Kiếp Trước Làm Vương Phi Bạc Mệnh, Kiếp Này Ta Không Muốn Làm! - Chương 180: Ngoại truyện 2 - Mọi người (8)

Cập nhật lúc: 2026-03-02 02:54:44
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L6mkpcAWJ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Khi Bùi Triều tròn 18 tuổi, Bùi gia liền bắt đầu thu xếp cho tìm cho một mối hôn sự thích hợp.

Lúc , đang theo phò tá Ngụy Vương chiến trường, thảo phạt Bắc Địch, lập nên nhiều công lao hiển hách. Với những thành tích , chỉ trong một thời gian ngắn ở kinh thành, thăng phong chính tam phẩm Hoài Hóa đại tướng quân.

Nhờ , thế lực của Bùi gia cũng theo đó mà thăng tiến, từ chỉ là bá phủ Xương Ninh, nay vinh thăng lên hầu phủ Xương Ninh.

Bùi gia yên nhiều năm nhưng cũng dấu hiệu suy yếu. Giờ đây một Bùi Triều tràn đầy sức sống, sự hưng thịnh Bùi gia tái sinh. Vị đại tướng quân trẻ tuổi như , tương lai tất nhiên vô cùng rộng mở.

Cho nên, trong thời gian ngắn, nhiều kết thông gia với Xương Ninh hầu phủ Bùi gia, thậm chí vài còn đạp đổ cánh cửa Bùi gia.

Thế nhưng, phu nhân thế t.ử Xương Ninh hầu, tức mẫu của Bùi Triều, để tiểu nha đầu nhà Từ gia hễ chuyện gì chạy sang Bùi gia. Trước , vì còn nhỏ, nể mặt phủ Ngụy Vương và Từ đại nương che chở, nên chẳng ai dám gì. giờ đều trưởng thành, mà Từ gia ngày càng cô độc vì chuyện của phủ Cảnh Vương... Phu nhân thế t.ử Xương Ninh hầu đương nhiên càng thêm chướng mắt.

Bùi gia phục hưng, tương lai tất nhiên còn phát triển ngừng, càng ngày càng vững mạnh.

Lúc , việc chọn một thông gia thể giúp ích cho sự nghiệp của Triều ca, tất nhiên là điều quan trọng.

Tiểu nha đầu Từ gia , dù nuôi dưỡng bên cạnh Từ đại nương mấy năm. Những năm gần đây cũng giáo dưỡng khá , nhưng sông núi dễ đổi, bản tính khó dời. Từ nhỏ, nàng là một cô bé hoang dã, thường xuyên ăn trộm, ăn cắp, dù giáo dưỡng đến cũng thể đổi bản tính .

Rất nhiều thứ, khắc sâu trong xương cốt.

Không thể đổi .

Dù nhà họ Bùi phần hứng khởi nhờ sự hậu thuẫn từ phủ Ngụy Vương, thì quan trọng nhất vẫn là bản lĩnh của Triều ca nhi. Vì , phu nhân thế t.ử Xương Ninh hầu, dù vẫn cảm kích phủ Ngụy Vương và vô cùng kính trọng Ngụy vương phi, nhưng nếu phủ Ngụy Vương can thiệp chuyện đại hôn của Triều ca nhi, thì bà vẫn vui lòng.

Bà nghĩ rằng con dâu của , do chính bà tự tay chọn lựa.

Chuyện hôn nhân của Triều ca nhi vốn do tổ phụ, tổ mẫu và thậm chí Thái tổ mẫu quyết định, đến lượt phủ Ngụy Vương can thiệp? Bà tin rằng Ngụy vương phi cũng thể vì một tiểu nha đầu nhận nuôi từ Từ gia mà phản đối bà.

Chỉ là, gần đây Triều ca nhi ngày càng tập trung việc quân vụ, chẳng quan tâm tới chuyện thành . Hắn chấp nhận lựa chọn của bà, mà căn bản là chẳng thèm để ý tới chuyện .

Mỗi trở về từ trận mạc, bà tìm để chuyện hôn sự, đều phớt lờ, ngơ.

Lý do là vì công việc quân vụ quá bận rộn, thời gian để nghĩ đến chuyện đó. Hơn nữa, còn phong quan, chuyện hôn nhân thể tạm gác , cần nóng vội.

