Kiếp Trước Làm Vương Phi Bạc Mệnh, Kiếp Này Ta Không Muốn Làm! - Chương 155

Cập nhật lúc: 2026-03-02 02:54:04
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/W1aDEww4o

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Phỉ Thúy trả lời thế nào, nhưng nàng hiểu rõ ý của Hoàng hậu và phần nào cảm thông tâm trạng của bà lúc .

“Nương nương, chuyện đó là quá khứ , chúng đừng nên nghĩ nhiều nữa ?” Phỉ Thúy hầu bên cạnh Hoàng hậu bao năm, tất nhiên hiểu rõ tính cách của bà.

Hoàng hậu vốn là trọng tình trọng nghĩa.

Trước đây, lẽ Nương Nương từ bỏ hy vọng, nhận Hoàng Thượng lãng quên, thất vọng tràn trề về Hoàng Thượng. hôm nay, những năm qua Hoàng Thượng vì tình cổ thao túng, tự nguyện bỏ rơi đích thê.

Điều đó đối với Hoàng hậu mà tàn nhẫn cỡ nào chứ?.

Trước , bà mất hơn hai mươi năm mới thể buông bỏ thứ. Vậy mà bây giờ, thể ngay lập tức chấp nhận những cảm xúc mới mẻ ?

Mỗi tình cảm đổi như , với Hoàng hậu mà , đều là một chịu đựng nỗi đau khủng khiếp.

Có nhiều lúc, Phỉ Thúy đều mong bà đừng quá trọng tình trọng nghĩa, mong bà thể lạnh lùng và quyết đoán hơn một chút. Như , dù Hoàng Thượng gì cũng sẽ tổn thương bà.

tuyệt tình thì chỉ thấy vui khi quá trọng tình.

Hoàng Hậu cũng hiểu rõ điều đó, nhưng giờ trong lòng bà suy nghĩ khác, chỉ là nỗi lo vô cớ thôi. Nghĩ kỹ , nếu câu trả lời chính xác thì liệu còn cách nào khác chăng?

Hơn nữa, thật trong lòng bà cũng phần nào câu trả lời .

Tóm , tất cả chuyện... đều qua. Đã qua thì thể đầu nữa.

thể đầu , Hoàng Thượng cũng thể. Dù nguyên nhân năm xưa là gì, nhưng ngần năm, tất cả đều thể trở về như lúc ban đầu.

, đến giờ nghĩ những chuyện đó, thì còn ích gì nữa .” Hoàng hậu thở dài nặng nề một tiếng, cuối cùng cũng thu ánh mắt xa xăm. Bà ngước Phỉ Thúy, khẽ : “Trước trong lòng bản cung luôn thắc mắc, cứ mãi oán giận. Giằng co Hoàng Thượng hơn hai mươi năm, giờ bỗng dưng thứ yên , ngược chút quen.”

Hoàng Hậu , từ từ ngả , tựa hẳn ghế dựa.

Phỉ Thúy thấy thì lập tức co chân xổm xuống bên cạnh, đổi sang một tư thế khác, bắt đầu xoa bóp chân cho Hoàng hậu.

“Giờ Thái t.ử chủ trì triều chính, hậu cung còn Thục phi, như chẳng ? Nương nương xưa nay vốn quen với vất vả, bây giờ đột nhiên rảnh rỗi, quen cũng là chuyện thường.” Phỉ Thúy , tay vẫn ngừng xoa bóp, “Đợi đến khi Đông Cung và Tề Vương phủ tin vui, e rằng khi đó ngài chẳng lúc nào ngơi tay .”

Cuối cùng Hoàng hậu kéo khỏi mớ suy nghĩ nặng nề, nụ mặt dần trở nên chân thành và nhẹ nhàng hơn.

Tề Vương cũng sắp thành . Đợi đến lúc Thái t.ử phi và Tề Vương phi cùng mang thai, e là bản cung bận rộn chẳng lúc nào nghỉ.”

thế.” Phỉ Thúy liền hùa theo câu chuyện: “Cho nên bây giờ, nhân lúc còn rảnh rỗi, nương nương nên tranh thủ nghỉ ngơi cho thật . Sau sẽ đến lúc ngài bận kịp thở cho xem.”

Hoàng hậu nhắm mắt dưỡng thần, khuôn mặt mang theo nụ bình thản, an yên.

Còn Diêu Phẩm Nhàn thì gần như ngày nào cũng cung. Ngoài việc đến thăm Quý phi và Hoàng hậu, trong lòng nàng còn ôm một mục đích khác, tìm cơ hội gặp Thục phi một cuối.

Lần Thục phi coi như kết tội, thất thế, còn đường .

Nếu giờ tranh thủ gặp bà , e là chẳng còn cơ hội nào nữa. Mà nếu gặp Thục ph, thì nàng lấy 5 năm thọ mệnh.

Mấy ngày gần đây, ngày nào Hoàng Hậu cũng đến Cần Chính Điện. Hoàng Thượng vẫn đang tĩnh dưỡng, cho dù bà thật lòng tròn bổn phận, thì bây giờ bà vẫn thường xuyên đến Cần Chính điện.

