Kiếp Trước Làm Vương Phi Bạc Mệnh, Kiếp Này Ta Không Muốn Làm! - Chương 174: Ngoại truyện 2 - Mọi người (2)

Cập nhật lúc: 2026-03-02 02:54:38
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2g64nEfD1e

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Ngụy vương phủ đang trong cảnh đại tang, Thái hậu ở trong cung quan tâm. Mấy ngày qua, hoạt động giải trí trong kinh thành đều cấm.

Người đến viếng Ngụy vương phủ nối tiếp ngớt, hầu hết các quý tộc trong kinh thành đều đến phủ để tưởng niệm. Thậm chí cả các quý nhân trong cung cũng đến chịu tang.

Mọi đều , dù Ngụy vương phi còn trẻ, sắc rực rỡ như ngọc ngà, nhưng khi qua đời đối đãi chu đáo như , cũng coi như uổng công sống một đời.

Trước linh đường, chiếc quan tài màu đen đặt giữa phòng, Khang An mặc đồ tang quỳ bên cạnh.

Đêm khuya, khi tiễn vị khách viếng cuối cùng trong ngày, Ngụy vương liền tiến thẳng tới linh đường tìm con trai.

Ngụy vương mặc đồ tang, hình vẫn thẳng tắp, uy nghiêm như thường. mấy ngày việc quá sức khiến hao gầy rõ rệt.

Bóng tối mịt mù, gió thu lạnh lùng thổi qua, tăng thêm nỗi đau trong lòng .

Hắn mệt mỏi, ánh mắt đen trầm thấy đứa trẻ đang quỳ một bên quan tài, bước tới bên cạnh.

"Nương con trời linh thiêng, chắc chắn thấy con như . Con còn nhỏ, giữ gìn sức khỏe." Nói xong, Ngụy vương tự tay bế con trai lên.

Khang An vẫn kiên quyết quỳ, chịu dậy.

Cậu bé mạnh mẽ : “Đây là cuối cùng con bên mẫu , ngày mai khi đưa tang, con sẽ còn gặp nữa.” Dù mới chỉ sáu bảy tuổi, nhưng lời đầy trọn vẹn ý nghĩa vượt xa tuổi nhỏ của .

Cậu bé phản bác cha , chỉ cúi đầu, lượt lấy từng tờ giấy ném chậu than, hóa cho mẫu .

Ngụy vương thấy , liền cùng quỳ xuống bên cạnh con, cùng đốt những thứ để tiễn đưa thê t.ử sang thế giới bên .

“Cha, xong tang sự, cha thật sự sẽ tái hôn ?” Khang An hỏi với giọng bình thản, cảm xúc gì.

“Ai với con chuyện đó?” Ngụy vương bài vị của thê t.ử, cảm thấy như là bất kính và trung thành với nàng.

Cậu bé hiểu chuyện nhiều, chắc chắn là lớn .

Lúc , Khang An liếc cha một cái.

bé nhanh ch.óng cúi đầu.

“Con ông ngoại của mẫu .” Khang An thật lòng, hề giấu giếm.

Ngụy vương nhíu mày, lòng chợt nặng trĩu.

Hắn nhớ tới lời di ngôn cuối cùng của thê t.ử .

Thê t.ử , mà nàng thể buông bỏ chính là Khang An. Dù xảy chuyện gì, tuyệt đối thể đối xử tệ với con.

Thực , ngay cả khi vì lời của thê t.ử, cũng sẽ như .

Cho nên, Ngụy vương con, : “Những lời đồn thổi ngoài , con cần . Trong lòng cha, con và mẫu con luôn là những quan trọng nhất.”

Ngụy vương từng nghĩ đến chuyện tái hôn, ít nhất là bây giờ thì .

thì...

Hắn nhớ đến cuối cùng thê t.ử với khi khuất, rằng nếu thể bớt yêu một chút thì nàng bệnh nặng đến thế.

Chỉ là hiểu vì , khi trong lòng , mà nàng vẫn đau khổ đến như .

Dù Ngụy vương và thê t.ử tình cảm sâu sắc lắm, nhưng khi thành phu thê, tất nhiên họ gắn bó suốt đời suốt kiếp. Nàng dành hết tình cảm cho , và cũng trân trọng nàng.

