Kiếp Trước Làm Vương Phi Bạc Mệnh, Kiếp Này Ta Không Muốn Làm! - Chương 163
Cập nhật lúc: 2026-03-02 02:54:12
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trong mơ, vị tướng mặc áo giáp bạc luôn gọi nàng là “chủ nhân”.
Cũng giống như giấc mơ , Diêu Phẩm Nhàn rõ mặt , cũng rõ thế nào.
Nàng đang mơ, nhưng cảm giác chân thật, giống như xảy .
Nàng cố sức vùng vẫy, tỉnh , nhưng dù cố thế nào cũng tỉnh nổi.
Trong lòng hoang mang, mồ hôi đẫm trán, mà vẫn giữ c.h.ặ.t trong giấc mộng, thoát .
“Ngươi là ai?” Thấy bản thể thoát , Diêu Phẩm Nhàn dứt khoát giãy dụa nữa. Nàng cất lời hỏi vị tướng quân khoác ngân giáp : “Vì ngươi gọi là chủ nhân? Ngươi và Tiểu Ngũ... quan hệ gì?”
Nam nhân khoác ngân giáp rõ ràng gần, ngay mắt nhưng Diêu Phẩm Nhàn cảm giác xa xôi muôn trùng.
Tựa như giữa hai còn ngăn cách bởi một tầng sương mỏng, m.ô.n.g lung mà thể chạm tới.
Chỉ nam nhân khẽ cất lời: “Chủ nhân... còn nhớ rõ Tiểu Ngũ ?”
“Đương nhiên là nhớ!” Nàng chút do dự đáp lời.
Dù cuối cùng chia tay phần vui, giữa hai từng đôi chút bất hòa, nhưng Tiểu Ngũ giúp nàng nhiều. Ân tình , nàng vẫn luôn khắc ghi, từng quên.
Chỉ là những lời , nàng thấy cần thiết với một kẻ xa lạ.
Diêu Phẩm Nhàn vẫn giữ nguyên câu hỏi ban đầu: “Ngươi rốt cuộc là ai?” Nàng thử dò đoán phận của , khẽ nhíu mày hỏi: “Ngươi là... Thác Bạt Kiêu?”
Lần , dẫn quân của Bắc Địch chính là Thác Bạt Kiêu, chuyện là do Vương gia đích cho nàng .
Nam nhân khoác ngân giáp đáp lời nàng, chỉ nhẹ giọng hỏi: “Chủ nhân nhớ rõ Tiểu Ngũ, ... còn nhớ Bạch Hạc ?”
“Bạch Hạc?” Diêu Phẩm Nhàn khẽ nhíu mày, là nàng nhớ, mà là... vốn từng quen .
Nam nhân dường như nàng đang nghĩ gì, khẽ một tiếng, nụ đau lòng: “Xem ... là còn nhớ .” Trong lời lặng lẽ vang lên một tia xót xa, xen lẫn cô quạnh thể gọi tên.
Diêu Phẩm Nhàn càng lúc càng cảm thấy khó hiểu.
Thế nhưng đúng lúc , nam nhân thêm lời nào. Mọi thứ bỗng chốc rơi tĩnh lặng. Rồi đột nhiên, Diêu Phẩm Nhàn giật tỉnh giấc từ trong cơn mộng.
Sau khi bừng tỉnh, Diêu Phẩm Nhàn vẫn còn ngơ ngẩn một lúc lâu, tâm trí hoang mang. Không phân biệt đang ở nơi nào.
Phải đến khi thấy Thanh Cúc tiến hầu hạ, nàng mới dần nhớ , đây là nơi nàng theo Vương gia đến, ở vùng biên cảnh phương Bắc.
“Vương phi ?” Thanh Cúc lên tiếng, giọng lo lắng. Nàng vẫn luôn ở trong phòng hầu hạ, thấy Vương phi ngủ giường thì cũng tựa bên cạnh chợp mắt.
