Kiếp Trước Làm Vương Phi Bạc Mệnh, Kiếp Này Ta Không Muốn Làm! - Chương 25
Cập nhật lúc: 2026-03-02 02:37:55
Lượt xem: 7
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAC4sU8OnN
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Giá trị thể lực chỉ tăng thêm năm điểm, Diêu Phẩm Nhàn lập tức hiểu hai điều.
Thứ nhất, lão thái thái đây từng thấy cây trâm , bà nó quý hiếm đến mức nào, vì khi ở mặt bà, nàng nhận bất kỳ điểm thể lực nào.
Thứ hai, dù Diêu Phẩm Nghiên từng thấy cây trâm và từng ao ước nó, nhưng nàng chỉ nghĩ rằng sở hữu nhờ phận Vương phi, rằng đây thực là lễ vật Vương gia mua tặng.
Nếu nàng sự thật , điểm thể lực đáng lẽ tăng lên mười.
Diêu Phẩm Nhàn vốn định ám chỉ đôi chút để Diêu Phẩm Nghiên nhận điều , nhờ đó mà nàng thể kiếm thêm năm điểm thể lực nữa. khi suy nghĩ cẩn thận, nàng quyết định thôi.
Dù thì thêm năm điểm cũng tệ, nàng cũng vội tích lũy ngay đủ một trăm điểm. Vẫn còn nhiều cơ hội , cần cố chấp quá mức, tránh để bản trở nên lộ liễu.
Thế nhưng, dù Diêu Phẩm Nhàn tạm gác chuyện cây trâm sang một bên, thì Diêu Phẩm Nghiên thể buông bỏ, trong lòng vẫn mãi so đo. Từ khoảnh khắc thấy Diêu Phẩm Nhàn cài cây trâm bước , tâm trạng nàng chẳng còn nữa. Vì , chẳng bao lâu , nàng chủ động dậy, hướng về phía Diêu Phẩm Nhàn cáo từ, viện cớ bản khỏe, về nghỉ ngơi.
Diêu Phẩm Nhàn hiểu rõ lý do thực sự khiến nàng khó chịu nhưng vạch trần, chỉ khách sáo giữ : "Phòng bếp chuẩn sẵn rượu và thức ăn, tỷ tỷ năm năm mới đặt chân cửa phủ Ngụy Vương, là ở dùng bữa hẵng ?"
Diêu Phẩm Nghiên quyết tâm rời , ở thêm một khắc cũng chịu nổi.
"Đa tạ Vương phi nương nương quan tâm, chỉ là lẽ say nắng, bây giờ thực sự khỏe. Chờ khi điều dưỡng hơn, sẽ tới thăm nương nương." Nàng nữa từ chối.
Diêu Phẩm Nhàn vốn cũng chỉ là xã giao, thấy nàng khăng khăng như thì cũng miễn cưỡng nữa.
"Nếu , cũng ép. Tỷ tỷ từ nhỏ thể yếu, khi về nhớ nghỉ ngơi cho ." Nói vài câu quan tâm khách sáo xong, nàng tiếp lời: "Ta mấy cây nhân sâm rừng, tuy chỉ mới ba mươi năm nhưng cũng khá quý hiếm. Tặng tỷ tỷ hai cây, thể dùng t.h.u.ố.c hoặc chế biến d.ư.ợ.c thiện đều ."
Dứt lời, Diêu Phẩm Nhàn chờ Diêu Phẩm Nghiên phản ứng, lập tức sai Thanh Cúc cầm chìa khóa kho lấy.
Diêu Phẩm Nghiên hồi kinh lâu, đây là đầu tiên nàng bước chân phủ Ngụy Vương. Nàng là nữ chủ nhân của phủ, đương nhiên chuẩn một phần lễ vật.
tặng lễ cũng sự cân nhắc, nếu khéo khi rước họa . Với tình hình hiện tại giữa nàng và bà cháu Diêu gia, nàng thực sự cẩn thận, tránh để hai đó giở trò ám hại.
Những cây nhân sâm rừng đều là đồ trong cung ban thưởng, nàng lo Diêu Phẩm Nghiên sẽ xảy vấn đề gì khi dùng chúng.
Chẳng bao lâu , Thanh Cúc ôm hộp gỗ . Diêu Phẩm Nhàn đích trao tặng, mà sai Thanh Cúc mang qua cho Diêu Phẩm Nghiên.
Thanh Cúc đến mặt Diêu Phẩm Nghiên, mở nắp hộp để nàng rõ hai cây nhân sâm bên trong.
Nhân sâm rừng tuy quý giá theo năm tháng, nhưng cùng một độ tuổi, loại hình dáng và chất lượng sẽ càng trân quý hơn. Hai cây nhân sâm , bất kể về kích thước phẩm chất, đều thuộc hàng thượng hạng.
