Kiếp Trước Làm Vương Phi Bạc Mệnh, Kiếp Này Ta Không Muốn Làm! - Chương 169

Cập nhật lúc: 2026-03-02 02:54:18
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/W1aDEww4o

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tiểu ngũ nay từng nghĩ khiến chủ nhân vui. Hắn thứ đều vì hy vọng cho chủ nhân.

Bao gồm cả việc biến thành hệ thống, ở bên cạnh nàng để giúp nàng đổi vận mệnh, kéo dài tuổi thọ. Cũng bao gồm việc khi tức giận rời xa nàng, dùng phận Thác Bạt kiêu Kiến tiếp cận nàng, mạnh mẽ kéo nàng , mong nàng tránh xa Chiến Thần.

Hắn luôn tự cho rằng đang dùng cách đúng đắn lặng lẽ bảo vệ nàng.

Hắn vẫn luôn là như .

Trước khi Chiến Thần xuất hiện, chủ nhân và sống bên . bây giờ, kể từ khi vị Chiến Thần đó xuất hiện, trong lòng chủ nhân chỉ còn mỗi , thậm chí bất chấp tất cả mà lao theo , ngày càng gần hơn.

Tiểu Ngũ chủ nhân vốn vui vẻ hạnh phúc, vì một đàn ông mà ngày đêm đau buồn, mất mát. Vì , phản đối chủ nhân đến gần Chiến Thần, càng chủ nhân yêu .

Chỉ là chủ nhân luôn theo ý , lời , khiến thế nào nữa.

Hắn thử hết cách, mềm cứng , tất cả đều thử qua , nhưng kết quả vẫn đổi. Hắn đều thất bại.

Hắn nghĩ cứng rắn cuối thì thể đổi nhưng cuối cùng khiến chủ nhân nổi giận. Rồi nàng sẽ bao giờ để ý đến nữa. Không chỉ để ý, khi , thậm chí mãi mãi về cũng thấy .

Tiểu Ngũ dám chọc chủ nhân nổi giận, cũng dám giận dỗi với nàng. Nàng quan tâm đến , thì cũng chẳng để ý tới nàng. Giống như đây , khi giận, nàng sẽ , nàng chủ động đến an ủi .

Tiểu Ngũ nghĩ đến kế hoạch , chỉ là, cũng thất bại.

Cuối cùng mới nhận , hiện tại chủ nhân còn giống như nữa, giờ nàng mất hết ký ức.

Tiểu Ngũ cảm thấy buồn mất mát.

Hôm đó trời , một dạo trong khu vườn nhỏ. Lúc hoàng hôn, bất chợt thấy chủ nhân cùng vị Chiến Thần đó dựa .

Tiểu Ngũ thấy vội vàng nép một góc hòn giả sơn. Từ góc , thể rõ hai đó rúc gì, mà tảng đá cũng che chắn .

Lúc , thấy hai dựa , ôm , gì cả, chỉ thấy chủ nhân tựa đầu lên vai Chiến Thần, còn Chiến Thần thì vòng tay ôm lấy vai chủ nhân.

Hai dường như gì, cứ yên lặng và bình yên như .

Tiểu Ngũ rũ đôi mắt ướt đẫm, bỗng nghĩ về thời gian cùng chủ nhân bên lâu như , nhưng họ từng những giây phút dịu dàng như thế . Chủ nhân với , nếu đây chủ nhân mang trở về T.ử Ngọc Tiên Sơn khi thương nặng, thở thoi thóp, lẽ mất mạng từ lâu, thể cơ hội tu thành chân như bây giờ?

Chủ nhân với như nhưng nàng từng dựa lòng n.g.ự.c như thế.

Cách đó xa, nam nữ , khiến Tiểu Ngũ thất vọng im lặng rời .

Trong vài ngày tiếp theo, gặp cảnh tượng như vài . Họ vui vẻ, ôm thật c.h.ặ.t, tránh cũng thể tránh.

Tiểu Ngũ thì vẫn còn giận dỗi một , nhưng Diêu Phẩm Nhàn còn trẻ con như nữa.

Hiện tại chiến sự định, chỉ còn chờ chỉnh đốn ba quân là thể khải trở về.