Triều ca nhi bây giờ là chủ kiến, còn ngây ngô như khi còn nhỏ nữa. Có lẽ vì theo Ngụy vương bên cạnh lâu, tránh khỏi học phần nào cách xử sự của Ngụy vương điện hạ. Khi nghiêm túc quyết định điều gì, ngay cả bà và phụ cũng dám cãi .

Vì Triều ca nhi phối hợp, nên việc vẫn tiến triển nhiều.

lo lắng, sợ rằng Triều ca nhi sẽ thật sự coi trọng tiểu nha đầu Từ gia .

Một ngày nọ, phu nhân thế t.ử Xương Ninh hầu sớm chuẩn điểm tâm hòa hoãn, tự tay nấu một ít nước canh ngao bổ dưỡng. Vừa lúc đó báo tin công t.ử trở về, phu nhân liền lập tức mang theo thức ăn đến viện cho con trai.

Bùi Triều thật sự một lòng dốc sức quân vụ. Hiện giờ, là võ tướng Hoàng Thượng đặc biệt trọng dụng, thầm hiểu Hoàng Thượng tin tưởng và kỳ vọng . Vì thế lúc nào cũng cảnh giác nghiêm túc, dám chậm trễ bất cứ chuyện gì.

về đến phủ, Bùi Triều vẫn một lòng suy nghĩ về công vụ mà Hoàng Thượng giao phó.

Lúc , một tiểu đồng hầu cận bỗng đến bẩm báo: “Công t.ử, thế t.ử phu nhân tới.”

Là mẫu đến… Bùi Triều gật đầu, tạm gác công vụ trong tay ngoài sảnh tiếp đón.

Thế t.ử phu nhân Xương Ninh hầu thiên vị ai trong các con, nhưng bà yêu quý nhất chính là trưởng t.ử do đích thê sinh , Triều ca nhi. Từ nhỏ bà thương nhất. Huống chi giờ đây còn tài giỏi, tiền đồ rộng mở, bà càng thêm tự hào và yêu thương.

“Triều ca nhi, con mệt ? Nhìn xem, mẫu tự tay chút điểm tâm cho con, còn hầm cả canh đây .”

Vừa , bà đích múc một chén canh đặt mặt con trai, giọng đầy quan tâm:

“Con bây giờ vất vả, càng chú ý tẩm bổ. Việc Hoàng Thượng giao đương nhiên quan trọng, nhưng sức khỏe của con cũng quan trọng kém. Đừng chỉ lo công vụ mà quên chăm sóc bản , kẻo kiệt sức.”

Nói xong, bà liền đưa chén canh múc đến mặt .

Bùi Triều vốn là kiệm lời, nhưng đối với các trưởng bối trong nhà vô cùng hiếu thuận.

Biết mẫu quan tâm , tất nhiên sẽ lạnh nhạt gạt lòng lo lắng của bà.

“Đa tạ mẫu .” Nói xong, liền nhận lấy chén canh, ngửa đầu uống một cạn sạch.

“Con uống chậm thôi, cẩn thận kẻo sặc.” Thế t.ử phu nhân nhẹ giọng dặn, thêm: “Vẫn luôn giữ ấm, còn nóng lắm.”

Quả thật canh vẫn còn nóng, nhưng Bùi Triều uống xong cả chén .

Lúc bà định múc thêm cho con một chén nữa, Bùi Triều vội ngăn : “Phần còn vẫn còn nóng, để đêm con uống tiếp.” Sau đó, mời mẫu xuống, mới hỏi: “Mẫu giờ đến tìm con, là chuyện gì ?”

Thế t.ử phu nhân hiệu cho hầu lui hết, lúc mới tỏ vẻ sốt ruột mà hỏi: “Triều ca nhi, con thật cho mẫu , trong lòng con... để ý ai ?”

Nghe , giữa đôi mày Bùi Triều khẽ cau một chút.

Thế t.ử phu nhân cũng , hỏi thẳng như , cho dù đối với con ruột cũng là phần đường đột. kìm nữa , bà quá lo, quá sợ con thật sự để tâm đến cái tiểu nha đầu họ Tiết của Từ gia.

Cho nên, hỏi xong, ánh mắt bà liền chăm chú từng biểu cảm nhỏ mặt con trai, sợ bỏ sót bất kỳ đổi nào.

