Kiếp Trước Làm Vương Phi Bạc Mệnh, Kiếp Này Ta Không Muốn Làm! - Chương 175: Ngoại truyện 2 - Mọi người (3)

Cập nhật lúc: 2026-03-02 02:54:39
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2g64nEfD1e

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Mọi chuyện đều yên , Thái Thượng Hoàng và Mạnh Hoàng Hậu mới thực sự bắt đầu dành thời gian dưỡng già, an hưởng tuổi già.

Hiện giờ Hoàng Thượng con trai con gái, phu thê hòa thuận, còn khiến nàng lo lắng nữa. Còn Tề Vương thì dịu dàng ân cần, mỗi ngày đều trở nên hơn.

Con trai út thể theo con đường quan, giúp gì cho trưởng, nên ngày càng thích ở bên cạnh vương phi của . Nàng cũng quản, cảm thấy như cũng .

Tề Vương thích con đường quan, thì để một vị nhàn vương tự do thong dong .

Trong triều đình, việc lớn nhỏ đều Ngụy vương và Tĩnh Vương cùng giúp đỡ Hoàng Thượng. Bên cạnh đó còn một nhóm quan thực sự năng lực.

Sau khi Hoàng Thượng truyền ngôi cho con, càng thêm tận tâm với thần dân. Hiện giờ, bốn phương đều trong hòa bình, dân chúng cũng yên ăn sinh sống.

Quả thật thể là quốc thái dân an.

Nếu điều duy nhất khiến nàng lo lắng, còn chút yên tâm, chắc chắn chính là Thái Thượng Hoàng và vị Thục phi Quách thị .

Sau khi Thái Thượng Hoàng nhường ngôi thì sống một . Những năm gần đây, duy nhất bên cạnh ông cũng chỉ vị Thục phi - thất kết tóc se duyên với ông.

Dù bà ở bên ông, thực chỉ là vì quan tâm ông mà thôi.

Trước khi Hoàng Thượng vững ngôi vị hoàng đế, tránh khỏi nhiều sự cố ngoài ý xảy . Nàng gần như lúc nào cũng dõi theo từng động tĩnh của Thái Thượng Hoàng bên . Mãi đến vài năm gần đây, khi Hoàng Thượng củng cố vững chắc ngôi vị, các quan tin phục, nàng mới từ từ giảm bớt sự giám sát c.h.ặ.t chẽ đối với Thái Thượng Hoàng.

Thế nhưng, chính vì sự giảm bớt đó nảy sinh một vấn đề.

Gần đây , Thái Thượng Hoàng sống một trong hành cung cùng Quách thị, thuê mướn hạ nhân thế nào, nhưng âm thầm sai gửi tin tức cung.

Và thật sự những tin tức đó còn đưa thẳng tới mặt Thái Hoàng Thượng.

Còn Thái Thượng Hoàng, trải qua mấy năm tu dưỡng tính, trong lòng ông đối với Quách thị và đứa con của họ dần cũng nguôi ngoai phần nào. Hiện giờ, ông nghĩ nên khoan dung tha thứ cho Quách thị con, bởi vì hai con họ cũng chịu nhiều đau khổ. Họ đều là m.á.u mủ ruột thịt, nên ông ý định đặc xá cho họ.

Dù hiện tại Mạnh Hoàng hậu thường xuyên đến thăm Thái Thượng Hoàng, nhưng trong những bên cạnh Thái Thượng Hoàng, cả bà.

Mọi hành động của Thái Thượng Hoàng, bà đều rõ.

Hôm nay, khi bà đang tràng hạt tu tâm ở trong Khôn Ninh Cung, bỗng nhiên đến báo tin cho bà.

Mạnh Hoàng hậu từ lâu giữ sự bình thản trong lòng, như gì quấy rầy. Khi tin , bà chỉ nhẹ ngước mắt đến báo tin, để ý nhiều trong lòng.

“Biết .” Bà đáp với giọng nhẹ nhàng, tay vẫn miệt mài tràng hạt tu tâm, tiếp: “Ngươi về , chuyện gì cũng xảy , cứ tiếp tục chăm sóc thật cho Thái Thượng Hoàng.”