Hôm đó, Diêu Phẩm Nhàn chủ động đến tìm Tiểu Ngũ, nhẹ giọng hỏi : “Hiện giờ thể ngươi bình phục, cũng còn lo lắng cho ngươi nữa. Cho nên, dù chia tay tại đây, cũng điều gì bận lòng. Ta giữa chúng lẽ từng mối duyên phận sâu xa, chỉ là vài chuyện, ngươi vẫn chịu . Nếu ngươi thể , thì cũng sẽ ép hỏi. Ta tôn trọng lựa chọn của ngươi.”

“Những ngày qua, ngươi cứ giận dỗi với , nhưng thật điều đó cần thiết. Ngươi lạnh nhạt với , cũng giận . Ngươi dỗ ngươi, nhường nhịn ngươi một bước thì thật sự . Bây giờ sắp chia tay, nếu chúng cứ tiếp tục căng thẳng như , chẳng ?”

Dù cho ngoài mặt oai phong đến , nhưng mặt Diêu Phẩm Nhàn, vẫn luôn là một khiêm nhường và thật thà đến đáng thương.

Những ngày qua, cũng dần rõ một vài điều. Cho nên, chủ nhân đến mức , cũng hiểu, bất kể cố gắng thế nào, kết quả cũng sẽ chẳng đổi gì.

Vậy thì, vì tiếp tục giằng co với nàng, chi bằng chính lùi một bước.

“Chủ nhân thích Hạc ?” Hắn đột ngột hỏi.

Hỏi xong liền nàng, ánh mắt đầy chờ mong, sợ nàng sẽ ba chữ: “Không thích”.

“Hạc?” Diêu Phẩm Nhàn ngẩn , đáp: “Thích chứ, đặc biệt là Hạc trắng, lông trắng , vô cùng xinh .”

Tiểu Ngũ bất chợt nở nụ vui vẻ.

“Vậy thì .” Hắn dám thẳng mặt Diêu Phẩm Nhàn, chỉ lặng lẽ ngắm nàng một lúc cụp mắt xuống, nhẹ giọng : “Ta nghĩ thông suốt . Ta quyết định tôn trọng lựa chọn của ngươi. Ta sẽ rời khỏi nơi , cũng đến Đại Vinh. Ta giấu tên mai danh, bắt đầu từ đầu, sống một cuộc đời tự do tự tại, một thôi.”

“Ngươi thể nghĩ như .” Diêu Phẩm Nhàn thật lòng vui mừng cho . Nàng hy vọng thể sống cuộc sống của riêng , tìm một cô nương thật sự duyên, cùng sống bình yên, hạnh phúc hết quãng đời còn .

Cuối cùng Tiểu Ngũ cũng hiểu bản nên sống thế nào, vì thế trong ánh mắt giờ đây tràn đầy ánh sáng.

“Chủ nhân cứ yên tâm, nhất định sẽ sống thật .” Hắn : “Ta sẽ sống thật .”

Diêu Phẩm Nhàn cũng nghĩ gì nhiều, chỉ nhẹ nhàng khen : “Thật , tâm địa ngươi lương thiện. Trước đây chiến sự nổ , cũng hẳn là do ngươi cố ý gây . Chỉ là, dẫu ngươi cũng những chuyện đó. Sau vẫn nên tâm hướng thiện thì sẽ hơn. Ngươi tin rằng, thiện ác cuối cùng đều báo. Chỉ khi điều thiện, hành xử lương thiện, ngươi mới thể sống thọ, sống an lành đến cuối đời.”

Dù Diêu Phẩm Nhàn gì, Tiểu Ngũ cũng đều gật đầu đồng ý chút do dự.

Cuộc trò chuyện giữa hai , kết thúc một cách viên mãn.

Diêu Phẩm Nhàn rời với tâm trạng vô cùng vui vẻ. Mà lúc nàng bước , Tiểu Ngũ cũng mỉm theo bóng lưng nàng khuất dần.

Chỉ là, khi nàng , nụ khuôn mặt cũng dần tan biến, vẻ lạnh lùng và trầm lặng trở như cũ, như thể từng gì xảy .

