Kiếp Trước Làm Vương Phi Bạc Mệnh, Kiếp Này Ta Không Muốn Làm! - Chương 16

Cập nhật lúc: 2026-03-02 02:37:46
Lượt xem: 8

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8pggHUMxpg

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cuộc hôn nhân với Ngụy Vương phủ thực chất là nhờ công lao của lão thái gia năm xưa. Nếu năm đó, khi nhậm chức bên ngoài, lão thái gia từng cứu mạng Ngụy Vương, thì vị vương cầm quyền - cũng là hoàng tôn tiên đế coi trọng nhất - thể cưới nữ nhi của Diêu gia chính phi?

Năm đó, lão thái gia chỉ định hôn sự là dành cho Nghiên Nhi. Thế nhưng bà cố tình ngược ý lão thái gia, cướp cuộc hôn nhân vốn dĩ thuộc về Nghiên Nhi.

Đáng thương , khi đó bà tưởng là vì cho Nghiên Nhi, kết quả cuối cùng chính là hại Diêu Phẩm Nghiên. Bà lầm, kẻ Tề Tu Ngôn chỉ bội bạc, nuốt lời hứa mà còn khiến Nghiên Nhi mang danh nhị gả nữ ( tái giá).

Lại càng đáng giận hơn là Nhị cô nương. Rõ ràng là nhờ hào quang của Diêu gia mà cuộc hôn nhân , mà bây giờ nàng đem tất cả lợi ích đổ dồn cho Bùi gia.

Cả nhà Bùi gia tư chất đều bình thường, vốn suy yếu như “A Đẩu” (ý chỉ kẻ bất tài, khó nâng đỡ). Nhà họ công lao đức hạnh gì mà xứng đáng hưởng vinh dự ?

Diêu lão thái thái vốn dĩ hối hận vì năm xưa đổi hôn sự của cháu gái trưởng đích tôn. Nay thấy Ngụy Vương phi chẳng hề thiết với Diêu gia mà ngược còn thiên vị Bùi gia, bà giận đến sôi m.á.u. Dù ngoài miệng thể gì, nhưng trong lòng tức giận đến mức nổi trận lôi đình, thầm mắng Nhị cô nương là kẻ vô ơn, lòng lang sói.

Diêu Phẩm Nghiên dù tâm tư độc ác như , nhưng lúc cũng chẳng thể nào dễ chịu. Gần đây, nàng thường nghĩ, nếu năm đó nàng từ bỏ Ngụy Vương mà chọn Tề Tu Ngôn, thì lẽ bây giờ nàng cũng giống Nhị , một nhi t.ử ngoan ngoãn đáng yêu, một Vương phi tôn quý, thậm chí còn một phu quân phận cao quý, quyền thế che chở.

Tâm trạng của Diêu Phẩm Nghiên lúc vô cùng chán nản, càng ý rút lui.

Thế nhưng, ngay khi nàng định xoay rời , Diêu lão thái thái vươn tay giữ c.h.ặ.t nàng .

“Nghiên Nhi, con nhớ kỹ! Càng lúc gặp khó khăn, càng mạnh mẽ tiến lên. Nếu chỉ bấy nhiêu đả kích mà con chịu nổi, thì cả đời , con chỉ thể quanh quẩn trong cái sân nhỏ của tổ mẫu mà thôi. Hiện tại tổ mẫu còn ở đây, còn thể che chở cho con. tổ mẫu tuổi tác cao, sớm muộn gì cũng ngày rời khỏi con. Vì , con nhất định kiên cường hơn, học cách tranh đấu, hơn nữa một khi đặt mục tiêu thì từ bỏ!”

“Nào, với !”

Gương mặt Diêu lão thái thái nghiêm nghị, biểu cảm lúc nghiêm khắc đến đáng sợ. Bà cho phép cháu gái lùi bước, lập tức kéo nàng tiến về phía nhóm phụ nhân .

