Kiếp Trước Làm Vương Phi Bạc Mệnh, Kiếp Này Ta Không Muốn Làm! - Chương 168

Cập nhật lúc: 2026-03-02 02:54:17
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6fcBhQxM6L

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đại phu vết thương của Tiểu Ngũ nguy hiểm đến tính mạng, mũi tên tuy nặng nhưng trúng chỗ hiểm. Trong phủ các nha tận tình chăm sóc, nên chẳng bao lâu, Tiểu Ngũ thoát khỏi cơn nguy kịch.

Khi tỉnh

Lúc tình thấy Diêu Phẩm Nhàn đang cạnh mép giường. Đôi mắt đảo nhẹ, dần dần tỉnh táo. Cảnh tượng đầu tiên thấy chính là chủ nhân của đang ở bên cạnh.

Cảnh tượng quá quen thuộc, khiến như về quá khứ.

Như khi còn ở T.ử Ngọc Tiên Sơn.

“Chủ nhân…” Tiểu Ngũ định cất tiếng gọi thì một nha bên cạnh hô một tiếng cắt ngang.

“Công t.ử tỉnh !” Nha chính là vẫn chăm sóc cho Tiểu Ngũ những ngày qua. Lúc , trong tay nàng đang bưng một bát t.h.u.ố.c đen sẫm, chuẩn mang đến cho uống.

Tiểu Ngũ ngắt lời mới tỉnh táo.

Hắn chợt nhận , nơi T.ử Ngọc Tiên Sơn.

Đây là Tấn Thành - nơi giáp ranh giữa Bắc Địch và Đại Vinh.

Người đang cạnh lúc là chủ nhân , nhưng cũng còn là chủ nhân của nữa. Bây giờ nàng là thê t.ử của Chiến Thần.

Nàng .

Nhận sự thật , nỗi bi thương dâng lên trong lòng tiểu Ngũ.

Ngọn lửa nhen nhóm trong tim lụi tàn ngay phút chốc.

Thấy chủ nhân sang , gượng, mang theo chút ngượng ngùng và đau khổ.

Thật lúc , trong lòng Tiểu Ngũ chút sợ hãi. Dù nàng còn nhớ rõ là ai, nhưng chuyện tổn thương nàng, còn khiến bao nhiêu vô tội mất mạng một cách vô duyên vô cớ… Trong nhận thức hiện tại của nàng, lẽ là kẻ tội thể tha thứ.

Nàng chắc hẳn sẽ hận , sẽ cảm thấy ghê tởm .

nàng hận . Trong lòng , hy vọng duy nhất là trong mắt nàng, "Bạch Hạc" vẫn luôn là loài chim thuần khiết, vô hại nhất đời .

Hắn lén nàng, dám đối diện trực tiếp. Chỉ liếc trộm một cái lập tức lảng , đó lén lút dùng khóe mắt để quan sát sắc mặt nàng. Bởi vì quá thiếu tự tin, lúc cả trở nên ngoan ngoãn, thu đến mức gần như còn chút khí thế nào của một kẻ từng ngang nhiên bắt cách đây mấy ngày.

Thật Diêu Phẩm Nhàn cũng thực sự trách cứ gì nhiều. Ngược , thấy thương nặng đến mức , trong lòng nàng còn vài phần lo lắng và thương cảm.

Bây giờ thấy bình an vô sự, cũng tỉnh , nàng thật lòng cảm thấy nhẹ nhõm và vui mừng.

“Cuối cùng ngươi cũng tỉnh .” Diêu Phẩm Nhàn vội vàng nghiêng , nhường chỗ, dặn dò nha bên cạnh: “Cho công t.ử uống t.h.u.ố.c .”

Thấy chủ nhân nổi giận, cũng lạnh lùng ngó lơ , Tiểu Ngũ càng thêm lo lắng, trong lòng rối bời hơn.

“Chủ nhân… trách ?” Hắn dè dặt, run rẩy cất tiếng hỏi.

Diêu Phẩm Nhàn liền : “Ngươi cứ lo dưỡng thương cho hãy chuyện khác. Đại phu , tuy mũi tên xuyên n.g.ự.c lấy mạng ngươi, nhưng vẫn khiến nguyên khí tổn thương nghiêm trọng. Giờ ngươi tỉnh , nhưng vẫn cần thời gian để hồi phục. Thuốc cần uống thì tiếp tục uống, chạy lung tung, cũng đừng cậy khỏe mà cố.”

“Vâng, sẽ theo lời chủ nhân.”

Thấy giọng điệu của nàng vẫn dịu dàng giống như , cuối cùng Tiểu Ngũ cũng yên tâm, tin nàng thật sự hề trách tội .

Để thể hiện thật ngoan và lời, Tiểu Ngũ đợi nha đút t.h.u.ố.c mà tự tay bưng bát lên, ngửa đầu uống một dài.

