Kiếp Trước Làm Vương Phi Bạc Mệnh, Kiếp Này Ta Không Muốn Làm! - Chương 173: Ngoại truyện 2 - Mọi người (1)

Cập nhật lúc: 2026-03-02 02:54:37
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAC4sU8OnN

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Vương phi, ngài thể bệnh nặng như , vẫn nên sai gửi thư cho Vương gia, bảo ngài mau ch.óng trở về.”

Trên chiếc giường lớn đặt giá gỗ sưa sáu trụ, một thiếu phụ trẻ tuổi mặc bộ quần áo đơn giản mỏng manh, dựa lưng đầu giường, mặt tái nhợt, liên tục ho khan.

Một nha trang điểm chỉnh tề bên mép giường, đang chăm sóc, đưa cho nàng chén t.h.u.ố.c.

Bệnh tình của nữu t.ử hình như nặng. Uống chán t.h.u.ố.c cũng ngấm. Nha cố gắng thuyết phục vài câu, nhưng nàng nhổ hết.

“Thân thể ... . Ngủ một lát, dưỡng một chút sẽ hơn.” Thiếu phụ vài câu, sức lực yếu ớt, thở hồng hộc: “Đều là bệnh cũ, đây cũng từng như . Gọi Vương gia... bận quân vụ như , còn nhận chỉ dụ nhiệm vụ, thể quấy rầy .”

Nha hầu hạ vội vàng rưng rưng nước mắt.

“Trước đây ngài như thế ? Trước đôi ốm nhẹ, nhưng nghỉ ngơi chừng mười ngày, nửa tháng là khỏe . Lần ... ngài bệnh gần một tháng . Vương phi, ngài bệnh nặng như , thật sự nên cho Vương gia một tiếng. Trước đây ngài đóng quân bên ngoài, thể chăm sóc cho ngài. bây giờ ngài đưa binh trở về kinh, để ý đến ngài ?”

Nhắc đến Vương gia, ánh mắt thiếu phụ lóe lên một chút. Nàng chớp mắt do dự, nhưng cuối cùng vẫn quyết định buông bỏ.

“Thanh Cúc, mang chén t.h.u.ố.c cho .” Thiếu phụ vẫn hy vọng thể nhanh ch.óng hồi phục sức khỏe, nên dù yếu ớt, tay run rẩy, nàng vẫn nhận lấy chén t.h.u.ố.c, nén cơn nghẹn, ngửa cổ một cạn sạch trong chén nước t.h.u.ố.c đen đặc đó.

“Ta ngủ một lát.”

Nha Thanh Cúc chỉ theo, nhẹ nhàng đỡ nàng xuống, đó cẩn thận kéo góc chăn đắp kín.

Có lẽ nhờ tác dụng của t.h.u.ố.c, chẳng mấy chốc thiếu phụ chìm giấc ngủ.

Thanh Cúc thấy liền tắt bớt vài ngọn nến trong phòng, lặng lẽ rút lui ngoài.

“Tình hình vương phi thế nào ?” Một nha khác mặc áo tím ngoài phòng vội vàng hỏi.

Thanh Cúc lắc đầu, nét mặt đầy phiền muộn: “Không khá lên chút nào.” Rồi thêm: “Nặng hơn năm ngoái nhiều .”

“Sao như ...” Nha áo tím cũng lo lắng kém.

Các nàng đều là nha của phủ Ngụy vương. Ngụy vương là trưởng t.ử của đương kim Hoàng thượng, nên đây chính là phủ của hoàng trưởng t.ử. Người trong phòng chính là Vương phi của Ngụy vương.

Khi trời thu chuyển sang đông, Ngụy vương phi bệnh nặng, nhưng Ngụy vương mặt ở kinh thành.

Bệnh tình của nàng ngày càng nghiêm trọng, nhưng nàng vẫn cố gắng một chịu đựng, phiền đến ai, lo lắng sẽ chậm trễ việc của Vương gia.

Trong phủ mời y phủ kê t.h.u.ố.c nhưng hiệu quả, gọi thầy lang bên ngoài đến khám cũng khá hơn. Nếu mời ngự y trong cung đến xem bệnh, e rằng sẽ ảnh hưởng đến việc trọng đại.

, nha áo tím quyết định chủ động hành động.

“Người cho phép để lộ chuyển đến trong cung, nhưng cấm chúng báo cho Diêu gia . Chúng với phu nhân, ít nhất để bà chuyện.”

Phu nhân mà họ chính là Diêu phu nhân, mẫu của Ngụy vương phi.

Sau khi bàn bạc kỹ càng, hai quyết định như .

