thế cũng thể gọi là "mệnh phụ".

Tóm , "mệnh phụ" mang ý nghĩa trang trọng, dùng để chỉ những phụ nữ địa vị cao trong xã hội xưa.]

Toàn bộ đều là nữ quyến, Ngụy vương tiện ở lâu. Sau khi hành lễ thỉnh an Hoàng hậu, liền cáo lui.

Diêu Phẩm Nhàn là Vương phi, tất nhiên lưu bên cạnh Hoàng hậu để hầu chuyện.

Vừa tìm chỗ xuống, nàng lập tức trở thành tâm điểm, các phi tần xung quanh kéo câu chuyện.

“Hiện tại, Ngụy Vương chiến thắng trở về, sẽ thường xuyên ở kinh thành, xem những ngày tháng của Ngụy vương phi cuối cùng cũng đến .”

Người là Trương Tiệp Dư, tuổi tác xấp xỉ Diêu Phẩm Nhàn, lớn hơn bao nhiêu, dung mạo cũng khá xinh .

Từ ngày Diêu Phẩm Nhàn gả Ngụy Vương phủ chính phi, mỗi cung thỉnh an, hễ gặp Trương thị, nàng đều tìm cách châm chọc đôi ba câu. Bởi , Diêu Phẩm Nhàn từng hoài nghi, liệu khi còn ở trong khuê phòng, Trương thị thầm mến Ngụy Vương, thậm chí khi tiến cung vẫn chịu từ bỏ?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/kiep-truoc-lam-vuong-phi-bac-menh-kiep-nay-ta-khong-muon-lam/chuong-3.html.]

Nếu , cớ gì nàng cứ mãi nhằm nàng như thế?

Dẫu , đây chỉ là suy đoán của riêng Diêu Phẩm Nhàn, nàng sẽ bao giờ miệng. Nàng hiểu rõ nặng nhẹ. Không chỉ vì chuyện chứng cứ, mà ngay cả khi , nàng cũng sẽ để nó ảnh hưởng đến Vương gia của .

Cho nên, sự châm chọc mỉa mai của Trương Tiệp Dư, Diêu Phẩm Nhàn chỉ cho lệ, chẳng buồn để tâm.

Trước đây, mỗi nàng thờ ơ như , Trương Tiệp Dư đều tự thấy mất hứng mà bỏ qua. hôm nay, nàng chịu dừng .

Có lẽ vì đang sủng ái, Trương Tiệp Dư càng lớn gan, chuyện cũng chẳng kiêng nể gì.

"Năm đó, nếu Diêu gia Ngụy Vương điện hạ ngày hôm nay, e rằng vị trí Ngụy Vương phi vốn đến lượt ngươi , đúng ?"

Trương Tiệp Dư cố tình châm chọc: “Nếu bổn cung nhớ lầm, hôn ước với Ngụy vương điện hạ ban đầu là tỷ tỷ ngươi, Diêu Phẩm Nghiên. Chỉ tiếc tỷ tỷ ngươi mệnh bạc, bây giờ phận hai tỷ các ngươi khác một trời một vực.”

Quả thực, năm đó hôn ước với Ngụy vương là Diêu Phẩm Nghiên. lão thái thái từng , thà để Diêu Phẩm Nghiên gả cho một bình thường, cuộc sống an , còn hơn là Ngụy vương phủ mà sống trong lo âu, sợ hãi.

Tuy để Diêu Phẩm Nghiên chịu khổ, nhưng mối hôn sự với Ngụy vương, Diêu gia từ bỏ.

Huống hồ, chuyện từng tiên đế hỏi đến, cũng ý chỉ ngầm.

Bởi , Diêu gia nảy ý nghĩ thế bằng .

Trùng hợp , bát tự của hai tỷ khá tương đồng, trong đó Diêu Phẩm Nhàn hợp với Ngụy Vương hơn một chút. Hơn nữa, nếu chọn một trong hai Diêu gia để con dâu, Quý phi vẫn thiên vị Diêu Phẩm Nhàn hơn.

Vậy là chuyện hoán đổi hôn ước diễn vô cùng thuận lợi.

Về phần Diêu Phẩm Nghiên... Sau khi hôn sự giữa Diêu Phẩm Nhàn và Ngụy vương định đoạt, lão thái thái liền tự chọn cho nàng một mối nhân duyên khác.

Nàng gả ở kinh thành, mà về nguyên quán Nhuận Châu của Diêu gia.