Bùi Triều vốn chẳng nghĩ nhiều chuyện khác, từ đến nay chỉ một lòng đặt con đường quan và quân vụ. Vì , lắc đầu: “Không .”

“Vậy thì ! Vậy thì quá .” Thế t.ử phu nhân thì như trút gánh nặng, liên tục gật đầu mỉm , vẻ mặt nhẹ nhõm hẳn .

“Mẫu còn chuyện gì khác ạ?” Bùi Triều quả thật đang bận.

Thế t.ử phu nhân vội :

“Không còn chuyện gì nữa. Triều ca nhi, con cứ việc bệ hạ giao phó , mẫu sẽ phiền thêm nữa.” Nói , bà liền vội vàng dậy.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/kiep-truoc-lam-vuong-phi-bac-menh-kiep-nay-ta-khong-muon-lam/chuong-180-ngoai-truyen-2-moi-nguoi-8.html.]

Bùi Triều cũng theo mẫu lên, gật đầu, lễ độ : “Cung tiễn mẫu .”

Chỉ là khi tiễn mẫu rời , trong đầu Bùi Triều bỗng nhiên hiện lên một bóng dáng mơ hồ. Bóng dáng đó, nụ đó, vụt qua nhanh, nhưng khẽ cúi đầu, khỏi trầm mặc suy nghĩ.

Bùi Triều vốn hiểu chuyện tình cảm nam nữ, thêm từ đến nay một lòng chuyên chú quân vụ, cho nên, vẫn luôn đối xử với Tiết Nhất Nhất như em gái.

Thương cảm cho thế nàng, cũng bằng lòng từng bước dìu dắt, dạy bảo nàng. Nhìn nàng từ một đứa bé hoang dại, ai quản giáo, dần dần đổi, trở thành một thiếu nữ đoan trang, dịu dàng như hiện tại… Trong lòng Bùi Triều một chút thành tựu và cảm giác thỏa mãn.

Nghĩ tới đây, khuôn mặt nghiêm nghị của Bùi Triều khẽ thoáng qua một nụ nhẹ. Có lẽ ngay cả bản cũng nhận điều đó.

Bùi Triều lớn hơn Tiết Nhất Nhất ba tuổi: mười tám, nàng cũng mười lăm.

Khi tuổi càng lớn, Từ đại nương hiện giờ cũng quản lý Tiết Nhất Nhất nghiêm khắc hơn nhiều. Không còn để nàng như đây, suốt ngày lang thang chạy nhảy khắp nơi, chơi đùa nghịch ngợm.

Dù bây giờ nàng còn gây chuyện gì, nhưng tính cách vẫn giống một tiểu thư khuê các thực thụ, điều đó khiến Từ đại nương lo lắng.

Đặc biệt là gần đây, Từ đại nương còn bắt đầu chủ động tìm mối hôn sự cho Tiết Nhất Nhất.

Tuy rằng Từ gia hiện giờ sa sút, nhưng thanh danh “nhất môn trung liệt” vẫn còn đó. Từ đại nương cũng tham vọng trèo cao, bà chỉ mong thể chọn cho mấy đứa nhỏ trong nhà những hôn sự tầm, đến nỗi thiệt thòi là .

Từ khi Cảnh vương phủ thất thế, Từ đại nương cùng các con trai của Cảnh vương chuyển về ở tại Từ phủ. Bệ hạ đặc biệt khai ân, vì chuyện Cảnh vương mưu phản mà giận cá c.h.é.m thớt lên mấy đứa con của ông .

Hiện tại, Từ đại nương một nuôi ba đứa con, chỉ mong thể sống một cuộc đời yên , tránh xa vòng xoáy triều đình.

Từ Định Nam sức khỏe yếu, ngày chỉ thể theo con đường khoa cử để mong thành đạt, quan giúp mẫu . Ngược , Chu Dần tràn đầy khí phách, thể cường tráng, trong lòng chỉ mong thể lập công danh, vươn lên để chỗ dựa cho mẫu .

Chỉ tiếc, tuy bệ hạ khai ân, xóa tên khỏi hoàng tịch, nhưng cũng hề trọng dụng.

Đối với vị cùng cha khác , Hoàng Thượng chỉ giữ cách, mà cũng chẳng xa.

Chu Dần nơi phát huy năng lực, trong lòng khỏi sinh vài phần u sầu, chán nản. Tuy , cũng hiểu .

