Kiếp Trước Làm Vương Phi Bạc Mệnh, Kiếp Này Ta Không Muốn Làm! - Chương 182: Ngoại truyện 2 - Mọi người (10)

Cập nhật lúc: 2026-03-02 02:54:46
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/W1aDEww4o

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Có thể gặp Bùi Triều ở đây khiến Tiết Nhất Nhất vô cùng vui mừng. Chỉ là, vì mẫu nay luôn nghiêm khắc cấm nàng chủ động tìm đại thiếu gia Bùi gia, nên nàng dám để lộ niềm vui ngoài.

Dù trong lòng vui đến mức trái tim nhảy loạn cả lên, nàng vẫn cố gắng kiềm chế, dám biểu lộ dù chỉ một chút.

Ngụy Vương phi là từng trải, nàng quan sát tiểu cô nương mặt, một lúc khẽ mỉm .

Chỉ là, những chuyện tiện , đành để việc thuận theo tự nhiên, nên nàng cũng thêm điều gì nữa.

Chẳng bao lâu , Bùi Triều theo Khang An đến thỉnh an.

Lúc , Ngụy Vương phi cũng từ phòng trong bước phòng ngoài, nàng mặc thường phục, trang điểm nhã nhặn, ngay ngắn ở vị trí chủ tọa. Đợi trưởng t.ử và Bùi Triều hành lễ thỉnh an xong xuôi, nàng liền mỉm lệnh cho nha dọn ghế mời .

Khang An quanh hỏi: “Tường An và Thụy Dương ạ?”

Ngụy Vương phi đáp: “Bọn nhỏ đang mê mẩn Nhất Nhất, giờ ma ma và v.ú nuôi bế ngoài chơi .”

Nghe , Khang An liền nở nụ . Cậu bé rời , mà chỉ phủi áo ngoài, xuống chiếc ghế mà nha chuyển đến bên cạnh.

Tiết Nhất Nhất thì cạnh Ngụy Vương phi. Tuy cúi đầu, nhưng thỉnh thoảng lén đưa mắt về phía Bùi Triều. Còn Bùi Triều, từ lúc bước cửa thấy bóng dáng quen thuộc , nhưng cố tình .

Dù bây giờ xuống, vẫn giữ dáng vẻ nghiêm túc, mắt thẳng như thể chẳng hề thấy ai.

Không ai lên tiếng, trong phòng thoáng chốc trở nên yên ắng. Nha dâng , Bùi Triều cầm lên uống luôn. Kết quả, đó là nước mới đun sôi để pha , nóng đến mức chỉ mới nhấp một ngụm bỏng.

bản tính Bùi Triều vốn điềm đạm, dù bỏng cũng hề nhổ nước . Hắn cố nuốt xuống, khiến cả khoang miệng nóng rát đau buốt.

Hắn khẽ ho một tiếng.

Một nha bên dâng vội vàng quỳ xuống nhận : “Nô tỳ đáng c.h.ế.t! Trà là nước sôi mới nấu để pha, nô tỳ quên nhắc tướng quân.”

Tiết Nhất Nhất thấy liền định bước lên, nhưng Ngụy Vương phi đưa tay giữ nàng , đó phân phó nha gọi phủ y (thầy t.h.u.ố.c trong phủ) đến.

Bùi Triều khi ho khan một lát thì cảm thấy đỡ hơn đôi chút. Hắn dậy, chắp tay với Ngụy Vương phi : “Cháu , cô mẫu đừng lo lắng.”

Ngụy Vương phi : “Vẫn nên để phủ y đến xem qua cho chắc. Bị bỏng miệng, chuyện nhỏ .”

Rất nhanh, phủ y mời tới kịp thời và giúp Bùi Triều xử lý vết bỏng.

Cũng may là gì nghiêm trọng.

Sau khi Bùi Triều ngậm một viên đá lạnh trong miệng, cảm thấy dễ chịu hơn nhiều.

Ngụy Vương phi là từng trải, chuyện Bùi Triều lỡ tay bỏng, nàng đều thấy hết. Đã hai ý với , tất nhiên nàng cũng vui lòng tác thành phần nào.