Diêu phu nhân suốt đêm đến thăm con gái, một tháng vẫn thấy con gái vốn còn khỏe mạnh giờ ốm nặng như , bà khỏi đau lòng rơi lệ. Một lúc , bà tự nghĩ cách gửi tin tức trong cung.

Khi Thái hậu và những trong cung chuyện, họ chỉ nhanh ch.óng cử ngự y đến xem bệnh mà còn gửi ngay một bức thư cho Ngụy vương đang luyện binh ở Tịnh Châu.

Ngụy vương lập tức trở về kinh, mà khi tất công việc ở Tịnh Châu, liền ngay lập tức trở về kinh thành.

Khi Ngụy vương trở về phủ, vương phi dần hồi phục. Dù vẫn đang giường nghỉ ngơi, nhưng sắc mặt của nàng còn ảm đạm như .

Vào ngày đó, lão thái thái Diêu gia mới cùng Diêu đại tiểu thư từ hòa li trở về kinh, đến thăm và chăm sóc cho Ngụy vương phi trong phòng. Bỗng nhiên, Ngụy vương bước khung rèm cửa. Lúc đó, Diêu đại tiểu thư đang trò chuyện vui vẻ với Ngụy vương phi, nhưng khi cảm nhận bóng dáng cao lớn của sát cửa, tiếng của nàng đột nhiên im bặt.

Căn phòng bỗng trở nên yên lặng.

Ngụy vương ngờ trong phòng thêm nữ nhân, dừng bước một lúc mới tiếp tục .

Ở bên , tổ tôn Diêu gia dậy chào và hành lễ với Ngụy vương.

Tổ tôn Diêu gia và Ngụy vương vốn là quen từ , thậm chí còn thiết hơn cả với vương phi.

Trước đây, khi Ngụy vương định chuyện hôn nhân, chọn chính là Diêu gia đại tiểu thư .

, Ngụy vương bỏ qua lễ nghi với tổ tôn họ, nhưng vẫn lịch sự và tôn trọng họ.

Diêu đại tiểu thư dù hòa li về, nhưng hề buồn bã mà còn tươi tắn, năng động hơn . Dù Ngụy vương, nàng lễ phép nhưng quá cứng nhắc.

Cảnh tượng khiến Ngụy vương phi cảm nhận điều gì đó đúng.

Nàng chợt nhận , thật sự xứng đôi với Vương gia, vốn là tỷ tỷ của .

Từ nhỏ họ là thanh mai trúc mã, lớn lên cùng , tình cảm gắn bó sâu đậm hơn nhiều so với mối quan hệ giữa nàng và Vương gia.

gả cho Vương gia là nàng, nhưng khi thành , hai sống xa cách. Vương gia thường xuyên đóng quân bên ngoài, còn nàng thì một kinh thành, nuôi con và quán xuyến việc trong phủ.

Nói thì thật trùng hợp: năm năm, khi Vương gia cuối cùng cũng trở về kinh, thì tỷ tỷ cũng lúc hòa ly trở .

Từng sự kiện xâu chuỗi , nếu bảo rằng giữa họ duyên phận, nàng thật sự tin nổi.

Dù bây giờ là nàng Vương phi danh nghĩa, nhưng thực chất, nàng chỉ là chen giữa hai vốn thuộc về . Bởi vì, từ đầu đến cuối… trái tim của Vương gia từng đặt nơi nàng.

Họ cạnh đúng là trai tài gái sắc, dung mạo xứng đôi lứa. Nhìn thế nào cũng giống như một đôi trời sinh.

"Khụ khụ khụ..."

Gần đây nàng thường trầm ngâm suy nghĩ, càng nghĩ, lòng càng nặng nề. Vốn thể đỡ hơn đôi chút, giờ vì cảm xúc dâng trào mà nhịn ho dữ dội.

Diêu đại tiểu thư, Diêu Phẩm Nghiên, vốn chuẩn cáo từ rời , thấy vội vàng .

Còn Ngụy vương, thấy tiếng ho của thê t.ử, cũng vội vàng đầu . Hai xa mép giường, lúc cùng lúc tiến , hành động bất giác phần ăn ý.

Những động tác vô thức , khi lọt mắt Ngụy vương phi, chẳng khác nào một nhát d.a.o đ.â.m thẳng lòng nàng.

“Nàng ?”

Ngụy vương nhanh ch.óng bước đến xuống bên mép giường, vén áo cho gọn, sắc mặt trở nên nghiêm túc, ánh mắt lo lắng thê t.ử chăm chú hỏi.