Vừa động tĩnh, nàng mới giật tỉnh dậy. Mở mắt liền thấy trời còn sáng rõ, mà Vương phi mồ hôi đầm đìa, sắc mặt hoảng hốt.
“Là gặp ác mộng ?” Thanh Cúc nhẹ giọng hỏi, ánh mắt đầy quan tâm.
Là mơ, nhưng rốt cuộc đó là ác mộng giấc mơ , nàng hề . Vì giấc mơ quá kỳ lạ, dù với Thanh Cúc cũng khó thể diễn tả cho rõ ràng.
Cho nên, Diêu Phẩm Nhàn chỉ nhẹ lắc đầu đáp: “Không gì, lẽ là đổi chỗ ngủ nên quen.” Nói xong, nàng dậy xỏ giày, nàng thấy buồn ngủ nữa.
Thanh Cúc thấy , liền vội khom lưng tiến đến, định giúp Diêu Phẩm Nhàn xỏ giày.
Diêu Phẩm Nhàn suy nghĩ một lúc : “Nơi cảnh , kêu ngươi theo đến đây, khiến ngươi chịu thiệt thòi. Sau ở đây, ngươi cần tuân thủ quy củ như một vương phi với . Nhiều việc thể tự , sẽ tự .” Nói xong, nàng nhẹ nhàng khom lưng nâng Thanh Cúc lên, tự xỏ giày.
Thanh Cúc bỗng xúc động : “Vương phi thể mang nô tỳ theo cùng, là vì tin tưởng nô tỳ. Nô tỳ thật, cũng may ngài chủ động mang nô tỳ tới, nếu nô tỳ cũng tự nguyện xin trận cùng ngài. Từ nhỏ đến lớn, nô tỳ luôn hầu hạ bên cạnh ngài, nếu rời xa ngài, lòng nô tỳ thật nỡ.”
“Nơi tuy gian khổ, nhưng chỉ cần ngài bên cạnh, nô tỳ cũng cảm thấy khổ chút nào.”
Xỏ giày xong, Diêu Phẩm Nhàn tự mặc quần áo. Nhìn thấy , Thanh Cúc vội tiến lên giúp một tay.
“Ngươi và T.ử Đường từ nhỏ hầu hạ bên cạnh , tuổi cũng xấp xỉ , chúng cùng lớn lên bên . hôm nay cuộc sống của , mà các ngươi chẳng tin tức gì, cũng khiến sốt ruột.”
T.ử Đường và Thanh Cúc, hai đều cùng tuổi với Diêu Phẩm Nhàn, năm tròn 23 tuổi.
Dù là nô tỳ của , nhưng trong lòng Diêu Phẩm Nhàn xem họ như những trong nhà.
Cho nên, Diêu Phẩm Nhàn đều mong hai đều cuộc sống hạnh phúc.
Trước đây từng nhắc đến chuyện , nhưng hai đều cùng suy nghĩ: rời xa chủ t.ử.
Nếu thật sự gả , sẽ xin chủ t.ử trả giấy bán .
vì đó quá nhiều việc xảy , Diêu Phẩm Nhàn nhiều tâm sức để lo cho chuyện lập gia đình của hai . Vì thế, dù tuổi lớn, họ vẫn kết hôn.
Nói thật lòng, Diêu Phẩm Nhàn cũng cảm thấy chút áy náy vì điều .
Thanh Cúc nhẹ nhàng , hề để bụng: “Cả đời nữ nhân gả chồng ? Ai bảo sinh là gả ? Nô tỳ ở bên ngài bao năm, cũng nhiều chuyện. Không xa xôi, chỉ trong cung thôi… Trong cung, những như Phương cô cô, Phỉ Thúy cô cô, Trân Châu cô cô… các nàng cả đời cũng chỉ chăm sóc chủ t.ử, mà lập gia đình, cũng điều gì cả.”
“Trên đời nhiều nam nhân xa lắm, nên nô tỳ mới cần hầu hạ những kẻ như thế, bởi vì họ sinh chỉ để đày đọa nữ nhân.”