“Vâng.” Người hầu đáp rời .

Mạnh Hoàng hậu kiên trì xong lá thư lớn, sai mang nước đến cho bà rửa tay.

Phỉ Thúy tự bê nước đến.

Bà chần chừ một chút, quyết định chủ động hỏi: “Nếu Thái Thượng Hoàng thật sự định đặc xá cho Quách thị, thì nương nương tính bây giờ?”

Mạnh Hoàng hậu cũng để trong lòng, chỉ nhẹ nhàng mỉm đầy uy quyền khi .

: “Bây giờ thiên hạ , còn là do quyết định nữa.” Rồi tiếp tục: “Ngươi nghĩ bây giờ còn thể thấy ai trong triều ? Còn thể kết , bàn mưu tính kế với ai nữa? Dù tìm Hoàng Thượng, thì cũng chỉ là đến để Hoàng Thượng quyết định mà thôi.”

Phỉ Thúy gật đầu: “Nô tỳ thật sự lo lắng. Quách thị còn sống ngày nào, thì ngày đó chính là tai họa. nương nương , nô tỳ cũng yên tâm phần nào .”

, bà còn sống ngày nào, tai họa còn ngày đó.” Mạnh Hoàng hậu rửa tay xong, đỡ lấy tay Phỉ Thúy, dựa ghế quý phi, lẩm bẩm: “Thật ngờ, Quách thị đúng là chút mưu mẹo. Giờ chuyện thế , bà vẫn thể gửi tin tức trong cung, hơn nữa còn Thái Thượng Hoàng thương tiếc và đồng tình nữa.”

“Nếu bà còn sống, bổn cung e rằng ngủ cũng yên.” Bà tiếp: “Trước bổn cung còn một chút lương tâm, giờ chỉ còn mạng bà thôi. Việc đến nước , thì cho bà một dải lụa trắng thôi.”

Phỉ Thúy , ánh mắt sáng lên, thêm gì nữa, gật đầu chắc chắn: “ .”

Muốn g.i.ế.c Quách thị thật chuyện khó, chỉ cần Mạnh Hoàng hậu .

Vài ngày , Mạnh Hoàng hậu tự mang theo chút thức ăn đến bên Thái Thượng Hoàng. Lâu đến thăm, giờ gặp phu quân, cảm giác mới mẻ lạ thường.

Ban đầu, trong lòng Thái Thượng Hoàng còn chút ngượng ngùng, qua cơn bệnh, nên những tình cảm sâu đậm dành cho đích thê vẫn còn mãnh liệt... Ông thật sự xem trọng Mạnh Hoàng hậu hơn bình thường.

theo thời gian trôi , tình cảm đó dần phai nhạt, sự áy náy trong lòng đối với Mạnh Hoàng hậu cũng ít nhiều.

Hơn nữa, ông cũng nhận , đích thê ngày ngày bên cạnh chỉ là để canh chừng , chứ thật sự còn tình cảm với ông, điều khiến trong lòng ông sinh tâm lý phản nghịch.

Thật , thiếu hơn hai mươi năm tình cảm, nguy cơ luôn rình rập, khiến phu thê khó mà hiểu , cuối cùng càng ngày càng xa cách.

“Hôm nay ngươi nghĩ mà đến đây?” Thấy đích thê đến, Thái Thượng Hoàng ngạc nhiên, xúc động, thậm chí cũng vui, chỉ tỏ thờ ơ, như lạ đến xem .

Mạnh Hoàng hậu hôm nay vui.

để ý đến thái độ lạnh nhạt của phu quân, chỉ lo chuyện của .

“Mấy ngày thần việc nên đến .” Mạnh Hoàng hậu cố ý : “Giờ con cái trong nhà đều khoẻ mạnh, phu thê hòa thuận, gia đình yên ấm. Trước đây Hoàng hậu con, các quan khuyên Hoàng Thượng lấy thêm phi tần để nối dõi, nên Hoàng Thượng chịu nhiều áp lực. Giờ Thái t.ử ba, bốn tuổi, Hoàng hậu sắp sinh tiếp .”