Ở phía bên , Diêu Phẩm Nghiên cũng tỏ vô cùng lo lắng và căng thẳng: “ , , thấy trong thế nào ?” Rồi nàng cau mày thêm: “Lúc nãy vẫn còn , tự nhiên Vương gia trở về thì trở nặng như ?”

“Đa tạ tỷ tỷ quan tâm, .”

Ngụy vương phi yếu ớt thở vài , gắng nở nụ : “Hôm nay phiền tổ mẫu và tỷ tỷ. Trời cũng tối , hai mau về nghỉ sớm , thực sự cả.”

“Muội thật sự ?”

Diêu Phẩm Nghiên vẫn yên tâm, chăm chú kỹ sắc mặt của nàng, kìm : “Muội xem , sắc mặt trắng bệch thế , khuôn mặt nhỏ nhắn còn chút huyết sắc. Vậy mà còn ?”

Sau đó, nàng sắp xếp một hồi, bảo Thanh Cúc và các nha mau ch.óng mời đại phu trong phủ tới xem.

Rồi còn thêm: “Nếu thật sự , vẫn nên cung một chuyến, mời ngự y đến khám cho chắc chắn.”

Diêu Phẩm Nghiên càng quan tâm săn sóc như , Ngụy vương phi càng cảm thấy khó chịu trong .

Bệnh của nàng chỉ vì thời tiết thể trạng, mà phần lớn là do lo nghĩ quá nhiều, phiền muộn tích tụ thành bệnh. Mà nguyên nhân sâu xa, chính là từ mối quan hệ giữa Diêu Phẩm Nghiên và Ngụy vương.

Nàng yêu Ngụy vương quá sâu, quá dè dặt, quá cẩn trọng… nên tránh khỏi lúc nào cũng nơm nớp, lo lo mất.

Thanh Cúc là hầu theo hầu bên cạnh chủ t.ử nhiều năm, tuy chủ t.ử bao giờ rõ tâm sự, nhưng nàng vẫn thể cảm nhận suy nghĩ trong lòng chủ. Hơn nữa, đây là Ngụy vương phủ, cần gì một ngoài đến đây tự ý can thiệp, sắp đặt việc?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/kiep-truoc-lam-vuong-phi-bac-menh-kiep-nay-ta-khong-muon-lam/chuong-173-ngoai-truyen-2-moi-nguoi-1.html.]

Thanh Cúc liền nhanh ch.óng : “Đại tiểu thư, nô tỳ chúng nên thế nào. Trời cũng tối, thêm gió lạnh, chi bằng ngài hãy đưa lão thái thái về nghỉ sớm. Nếu thật sự lo cho Vương phi, hôm khác tới thăm cũng muộn.”

Diêu Phẩm Nghiên sững , như thể lúc mới chợt nhận sự thích hợp.

Nàng chút hổ, vội vàng cúi đầu cáo từ phu thê Ngụy vương: “Vậy thần nữ xin cáo lui.”

Ngụy vương khẽ gật đầu đáp .

Sau ngày hôm đó, Diêu Phẩm Nghiên thường xuyên lui tới phủ. Không chỉ riêng nàng , mà cả Diêu gia cũng đến thường xuyên hơn.

Thậm chí, Ngụy vương phi tận tai thấy lời của lão thái thái (bà nội Diêu Phẩm Nghiên) với nàng: “Nhị cô nương (chỉ Ngụy vương phi) bệnh mãi khỏi, chỉ sợ sống bao lâu. Con với Ngụy vương mới là duyên thực sự. Dạo con hãy đến phủ nhiều hơn một chút, để ngày , nếu chẳng may nhị cô nương qua đời, con cũng dễ trở thành kế thất.”

Bà còn thêm: “Năm xưa, hôn sự mà tổ phụ con định vốn là dành cho con và Ngụy vương mà.”

Ban đầu, Diêu Phẩm Nghiên đồng ý với lời gợi ý đó. chẳng bao lâu , nàng dần dần lão thái thái thuyết phục…

Sau đó lâu, liền xảy cảnh tượng như hiện tại. Tổ tôn Diêu gia (bà và cháu gái Diêu Phẩm Nghiên) ngang nhiên phủ Ngụy vương, dáng vẻ khác gì sớm coi nơi là nhà của , như thể họ mới chính là nữ chủ nhân chân chính của phủ .

Ngụy vương bận rộn quân vụ, hiếm khi ở nhà. Mỗi đêm khi trở về, Ngụy vương phi đều ngủ.

Phu thê bọn họ, hầu như lúc nào chuyện vài câu.

Còn Diêu Phẩm Nghiên thì ngược , mỗi Ngụy vương phi thấy nàng , nàng đều ăn vận rực rỡ, trang điểm xinh lộng lẫy. Sau đó luôn tươi rạng rỡ, vui vẻ kể rằng nãy lúc nàng đến, tình cờ gặp Vương gia ngoài cửa.