Lại qua thêm vài ngày, bên ngoài cung kết quả xử lý Cảnh vương và Triệu Vương. Hoàng Thượng vẫn nhắc gì đến việc xử lý Thục phi.

Hoàng Hậu Hoàng Thượng vẫn nghĩ cách xử lý bà . tiếp tục chờ đợi nữa. Hôm nay, khi đến Cần Chính Điện, bà quyết định hỏi thẳng.

“Thần vẫn giam lỏng Quách thị ở Trường Xuân Cung. Hoàng Thượng định xử lý nàng thế nào?”

Hoàng hậu , đặt chén t.h.u.ố.c uống gần hết xuống bàn, ngẩng đầu thẳng Hoàng Thượng.

Ánh mắt Hoàng Thượng khẽ d.a.o động, như tránh né điều gì đó, nhưng chỉ trong chớp mắt, thẳng Hoàng hậu.

“Chuyện , giao cho Hoàng hậu quyền quyết định.” Giọng vẻ cố ý kiên định, như thể hiện sự dứt khoát, quyết tâm gì đó mặt bà.

Hoàng Hậu tỏ bình thản, đối diện với ánh mắt của mà chỉ nhẹ nhàng cụp mi mắt xuống, khẽ gật đầu.

“Vâng. Nếu Hoàng Thượng , hiểu.”

Yết hầu Hoàng Thượng khẽ chuyển động, dường như điều gì đó , nhưng ngập ngừng mấy , cuối cùng vẫn im lặng.

Hoàng hậu liếc mắt sang, bà Hoàng Thượng vẫn đang chờ bà định xử trí Quách thị như thế nào.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/kiep-truoc-lam-vuong-phi-bac-menh-kiep-nay-ta-khong-muon-lam/chuong-155.html.]

bây giờ, Hoàng Hậu còn tâm trí sức lực để tiếp tục cùng họ dây dưa trong cái ván cờ ba đầy mưu toan nữa. Ánh mắt bà bình thản ngước lên, thản nhiên vị thiên t.ử mặt, : “Thiếp thích sát sinh. Huống hồ, Thái hậu tuổi cao, trong cung kỵ việc thấy m.á.u, lành gì. Hơn nữa, Cảnh Vương và Triệu Vương hành vi mưu phản, mà Thái t.ử còn lấy mạng họ, thì thể xuống tay g.i.ế.c Thục phi ?”

“Lan Tĩnh, ý đó…” Hoàng Thượng vội vàng phủ nhận: “Tiện nhân đó khiến Trẫm khổ sở đến , Trẫm hận thể đem ả thiên đao vạn quả mới hả giận, còn thể luyến tiếc ả cho ?”

Hoàng hậu điềm đạm : “Nàng tuy hãm hại Hoàng Thượng, âm mưu toan tính suốt hơn hai mươi năm. suốt hai mươi năm qua, nàng vẫn luôn ở bên cạnh Hoàng Thượng, bạn sớm hôm. Thần hiểu, cho dù là nuôi một con mèo con ch.ó bên lâu năm cũng sẽ sinh tình cảm. Huống hồ Hoàng Thượng là nhân hậu, dù hận thấu xương thì những kỷ niệm cùng gối chăn sớm hôm cũng thể xem như từng tồn tại.”

“Thần hiểu Hoàng Thượng khó xử… cho nên, thần sẽ g.i.ế.c nàng .”

“Lan Tĩnh…” Hoàng Thượng nghẹn lời, càng Hoàng hậu như , lòng càng thêm đau đớn khôn nguôi.

Hoàng Thượng đưa tay ôm lấy mặt, giọng nghẹn ngào bật nức nở.

“Mấy ngày nay, những ký ức từng giữa Trẫm và nàng, những lời thề non hẹn biển, những khoảnh khắc ấm áp – bỗng nhiên như ùa về tất cả một lúc. Từng cảnh, từng lời, rõ ràng đến mức như thể mới xảy ngày hôm qua…”

… chính là phản bội lời hứa giữa chúng . Ta thật sự xin nàng. Chỉ cần nghĩ đến việc suốt hai mươi năm qua, khiến nàng chịu tổn thương đến , lòng liền yên .”

Lời của Hoàng Thượng thực là thật lòng. Sau khi tình cổ giải trừ, những tình cảm sâu nặng mà ông từng dành cho Hoàng hậu – vốn cổ độc đè nén suốt hơn hai mươi năm – nay tự nhiên bộc lộ. Tình cảm hề mai một, chỉ là che lấp quá lâu. Giờ đây, khi còn sự khống chế nào nữa, tất cả yêu thương và day dứt trong lòng ông đều lượt trào dâng, cách nào kìm giữ.

Trong lòng yêu thương một đến , nhưng đó tổn thương sâu sắc, thể cảm thấy dễ chịu .

