Kiếp Trước Làm Vương Phi Bạc Mệnh, Kiếp Này Ta Không Muốn Làm! - Chương 184: Ngoại truyện 2 - Mọi người (12) - Hoàn

Cập nhật lúc: 2026-03-02 02:54:48
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L6mkpcAWJ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Về chuyện , Hoàng Thượng vẫn ấn tượng. Trong danh sách những lập công lúc đó, nàng là nữ nhân duy nhất.

“Trẫm nhớ .” Hoàng Thượng lớn, ánh mắt Tiết Nhất Nhất càng thêm ôn hòa, ngài tán thưởng : “Tiết cô nương hổ là nghĩa nữ của Từ đại nương, thật sự phong thái của nghĩa mẫu năm đó.”

Rồi tiếp tục : “Nơi núi rừng nhiều thú dữ, hai các ngươi một cũng an . Đã gặp , bằng cùng .” Những lời ngài với Tiết Nhất Nhất và Chu Dần cùng lúc.

Chu Dần và Tiết Nhất Nhất vội vàng ôm tay đáp: “Tuân lệnh.”

Hai đều những tâm tư riêng trong lòng, sát theo ngự giá một cách nghiêm túc.

Lòng Chu Dần kính trọng Hoàng Thượng, tròn trách nhiệm để mẫu thể an tâm, từ đó thể vươn lên ở kinh thành một nữa. Còn Tiết Nhất Nhất, thì trong lòng nhảy múa vui mừng vì thể đồng hành cùng Bùi Triều.

Nàng cũng ngờ rằng, dù trong lòng chút phiền muộn, khi ngoài giải sầu, tình cờ gặp .

Sau đó đoàn nhanh ch.óng tiến đến Thu Sơn, Hoàng Thượng hiệu lệnh, cùng thúc ngựa lao cánh rừng, bắt đầu cuộc săn. Chu Dần thầm nghĩ về thái độ của Hoàng Thượng lúc , vì quá để ý đến Tiết Nhất Nhất, chỉ dặn dò: “Nhất Nhất, ngươi cứ ở ngoài đây dạo thôi, đừng sâu. Nơi nhiều thú dữ, ngươi cẩn thận.”

Tiết Nhất Nhất hiểu ý Chu Dần, vội đáp: “Yên tâm , sẽ , ngươi cứ yên tâm .”

Có lẽ giờ Chu Dần chỉ Tiết Nhất Nhất kéo một cách mạnh mẽ, nhưng lúc , thật sự dốc hết sức lực, săn vài con mãnh thú. Còn Tiết Nhất Nhất thì khác, ban đầu nàng chỉ vui vẻ phóng ngựa săn b.ắ.n một phen, nhưng trong lòng bây giờ còn cái tâm trạng đó nữa.

Nàng theo sát Bùi Triều theo bản năng, Bùi Triều , nàng liền theo hướng đó.

Bùi Triều thấy Chu Dần để Tiết cô nương một sâu trong rừng, liền nhịn lặng lẽ gìm cương ngựa, giảm tốc .

Tiết Nhất Nhất cũng đuổi kịp theo ngay lập tức.

Tiết Nhất Nhất ngờ Bùi Tướng Quân giảm tốc chờ . Đang lúc nàng phản ứng , tưởng rằng hãm cương giảm tốc , thì bất ngờ một cú vọt mạnh từ bên lao qua, khiến nàng suýt ngã khỏi lưng ngựa.

May mà Bùi Triều kịp đỡ, nàng mới vững .

Hai cũng tăng tốc nữa, chỉ dừng ở chỗ cũ.

Đôi mắt họ , rõ ràng nhiều điều , nhưng cả hai đều im lặng, chỉ trầm mặc đối diện thốt lời.