Còn , Vương gia là , phận cao quý nhưng vẫn lễ độ và khách khí.

Hắn còn cảm ơn nàng quan tâm đến Vương phi trong suốt thời gian qua.

Lặp lặp như thế, Ngụy vương phi dần dần cảm thấy lòng nguội lạnh, như tro tàn.

Thực , giữa phu thê nàng từng tình cảm. Chỉ là bệnh tình của nàng mãi thuyên giảm, tính tình cũng ngày càng trầm lặng, u uất. Hoàn giống Diêu Phẩm Nghiên luôn tươi tắn, hoạt bát và rạng rỡ.

Ngụy vương vốn là trầm lặng, ít . Hai phu thê thường cạnh mấy lời, chỉ là một lặng kéo dài giữa hai .

Nghĩ đến cảnh ở bên Vương gia, nhớ tới lúc đại tiểu thư Diêu gia ở cùng , Ngụy vương phi càng thêm xót xa và tủi . Trái tim vốn nguội lạnh, giờ càng mở miệng, gì thêm.

Đến nước , điều duy nhất nàng còn lo lắng... chính là con trai .

Nàng rõ, khi qua đời, Ngụy vương sớm muộn gì cũng sẽ tái giá. Mà bất luận kế tiếp theo vị trí Vương phi là ai, thì nàng và những đứa con tương lai đều thể trở thành mối đe dọa với địa vị của Khang An, con trai nàng.

Khang An còn quá nhỏ, còn hiểu gì. Nàng con sống những tháng ngày lo sợ từng bước, cẩn thận như mặt băng mỏng.

Vì thế, khi trong lòng Ngụy vương phi nguội lạnh, nàng bắt đầu thật sự nghiêm túc sắp xếp hậu sự cho .

“Thần cảm thấy… thể , e là qua khỏi.” Nàng khẽ , ánh mắt ngoài cửa sổ. Trên nàng phủ một chiếc chăn lông mềm dày, khuôn mặt bình thản và tĩnh lặng như mặt hồ gợn sóng.

Ngồi bên cạnh nàng là Ngụy vương. Nghe thấy lời đó, ánh mắt lập tức sang, trầm ngâm đ.á.n.h giá.

“Đừng bậy.” Hắn lên tiếng, giọng điệu nghiêm khắc nhưng vẫn ôn hòa: “Thái y bệnh của nàng là do lo nghĩ quá nhiều mà thành. Chỉ cần buông bớt tâm sự, đợi sang xuân, bệnh sẽ thuyên giảm.”

nàng , nàng thể nghĩ đến Vương gia ? Nếu trong lòng nàng còn yêu, còn để tâm đến , thì lẽ thật sự thể nhẹ lòng. buông nổi?

Nhiều chuyện đời, buông là buông . Nếu tâm bệnh dễ chữa như lời vị ngự y , thì cớ gì còn bao nhiêu vì u sầu, vì đau lòng mà mang bệnh, mà lìa đời?

Tâm … mới là thứ khó khống chế nhất.

“Xin Vương gia hãy để hết .” Ngụy vương phi lên tiếng, giọng chậm rãi nhưng dứt khoát. Nàng hiểu rõ thể , và nàng chỉ còn một tâm nguyện… là trong những ngày cuối cùng, thể sắp xếp chuyện chu cho con trai .

Ngụy vương vẫn chăm chú nàng, đôi mắt đen thẫm rời khỏi khuôn mặt gầy gò, nhợt nhạt . Hắn đôi mắt nàng, đôi mắt từng sáng, thần, mà giờ đây trở nên khô héo, như thể ánh sáng trong đó sắp cạn kiệt.

Bất chợt, nhớ đến đêm tân hôn, đầu tiên họ gặp mặt.

Khi đó, đôi mắt nàng đen láy, sáng rực và sinh động, như , như mang theo cả một bầu trời xuân sắc.

Mới mấy năm trôi qua thôi…

Tình cảm giữa họ, dù nồng cháy sâu đậm, nhưng nghĩa phu thê và vẫn trách nhiệm. Hơn nữa, họ còn chung một đứa con, một sợi dây nối liền cả hai.

Chính vì , Ngụy vương luôn dành cho thê t.ử sự tôn trọng..

“Vương phi cứ , cần e ngại.” Ngụy vương nghiêm túc đáp.