Thanh Cúc hầu hạ bên cạnh Diêu Phẩm Nhàn nhiều năm, hiểu chủ t.ử. Vì , cần Diêu Phẩm Nhàn dặn dò, nàng lập tức nhấn mạnh nguồn gốc của vật phẩm.
"Đây đều là đồ trong cung ban thưởng. Nương nương thấy quý, nên nhận lập tức sai nô tỳ cất kho. Hiện tại tổng cộng năm cây, hai cây tặng cho đại cô nương."
Lời của Thanh Cúc là ý nhắc nhở. Nàng cũng lo tổ tôn Diêu gia sẽ dùng nhân sâm cớ giở trò hãm hại Vương phi, nên cố tình nhấn mạnh đây là vật phẩm trong cung ban thưởng, chặn ý đồ ngay từ đầu.
hiển nhiên, Diêu Phẩm Nghiên lúc nghĩ đến chuyện đó. Tâm trí nàng chỉ ghen tỵ với địa vị cao quý của Ngụy Vương phi. Lời của Thanh Cúc vô tình trở thành khoe khoang trong mắt nàng .
Tâm trạng nàng càng thêm nặng nề, nhưng vẫn cố giữ lễ nghĩa.
Nàng đưa tay nhận lấy hộp nhân sâm đưa cho nha của giữ, đó hướng về Diêu Phẩm Nhàn lời cảm tạ: "Đa tạ Vương phi nương nương ưu ái."
Diêu Phẩm Nhàn chỉ thản nhiên gật đầu, đó sang mẫu của , : "Tỷ tỷ tổ mẫu bầu bạn là . Mẫu ở thêm một lát, trò chuyện với con ."
Bùi thị vốn mong mỏi điều , lập tức dậy hưởng ứng.
Lão thái thái trong lòng đầy nghi hoặc. Vốn dĩ cháu gái vẫn , đột nhiên tâm trạng sa sút như ? Mới đến vương phủ bao lâu, thế mà nhất quyết đòi về, điều giống tính cách của nàng .
đứa cháu gái là do bà một tay nuôi lớn, tính tình thế nào bà hiểu rõ hơn ai hết. Nếu chuyện gì xảy , nàng tuyệt đối sẽ như .
Phủ Ngụy vương đều là của nha đầu , kẻ hầu hạ đông đúc, lão thái thái tiện hỏi han. Vì , bà vẫn nhẫn nhịn đến khi lên xe ngựa của Diêu gia, lúc mới mở miệng: “Nghiên Nhi, chuyện gì ?”
Lời còn dứt, Diêu Phẩm Nghiên bỗng nhiên kiềm chế , bật .
“Tổ mẫu!” Nàng ấm ức đến cực điểm, trong xe ngoài, nàng cần bận tâm quá nhiều, liền nhào lòng lão thái thái mà nức nở. “Tổ mẫu, Nghiên Nhi hối hận, thực sự hối hận.”
Diêu Phẩm Nghiên vốn dĩ mềm mại, yếu ớt, nay càng thêm đáng thương, khiến khác khỏi xót xa. Từ nhỏ, lão thái thái nâng niu nàng như viên ngọc quý trong lòng bàn tay, giờ nàng thê t.h.ả.m như , trong mắt bà cũng đỏ hoe.
“Nói cho tổ mẫu , rốt cuộc xảy chuyện gì?” Lão thái thái thật sự hiểu, “Có nha đầu gì khiến con khó chịu? Ngoan nào, nếu con ấm ức, cứ việc kể với tổ mẫu.”
Diêu Phẩm Nghiên hồi lâu, cuối cùng mới dần nín .
“Cũng chẳng chuyện gì to tát… chỉ là cháu gái quá nhỏ nhen.” Nàng khẽ lau nước mắt, giọng vốn trong trẻo mềm mại nay càng thêm yếu ớt.
Dù , nàng vẫn rõ nguyên do, chỉ cúi đầu dùng khăn chấm nước mắt. Mãi đến khi lão thái thái trầm mặt, ép nàng , nàng mới chậm rãi kể .
“Hôm nay, nhị đeo một cây trâm ngọc trai, chính là bảo vật trấn tiêm của Phấn Trang Các dạo gần đây. Hôm cháu gái ngang qua cửa tiệm, thích, hỏi giá thấy vẫn trong khả năng chi trả nên định mua. chưởng quầy một mực từ chối, dù cháu dùng lời lẽ thế nào, ông cũng chịu bán.”
Nói đến đây, Diêu Phẩm Nghiên tiếp tục nữa, vì nàng chuyện thực chất phản ánh cách giữa phận nàng và nhị hiện tại. Mà nguyên nhân của sự cách biệt , chính là do tổ mẫu gây .