Hắn án thư, lặng lẽ lời nào. Cứ thế suốt hai ba canh giờ, từ lúc chạng vạng cho đến khi trời tối đen.

Sau đó, mới chậm rãi trải giấy , lấy b.út mực, cúi đầu xuống, bắt đầu một bức thư.

Đây là một bức thư để gửi lời từ biệt đến Diêu Phẩm Nhàn.

Mỗi khi một chữ, trong lòng hiện lên một ký ức khi hai từng ở bên . Hắn chậm, từng nét từng dòng đều mang theo nỗi lưu luyến và tiếc nuối.

Khi xong, đặt b.út xuống, cầm tờ giấy . Hắn nhiều , như khắc sâu từng lời lòng.

Cuối cùng, mới buông tay.

Hắn cho lá thư phong bì, lấy một vật gì đó đóng dấu lên thư.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/kiep-truoc-lam-vuong-phi-bac-menh-kiep-nay-ta-khong-muon-lam/chuong-169.html.]

Một đêm trôi qua. Đến sáng sớm hôm , khi Diêu Phẩm Nhàn tìm Tiểu Ngũ nhưng còn ở đó nữa.

Diêu Phẩm Nhàn thấy bàn một phong thư, thấy mấy chữ “Gửi chủ nhân kính mến” rõ ràng phong bì, nàng lập tức xé thư , vội vàng nội dung bên trong.

Đó là một bức thư từ biệt mà Tiểu Ngũ để cho nàng. Trong thư, xin nàng tha thứ vì lời từ biệt, bởi sợ nếu thực sự lời tạm biệt, bản sẽ nỡ rời . Hắn rằng, mỗi lời nàng từng với , đều nhớ kỹ trong lòng, và hứa sẽ sống thật , sống t.ử tế.

Cuối thư, còn nhắc rằng để cho nàng một con hạc nhỏ kỷ niệm, một con hạc trắng muốt, đúng loại mà nàng từng thích, phủ lông tuyết trắng, thuần khiết và thanh cao.

Hắn , khác thể luôn ở bên cạnh nàng, chỉ mong nàng vẫn luôn chăm sóc cho con hạc nhỏ , để con hạc trắng thể mãi bên cạnh nàng, bạn đồng hành cùng nàng suốt quãng đời còn .

Nhìn bức thư , Diêu Phẩm Nhàn khỏi chạnh lòng buồn bã.

, Tiểu Ngũ từng bên nàng vượt qua thời gian khó khăn nhất, giúp đỡ nàng nhiều, là một ân tình lớn đối với nàng. Bây giờ chia ly như , lẽ sẽ khó để họ cơ hội gặp , lòng nàng tránh khỏi cảm giác cô đơn.

Chỉ là, đây chẳng cũng là điều mà nàng từng mong ?

Diêu Phẩm Nhàn nghĩ, chỉ cần sống , sống khỏe mạnh đời , thì chuyện đều cả.

Bỗng nhiên, từ ngoài cửa sổ vang lên tiếng hạc non trong trẻo. Nàng đầu , thấy một con ấu hạc trắng muốt đang đậu cửa sổ. Chiếc mỏ dài nhọn của nó mổ nhẹ khung cửa, khi thấy nàng , con hạc cất tiếng kêu vang.

Lúc Diêu Phẩm Nhàn mới nhớ , trong thư Tiểu Ngũ , tặng cho nàng một con hạc.

Hắn mong con hạc sẽ luôn bạn bên cạnh nàng.

Nghĩ đến đây, Diêu Phẩm Nhàn tiến đến gần con hạc.

Vừa mới đến gần, con hạc liền chủ động chạm nàng. Diêu Phẩm Nhàn bất giác giật .

Con hạc nhỏ mổ nàng mà chỉ nhẹ nhàng đậu vai nàng.

Ban đầu nó chút sợ sệt, nhưng dần dần thích nghi, Diêu Phẩm Nhàn cũng dần thành quen. Thỉnh thoảng, nàng còn đưa tay để con hạc đậu lên.

Nó thậm chí ăn, đồ ăn cho chim nó ăn ngon.