Ngụy vương phi chợt động tác chủ động hiếm hoi, nàng gắng sức nhích , tựa lòng phu quân. Ngụy vương thoáng sững , ngạc nhiên trong khoảnh khắc, nhưng cuối cùng vẫn đưa tay , đỡ lấy nàng, nhẹ nhàng ôm nàng n.g.ự.c.

Dựa l.ồ.ng n.g.ự.c vững chãi , Ngụy vương phi như mới tìm chút bình yên cuối cùng, trong lòng chậm rãi dâng lên một cảm giác an ủi xen lẫn tiếc nuối…

Nàng an nhiên nhắm mắt , im lặng một lúc lâu mới nhẹ nhàng : “Vương gia, thần e rằng thể giữ nữa. Dù đây Vương gia nghĩ đến nạp thêm , nhưng thần vẫn là đích thê, còn Khang An là con trai trưởng của đích thê. Thần rõ, khi thần , sớm muộn Vương gia sẽ tái hôn. Khang An còn nhỏ tuổi, nếu ngài tái hôn, nhất định chọn tính tình dịu dàng, hiền hậu.”

“Vương gia, ngài nhất định hứa với thần , dù thế nào cũng luôn yêu thương Khang An. Dù ngài thêm con, cũng tuyệt đối đừng để Khang An cảm thấy bỏ rơi. Nó còn quá nhỏ…”

“Bổn vương sẽ hứa với nàng.” Ngụy vương ôm lấy nàng, vô cùng đua lòng, đặt cằm lên đầu nàng nhẹ nhàng vuốt ve, đó : “ nàng cũng hứa với bổn vương, đừng lo lắng quá nhiều, hãy chăm sóc thật cho bản .”

“Vâng.” Ngụy vương phi gật đầu, nhưng trong lòng nàng vẫn thể buông bỏ lo âu.

Thời gian trôi qua, đông xuân đến.

Cùng với những ngày ấm áp dần lên, sức khỏe của Ngụy vương phi cũng phần khá hơn so với mùa đông . một cơn bệnh nặng như thế, thể nàng suy yếu.

Bây giờ, nàng thể rời khỏi t.h.u.ố.c nữa, cũng còn vẻ thần thái như .

Không chỉ những việc lặt vặt trong nhà khiến lo toan, mà tổ tôn Diêu gia thực sự cũng thường xuyên đến phủ.

Sức khỏe Ngụy vương phi yếu, gọi họ thì họ đến, nhưng mỗi họ đến, bệnh tình của nàng càng thêm nặng.

Ngày qua ngày, tháng qua tháng, từ hè sang thu, Ngụy vương phi cuối cùng cũng gục ngã, bệnh một thể tỉnh nữa.

Khi từ trong cung đến thăm, nàng trong tình trạng nguy kịch.

Trong cơn mê man, nàng vẫn thấy tổ tôn hai rời khỏi giường , như thể sợ nếu họ rời thì Ngụy vương sẽ nghĩ đến chuyện tái giá.

Lúc Ngụy vương phi còn rõ nữa, chỉ mơ hồ thấy một bóng tiến đến bên .

Nàng khó nhọc vươn tay, nắm lấy tay Ngụy vương. Ngụy vương xuống mép giường, thấy liền cúi đến gần bên môi nàng.

“Vương gia, xin ngài hứa với thần .” Nàng : “Hãy chăm sóc thật cho Khang An. Nếu ngài tái giá, thì cũng nhất định luôn luôn yêu thương Khang An. Nếu … nếu thì dù thần hóa thành ma quỷ cũng thể yên lòng mà rời .”

“Được! Bổn vương hứa với nàng.” Ngụy vương, vốn ngại sinh t.ử chiến trường gươm đao, nhưng khi thấy thê t.ử sắp lìa xa, khỏi xúc động. Hắn siết c.h.ặ.t t.a.y nàng, nghiêm túc hứa: “Nàng gì, bổn vương đều đồng ý.”

Ngụy vương phi nhẹ nhàng khép mắt , vài giọt nước mắt lăn dài khuôn mặt. Nàng còn vài câu nữa, nhưng trong còn sức lực.

Ngụy vương thấy nàng vẫn còn , liền nghiêng đầu gần bên môi nàng để lắng .

Giọng của nàng yếu ớt, dù Ngụy vương thính giác đến mấy cũng chỉ mơ hồ, rõ ràng.

Chỉ thoáng nàng : “Thần ... thần … lòng nghiêng về Vương gia, thể buông bỏ . Nếu bớt yêu Vương gia một chút, cũng đến nỗi đến như hôm nay.”

Nói xong, nàng bất tỉnh.

Trên mặt nàng dường như còn hết điều gì, chỉ là, nàng rời , tự nhiên thể thêm gì nữa.

 

 

Loading...