Tổ mẫu vốn vì chuyện mà ân hận nhiều ngày, nàng khiến bà thêm day dứt.
dù nàng tiếp, lão thái thái cũng hiểu rõ tất cả. Đứa cháu gái mà bà nâng niu, ngay cả thể diện và danh phận cũng đổi lấy một cây trâm, trong khi nha đầu dễ dàng .
Cũng bởi vì hiện tại, nàng là Ngụy Vương phi.
Mà vị trí Vương phi , vốn dĩ nên thuộc về Nghiên Nhi.
Sắc mặt lão thái thái càng lúc càng . Nhìn thấy thế, Diêu Phẩm Nghiên vội vàng an ủi bà.
“Thật cũng chuyện gì to tát, là do Nghiên Nhi hẹp hòi thôi.”
Nàng cố gắng nở nụ , bộ tinh nghịch để xoa dịu bầu khí.
“Người xem, là vì từ nhỏ nuông chiều quá nên giờ mới chịu nổi chút ấm ức ? Sau , cưng chiều cháu gái như thế nữa nhé.”
Lão thái thái chỉ thở dài, nhưng sắc mặt vẫn u ám như cũ.
“Không cần dỗ vui. Năm đó để nha đầu thế con gả phủ Ngụy Vương, chính là sai lầm lớn nhất đời của tổ mẫu.” Bà hừ nhẹ một tiếng, giọng lạnh vài phần. “Giờ con bé cánh cứng , sớm chẳng còn để bà lão mắt. Nó còn thiết với Bùi gia hơn, lúc nào cũng chỉ nghĩ đến Bùi gia.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/kiep-truoc-lam-vuong-phi-bac-menh-kiep-nay-ta-khong-muon-lam/chuong-25.html.]
Đây cũng chính là điều lão thái thái lo lắng nhất.
Trước , dù nha đầu vẫn còn lời, đối với bà và Diêu gia cũng từng tư tâm. Dù qua với Bùi gia, cũng chỉ là quan hệ thích bình thường, từng thấy nàng phí tâm suy tính điều gì vì Bùi gia cả.
từ khi Ngụy Vương hồi kinh, nàng dường như trở thành một con khác.
Đối với bà và Diêu gia, nàng chẳng còn chút tôn trọng nào đáng , thậm chí còn bắt đầu bày dáng vẻ của một Vương phi mặt bà. Nếu bà một câu, nàng tất nhiên thể lấy Quý phi trong cung thậm chí Hoàng hậu để áp chế bà, rõ ràng là đối nghịch với bà.
đối với Bùi gia, nàng trăm phương ngàn kế mà suy tính.
Như thể nàng quên mất rằng, tất cả những gì nàng ngày hôm nay, đều là nhờ Diêu gia ban cho.
Nếu Diêu gia, ân cứu mạng năm đó của lão thái gia đối với Ngụy Vương, tỷ tỷ của nàng hy sinh hạnh phúc cả đời để vật thế ... thì nàng lấy những thứ ?
Ấy thế mà nàng vong ân bội nghĩa, chẳng những nhớ đến ân tình của Diêu gia, ngược còn lưng phản bội, ý định mượn thế lực của Ngụy Vương để nâng đỡ Bùi gia.
Mỗi khi nghĩ đến đây, trong lòng lão thái thái dâng lên nỗi oán hận khó nguôi.
Rồi bà sang Nghiên Nhi - đứa cháu gái mà bà yêu thương nhất- càng so sánh, bà càng hối hận vì quyết định năm đó của .
Oán hận tích tụ quá nhiều, trong lòng bà dần dần nảy sinh những ý nghĩ độc ác… Vì nàng thể cứ bệnh tật mãi như ? Vì mỗi bà gặp nàng, khí sắc của nàng càng hơn ?
“Năm đó nàng ốm yếu bệnh tật, quanh năm xanh xao vàng vọt, trông lúc nào cũng như sắp tắt thở đến nơi. Vậy mà thế nào, mới đầy một tháng, nàng khỏe mạnh hẳn lên, mặt mày hồng hào, cả phơi phới tinh thần. Không nàng ăn thứ gì?”
Lão thái thái chỉ thuận miệng vì tức giận, nhưng vô tình khơi dậy ký ức trong lòng Diêu Phẩm Nghiên.
Nàng sống qua một kiếp , nàng nhớ rõ kiếp , nhị quả thật thể . Mỗi nàng thư hỏi thăm, tổ mẫu đều nhắc đến bệnh tình của nàng. Dù chỉ vài câu ngắn ngủi, nhưng trong từng câu từng chữ đều thể hiện tình trạng của nàng kém.
