Kiếp Trước Làm Vương Phi Bạc Mệnh, Kiếp Này Ta Không Muốn Làm! - Chương 153

Cập nhật lúc: 2026-03-02 02:54:02
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L6mkpcAWJ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hoàng hậu ngờ Thái t.ử đột nhiên nhắc đến chuyện đó, khiến bà bất ngờ. cảm giác ngạc nhiên chỉ thoáng qua, bà liền hiệu bằng ánh mắt cho Phỉ Thúy, bảo nàng đưa tất cả cung nữ lui ngoài.

Đợi trong điện chỉ còn hai con, Hoàng hậu mới bình tĩnh : “Chuyện đó, từ lâu .”

“Không là chuyện hồ đồ khi uống rượu,” Thái t.ử chậm rãi : “Thật … là Thục phi tính toán từ . Năm đó, Quý phi thậm chí còn âm thầm giúp một tay.”

Hoàng hậu , nét mặt đổi, chỉ khẽ gật đầu: “Chuyện đó, năm xưa Quý phi thẳng thắn thừa nhận với .”

Thái t.ử như , : “Những năm gần đây, phụ hoàng yêu thương Thục phi, mà mẫu hậu nghĩ gì ? Trong hậu cung nhiều dịu dàng chăm sóc, về nhan sắc thì Thục phi cũng chỉ bình thường, về gia thế cũng gì đặc biệt. Nhi thần sớm nhận Thục phi mưu tính, nhi thần tin phụ hoàng chuyện đó.”

“Rõ ràng Phụ hoàng thấy, nhưng vẫn tiếp tục yêu chiều và nhẫn nhịn. Mẫu hậu, tại ?”

Mẫu t.ử Hoàng Hậu và Thái t.ử từng chuyện thẳng thắn, tâm sự sâu sắc như . Tâm trạng Hoàng hậu giờ đây khác hẳn, khi nhớ những chuyện cũ , bà chỉ cảm thấy như trải qua mấy kiếp . Cảm giác như tất cả những chuyện đó rời xa bà từ lâu, như thể là những chuyện xảy ở một kiếp .

Hoàng hậu bình tĩnh xa xăm, nhẹ thở dài : “Mấy năm gần đây, suy nghĩ nhiều, nhưng vẫn hiểu lý do. Chính vì hiểu nên mới những năm tháng xa cách giữa và Hoàng Thượng. Rồi nhận , lẽ tình yêu thật sự cần lý do điều kiện gì.”

“Thích một là vì thích thôi, cần giải thích lý giải gì cả.”

“Có lẽ, Hoàng Thượng và Thục phi chính là do mệnh định sẵn, ý trời . Còn … chỉ là vô tình chen ngang giữa họ mà thôi.”

Thái t.ử khẩy, đồng ý: “Mẫu hậu, thể đem bà so sánh với chứ?”

Lúc , Hoàng hậu mới hỏi: “Hôm nay ngươi đột nhiên hỏi chuyện , rốt cuộc là gì?”

Thái t.ử nghiêm túc một chút, mặt hiện lên nụ mỉm, trông nghiêm trọng, nhẹ nhàng gật đầu với Hoàng hậu.

“Nói , mẫu hậu chắc chắn sẽ bất ngờ.” Đôi mắt đen láy của Thái t.ử lấp lánh ánh sáng, đúng lúc còn nhấn mạnh lời .

Hoàng hậu sốt ruột ngay, thúc giục : “Nói nhanh , đừng mẫu ngươi chờ lâu.”

.” Thái t.ử lúc mới lên tiếng: “Thục phi giỏi y thuật, mẫu chắc cũng điều .” Thấy Hoàng hậu gật đầu, tiếp tục : “Năm đó bà điều chế một loại tình cổ, đó dùng loại độc đầu độc phụ hoàng. Loại độc đó gọi là “Đoạn Tình Tán”, tên cũng đoán nghĩa, chính là loại độc thể đoạn tuyệt tình cảm. Khi trúng độc bắt đầu phát sinh quan hệ tình cảm với ai, đó sẽ trở thành duy nhất mà họ thương yêu trọn đời.”

“Cái gì……” Hoàng hậu từng nghĩ sự việc như .

Bà bất ngờ sững , im lặng lâu gì.

Trong lòng bà lúc thật sự cảm thấy trống trải. Bà luôn nghĩ rằng, hơn hai mươi năm , Hoàng Thượng quên hết tình cũ và bà cũng buông bỏ hy vọng. bây giờ mới , thực Hoàng Thượng như là trúng “tình cổ”.