Ở bên , Diêu Phẩm Nhàn chờ lâu mà vẫn thấy thanh âm thông báo điểm “giá trị khỏe mạnh” tăng lên. Đã chút sốt ruột, nàng bèn trực tiếp hỏi Tiểu Ngũ: “Chuyện gì ?”

Giọng quen thuộc của Tiểu Ngũ vang lên bên tai nàng: [Chủ nhân cần đối mặt trực tiếp với bọn họ thì mới nhận điểm giá trị khỏe mạnh. Tạm thời mở tính năng nhận điểm từ xa.]

[Được ...] Diêu Phẩm Nhàn nghĩ thầm, thật là phiền phức.

Nàng thực sự hề gặp Diêu Phẩm Nghiên và lão thái thái, càng thấy gương mặt của lão thái thái. Nàng thể đoán , lão nhân gia khi chuyện chắc chắn tức giận đến mức phát hỏa trong lòng, e rằng mắng nàng đến tận trời xanh.

Mặc dù e ngại phận hiện tại của nàng, lão thái thái cũng thể gì nàng. vì từ nhỏ nàng quá quen với bộ dáng mặt mày âm trầm, lạnh lùng đáng sợ của lão nhân gia, nên trong lòng vẫn chút ám ảnh.

Thế nhưng, dù gặp nữa, vì sớm tích lũy đủ giá trị khỏe mạnh, nàng cũng đành .

Xương Ninh Bá phủ hiện tại tuy suy tàn, nhưng tổ tiên từng một thời hiển hách. Chính vì thế, phủ truyền cũng vô cùng rộng lớn và xa hoa.

Nhân dịp Hoàng hậu nương nương hạ sinh hoàng t.ử, trong kinh thành ít gia đình quyền quý đều tu sửa hồ sen để chúc mừng, Xương Ninh Bá phủ cũng ngoại lệ.

Bùi gia tiến triển gì con đường quan lộ, nhưng hồ sen trong phủ chăm sóc cực kỳ tinh tế.

Lúc , khách khứa đến dự tiệc mừng thọ đều đổ về phía hồ sen, nhưng Diêu Phẩm Nghiên hứng thú, chỉ lặng lẽ rẽ sang hướng ngược với .

Diêu lão thái thái hiểu rõ tâm trạng cháu gái , nên một bước cũng rời, lo lắng nàng sẽ xảy chuyện gì.

Càng xa, tiếng ồn ào càng lùi phía . Khi đến một nơi vắng vẻ bóng , Diêu lão thái thái mới khẽ thở dài: “Sớm hôm nay con đến đây sẽ vui như , tổ mẫu đưa con theo .”

Nghe , Diêu Phẩm Nghiên cố nặn một nụ , dịu dàng lắc đầu: “Tổ mẫu dù gì cũng đều là cho con, điều Nghiên Nhi hiểu rõ. Con vui, chỉ là thời tiết nóng nực khiến con chút khó chịu, nên thích đến những nơi đông , chỉ yên tĩnh một chút để hít thở khí.”

Diêu lão thái thái cảm thán: “Từ nhỏ con hiểu chuyện như ...”

càng cháu gái , trong lòng bà càng dễ chịu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/kiep-truoc-lam-vuong-phi-bac-menh-kiep-nay-ta-khong-muon-lam/chuong-16.html.]

Diêu Phẩm Nghiên nhẹ: “Nếu tổ mẫu cứ tự trách mãi như , cháu gái cũng sẽ thật sự vui đấy.”

lúc , nha bên cạnh Diêu Phẩm Nghiên đột nhiên hạ giọng kinh ngạc: “Tiểu thư, xem, bên là ai kìa?”

Nghe , hai bà cháu theo hướng tay nha chỉ qua, liền thấy cách đó xa, bóng râm của một tán cây, một nam nhân vóc dáng cao lớn đang ngay ngắn chiếc ghế đá, tay cầm một quyển sách chăm chú .