Khi đó, đều mạng của nàng chỉ thể kéo dài nhờ t.h.u.ố.c thang, nếu một ngày nào đó còn t.h.u.ố.c, e rằng cũng còn mạng.
bây giờ thì ? Đừng đến chuyện bệnh tật, trông nàng còn vẻ khỏe mạnh hơn bất kỳ ai khác.
Chẳng lẽ, nàng cũng giống như … sống một , vận mệnh của chính ?
ngẫm kỹ , dường như .
Bản nàng trọng sinh về năm 23 tuổi, điểm khác biệt duy nhất so với kiếp chính là nàng lựa chọn nhân lúc còn sớm mà hòa ly với Tề Tu Ngôn
Trước đây, nàng sống ở Nhuận Châu, còn nàng ở kinh thành. Hai cách xa trời nam đất bắc, hồi kinh cũng từng tiếp xúc qua, mà chuyện nàng trọng sinh thể ảnh hưởng đến nàng ?
***
Ở trong Vương phủ, Bùi thị nán một lúc, dùng xong cơm trưa, đó hai con tâm sự một hồi bà mới rời .
Sau khi Bùi thị , Diêu Phẩm Nhàn trở về phòng nghỉ ngơi một lát, thẳng đến khi trời chạng vạng, ánh chiều tà nhuộm đỏ chân trời, nàng mới tỉnh giấc.
Ngủ một giấc no nê, nàng liền nhàn nhã ôm sách sập cạnh cửa sổ . Nghĩ , cuộc sống hiện tại quả thật vô cùng thư thái - con trai dạy dỗ, phu quân ở nhà, nàng cũng chẳng cần hầu hạ ai, đúng là thoải mái gì sánh .
【Tiểu Ngũ, giá trị khỏe mạnh của sắp đầy , bước tiếp theo là nhiệm vụ gì?】
Nhàn rỗi đến mức chút nhàm chán, Diêu Phẩm Nhàn liền gọi hệ thống .
Ban đầu nàng còn nghĩ lẽ nó xuất hiện, ngờ trong lòng thầm hỏi, giọng quen thuộc của Tiểu Ngũ vang lên.
【Chủ nhân, tiên cứ tích lũy đủ tính .】Giọng điệu chút kiêu ngạo.
Diêu Phẩm Nhàn: 【Chỉ còn thiếu năm điểm nữa thôi, nghĩ cách kiếm .】
Chỉ hai ngày nữa là đến yến tiệc thưởng hoa do Hoàng hậu tổ chức, nàng hứa với Tĩnh Vương phi rằng sẽ tranh giành nổi bật. như nàng với Thanh Cúc đây - với dung mạo hiện tại của , cho dù nàng cố ý tỏa sáng, Tĩnh Vương phi cũng chắc thể áp đảo nàng.
Đến lúc đó, Tĩnh Vương phi chắc chắn sẽ tức giận vì những gì nàng vô ích.
Chỉ cần nàng ghen tị với , nàng liền thể dễ dàng đạt năm điểm giá trị khỏe mạnh.
Diêu Phẩm Nhàn vui vẻ chia sẻ ý tưởng với Tiểu Ngũ.
Tiểu Ngũ xong: 【…】
【Chủ nhân, lòng nhân hậu.】
Diêu Phẩm Nhàn cảm thán: 【Ban đầu còn tưởng nhiệm vụ sẽ khó, ngờ đơn giản đến thế.】
Tiểu Ngũ: 【Chủ nhân quả thực đủ tích cực, thậm chí còn quá mức lười biếng.】
Sau một thoáng trầm mặc, nó tiếp tục: 【Chủ nhân, giá trị khỏe mạnh thể dùng để đổi vật phẩm. Ngài cần lo lắng tích lũy nhiều sẽ lãng phí, vì điểm dư thừa thể dùng để đổi lấy những thứ ngài .】
Diêu Phẩm Nhàn: 【!!!】
【Sao sớm cho ?!】 Nàng sốt ruột.
Nếu sớm thể dùng điểm đổi vật phẩm, nàng nào lười biếng như chứ?!
—-----------------------
Tác giả lời :
Nhàn Nhàn: Ta buff siêu mạnh!
Haha, Nhàn Nhàn của chúng khi thức tỉnh chỉ ăn ngon, lười biếng, sống an nhàn cả đời ( trắng là sống lâu trăm tuổi mà gì). vận mệnh đẩy nàng con đường sự nghiệp một nữa. Chỉ khác là , nàng cam tâm tình nguyện!
Chai Dầu Ca ( còn gọi là Ngụy Vương điện hạ): Ta công cụ cho khác ?!
Tĩnh Vương phi: Con đàn bà khốn kiếp , đừng chọc ! Nếu , sẽ xé xác ngươi !