Hai phu thê sống hòa hợp gắn bó, thiết như bạn bè, cùng trải qua những ngày bình yên và ấm áp, gì mà chứ?

Vậy thì, điều gì khiến nàng đau lòng?

ngoài nàng , từng tiếp xúc với nữ nhân nào khác. Thậm chí trong suốt cuộc đời , ngoài thê t.ử , từng bóng dáng nữ nhân nào khác xuất hiện.

Trước đây, khi trấn giữ biên cương, cũng . Sau khi trở về kinh đô cũng khác.

Điều duy nhất khiến hối hận với thê t.ử, chính là vì công vụ nặng nề, thể thường xuyên ở bên cạnh mẫu t.ử hai .

giờ thê t.ử , nên tâm sự, hỏi han với ai nữa.

Thanh niên mất thê t.ử là chuyện vô cùng đau lòng. Sau khi vội vàng lo liệu tang sự cho thê t.ử. Hoàng Thượng đặc cách cho nghỉ phép một tháng.

Có thể vì quen bận rộn, giờ đột nhiên rảnh rỗi khiến cảm thấy phần bứt rứt, gì cho .

Vì thế, Ngụy vương thường tìm đến những nơi thê t.ử từng , ở đó cả buổi chiều.

Hoặc sẽ dọn dẹp những thứ thê t.ử để , thư, việc... cũng lúc xem những vật dụng nàng từng , từng dùng.

Đơn giản là sắp xếp di vật của nàng.

Chỉ là, mỗi dọn dẹp một chút, càng cảm nhận sâu sắc hơn tình yêu mà thê t.ử dành cho .

Trong di vật những bài thơ nàng cho , thể hiện tình cảm sâu đậm và nỗi nhớ da diết. Cũng nhiều thư từ mà đây từng nhận .

Trong những bức thư đó, thê t.ử ngần ngại bày tỏ tình cảm dành cho .

Đó là tình yêu nồng nàn, thuần khiết của một con gái nhỏ dành cho thương.

Những lá thư khác với những bức thư mà từng nhận khi còn ở biên cương. Thư nhà, nàng thường về con cái, chuyện trong phủ và những công việc nhỏ nhặt. trong những bản thảo , phần lớn là những lời tâm tình, thể hiện tình cảm của một phụ nữ với đàn ông của .

Đến giờ phút , mới nhận rằng thê t.ử vốn dĩ hiền dịu, đoan trang nay, cũng một mặt tràn đầy nhiệt huyết và lòng yêu thương mãnh liệt như thế.

Ngụy vương thầm nghĩ, nếu sớm những điều , chắc chắn sẽ dành nhiều thời gian cho nàng hơn.

Giữa phu thê, đóng của , thật nhiều lúc chẳng cần gò bó, ràng buộc quá nhiều.

Hắn từng nghĩ thê t.ử thích những điều đó…

giờ nàng , cũng chỉ là vô ích mà thôi.

Ngụy vương cẩn thận thu thập từng món di vật của thê t.ử, đặt chiếc hộp tinh xảo, giao cho các nha quản lý thật kỹ càng.

Một tháng , Ngụy vương rời khỏi kinh thành.

Dù trở về kinh, nhưng vẫn thường xuyên bôn ba khắp nơi.

Hiếm khi dịp ở phủ, mới thể dành nhiều thời gian bên cạnh nhi t.ử như bạn bè.

Dần dần, chuyện thúc giục Ngụy vương tái giá cũng bắt đầu đề cập nhiều hơn… trong lòng vẫn thật sự để ý đến.

Ngụy vương giữ đạo hiếu với thê t.ử một năm. Trong năm đó, chẳng ai nhắc đến chuyện , nhưng một năm, bắt đầu sắp xếp .

Không sắp xếp, mà là còn đang nhớ thương, cũng sốt ruột thúc giục.

Hiện tại, Ngụy vương quyền cao chức trọng, nắm trong tay binh quyền, Hoàng Thượng vô cùng coi trọng.

, việc gả nữ nhi để kế phi nhiều đề nghị đến mức thể đếm hết.

Khi thấy bắt đầu sắp xếp chuyện , thì bên Diêu gia cũng khỏi sốt ruột lo lắng.