, Ngụy Vương phi sang con trai Khang An của , : “Nơi của quá buồn chán, các con cứ ở đây cũng gì thú vị. Thế , Khang An, con đưa Triều ca nhi và Nhất Nhất giáo trường chơi một chút.”

Khang An cũng đang mong như , lập tức dậy, chắp tay hành lễ với mẫu : “Vâng, nhi t.ử xin theo.”

Dứt lời, bé liền vươn tay mời hai cùng ngoài.

Bùi Triều dậy, chắp tay cáo từ. Tiết Nhất Nhất thấy , cũng cúi lời từ biệt với Ngụy Vương phi.

Ngụy Vương vốn là võ tướng, tước vị là Thân Vương, nên trong phủ dĩ nhiên một sân luyện tập rộng. Ngoài trong phủ còn cả chuồng ngựa, nuôi dưỡng nhiều giống ngựa .

Khang An quen thuộc với chuồng ngựa trong nhà, lúc phụ ở nhà, đương nhiên bé là chủ. Vì , bé nhiệt tình mời hai cùng chọn ngựa cưỡi.

Khang An lớn lên cùng Bùi Triều từ nhỏ, nên chuyện Tiết Nhất Nhất thường xuyên tìm Bùi Triều luận võ, bé là rõ ràng hơn ai hết. Lúc thấy cả hai im lặng, ai chịu mở lời với ai, khỏi cảm thấy tò mò.

Thật sự nhịn nữa, Khang An liền hỏi thẳng: “Hai các ngươi... cãi ?”

Câu hỏi đột ngột khiến cả Bùi Triều và Tiết Nhất Nhất đều lúng túng, chút ngượng ngùng.

Cả hai nên trả lời thế nào.

, họ chỉ ăn ý sang . Bốn mắt đúng lúc chạm .

cả hai lập tức dời mắt chỗ khác, như thể sợ thấu điều gì đó. Bầu khí trở nên ngượng ngập và lạ lạ.

Khang An thấy thế càng nghi ngờ, tò mò hơn.

Khang An tuổi còn nhỏ, hiểu rõ chuyện nam nữ, nên chỉ đơn giản cho rằng hai cãi . Ngoài , cũng nghĩ gì sâu xa hơn.

là cãi , tất nhiên cảm thấy nên giảng hòa một chút.

, Khang An nảy một ý. Cậu liền đề nghị: "Gần đây sư phụ dạy võ tiến bộ nhiều, Tiết cô nương, thể luận bàn với một chút ?"

Đánh ? Đó là sở trường của Tiết Nhất Nhất. Cho nên nàng cần suy nghĩ, lập tức gật đầu đồng ý.

Khang An sư phụ dạy võ coi là bậc thầy hàng đầu trong kinh thành, thậm chí thỉnh thoảng còn Ngụy vương đích chỉ dạy thêm. Bình thường, Ngụy vương cũng thường xuyên kiểm tra công phu của . Vì , tuy Khang An nhỏ hơn Tiết Nhất Nhất vài tuổi, nhưng về mặt thủ thì vượt trội hơn hẳn so với nàng, chỉ đ.á.n.h theo bản năng, thiếu bài bản.

Từng chiêu từng thức tung đều quy luật, nền tảng.

Rất nhanh đó, Tiết Nhất Nhất bắt đầu chống đỡ nổi nữa.

Võ công của nàng phần lớn là học từ Bùi Triều. Tuy nàng chút hiếu thắng và gan lì, nhưng quyền cước bài bản, thiếu quy luật rõ ràng.

Bùi Triều một lúc liền cảm thấy thể tiếp tục xem nữa.

, xắn tay áo, buộc c.h.ặ.t đai lưng, chủ động : “Nàng đ.á.n.h ngươi, để đấu với ngươi.”

Thế nhưng Khang An vẫn ngừng tay.

Tiết Nhất Nhất vì giữ thể diện, cũng chịu dừng .

Khang An chiêu, : “Biểu ca, và Tiết cô nương cùng lên luôn !”

Vẻ mặt Bùi Triều vẫn bình tĩnh, nhưng trong lòng cảm thấy hôm nay Khang An gì đó lạ.

Bình thường, kiểu háo thắng, cũng thích trêu chọc khác như .