Bùi Triều vốn định hỏi nàng, ngày đến tìm , nhưng suy nghĩ một hồi, đoán lý do, nên cũng thấy cần thiết nhắc hỏi nữa. Còn Tiết Nhất Nhất, nàng cũng giải thích vì ngày đó đến như lời hẹn, nhưng cảm thấy, lẽ đối phương cũng thật sự để ý đến chuyện đó. Nếu nàng chủ động giải thích, ngược thấy ngượng ngùng.

Trong khoảnh khắc đó, cả hai đều nên gì, chỉ đành im lặng, chỉ thể tại chỗ

Lúc Bùi Triều lên tiếng , : “Ngươi theo cũng , nhưng nhớ kỹ, tuyệt đối đừng rời khỏi tầm mắt . Bên trong địa hình phức tạp, hung thú, chuyện đùa .”

Tiết Nhất Nhất hiểu ý ngay, liền gật đầu mạnh mẽ.

“Ta sẽ lời ngươi!” Nàng vội vàng đồng ý.

lời mang theo chút ái ngại, nàng chỉ nhận điều đó khi xong.

Tất nhiên Bùi Triều cũng cảm nhận , nhưng chỉ liếc mắt cô nương mặt, thấy nàng chút ngượng ngùng và khó xử, liền cúi đầu, để ý thái độ đó mà : “Vậy thôi.”

“Ừ.” Tiết Nhất Nhất đáp , nhưng giọng bỗng nhiên nhỏ hẳn xuống.

Hiện giờ Bùi Triều là cận thần tín của Thiên t.ử, Hoàng Thượng sủng ái. Lần theo ngự giá ngoài, đương nhiên đảm bảo an tuyệt đối cho Hoàng Thượng.

, khi dặn dò kỹ Tiết Nhất Nhất, liền lập tức về bên cạnh Hoàng Thượng, rời nửa bước.

Thực Hoàng Thượng chẳng hề ý định săn b.ắ.n gì, săn cũng chỉ là vì ở trong cung quá lâu, lo chuyện triều chính mệt mỏi, nên khỏi thành để hít thở khí, giải tỏa căng thẳng.

Thấy Bùi tướng quân đầu , Hoàng Thượng giảm tốc độ ngựa, hỏi: “Bùi tướng quân quen với Tiết cô nương trong phủ Từ đại nương ?”

Nói Bùi Triều tư tâm (suy nghĩ cá nhân) thì chắc chắn .

Kể từ hôm vô tình nhắc đến chuyện Hoàng Thượng sẽ chọn hôn sự cho với mẫu , trong lòng nảy sinh một ý nghĩ riêng. Mới , khi Hoàng Thượng thấy Tiết cô nương, chủ động giới thiệu về Tiết cô nương, rõ ràng là mục đích trong đó.

Tuy những lời đều là sự thật, nhưng lúc , trong lòng thật đang suy nghĩ điều khác.

“Thần và Tiết cô nương từ nhỏ quen .” Bùi Triều thẳng thắn, giấu giếm gì.

“Ồ? Vậy xem như là thanh mai trúc mã .” Hoàng Thượng tươi, nét mặt ý vị thâm trường hơn. Hắn vốn là một vị đế vương ôn nhu như ngọc, khi càng toát lên vẻ gần gũi, giản dị.

Bùi Triều ngay lập tức xin ý chỉ tứ hôn với vị đế vương nhiều , nhưng mỗi lời sắp bật khỏi miệng, nuốt .

Bởi vì, lúc là thời điểm thích hợp.

Cơ hội chỉ một , tất nhiên tận dụng đúng lúc và đúng chỗ.

Bùi Triều nghĩ, chỉ cần lời hứa của Hoàng Thượng, thì khi thời cơ chín muồi, sẽ lợi dụng lời hứa đó.

Hiện giờ, thể chống đỡ trong nhà chỉ nhờ việc Hoàng Thượng đồng ý chuyện tứ hôn.

Bùi Triều nhiều, Hoàng Thượng cũng hỏi thêm.