Diêu Phẩm Nhàn đồng tình với lời nàng, nhưng cũng nhẹ nhàng : “Nếu lựa chọn, tất nhiên chọn . Nếu là kẻ gì, cần các ngươi , cũng tuyệt đối chịu để yên.”
Dù nàng già yếu, con cháu bên cạnh. chút tài sản riêng , nàng vẫn thể sống thật .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/kiep-truoc-lam-vuong-phi-bac-menh-kiep-nay-ta-khong-muon-lam/chuong-163.html.]
“Dù , đời nô tỳ cũng tuyệt đối rời xa vương phi.” Thanh Cúc thầm : “Ngài đuổi nô tỳ cũng vô ích, nô tỳ tuyệt đối .”
Diêu Phẩm Nhàn mỉm đáp: “Ta cũng sẽ đuổi các ngươi . Ngươi và T.ử Đường đều là trợ thủ đắc lực của . Nếu các ngươi thật sự rời , thật sự sẽ đau đầu.” Nàng : “Thôi, hôm nay chuyện đó nữa. Giờ cũng cần nghỉ ngơi cho , ngoài dạo một chút xem xem.”
“Vâng.” Thanh Cúc theo lời đáp .
Chủ t.ử hai bước sân, bỗng một thiếu nữ từ đại thụ trong viện rơi xuống.
Thanh Cúc kinh hô lên một tiếng, còn Diêu Phẩm Nhàn vẫn giữ vẻ điềm tĩnh.
Thiếu nữ lảo đảo dậy, vỗ vỗ tay tươi chào hỏi Diêu Phẩm Nhàn, vội vã chạy đến gần.
“Ngài như , ngạc nhiên ?” Thiếu nữ đó chính là Tiết Nhất Nhất, luôn âm thầm theo hầu trong quân, đến giờ mới xuất hiện ở nơi .
Việc thể che giấu ngoài, nhưng giấu nổi Vương gia? Vương gia qua với nàng, nên nàng cũng rõ.
Vương gia hỏi nàng đưa cô bé đến hầu hạ nàng . Như thế sẽ cần lo lắng đề phòng những nam nhân xung quanh.
Khi đó Diêu Phẩm Nhàn suy nghĩ một hồi mới quyết định. Nếu để Triều ca nhi chuyện , với tính cách của nó, chắc chắn nửa sẽ đưa cô bé về.
Mà Nhất Nhất cũng là tính cách ngang bướng, hai bọn họ như hai cái mũ đầu, chắc chắn sẽ đấu đá với ngừng.
Đến lúc đó, e rằng sẽ ảnh hưởng đến sự yên trong quân, đồng thời cũng khiến Triều Ca Nhi phân tâm.
Diêu Phẩm Nhàn đáp lời cô bé, chỉ : “Nếu ngươi chủ động xuất hiện mặt thì từ theo . Không cần tìm Triều ca nha gì, cũng đừng gây chuyện trong quân. Nếu ngươi gì đúng sẽ ảnh hưởng đến tinh thần của binh lính. Khi đó xử lý theo quân pháp, cũng cứu ngươi .”
Tiết Nhất Nhất chút thất vọng: “Thì ngài sớm theo đến đây.” Cô bé tiếc nuối : “Còn tưởng thể tạo bất ngờ cho ngài.”
Thanh Cúc : “Bất ngờ thì , nhưng kinh ngạc thì cũng vài phần.”
Tiết Nhất Nhất liền sang Thanh Cúc, bộ mặt quỷ ngay lập tức.
cô bé cũng điều, nên theo bên cạnh Diêu Phẩm Nhàn.
Tiết Nhất Nhất bắt chước dáng vẻ của Thanh Cúc, ở bên cạnh Diêu Phẩm Nhàn, đỡ một bên của nàng.
Vừa , cô bé hỏi: “Vương phi, bây giờ chúng ạ?”
“Ra ngoài dạo một vòng xem.” Diêu Phẩm Nhàn đáp.