Trương Tiệp Dư còn kịp thêm, Lý Quý phi tỏ rõ thái độ vui.

“Hôn sự năm đó là do Hoàng Thượng và Hoàng hậu tự chủ trì, Trương Tiệp Dư, ngươi điều gì bất mãn ?”

Hiện tại, con trai bà khải trở về, bà càng thêm tự tin, chuyện cũng mạnh mẽ hơn nhiều.

Thấy Quý phi bảo vệ Ngụy vương phi, Trương Tiệp Dư dám lên tiếng nữa.

mất mặt bao nhiêu , nàng đương nhiên cam lòng. Định rơi vài giọt nước mắt để lấy lòng thương hại, nhưng liếc mắt chạm ánh lạnh lùng của Hoàng hậu.

Cuối cùng, Trương Tiệp Dư đành ngoan ngoãn im lặng.

Hoàng hậu vốn ưa sự yên tĩnh, cũng thích phi tần trong cung loạn.

Trương Tiệp Dư chiếm lợi gì, nhưng Diêu Phẩm Nhàn cũng chẳng thể vui vẻ nổi.

Trong yến tiệc, nàng ăn uống yên, tâm trạng cứ mãi bất an.

Đầu tiên, nàng mơ thấy chính linh đường, rõ bản chẳng còn sống bao lâu. Sau đó, trong giấc ngủ trưa, nàng thấy chính một cuộc đời ngắn ngủi đầy đau khổ.

Trong mơ, nàng chỉ là một nhân vật nữ phụ đáng thương trong một quyển sách cẩu huyết, tồn tại chỉ để nền cho cuộc đời huy hoàng của Diêu Phẩm Nghiên.

Diêu Phẩm Nhàn bất giác cảm thấy sợ hãi, nàng lo lắng những gì thấy trong mơ đều là sự thật.

Vì trong lòng chất chứa tâm sự, nên khi hai vợ chồng mật buổi tối, nàng vô thức thất thần.

Mãi đến khi cảm nhận cơn đau khiến nàng giật , Diêu Phẩm Nhàn mới thu suy nghĩ miên man, chỉ thể chuyên tâm chuyện mắt.

Mặc dù thành nhiều năm và từng sinh con, nhưng nàng cũng lâu trải qua chuyện .

Hai đối diện . Diêu Phẩm Nhàn nghiêm túc quan sát đôi mắt gần trong gang tấc . Đôi mắt sâu thẳm tối tăm, dù ở gần ngay mặt nàng cũng chẳng thể thấu tâm tư .

Thật , nàng hỏi … Nếu Diêu Phẩm Nghiên thật sự trở về kinh thành, sẽ ? Hoặc là... nàng nên kể cho về giấc mơ hoang đường ?

Thế nhưng, mặc kệ trong lòng nghĩ bao nhiêu, cuối cùng nàng vẫn chẳng lời nào. Mỗi đều như , đến phút ch.ót đủ dũng khí.

Nàng thích , cũng vun vén tình cảm vợ chồng . Vì , nàng dịu dàng mỉm , chủ động vòng tay qua cổ , giọng mềm nhẹ như tơ: “Vương gia.”

Năm năm thành , gần thì ít mà xa cách thì nhiều. Không chỉ tình cảm xa cách, mà ngay cả thể cũng trở nên xa lạ. Lần gần gũi , là chuyện của hai năm về .

May mắn , vốn là thương hoa tiếc ngọc, từng bước đều để ý cảm nhận của nàng. Không gấp gáp, cũng thô lỗ.

Bề ngoài lạnh lùng ít , thoạt vẻ nghiêm nghị khiến khác e sợ. khi ở chung mới nhận , đó chẳng qua chỉ là vẻ ngoài.

Hắn ít lời, nhưng tâm tư tinh tế.

Hắn lãnh đạm, nhưng dung mạo tuấn tú vô cùng.

Nếu , thì chỉ vài ngày ngắn ngủi chung sống, nàng cũng sẽ mà động lòng.

Khi nào kết thúc, Diêu Phẩm Nhàn nhớ rõ. Chỉ khi tỉnh dậy, trời sáng, bên cạnh sớm còn bóng dáng .

Có lẽ... vốn từng ngủ .

—------------

Tác giả lời :

Sau , nam nữ chính ngày nào cũng gặp , gì thì … 😏

 

 

 

Loading...