Diêu Phẩm Nghiên nhận ngay hầu bên cạnh nam nhân - đó chính là hầu cận luôn theo bên Ngụy Vương từ nhỏ.

Mà nam nhân đang ghế đá , ai khác, chính là Ngụy Vương điện hạ.

Chu Hữu Bình từ nhỏ luyện võ, thính giác và khả năng cảnh giác đều hơn hẳn thường. Bình thường, chỉ cần luyện võ đến gần trong phạm vi một dặm, thể cảm nhận , huống hồ hai bà cháu Diêu gia võ công.

Ngay khi hai họ chuyện và về phía , Chu Hữu Bình phát hiện . Có điều nơi quá yên tĩnh, nghĩ bọn họ sẽ tiếp tục tiến gần.

nay thấy, hơn nữa hai bà cháu còn chủ động đến, cũng giả vờ như thấy nữa.

Chu Hữu Bình chậm rãi khép quyển sách, dậy. Hắn cầm sách đặt lưng, nghiêng về phía hai bà cháu đang tiến tới.

Ngụy Vương dáng cao lớn, ít , ánh mắt thâm trầm… Đã sớm còn vẻ non nớt thời niên thiếu. Giờ phút , mặt họ là một nam nhân từng tay cầm đao xông pha sa trường, g.i.ế.c địch nơi chiến trận.

Nói chút sợ hãi thì thể, dù là Diêu lão thái thái - một từng trải, thấy ít và chuyện đời - giờ phút vị vương uy nghiêm cũng khỏi vài phần e dè.

đồng thời, bà cũng cảm thấy, cuộc gặp gỡ lẽ là duyên phận giữa Nghiên Nhi và Ngụy Vương.

Năm đó, hôn sự của Nghiên Nhi và Ngụy Vương định sẵn, hơn nữa hai còn quen từ nhỏ. Có khi nào, trong lòng Ngụy Vương bao năm qua vẫn luôn Nghiên Nhi mà ai ?

Mang theo suy nghĩ đó, Diêu lão thái thái những sợ, mà ngược , trong lòng còn dấy lên một tia tính toán.

“Lão cùng cháu gái bái kiến Ngụy Vương điện hạ.”

Nghe , Diêu Phẩm Nghiên cũng nhẹ nhàng cúi hành lễ theo tổ mẫu:

“Nô gia bái kiến Vương gia.”

Ngụy Vương xưa nay vẫn luôn khách khí với Diêu gia, bởi năm đó Diêu lão thái gia từng ân cứu mạng .

“Lão nhân gia mau lên, cần đa lễ.” Ngụy Vương , phất tay hiệu cho hầu bên cạnh đỡ Diêu lão thái thái dậy.

Sau khi lên, hai bà cháu đồng thanh : “Đa tạ Vương gia.”

Diêu Phẩm Nghiên vẫn im lặng bên cạnh tổ mẫu, dám ngẩng đầu thẳng Ngụy Vương.

Trong khi đó, Diêu lão thái thái tỏ thiện, chủ động trò chuyện với Ngụy Vương.

“Điện hạ một ở đây? Ta thấy đều kéo hồ sen, hoa sen của Bùi gia năm nay nở . Điện hạ đó xem thử?”

Ngụy Vương thản nhiên đáp: “Bổn vương thích yên tĩnh, thích ồn ào.”

Diêu lão thái thái đáp: “Lão thì thích náo nhiệt, nên thường thích đến những nơi đông . mà Nghiên Nhi dạo gần đây sợ chỗ đông , thích những nơi ồn ào. Ban đầu chỉ tìm một nơi yên tĩnh nghỉ ngơi, ngờ quấy rầy đến thanh tĩnh của Vương gia.”

sang cháu gái, cố ý nhắc nhở: “Nghiên Nhi, mau xin Vương gia .”

 

 

Loading...