“Ừ.” Tiết Nhất Nhất tùy tiện đáp một câu. chẳng mấy chốc, cô bé nhịn mà tiếp: “Bên ngoài chẳng gì , xem hết . Cả tòa thành nhỏ lắm, liếc mắt một cái là thấy hết, chẳng bằng nửa kinh thành hoa lệ. Hơn nữa nơi đây thật lạc hậu, quán rượu quán cũng chỉ là mấy căn nhà gỗ nhỏ, dân ăn mặc cũng giản dị, thậm chí cũ kỹ… Tóm , so với kinh thành phồn hoa tráng lệ thì nơi còn kém xa lắm.”
Thanh Cúc : “Xem tiểu thư Nhất Nhất thích nơi , bằng về Kinh thành ?”
Tiết Nhất Nhất : “Ai thích nơi ? Ta thích nơi , về đó, hừ!”
Thanh Cúc che miệng , mi mắt cong cong, trêu : “Chắc vì nào đó chứ?”
Mặt Tiết Nhất Nhất lập tức đỏ bừng, nhưng da mặt cô bé dài, miệng cũng nhanh nhảu, lập tức cùng Thanh Cúc hét lớn.
Thấy cô bé như , Thanh Cúc càng thích trêu chọc cô bé. Chỉ trong chốc lát, tiếng ồn ào khiến Diêu Phẩm Nhàn cảm thấy choáng váng đầu óc.
lúc ,gặp ngay Ngụy Vương trở về. Bên Ngụy Vương còn vài theo hầu, trong đó một chính là Bùi Triều.
Bùi Triều Tiết Nhất Nhất theo đến đây, khi thấy cô bé liền tức giận trợn tròn mắt.
đến lúc , Tiết Nhất Nhất cũng nhận nguy hiểm, liền vội vàng xin hòa với Thanh Cúc, chạy ngay lập tức.
Thấy cô bé chạy, Bùi Triều định đuổi theo nhưng vì Vương gia còn ở đó, tiện lớn chuyện, đành tạm nhịn .
Ngụy Vương cứng nhắc, nghiêng Bùi Triều, liếc một cái : “Nhanh tìm nó trở về, đừng để nó loạn ở chỗ .”
“Vâng.” Bùi Triều đáp lời ngay lập tức, liền đuổi theo ngay.
Sau đó, Ngụy Vương mới sang hỏi thê t.ử: “Các nàng định ?”
Diêu Phẩm Nhàn đáp: “Chỉ là ngoài xem.” Nàng hiểu rõ phong thổ (địa hình khí hậu) nơi , cũng thêm về cuộc sống chân thật, giản dị của dân chúng biên cương phương Bắc.
Nàng hiểu rõ sẽ còn sống ở đây một thời gian dài, nên cũng mong nhanh ch.óng hòa nhập với nơi .
Ngụy Vương chớp mắt một cái, vẻ mặt trầm tư, : “Ta còn việc cần , nàng…”
Diêu Phẩm Nhàn hiểu đang bận, liền vội ngắt lời: “Yên tâm , Thanh Cúc bên cạnh chăm sóc, gì lo.” Nàng theo đến đây cũng phiền .
Như Thanh Cúc , Tấn Thành cũng lớn. Không khác biệt nhiều, chỉ là một huyện nhỏ gần thành lớn.
Dạo một vòng bằng xe ngựa cũng mất đến nửa canh giờ. Vì , khi bộ một vòng quanh, Diêu Phẩm Nhàn xác định rõ mục tiêu, quyết định tìm đến vài y quán.
Tuy nàng giúp nhiều nhưng nàng , một khi đ.á.n.h trận, các tướng sĩ thương là điều khó tránh khỏi. Nếu trong thành một nhóm đại phu, học hỏi chút y thuật thì đến lúc sẽ phát huy tác dụng lớn.
Suốt ngày hôm , Diêu Phẩm Nhàn trong bóng tối theo dõi.
Người đó dám đến gần, chỉ lặng lẽ theo từ xa. Mãi đến khi Diêu Phẩm Nhàn về phủ, mới âm thầm rời .