“Còn phu thê Tề Vương, hai sống giản dị, màng quyền thế và triều chính, gia đình hạnh phúc. Còn Ngụy vương nữa...”

“Đủ !” Thái Thượng Hoàng hiểu ý bà chỉ là lời , nên cũng thêm nữa.

Ông tức giận, ngắt lời bà.

cũng quá giận dữ, khi ngắt lời, ông bình tĩnh xuống và : “Trẫm , nàng cần nhiều nữa .”

Mạnh Hoàng hậu xuống, mặt vẫn giữ nụ dịu dàng.

Ôn hòa và điềm tĩnh.

“Thật một chuyện, thần giờ từng với ngươi.”

Thái Thượng Hoàng nàng một cái, hỏi lạnh nhạt: “Chuyện gì?”

Mạnh Hoàng hậu thẳng mắt , ánh mắt họ chạm nhưng đầy cách.

“Trước khi Quách thị khỏi cung, từng hạ tình cổ với Hoàng hậu và Ngụy vương phi. những năm gần đây, tình cảm phu thê bọn chúng hề đổi. Từ đến giờ vẫn như thế.”

“Có lẽ lúc đầu đau khổ và dằn vặt, nhưng chỉ cần họ kiên định với , thì ai thể phá vỡ tình cảm đó.”

Thái Thượng Hoàng càng thêm tức giận.

“Ngươi những chuyện , ngươi chứng minh điều gì?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/kiep-truoc-lam-vuong-phi-bac-menh-kiep-nay-ta-khong-muon-lam/chuong-175-ngoai-truyen-2-moi-nguoi-3.html.]

So với sự phẫn nộ của Thái Thượng Hoàng, Mạnh Hoàng hậu vẫn điềm tĩnh.

: “Thần chỉ rằng, thật tình cảm của Hoàng Thượng ngài đối với Quách thị là tình yêu chân thật. Cả đời của Hoàng Thượng, Quách thị mới chính là duyên phận thực sự của ngài.”

Thái Thượng Hoàng bỗng nhiên sửng sốt.

Ông ngờ thê t.ử sẽ như .

nhanh, ông nhận , lời thê t.ử lẽ giúp ông giữ gìn gì cả.

“Vậy thì ?” Ông hỏi.

“Vậy thì……” Mạnh Hoàng hậu chững , một lúc lâu mới mở lời.

thêm nữa mà chỉ mở hộp thức ăn, đem những món ăn từng chuẩn cho hôn nhân của bà bày bên cạnh.

“Ăn cơm .” Mạnh Hoàng hậu nhẹ giọng . “Thần dạo gần đây mang tin tức về Quách thị lén đưa trong cung, khiến Hoàng Thượng một nữa động lòng thương xót con nàng . Thần cũng lòng sắt đá. Nếu chuyện đến mức , thần cũng chỉ giữ xác của Hoàng Thượng mà thôi.”

Thái Thượng Hoàng càng lúc càng hiểu rốt cuộc bà đang định gì, giữa đôi mày nhíu c.h.ặ.t, hằn thành nếp như dãy núi nhỏ.

“Ăn .” Mạnh Hoàng hậu dịu dàng đẩy vài đĩa thịt về phía ông.

Thái Thượng Hoàng tuy nghi ngờ, nhưng vẫn trực tiếp cầm đũa, gắp một miếng thịt lên ăn thử.

Miếng thịt , là thứ ông từng nếm qua bao giờ. Trên đời món thịt độc đáo, ngon đến thế ?

Ông ăn một miếng một miếng, càng ăn càng thấy ngon, ngừng gắp tiếp mấy đũa nữa.

Cho đến khi cảm thấy ngấy, lúc mới đặt đũa xuống.

“Trong cung… khi nào món ngon như thế ? Trẫm ?”

Mạnh Hoàng hậu trả lời ngay, mà chỉ hỏi : “Hoàng Thượng thấy mùi vị thế nào?”

Thái Thượng Hoàng chậm rãi cảm nhận gật đầu: “Rất ngon, thực sự tệ.”

Mạnh Hoàng hậu khẽ mỉm .

“Vậy Hoàng Thượng … đây là thịt gì ?” Bà hỏi.