Hơn nữa, Quách thị mưu tính suốt hơn hai mươi năm, từng nhiều tự tay rút đao c.h.é.m ả, nhưng cuối cùng vẫn thể cắt đứt lòng thương. Hắn đành lòng xử t.ử Thục phi, nên trong lòng càng thêm cảm thấy day dứt với Hoàng hậu, áy náy.

Những ngày qua, liên tục tự dằn vặt và t.r.a t.ấ.n chính .

Hoàng hậu một lúc, nhẹ nhàng khuyên bảo: “Hoàng Thượng, còn suy nghĩ những chuyện đó gì? Đều là quá khứ . May mà bây giờ Hoàng Thượng thoát khỏi ảnh hưởng của tình cổ, may mà tổn hại đến tính mạng. Điều đó cũng coi như trong cái rủi cái may.”

“Lan Tĩnh, nhường ngôi.” Hắn đột nhiên .

Có phần lười biếng và cũng ý định lấy lòng Hoàng hậu.

Giữa họ bỏ lỡ quá nhiều điều, giờ dù gì cũng thể đền đáp cho bà. Vì , chỉ thể cố gắng sống theo ý của bà, đối xử với bà mà thôi.

Trong lòng Hoàng hậu bình tĩnh, chỉ nhẹ nhàng mỉm đáp .

“Việc triều chính, Hoàng Thượng chủ là , thần sẽ can thiệp.” Giọng Hoàng hậu luôn ôn hòa, điềm tĩnh, như lộ chút cảm xúc nào: “Hoàng Thượng cần bận tâm quá nhiều, nên chăm sóc cho sức khỏe của .”

Nói xong, Hoàng hậu dậy.

“Thần dự định phế Quách thị xuống thứ dân, đuổi nàng khỏi cung, bắt nàng sống ở hành cung ở ngoài kinh. Hoàng Thượng yên tâm, thần sẽ để nàng c.h.ế.t chốn nương , cũng sẽ lén lút xử t.ử nàng . Việc đuổi nàng đến hành cung thể sẽ vất vả hơn một chút so với ở trong cung, nhưng ít nhất thần sẽ cho bớt vài tên tỳ nữ thô lỗ trong cung sai khiến nàng .”

“Lan Tĩnh…” Hoàng Thượng một nên lời, chỉ : “Thật sự xin .”

Mấy ngày nay Hoàng hậu quá nhiều câu “Thật xin ” đó , ba chữ rõ ràng cho thấy Hoàng Thượng vẫn thể buông bỏ Thục phi. Vì thể buông bỏ, nên cứ mãi xin bà.

Trong lòng Hoàng hậu đều hiểu rõ tất cả.

“Hoàng Thượng cần lời xin nữa.” Bà thẳng thắn : “Hoàng Thượng xin thần cả. Ngài là chủ nhân thiên hạ, yêu ai là quyền tự do của ngài. Ngay cả khi năm đó Thục phi, thì cũng thể sẽ phi tần khác. Hoàng Thượng chỉ cần bỏ bê quy củ hậu cung, để thần thật sự chủ lục cung, là ban ân lớn lao đối với thần .”

“Được... Ta nữa.” Thấy lời Hoàng hậu dồn dập, chút giận dữ trong đó, Hoàng Thượng thật sự cũng chỉ im lặng.

Hắn cúi đầu ở mép giường, khom lưng, vẻ tiều tụy đến mức phần đáng thương.

Hoàng hậu thoáng một cái, lịch sự lui xuống.

Khi trở về Khôn Ninh Cung, thấy Thái t.ử phi và Ngụy vương phi vẫn , Hoàng hậu cảm thấy khá bất ngờ.

“Mẫu hậu, phụ hoàng sẽ xử trí Quách thị thế nào ?” Thái t.ử phi háo hức hỏi. Nàng sợ , Quách thị vẫn thoát c.h.ế.t đúng lúc. Nàng thật sự ghét Quách thị, gặp dù chỉ một phút giây.

Hoàng hậu đáp: “Hoàng Thượng giao cho xử lý.”

“Vậy ngài định xử trí thế nào?” Diêu Phẩm Nhàn cũng vội hỏi.

Thấy hai như , Hoàng hậu mỉm : “Ta cũng ý g.i.ế.c , nên định hạ xuống thứ dân, đuổi nàng khỏi thành, đến hành cung ngoài kinh sống. Từ giờ trở , bà sẽ đặt chân kinh thành nửa bước.”

Nói xong, Hoàng hậu sang với Phỉ Thúy: “Ngươi Trường Xuân Cung truyền đạt ý chỉ của , đồng thời cử hai nô tỳ thô tục hầu hạ bà .”

Diêu Phẩm Nhàn vội : “Hoàng hậu nương nương, để thần giúp ngài truyền chỉ .”

Thái T.ử Phi thấy cũng vội theo Diêu Phẩm Nhàn : “Mẫu hậu, thần cùng hoàng tẩu.” Nàng tiếp: “Phu quân cùng hoàng kế hoạch lâu , bây giờ cũng dễ kết quả, thần và hoàng tẩu đều tự chứng kiến kết cục của bà .”

 

 

Loading...