Nói cách khác... những chuyện liên quan đến Hoàng Thượng những năm gần đây, thực bằng lòng chấp nhận. Ở một khía cạnh nào đó mà , Hoàng Thượng cũng là một hại.

còn tình cảm gì với , giờ khi nghĩ , trong lòng bà còn sự nhiệt tình cuồng si như năm đó, tâm trạng dần trở nên bình tĩnh... thì năm đó thật sự là một tình yêu cuồng nhiệt đến mức như c.h.ế.t sống .

, khi sự thật, Hoàng hậu khỏi rung động trong lòng.

Chỉ là, sự rung động còn mãnh liệt như nữa. Nếu là đây, khi sự thật của chuyện , bà chắc chắn sẽ vui mừng nhưng bây giờ, lòng bà vẫn giữ sự bình thản.

Bà khẽ nhắm mắt , cảm giác thật cũng dễ chịu chút nào.

“Ngươi chắc chắn chứ?” Lúc , Hoàng hậu vẫn còn chút hy vọng đó là nhầm lẫn. Nếu đúng như , bà thể trở như , đổ hết lầm lên đầu , tiếp tục thờ ơ lạnh lùng, giữ lòng thanh thản.

Thái t.ử mặt vẫn giữ vẻ nghiêm túc, nhẹ nhàng gật đầu đáp: “Chắc chắn.”

Hoàng hậu hạ thấp ánh mắt, im lặng trong giây lát mới hỏi Thái t.ử: “Ngươi với Ngụy vương… hai các định đem chuyện và chuyện của Cảnh vương để tố cáo ?”

“Vâng.” Thái t.ử đáp: “Ta với hoàng chuẩn gần xong . Rất nhanh thôi, bộ chân tướng sẽ sáng tỏ.”

“Tốt.” Hoàng hậu mỉm , chủ động đưa tay vuốt tóc mai cho Thái t.ử dịu dàng :

“Hai việc từ đến nay đều thận trọng, mẫu hậu lo gì. đây cũng chuyện nhỏ, nhớ bảo vệ bản thật , tuyệt đối đừng để ai thể lợi dụng điểm yếu của .”

Thái t.ử mỉm , vẻ mặt tràn đầy tinh thần, hứa với Hoàng hậu: “Mẫu hậu yên tâm, sẽ chuyện gì xảy .”

Hoàng hậu cũng với Thái t.ử, ánh mắt tràn đầy sự dịu dàng.

Mẫu t.ử hai bên chuyện một lúc, cho đến khi trời chạng vạng, Thái t.ử mới rời .

Thái t.ử , Hoàng hậu vẫn đó lặng lẽ, tâm trạng như mắc kẹt, chỉ ngẩn ngơ, dường như lòng đang nỗi niềm .

Cho đến khi trời bên ngoài tối hẳn, Phỉ Thúy đến báo rằng Hoàng Thượng đến, lúc Hoàng hậu mới lấy tinh thần.

Hoàng Thượng đến, tất nhiên bà nghênh đón.

Mấy ngày nay, Hoàng Thượng thật sự phiền lòng chuyện giữa Triệu vương phủ và Ngụy vương phủ. Hắn đến Trường Xuân Cung thì Thục phi cố ý vài lời, khiến xong trong lòng sinh sự chán ghét. Vì , dần dần cũng ít lui tới Trường Xuân Cung hơn.

Bây giờ tình tình của Hoàng Hậu đổi, cho nên Hoàng Thượng càng đến Khôn Ninh Cung hơn.

Chỉ điều, rằng sự đổi vì Hoàng Hậu nghĩ thông suốt thuận theo ... mà chỉ vì bà còn yêu nữa.

Khi yêu, bà sẽ để ý từng lời , từng hành động của ; khi yêu nữa, bà quan tâm nghĩ gì trong lòng, cũng để ý thích ai.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/kiep-truoc-lam-vuong-phi-bac-menh-kiep-nay-ta-khong-muon-lam/chuong-153.html.]

“Hôm nay trông Hoàng Thượng mặt mày buồn rầu, chuyện gì ?” Hoàng hậu cố ý hỏi thăm vì hiểu rõ tình hình.

Hoàng Thượng nổi cáu: “Là chuyện của lão Tứ mà thôi!” Hắn định thêm nhưng sợ những lời phê bình về lão tứ sẽ Hoàng hậu nhớ đến chuyện cũ giữa bà và Thục phi, nên nhanh ch.óng ngậm miệng, chỉ : “Vẫn là nơi của nàng thanh tịnh.”