Trong suốt một năm qua, Diêu lão thái thái lo sợ rằng khi Ngụy vương phi qua đời, tình cảm giữa nhà và Ngụy vương phủ sẽ cắt đứt . Mấy ngày gần đây, dù Ngụy vương ở phủ , đặc biệt là khi mặt, bà đều thăm con trai trưởng của Ngụy vương, đồng thời dẫn theo trưởng nữ của Diêu gia, Diêu Phẩm Nghiên đến phủ để tiến cử phi tần.

Diêu gia sợ chê bai là tham vọng quá đáng, họ chỉ lo giữ mối quan hệ thiết với Ngụy vương phủ.

Nói thẳng , chỉ cần thể gả trưởng nữ kế vương phi, thì chuyện đều .

Khang An đứa trẻ ngốc. Từ khi mẫu mất, hiểu chuyện. Trong nhà ngoại, ngoại trừ bà ngoại và cữu cữu thật lòng thương mẫu , còn chẳng ai thực sự đau lòng vì mẫu .

, dù Diêu gia mấy lời mặt phụ để giúp việc gả cưới, nhưng Khang An tuyệt đối đồng ý.

“Bên ngoài đều sốt ruột như lửa đốt, phụ vội?” Khi đang chữ, Khang An bỗng hỏi như .

Ngày thường, phụ t.ử họ cũng thường cùng bàn luận chuyện học hành, nhưng như hôm nay Khang An thế thì đây là đầu tiên.

Ngụy vương sách thì bỗng ngạc nhiên.

ngay đó, nhanh ch.óng hiểu con trai đang gì.

, đặt sách xuống bàn, dậy về phía con, xuống bên cạnh.

“Việc học hành thế nào?” Hắn hỏi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/kiep-truoc-lam-vuong-phi-bac-menh-kiep-nay-ta-khong-muon-lam/chuong-174-ngoai-truyen-2-moi-nguoi-2.html.]

Giọng trầm ấm, pha chút nghiêm túc.

Khang An trả lời: “Còn xong.” bé vẫn kiên trì hỏi: “Phụ định cưới ai?” Hắn suy nghĩ một chút trong lòng, tiếp tục hỏi: “Phụ thật sự định lấy dì kế phi ?”

Ngụy Vương khẽ nhíu mày.

“Ai với con mấy chuyện đó?”

Khang An đáp: “Con tự đoán thôi.”

Được , đến mức , mà con trai vẻ đạt câu trả lời thì quyết bỏ qua, Ngụy Vương cũng đành mở lời, thẳng một chút những điều trong lòng.

“Cha sẽ cưới dì con .” Giọng điệu tuy bình thản, nhưng ngữ khí chắc chắn.

Thật cũng lý do gì đặc biệt. Chỉ là khi thê t.ử mất, âm thầm tìm hiểu một chút chuyện quá khứ của nàng. Hắn , khi nàng còn sống ở nhà đẻ, cuộc sống cũng xem là gì.

Tuy ngược đãi, nhưng rõ ràng là thờ ơ, lạnh nhạt.

Sau đó, Diêu gia huỷ hôn, gả trưởng nữ cho , cũng là vì sợ trận bỏ mạng nơi sa trường, nỡ để đại tiểu thư của Diêu gia cả đời thủ tiết.

Diêu gia suy tính và mưu đồ như , giờ Ngụy Vương cũng can thiệp quá sâu. chuyện đến nước , chắc chắn thể bất kỳ dây dưa gì với vị đại tiểu thư Diêu gia nữa.

Nghe phụ trả lời dứt khoát như , Khang An giấu sự vui mừng ngoài ý .

“Thật ạ?” Cậu bé dần dần mỉm , niềm vui hiện rõ gương mặt.

Thấy những biểu cảm nhỏ của con, Ngụy Vương cũng bất giác nở nụ .

“Cha bao giờ lừa con ?”

Lúc Khang An mới thật lòng : “Suốt năm qua, dì ít đến phủ chúng . Trong lòng dì đang tính toán gì, con chỉ cần một cái là hiểu ngay. Còn lão thái thái Diêu gia, thật sự nghĩ con là đứa bé gì, cứ mong con sẽ cho dì mặt phụ . con . Thanh Cúc , mẫu con bệnh đến mức qua đời, là do dì gây .”