Diêu Phẩm Nhàn sững , bật : “Như mới ngoan.”

Được nàng khen, Tiểu Ngũ ngốc nghếch. t.h.u.ố.c thật sự đắng, mùi vị khó chịu vô cùng. Lúc đầu còn hăng hái nuốt liền mấy ngụm, càng uống càng thấy khó trôi, nên những ngụm còn đều ngậm trong miệng, xử lý .

Diêu Phẩm Nhàn thấy thế, ngay là nhổ , liền vội : “Thuốc quý, phun .”

“Ta nhổ!” Tiểu Ngũ vội vàng lắc đầu, miệng còn ngậm t.h.u.ố.c nên lời mơ hồ rõ. Hắn lập tức nuốt xuống sạch, hớn hở khoe công: “Ta uống hết ! Nuốt hết cả !”

Dáng vẻ lấy lòng của chẳng khác gì một đứa trẻ con.

Nhìn dáng vẻ của , Diêu Phẩm Nhàn chợt nhớ đến con trai , Khang An.

Nàng mỉm với , khẽ gật đầu: “Như .”

Tiểu Ngũ nàng khen, lập tức rạng rỡ cả khuôn mặt.

Diêu Phẩm Nhàn sang dặn dò nha : “Tuy công t.ử tỉnh, nhưng sức khỏe vẫn còn yếu, ngươi nhất định chăm sóc cẩn thận.”

Sau đó nàng sang Tiểu Ngũ, dịu giọng : “Ngươi nhiều ngày thể rời giường, bây giờ cần tiếp tục nghỉ ngơi cho thật . Đợi vài hôm nữa đại phu đến khám , nếu ngươi thể xuống giường, thì lúc đó mới rời giường.”

Nói xong, nàng định dậy rời .

Tiểu Ngũ vội gọi nàng : “Chủ nhân... ?”

Diêu Phẩm Nhàn xoay : “Ta còn việc . Ngươi cứ ngủ một lát . Tát nữa sẽ thăm ngươi.”

Tiểu Ngũ suy nghĩ một chút, quyết định ngoan ngoãn lời. Hắn lập tức xuống giường, kháng cự gì cả.

Trong khi đó, sự truy kích kiên trì ngừng của quân đội Ngụy Vương, cuối cùng Thác Bạt Dũng cũng thể cầm cự nữa, đành đầu hàng và xin hòa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/kiep-truoc-lam-vuong-phi-bac-menh-kiep-nay-ta-khong-muon-lam/chuong-168.html.]

Đối với một kẻ nuốt lời như Thác Bạt Dũng, Ngụy Vương đương nhiên sẽ nương tay. Nơi nào cần cắt đất thì cắt đất, nên triều cống thì triều cống. Thậm chí từ nay về , hằng năm Bắc Địch còn lấy phận chư hầu mà cử sứ thần đến Đại Vinh để dâng biểu chúc mừng, vấn an hoàng đế.

Lần , các điều khoản trong thư nghị hòa so với hai năm đây nghiêm khắc và nặng nề hơn nhiều.

tất cả những điều đó đều là cái giá mà Thác Bạt Dũng đáng trả cho tội của .

Một mặt, nếu ký thư nghị hòa như chẳng khác nào tự rước nhục; nhưng mặt khác, nếu chịu ký, thiết kỵ của quân Ngụy Vương sẽ tiếp tục tiến đ.á.n.h phương Bắc, thẳng tiến đến tận kinh đô. Mà đến lúc đó, cũng đầu hàng thôi.

, Thác Bạt Dũng rơi thế tiến thoái lưỡng nan.

Tính tình Thác Bạt Dũng nóng nảy, cứng đầu. Hễ chuyện gì ý là nổi trận lôi đình. Mà , hiển nhiên cơn giận của lên đến tột độ.

Hắn hận Ngụy Vương, hận Thác Bạt Kiêu… thậm chí còn hận cả từng binh sĩ của Bắc Địch. Hận bọn họ bất tài, đến nỗi một ai thể đ.á.n.h bại cái tên tiểu t.ử phương Nam đó.

Hắn cũng hận chính bản , hận bất lực, sống hơn nửa đời , mà giờ để mất nhiều thành trì, ranh giới đến tay đối thủ.

Sau c.h.ế.t , còn mặt mũi nào gặp tổ tiên Thác Bạt gia suối vàng?

Thác Bạt Dũng rơi thế tiến thoái lưỡng nan. Hắn chịu thư xin hàng, cũng chấp nhận những điều kiện mà Nam triều đưa . cũng hiểu rõ, đầu hàng là .

, để tránh mang danh là tội nhân nghìn đời, nghĩ một cách.

Nhân lúc đang bệnh, lấy cớ đó để thoái vị, nhường ngôi cho Thái t.ử. Đồng thời, cũng đem luôn rắc rối giao cho Thái t.ử giải quyết.