Mùa đông nên trời tối nhanh, họ vội vàng ngoài, chờ đến lúc mặt trời lặn thì nhanh ch.óng về.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/kiep-truoc-lam-vuong-phi-bac-menh-kiep-nay-ta-khong-muon-lam/chuong-184-ngoai-truyen-2-moi-nguoi-12-hoan.html.]

là một buổi săn chính thức, nhưng khi ngoài, Hoàng Thượng vẫn kiểm tra kết quả một chút.

Chu Dần dốc hết sức săn bắt, may mắn giành hạng nhất. Hắn săn một con hồ trắng và một con gà cảnh năm màu cực kỳ hiếm.

Hoàng Thượng một cái, cũng khen vài câu, rằng còn trẻ, đầy triển vọng, tương lai sẽ nổi bật. Đồng thời, còn thưởng cho một món quà từ hoàng cung.

Chu Dần ban thưởng, vui vẻ phấn khởi.

"Khi trở về nhà, liền chạy ngay đến bên mẫu Từ đại nương để báo tin. Hắn với mẫu rằng lâu nữa, sẽ giúp bà giành một vị trí quan trọng trong kinh thành.

Sớm thôi, Từ gia sẽ hồi sinh, để hèn kém áp bức.

Lâu , Từ đại nương thấy con trai vui vẻ như thế . Bà nhớ rõ, từ khi bà với cha hòa ly, mặt hiếm khi nở nụ . Rồi đó, phủ Cảnh vương thất thế, chạy về Từ phủ, mỗi ngày đều buồn bực, vui.

hôm nay, vui vẻ như .

Nhìn con như , lòng Từ đại nương đau như cắt, khỏi rưng rưng nước mắt.

Lâu lắm Chu Dần mới thấy vui vẻ như . Hắn hào hứng khoe với mẫu , sang với Tiết Nhất Nhất: “Nhất Nhất, ngươi thật sự là phúc tinh. Nếu hôm nay ngươi kéo cưỡi ngựa săn b.ắ.n thì cơ hội gặp Hoàng Thượng? Mà gặp Hoàng Thượng thì thể thể hiện tài năng của bản mặt ngài chứ?”

Hắn còn hùng hồn thêm: “Nhất Nhất, ngươi yên tâm . Sau ngươi gì cần giúp, nhất định sẽ lên núi đao xuống biển lửa cũng giúp ngươi cho bằng .”

Tiết Nhất Nhất chỉ ngại ngùng.

Nàng gãi đầu đáp: “Chuyên liên quan đến ? Cơ hội là do ngươi tự nắm bắt mà. A Dần, dạo ngươi đổi quá nhanh, còn quen nữa kìa.”

Chu Dần mặc kệ, vì giờ đang vui vẻ.

Lúc đều năng lượng dồi dào, gì cho hết, còn Chu Dần thì chịu , liền chạy sân trong để tập quyền.

Dù Chu Dần đổi một chút, nhưng thấy thật sự vui vẻ như , Tiết Nhất Nhất cũng cảm thấy phấn khởi.

“Nói thật… từng thấy A Dần vui vẻ như thế .”

Từ đại nương nghĩ đó chuyện gì vui, nên chỉ hỏi Tiết Nhất Nhất một câu: “Hôm nay ngoài thành, gặp tướng quân Bùi Triều bên Bùi gia ?”

“Có.” Tiết Nhất Nhất giấu giếm nghĩa mẫu, gật đầu : “Mẫu , đối với con .”