Khi đại quân trở về, nàng cũng mang theo nó.

phận của Diêu Phẩm Nhàn là gia quyến của một tướng quân, nên khi đều xe ngựa. Trên xe, Thanh Cúc thấy con hạc luôn đậu vai nàng, sợ nàng mệt, liền đưa tay vớt con hạc xuống để nó đậu .

con hạc nhỏ lanh lợi, khi thấy Thanh Cúc đưa tay tới, nó liền dùng chiếc mỏ nhọn của mổ nàng.

Thanh Cúc mổ đau, kêu lên: “Về nhà tao sẽ nấu mày đấy!”

Hạc nhỏ liền vẫy cánh đập Thanh Cúc, khiến Thanh Cúc tức giận đ.á.n.h với nó, nhưng địch nổi con hạc .

Diêu Phẩm Nhàn vội : “Không bắt nạt nó!”

Con hạc dường như hiểu lời , ngay lập tức ngừng tấn công Thanh Cúc, về đậu vai Diêu Phẩm Nhàn.

Thanh Cúc tức phát điên.

Nàng vỗ bụi , lẩm bẩm trong miệng: “Người thì để , giữ quà gì cho phiền. Thế mà chủ tự thích con hạc trời cao đất dày .”

Diêu Phẩm Nhàn : “Vạn vật đều linh tính, mấy lời ngươi , nó thể hiểu đấy. Dù nó chỉ là một con hạc, nhưng cũng là một sinh mệnh. Sau ngươi đối nó một chút, nó sẽ tự nhiên đối với ngươi.”

Con học nhỏ kêu vang một tiếng như đồng tình với lời Diêu Phẩm Nhàn.

“Vương phi, sắp đến kinh thành thôi.” Thanh Cúc quan tâm con hạc nữa, kéo màn xe lên bên ngoài.

Diêu Phẩm Nhàn ngẩng đầu về phía xa, nơi đó là một tòa thành lớn. Càng đến gần, cửa thành hiện càng rõ. Nàng phát hiện Hoàng Thượng dẫn theo nhiều quan thần chờ đón ở cửa thành.

Ngụy vương thấy liền xuống ngựa, tiến đến mặt Hoàng Thượng.

“Thần bái kiến bệ hạ.” Nói xong, Ngụy vương quỳ một gối xuống đất hành lễ, nhưng ngay lập tức Hoàng Thượng nâng dậy.

Hoàng Thượng : “Hoàng lập công lớn, đừng khách sáo mấy nghi thức xã giao đó nữa.”

Ngụy vương đáp : “Đây là trách nhiệm của thần mà.”

Hoàng Thượng : “Hoàng luôn giữ thái độ khách khí với trẫm.” Rồi ngợi khen thêm: “Lần xa, hoàng cần đa lễ.”

Hai trò chuyện một lúc, Diêu Phẩm Nhàn cũng tiến tới chào hỏi.

Hoàng Thượng liền ngăn : “Hoàng tẩu vất vả suốt chặng đường. Hoàng hậu ở trong cung ngày đêm mong ngóng hoàng tẩu, hoàng tẩu trở về, tiến cung mấy ngày bầu bạn với Hoàng hậu đó.”

Diêu Phẩm Nhàn : “Tất cả đều theo sắp xếp của Hoàng Thượng.”

“Hoàng mời.” Hoàng Thượng đưa tay , mời Ngụy vương cùng phu thê đồng hành với .

Ngay lúc đó, các quan thần đồng thanh hô vang:“Bệ hạ vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế! Ngụy vương thiên tuế thiên tuế thiên thiên tuế!”

“Bệ hạ vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế! Ngụy vương thiên tuế thiên tuế thiên thiên tuế!”

—----------

Tác giả :

Truyện chính sẽ tạm dừng ở đây, phần tiếp theo sẽ bắt đầu ngoại truyện ~

Truyện chính thể rõ kết cục công bằng cho các nhân vật, nên sẽ xử lý phần công bằng đó trong ngoại truyện ~

Ngoài còn liên quan đến các chuyện kiếp , nếu các bạn xem, sẽ ở phần cuối!

Các bạn xem ngoại truyện về nhân vật nào ?

 

 

Loading...