“Con hận dì ! Con ghét thấy dì bước chân phủ Ngụy Vương chúng !”

“Con cái gì?”Ngụy Vương đột nhiên nghiêm giọng, ngữ khí nặng hơn khiến Khang An giật b.ắ.n cả .

Khang An sững .

Ngụy Vương lập tức nghiêm mặt, ánh mắt sắc bén con trai, hỏi một nữa: “Khang An, con mới gì?”

Khang An cụp mắt xuống, chậm rãi trả lời: “Thanh Cúc , lúc mẫu con bệnh nặng trong năm cuối đời, bà vốn thích hai bà cháu bên Diêu gia đến thăm. Mẫu nhiều ám chỉ, thậm chí thẳng, mong họ đừng đến nữa. họ cứ như hiểu, vẫn thường xuyên lui tới phủ chúng .”

“Mỗi họ đến, bệnh mẫu con nặng hơn một chút.”

“Mẫu con thích dì .”

Ngụy Vương chợt nhớ điều gì đó.

Cuối cùng, cũng dần hiểu : vì lúc lâm chung, thê t.ử với những lời .

Ngụy Vương mím môi, cố kiềm nén tâm trạng, dịu giọng trấn an con trai: “Con cứ bài tập, lát nữa cha sẽ kiểm tra.”

Nói xong, xoay bước nhanh khỏi phòng.

Chỉ còn Khang An ngây tại chỗ, trong lòng tràn đầy thắc mắc, hiểu chuyện gì đang xảy .

Sau khi rời , Ngụy Vương lập tức cho gọi Thanh Cúc và T.ử Đường đến.

Hắn hỏi hai : “Trước khi Vương phi qua đời, nàng từng gì với các ngươi ?”

Lúc , sắc mặt Ngụy Vương lạnh lùng nguyên khắc, khiến đối diện khỏi sợ hãi.

Thanh Cúc và T.ử Đường liếc , Thanh Cúc là đầu tiên lên tiếng: “Không Vương gia hỏi về phương diện nào?”

“Có liên quan đến .” Ngụy Vương đáp.

Nghe , Thanh Cúc lập tức quỳ xuống.

“Khi Vương phi còn sống, thật cũng rõ ràng điều gì với nô tỳ. … Vương phi để tâm đến Vương gia. Người... Người bệnh thành như , cũng vì ngày đêm suy nghĩ quá nhiều, lo lắng quá nhiều…”

“Điều sợ nhất là trong lòng Vương gia chỗ cho . Sợ nhất là trong lòng Vương gia vẫn luôn giữ hình bóng Đại tiểu thư Diêu gia.”

Nói xong những lời , Thanh Cúc bỗng cúi rạp xuống, phủ phục chân Ngụy Vương.

Ngụy Vương lúc chỉ cảm thấy cổ họng nghẹn .

Một nỗi chua xót dâng trào.

“Bổn vương từng…” Đến giờ phút , khi gần như hiểu rõ nguyên nhân cái c.h.ế.t của thê t.ử, Ngụy Vương kìm cảm xúc, suýt nữa kiểm soát tâm trạng của chính . Hắn im lặng hồi lâu, mới tiếp: “Bổn vương từng ai khác trong lòng ? Trong tim bổn vương… từ đầu đến cuối, chỉ một Vương phi. Từ ngày nàng gả cho bổn vương, lòng sớm chung thủy, vĩnh viễn chỉ dành cho nàng.”

Nghĩ đến chủ t.ử mất, Thanh Cúc kìm nước mắt, bật thành tiếng.

“Vương phi là nhạy cảm, trong lòng luôn thiếu tự tin. Người luôn cho rằng khi xưa chính cướp mất hôn sự của đại tiểu thư. Về , đại tiểu thư hòa ly (ly hôn) về nhà đẻ, đúng lúc Vương gia ngài cũng dẫn quân hồi kinh… Vương phi cứ mãi cảm thấy ngài và đại tiểu thư mới thật sự là một đôi trời định.”