Tuy , Bùi Triều cũng nghĩ ngợi gì nhiều. Nhìn thấy nếu tay thì Tiết cô nương sẽ trụ nổi nữa, nên liền tham gia trận đấu.

Bùi Triều thắng. Hắn chỉ đơn giản là Tiết cô nương thua một cách khó coi.

tham gia trận đấu, Khang An lập tức rơi thế yếu. Tiết Nhất Nhất lúc đó đang dần nản chí thì tinh thần vực dậy, chiến ý bùng lên.

Khang An thấy liền thu tay, : “Ta mệt , hai cứ tiếp tục .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/kiep-truoc-lam-vuong-phi-bac-menh-kiep-nay-ta-khong-muon-lam/chuong-182-ngoai-truyen-2-moi-nguoi-10.html.]

Nói , lui ngoài, tham gia nữa.

Thế nhưng Tiết Nhất Nhất lúc đang đ.á.n.h đến hăng say, thấy thế t.ử Ngụy vương lui xuống, nàng lập tức chuyển hướng, dồn lực đấu với Bùi Triều.

Bùi Triều còn cách nào khác, đành tiếp tục ứng chiến.

Hai lâu cùng luyện võ, gặp , đấu với khiến cả hai đều thấy vô cùng hào hứng, vui vẻ.

Tiết Nhất Nhất là hiếu thắng, một lòng chỉ giành phần thắng nên tránh khỏi phần nôn nóng. nàng rằng, thật Bùi Triều vẫn luôn nhường nàng, nàng vĩnh viễn cũng thể thắng .

Càng thắng thì càng hấp tấp, mà càng hấp tấp thì càng dễ mắc . Cuối cùng, khi tung một cú đ.ấ.m mạnh đ.á.n.h , nàng mất trọng tâm, suýt nữa thì ngã xuống đất.

May mà Bùi Triều nhanh tay lẹ mắt, lập tức vòng tay ôm lấy eo nàng.

Mượn lực giữ nàng vững, đó liền buông tay ngay.

Trận "luận võ" coi như kết thúc tại đây.

Tiết Nhất Nhất rõ ràng vẫn đ.á.n.h tay, còn tiếp tục, nhưng Bùi Triều : "Hôm nay đến đây thôi."

Ánh mắt hiện lên một tầng xương mờ, thẳng nàng những lời .

Bề ngoài vẻ điềm tĩnh, nhưng bàn tay đang giấu lưng âm thầm siết c.h.ặ.t.

Bởi vì, cái eo nhỏ nhắn mềm mại … là thứ mà từng chạm qua.

thừa nhận: lúc , trong lòng quả thật chút... thuần khiết.

Tiết Nhất Nhất hề trong lòng Bùi Triều đang nghĩ gì, nàng chỉ cảm thấy tiếc nuối.

“Vậy… chúng luận võ tiếp nhé?”

Nàng chủ động lên tiếng với .

Bùi Triều nàng một lúc, mới dời ánh mắt chỗ khác, khẽ gật đầu.

Thật ban đầu Tiết Nhất Nhất cũng định chuyện với Bùi Triều. Nàng cũng chẳng , hình như trong lòng cứ thấy tức tức, như thể đang giận dỗi chuyện gì đó. Nàng nghĩ, nếu chủ động với , thì cũng sẽ thèm chuyện với .

đến lúc , hai cùng đấu một trện, cũng trò chuyện vài câu, nên Tiết Nhất Nhất cũng chẳng còn cố chấp nữa.

Nàng giống như , bắt đầu thoải mái trò chuyện cùng : “Mấy ngày tới ngươi ngày nào rảnh ? Đến lúc đó tìm ngươi nhé.”

Đôi mắt nàng sáng long lanh, đen nhánh như hạt ngọc, chằm chằm, ánh lên vẻ tinh nghịch, lanh lợi.

Khi nàng như thế, Bùi Triều lảng tránh ánh mắt.

Hắn khẽ đáp: “Mấy ngày tới đều rảnh, ngươi tìm lúc nào cũng .”