Thái Thượng Hoàng bỗng nhiên linh cảm chẳng lành. Dù , ông gì, chỉ lạnh lùng chằm chằm Mạnh Hoàng hậu.

Mạnh Hoàng hậu cũng vòng vo, chỉ bình thản :

“Ngài ? Quách thị c.h.ế.t . Là do sai ban cho nàng một dải lụa trắng để tự kết liễu. Còn món thịt mà Hoàng Thượng mới ăn nãy giờ… chính là thịt cắt từ Quách thị, do cho đem chế biến thành món ăn đó.”

“Phịch!” Một tiếng vang lớn, chiếc ghế đá hất ngã xuống nền.

Thái Thượng Hoàng giật nảy , hoảng hốt bật dậy, cả cứng đờ.

“Ngươi… ngươi đúng là một độc phụ!”

Ông gào lên giận dữ. Vốn dĩ thể ông yếu, mang bệnh từ mấy năm , dù tĩnh dưỡng nhiều năm nhưng vẫn hồi phục.

Vậy mà hôm nay dội một tin dữ như sét đ.á.n.h ngang tai, thậm chí còn chính miệng ăn …!

Thái Thượng Hoàng chỉ cảm thấy dày quặn lên như sóng gào bão cuốn, nghẹn đến mức thở nổi.

Không thể chịu nữa, ông “Ọe” một tiếng, nôn thốc nôn tháo.

Mạnh Hoàng hậu vẫn thản nhiên, dửng dưng như . Bà để tâm, thì những kẻ hầu hạ bên cạnh tất nhiên cũng chẳng dám phản ứng gì.

Bà nhẹ nhàng cất lời, vẫn điềm tĩnh như đang kể một câu chuyện cũ: “Thần từng , nếu kiếp hai yêu duyên đến với , thì chỉ cần một ăn thịt của còn , đời sẽ thể nối duyên tiền định. Thần … cũng là vì nghĩ cho Hoàng Thượng và Quách thị thôi.”

“Nếu đời lỡ mất , thì các cầu kiếp trọn vẹn tình duyên?”

Thái Thượng Hoàng nôn đến hoa mắt ch.óng mặt, cả choáng váng, tưởng chừng còn dậy nổi.

“Ngươi… ngươi thể chuyện tàn nhẫn và ghê tởm đến như … Trẫm … thật sự lầm ngươi .”

Mạnh Hoàng hậu vẫn đổi sắc mặt. Bà điềm nhiên : “Không Hoàng Thượng lầm thần … mà là thần lầm Hoàng Thượng.”

Ánh mắt bà sâu thẳm như vực thẳm, lặng lẽ chứa đựng những điều thể thành lời, như thể chôn giấu bao bí mật vùi sâu suốt nửa đời .

Nàng :

“Nếu thật sự kiếp , thần chỉ mong Hoàng Thượng và Quách thị thể nên duyên phu thê, sống một đời yên bình, hại đến ai nữa.”

Nói xong những lời cần , Mạnh Hoàng hậu cũng nán lâu. Bà dậy, rời .

Đêm hôm đó, trong cung xảy chuyện.

Thái Thượng Hoàng băng hà.

Khi Mạnh Hoàng hậu tin, bà chẳng tỏ vẻ gì ngạc nhiên. Dường như tất cả đều trong dự tính, nên sắc mặt bà vẫn bình thản như cũ.

Chỉ lạnh nhạt đáp: “Ta .”

Ngoài trời nổi gió. Mạnh Hoàng hậu vươn tay, mở cánh cửa sổ . Lập tức, một luồng gió thu ùa , thổi tung rèm lụa.

Bà bỗng nhớ đến một thiếu niên từng nắm tay bà chạy khắp hoàng cung. Thiếu niên từng sẽ bảo vệ bà suốt đời.

Chỉ tiếc… thiếu niên , c.h.ế.t từ ba mươi năm .

—------------

Tác giả đôi lời:

Chương sẽ song song giữa hai dòng thời gian, Mạnh Hoàng hậu… cùng với hai .

Sẽ còn “ngược” thêm chút nữa đấy ~

 

 

Loading...