Dù gì thì cha ruột phạm tội đại nghịch bất đạo, điều đó thể nào dễ dàng xóa bỏ .

Hắn (Chu Dần) trách Hoàng Thượng, cũng hề oán giận trong lòng. Chỉ là, cảm thấy… mẫu vốn đáng thương, nay còn vì lầm của phụ đám quyền quý trong kinh thành xa lánh, chê , điều đó thật sự quá bất công với bà.

Nếu thể tiền đồ, thể phục vụ trướng Hoàng Thượng, thì mẫu cũng sẽ thể ngẩng cao đầu , còn ai xem thường nữa.

Chu Dần mang trong lòng sự bất bình và phẫn nộ, còn Từ đại nương thì chẳng mấy để tâm.

chịu đủ những khổ cực đời, thậm chí thể trải qua quá nửa đời trong khổ sở. Có thể như bây giờ, bà thấy mãn nguyện lắm .

Ba đứa trẻ nhà bà đều lớn, nhưng con trai thì cần vội bàn đến chuyện hôn nhân. Bà dự tính sẽ đợi thêm một thời gian nữa. Vì , hiện tại bà tập trung bộ tâm sức Tiết Nhất Nhất.

Ngày hôm đó, Tiết Nhất Nhất nhân lúc bà t.ử ( hầu già) trong phủ lơ là định lén chạy ngoài, nhưng ngờ phát hiện kịp thời và bắt .

Người hầu lập tức đến chỗ Từ đại nương để bẩm báo chuyện .

Tuy bây giờ Tiết Nhất Nhất vẫn còn nghịch ngợm, nhưng còn là đứa trẻ hoang dã khó dạy như nữa.

Nàng hiểu một vài phép tắc

Và nàng cũng bằng lòng tuân theo phép tắc đó.

"Nương, tại cho con ngoài?" Tiết Nhất Nhất hỏi. Từ đại nương nhận nàng nghĩa nữ.

Gương mặt Từ đại nương vẫn hiền hòa, hề tỏ tức giận.

Lúc bà đang chăm chút tưới nước cho một chậu lan quý. Nghe thấy con bé hỏi, bà trả lời ngay, mà đặt bình tưới sang một bên, nhẹ nhàng xuống ghế bên cạnh, lúc mới chậm rãi :

"Chẳng ? Nếu khỏi phủ, tiên đến hỏi một tiếng."

Tiết Nhất Nhất chu môi. Trong lòng thầm nghĩ, nếu hỏi thì chắc chắn sẽ cho, hoặc dù đồng ý , cũng sẽ phái bà t.ử theo kèm, thế thì chẳng quá gò bó ?

sai, nên dù trong lòng vui, nàng cũng dám cãi .

Thấy dáng vẻ cam lòng của nàng, Từ đại nương khẽ .

"Đừng tưởng con định chạy . Nhất Nhất, con bây giờ lớn , còn thích hợp để cứ chạy đến chỗ đó nữa." Bà dịu dàng tiếp: "Ta tình cảm của các con sâu đậm, mà nó cũng đối xử với con tệ. các con lớn, cần giữ cách, tránh để ngoài đàm tiếu."

" con chỉ tìm chơi thôi mà!" Tiết Nhất Nhất thẳng thắn : "Tại lớn tìm chơi? Huynh cũng cho con đến tìm . Con đến trường luyện võ với , mấy ngày nay con tiến bộ lắm, con cho xem thử con lợi hại đến ."

Vừa , nàng nắm c.h.ặ.t t.a.y, đưa cánh tay nhỏ chắc khỏe mặt Từ đại nương, cho mẫu xem thành quả tập luyện của .

Từ đại nương hề khách sáo mà dội một gáo nước lạnh:

"Lợi hại gì chứ? Con kêu gào đòi tỷ thí mấy năm nay , mà nào chẳng hí hửng , mặt mày ủ rũ về?" Bà tiếp: "Võ công của con chẳng đều do nó dạy ? Làm con thể đ.á.n.h thắng nó? Nghe lời mẫu , ngoan ngoãn ở nhà thôi, từ nay đừng tìm nó nữa."

Tiết Nhất Nhất xong bỗng thấy chán nản.

thế thật, tất cả những gì nàng đều là do dạy. Làm nàng thắng nổi đây?

Thật là buồn ghê gớm.

 

 

Loading...