Bùi Triều trong lòng hiểu rõ: cả hai đều trưởng thành, lẽ nên giữ cách, tránh điều tiếng mới . Thế nhưng, thể mở miệng từ chối lời hẹn của nàng. Đến khi nhận , thì lời mời vô thức thốt khỏi miệng.

Cổ họng khẽ chuyển động, định thêm điều gì đó, nhưng thôi.

Tiết Nhất Nhất thì vô cùng vui vẻ. Nàng cảm thấy giữa và đại thiếu gia Bùi gia như mối quan hệ thiết ngày xưa. Thế nên nàng tươi đáp ngay: “Vậy ngày mai sẽ tới tìm ngươi nhé!”

Đang chuyện thì quản gia của vương phủ đến báo tin.

“Thế t.ử gia, Vương gia hồi phủ. Vương gia Bùi công t.ử cũng đang ở đây, liền bảo nô tài đến mời hai cùng qua đó.”

Tiết Nhất Nhất tất nhiên điều, theo. Nàng trở nội viện của Vương phi.

Tối hôm đó, khi trở về phủ, Bùi Triều bỗng thấy trong lòng chút bồn chồn, thể tĩnh tâm sách như thường lệ. Những chuyện xảy hôm nay cứ lởn vởn trong đầu, hình ảnh vẫn rõ ràng như mới.

Muốn chuyên tâm, chìm đắm sách vở… nhưng hình như thể .

Đặc biệt là mỗi khi nghĩ tới cảnh chỉ cần một tay là thể ôm trọn vòng eo nhỏ nhắn : mềm mại, đàn hồi, ẩn chứa nét quyến rũ… là khi nhớ đến dáng vẻ nàng "ngày mai sẽ tới tìm" , Bùi Triều cảm thấy trong lòng rối bời.

“Song Hỉ.” Bùi Triều buồn bực trong lòng, liền gọi một tiếng.

Song Hỉ đang chờ ở ngoài cửa, chủ t.ử gọi, lập tức lớn tiếng đáp lời, nhanh ch.óng bước .

“Tiểu nhân mặt!” Giọng vồn vã, ngoan ngoãn như con cún nhỏ.

Bùi Triều thèm liếc một cái, chỉ nhàn nhạt : “Có chút nóng, mở cửa sổ .”

“Dạ, công t.ử.” Song Hỉ lập tức tuân lệnh, nhanh chân chạy đến mở cửa sổ.

Lúc đông, bên ngoài trời rét căm căm. Cửa sổ mở, một luồng gió lạnh lập tức ùa , phả thẳng mặt.

Bùi Triều hít sâu mấy , mới cảm thấy phần tỉnh táo hơn.

cũng sách nữa, chỉ dậy, thong thả vài bước, lặng bên cửa sổ. Ánh mắt ngoài, từng hình ảnh, từng chuyện xảy từ tới nay như nước lũ chậm rãi, từng chút một, dâng trào trong lòng.

Nghĩ đầu tiên gặp nàng, nghĩ đến khi hai còn nhỏ vốn ưa gì , từ chán ghét trở thành quen qua những đ.á.n.h quen. Rồi đến … cả hai đều lớn, ai cũng hiểu cần giữ gìn lễ nghi, thế nên chẳng ai dám chủ động đến tìm nữa.

Bùi Triều nay từng thật sự thích ai, cũng cảm giác "thích một " rốt cuộc là như thế nào. Chỉ là lúc , trong lòng chua xót, ngọt ngào, xen lẫn một chút vui mừng nhè nhẹ.

Và cả… sự mong chờ, mong chờ ngày mai, nàng thật sự sẽ đến tìm .

Bất giác, Bùi Triều bỗng rũ mắt mỉm .

Nụ khiến Song Hỉ ngây .

“Xong , công t.ử… Ngài đây rõ ràng là rung động mà. Không thể nào, công t.ử cũng ngày thích nữ nhân cơ .” Song Hỉ thì thầm trong bụng.

Bùi Triều thấy, sắc mặt lập tức lạnh . Hắn liếc Song Hỉ một cái thật sâu, khoanh tay bước ngoài.

“Đừng theo.”

Song Hỉ mới nhấc chân lên một bước, lập tức lén lút thu trở về.

Hắn... thất sủng ?

 

 

Loading...