“Vốn dĩ chất chứa nhiều tâm sự trong lòng, trùng hợp gặp bao nhiêu chuyện như … Huống hồ… huống hồ, lúc khi vương phi bệnh nặng, bà lão Diêu gia (lão thái thái) một chuyện với đại tiểu thư, ngờ vương phi thấy. Diêu lão thái thái rằng vương phi sống bao lâu, đó là ý trời, đại tiểu thư mới là duyên với Vương gia ngài. Bà còn , đợi vương phi mất thì sẽ để đại tiểu thư gả vương phủ, trở thành phu thê vui vầy với Vương gia ngài.”

Trước nay dám những chuyện , là vì cảm thấy vô cớ mà đến với Vương gia thì , e gây thêm hiểu lầm.

Vì bây giờ Vương gia đích hỏi đến, Thanh Cúc bèn một hết chuyện, trong lòng như giải tỏa, nhưng cũng vô cùng đau lòng.

Thanh Cúc tiếp: “Nếu vương phi sớm tâm ý của ngài, tất nhiên sẽ như …”

Nếu Vương gia và vương phi sớm thể giãi bày tâm tư cho , hiểu lòng , thì rơi kết cục bi thương như hôm nay?

Bây giờ âm dương cách biệt, thứ cũng muộn, chẳng thể vãn hồi gì nữa.

Vẻ mặt Ngụy vương đầy đau khổ, khẽ nhắm mắt .

“Được , bổn vương hiểu.”Giọng khàn đặc, chỉ giơ tay hiệu cho hai : “Các ngươi lui xuống .”

Ngụy vương từng nghĩ tới, thì khiến nàng đau lòng nhất… chính là .

Trong khoảnh khắc , bi thương, hối hận, tự trách, tiếc nuối… đủ loại cảm xúc tràn ngập trong lòng, như sóng trào dứt.

Hắn từng , hóa trái tim … cũng thể đau đến mức .

Hắn cũng hề , thì vương phi… sớm chiếm trọn trái tim từ lúc nào .

Giờ đây, còn cưới bất kỳ ai thê t.ử nữa.

Hắn nghĩ, lẽ cả đời , sẽ thể dành cho bất kỳ phụ nữ nào thứ tình cảm sâu nặng như thế nữa.

Bởi vì, trong lòng , như thế chẳng khác gì phản bội vương phi.

… Nếu tái hôn thì chính là phản bội thê t.ử khuất.

Bên ngoài, vẫn ít đang tranh giành cơ hội đưa con gái gả phủ Ngụy Vương. Thế nhưng, Ngụy Vương sớm cung, chính thức tỏ rõ lập trường: cả đời sẽ tái hôn, cũng sẽ nạp .

Riêng với Diêu gia, Ngụy Vương hạ lệnh rõ ràng: từ nay về , ngoài mẫu của cố Vương phi , bất kỳ ai khác trong Diêu gia đều phép bước chân phủ Ngụy Vương một nào nữa.

Ngụy Vương còn cần tự mặt, chỉ riêng mệnh lệnh truyền tới Diêu gia, lão thái thái bên đó lập tức hoảng sợ đến ngã bệnh.

Những ngày đó, cuộc sống của Ngụy Vương vẫn như . Đi giữa doanh trại và vương phủ, ngoài việc huấn luyện binh sĩ thì chính là tâm dạy dỗ con trai.

Còn , thỉnh thoảng đến lặng mộ phần của thê t.ử.

Ngụy Vương sẽ với nàng vài lời, giãi bày nỗi buồn và áp lực trong lòng, cũng sẽ kể cho Khang An về những chuyện khi trưởng thành.

Ngày qua ngày, năm sang năm nọ. Rất nhanh, Khang An cũng đến tuổi trung niên, còn Ngụy Vương, cũng bước những khoảnh khắc cuối đời.

Một sinh mạng kết thúc, thực cũng chỉ là một chương khác trong câu chuyện xưa bắt đầu.

—------

Lời của tác giả:

Nam nữ chính cùng các nhân vật phụ sẽ dừng ở đây ~

Đây là chương cuối, xin gửi lời tạm biệt nhé ~ dù thì cũng xong ~

Ở chương , sẽ khép kết cục của ba lớn tuổi (đúng , chính là Thục phi và những đó……)

 

 

Loading...