Từ đại nương t.ử thở dài nhẹ: “Nhất Nhất , mẫu bắt ép thúc giục các con nhanh ch.óng thành , cũng cấm cản hai bên . Mẫu tin Bùi tướng quân là phẩm chất , nếu thể cưới con thê, chắc chắn sẽ đối xử với con. con hiểu, chuyện hai nhà kết chỉ đơn giản là chuyện tình cảm nam nữ. Hôn nhân là sự gắn kết giữa hai gia đình, là chuyện trọng đại cần vui vẻ, thuận hòa. Bùi gia vốn mắt nhà , cũng thích con, hơn nữa Bùi tướng quân đang nắm quyền trong nhà, tương lai là đàn ông ngoài xã hội, còn nữ nhân trong nhà thì thường giao tiếp nhiều với . Nói thẳng , chỉ riêng việc tuân theo những quy củ gia đình đủ khiến con chịu nhiều đau khổ .”

“Chúng đừng mơ mộng xa xôi gì.” Từ đại nương tiếp: “Mẫu sẽ chọn cho con một gia đình bình thường, giản dị, để con thể sống một cuộc đời yên như bao khác.”

Tiết Nhất Nhất xong thì thấy lòng nặng trĩu, sự đau khổ hiện rõ mặt.

con chỉ ở bên cạnh .” Giọng nàng nghẹn ngào, như sắp bật . “Mẫu , con lời mẫu , mà là… con thật sự thể . Mấy ngày nay, chỉ cần nghĩ đến việc thể phu thê với , thể gặp nữa… là trong lòng con như kim châm, khổ sở.”

“Con mẫu là vì thương con, nhưng con nghĩ… con vẫn thử tranh đấu một . Con sợ mất mặt, sợ từ chối, càng sợ chịu khổ. Nếu con cố gắng hết sức mà vẫn đạt kết quả gì, thì con sẽ chấp nhận phận. Đến lúc đó, con cũng lấy ai khác nữa, con sẽ ở bên mẫu cả đời, hết lòng phụng dưỡng mẫu .”

Nhìn thiếu nữ mặt, Từ đại nương bỗng thấy bàng hoàng trong thoáng chốc.

Bà bất chợt nhớ đến chính của mười mấy năm về .

Khi đó, gia đình cũng đồng ý để bà gả hoàng thất, thê t.ử của một trong tông tộc. Người nhà chỉ tìm cho bà một mối nhân duyên giản dị, môn đăng hộ đối. Mà lúc , bà cũng giống hệt Nhất Nhất bây giờ, một lòng lao theo tình yêu, màng gì khác.

Thậm chí, những lời bà từng với lớn trong nhà năm xưa… cũng chẳng khác gì những gì Nhất Nhất nghẹn ngào thổ lộ.

lúc đầu mang theo toan tính gì, dù chuyện gì nữa… thì thời khắc ban đầu , tình yêu mà bà dành cho là thuần khiết và chân thành.

Cái thứ tình cảm kiểu “ lấy thì gả”, bà hiểu rõ.

Chỉ là, cuối cùng bà chọn nhầm để gửi gắm nhầm cả đời .

Bà lấy phận một từng trải để khuyên nhủ Nhất Nhất, nhưng cũng hiểu rõ: một khi con gái rơi lưới tình, thì chẳng khác nào đang lao đầu tường, đau đến cùng, sẽ chịu dừng . Chỉ khi chính bản nó nếm đủ đắng cay, mỏi mệt đến tận xương tủy, mới thể rõ con là ai.

Còn lời khuyên từ ngoài, vốn chẳng thể lọt tai.

 

(Hoàn Toàn Văn - ngày 9/6/2025 23:11)

 

Bộ xong . Mình dịch bộ vì thích sự giản dị và nhẹ nhàng của nó, dịch cũng cũng thấy nó cũng lắm Drama và kịch tính thật.

Cảm ơn bạn theo dõi đến tận chương cuối. Trong khi các bạn thấy chính tả cách hành văn thì cmt góp ý cho nhé. Vì nhà dịch chuyên nghiệp nên sẽ nhiều chỗ . Mình vui khi nhận những lời góp ý của các bạn.

 

Cảm ơn các bạn nhiều! Hẹn các bạn những bộ .

Loading...