Nếu lá thư xin hàng danh nghĩa của tân đế, thì cũng chẳng liên quan gì đến . Thậm chí, khi sử sách ghi , thể đời còn khen cứng cỏi, thà c.h.ế.t chứ hàng.

Mà với Ngụy Vương, ai thư xin hàng cũng quan trọng. Thứ Ngụy vương chỉ là một văn bản đầu hàng chính thức đóng ngọc tỷ của triều đình Bắc Địch.

Còn ngọc tỷ đó là do ai đóng thì… quan tâm.

Tình hình tiền tuyến giờ coi như định, chiến sự còn cần tiếp tục. Việc tiếp theo chỉ là xử lý chuyện đàm phán hòa bình giữa hai nước. Ngụy Vương giao việc cho quân sư và phó soái, nên mấy ngày nay, đều ở Tấn Thành.

Nghe Tiểu Ngũ tỉnh , Ngụy Vương cũng đến thăm.

Tiểu Ngũ vẫn tỏ mấy thiện với Ngụy Vương.

vì nể mặt chủ nhân của , tiểu Ngũ cũng đem tâm trạng khó chịu đó thể hiện rõ ngoài.

Ngụy Vương là rộng lượng, để bụng những chuyện , cũng tính toán chi li với tiểu Ngũ.

Hắn chỉ hỏi vài câu theo phép lịch sự, nhưng thấy Tiểu Ngũ nhiều, thì cũng hỏi thêm.

Nửa tháng , vết thương của Tiểu Ngũ bình phục. Còn lúc , triều đình Bắc Địch vẫn đang trong tình trạng giằng co.

Thác Bạt Dũng đột nhiên đổ bệnh, Thái t.ử tạm thời mặt xử lý chính sự, triều đình trong ngoài loạn hết cả lên.

Dù bây giờ khỏe , Tiểu Ngũ vẫn lấy cớ ở , chịu rời . Tuy kế hoạch ban đầu của thất bại, thể mang chủ nhân rời khỏi chốn thị phi như ý

hiện tại thể ở bên cạnh nàng, cũng coi như thành tâm nguyện .

Hắn ý định rời , mà phu thê Diêu Phẩm Nhàn cũng nỡ đuổi . Chỉ là, hiện giờ chiến sự lắng xuống, họ sắp trở về, mà thể cứ mang theo một mang phận đặc biệt như cùng về.

, Diêu Phẩm Nhàn tìm Tiểu Ngũ để chuyện.

“Dù ngươi Bắc Địch, thì cũng nên tìm một nơi khác để . Ngươi thể tới Đại Vinh, sống một cuộc đời ẩn danh, bình lặng và yên . ngươi thể theo bọn . Ngươi cũng hiểu, phận hoàng thất Bắc Địch của ngươi thể khiến Vương gia chỉ trích. Nếu ngươi cần tiền, thể giúp. Về nếu gì khó khăn, cũng thể đến tìm .”

Tiểu Ngũ vẫn chịu.

Hắn rời xa chủ nhân. Muốn lúc nào cũng bên cạnh nàng.

“Để ở bên ngươi .” HẮn năn nỉ, dáng vẻ đáng thương: “Ta đảm bảo sẽ giữ kín phận, gây chuyện rắc rối gì xảy với các ngươi. Chỉ cần mỗi ngày ở bên cạnh ngươi, dù chỉ thôi cũng đủ .”

Nếu hiểu ý của , thể sẽ đồng ý cho qua. rõ lòng như , Diêu Phẩm Nhàn thể chịu nổi chuyện đó.

Nàng chỉ cùng Vương gia sống một cuộc đời bình yên.

“Không .” Nàng từ chối: “Ngươi cũng nên bắt đầu từ đầu, tìm cho một cô nương để bên suốt đời. Trên đời nhiều cô nương mà.”

Tiểu ngũ vui, kéo chăn trùm lên đầu, tựa lưng ghế, để ý đến Diêu Phẩm Nhàn nữa.

Diêu Phẩm Nhàn để ý đến thái độ của , : “Ngươi cứ giận dỗi cũng chẳng đổi gì. Lời , ngươi nên suy nghĩ kỹ .”

“Thật , ngươi cũng lớn , chắc chắn hiểu nhiều đạo lý. Nhiều lúc, khó khác chỉ khiến chuyện trở nên khó xử hơn mà thôi. Cuộc đời , chuyện gì cũng diễn theo ý mong . Có thì sẽ mất, lên thì sẽ xuống. Nghe , nếu ngươi dũng cảm bước tiếp, sẽ gặp một cô nương hơn?”

“Cuộc đời nhiều điều kỳ diệu, nếu ngươi bước , thử trải nghiệm, điều gì là nhất ?”

Tiểu ngũ , tỏ chống đối, kéo chăn trùm lên che hai tai, cuộn tròn trong chăn.

Thấy , Diêu Phẩm Nhàn đành rời luôn.

 

 

Loading...