Hoàng hậu mỉm nhẹ, nét dịu dàng pha chút châm biếm.

nụ đó chỉ thoáng qua, Hoàng hậu vẫn giữ thái độ điềm tĩnh, sai các cung nữ bưng dâng nước. Sau đó, bà xuống bên cạnh Hoàng Thượng, nhẹ nhàng an ủi, : “Con cháu đều phúc của con cháu. Triệu vương giờ cũng trưởng thành, Hoàng Thượng cần quản thúc như lúc còn nhỏ. Nếu phủ riêng, để cho tự lo cuộc sống của . Việc gì đến cũng sẽ đến, đó chính là phúc khí của .”

Hoàng hậu chỉ vài câu cho qua chuyện, nhưng Hoàng Thượng cảm thấy như Hoàng hậu đang trách móc . Trách đối với Triệu vương thì , nhưng thiết như thế với bà cùng Thái t.ử và Tề vương.

Thật … tất cả đều là con , đương nhiên gần gũi tất cả. Chỉ là năm đó… năm đó, Hoàng hậu và thường cãi vã, ồn ào đến mức khiến đau đầu, nên thường xuyên mặt bên cạnh bà.

Trong lòng Hoàng Thượng vài câu, nhưng cuối cùng vẫn nuốt .

Ánh mắt Hoàng Hậu bình thản chằm chằm một chỗ, vẫn đang suy nghĩ về những lời Thái t.ử với bà. Bỗng nhiên, bà mặt , về phía Hoàng Thượng và hỏi: “Thần hỏi Hoàng Thượng một chuyện.”

“Nàng .” Hoàng Thượng cũng nghiêm túc Hoàng hậu đáp .

Hoàng hậu thẳng mắt Hoàng Thượng, hề tránh né. Hai cứ thế đối diện , ánh mắt trao đổi cảm xúc sâu sắc.

“Năm đó...” Hoàng hậu nhẹ nhàng, giọng điềm tĩnh: “Khi Hoàng Thượng vẫn còn là Thái t.ử, mới đặc biệt sủng ái Quách thị một thời gian ngắn. Lúc đó, trong lòng nghĩ gì? Ta thích nàng suốt mấy năm, chỉ hỏi, lúc thích nàng đến mức nào?”

Hoàng Thượng ngạc nhiên, ngờ Hoàng hậu hỏi như . vài giây, bắt đầu suy nghĩ nghiêm túc về câu hỏi.

Năm đó, thật sự mê Quách thị, thích nàng . Hắn nàng , cũng học rộng hiểu nhiều, thậm chí còn nhận sự dịu dàng và thuần khiết của nàng chỉ là bề ngoài mặt . , nếu đối xử lạnh lùng với nàng , nỡ .

Thậm chí đôi khi còn nghĩ, thể Quách thị mới chính là phận định cho .

Sau một thời gian dài bên , tuy cảm xúc còn nồng nhiệt như , nhưng vị trí của Quách thị trong lòng Hoàng Thượng vẫn đặc biệt. Sau một thời gian, nàng trở thành một phần thể thiếu bên cạnh .

Nếu thiếu nàng , nghĩ trong lòng sẽ cảm thấy trống trải.

những lời , Hoàng Thượng thể với Hoàng hậu, vì sợ sẽ bà đau lòng.

Hoàng hậu : “Nói thật . Bao nhiêu năm , nghĩ nhận đang dối ?”

Hoàng Thượng , chút ngượng ngùng, vẫn thật, chỉ hỏi: “Lan Tĩnh, nàng thật sự chứ?”

Hoàng hậu liếc mắt , mỉm nhẹ nhàng, gật đầu : “Thần .”

Nhìn thấy Hoàng hậu như , Hoàng Thượng cũng buông mắt xuống, vẻ mặt đầy tự trách, : “Lan Tĩnh, Trẫm thật sự xin nàng.”

Hoàng Hậu những lời đó nữa, bởi vì mỗi khi dùng giọng điệu chuyện với bà, bà nghĩ đến quá khứ. Quá khứ thật xa xôi, lúc đó họ còn kết hôn.

Khi , hai vẫn còn là những đứa trẻ, lời tránh khỏi mang chút tính trẻ con.

Hoàng hậu nhớ kỷ niệm cũ, liền chuyển đề tài hỏi: “Tề Vương sắp đại hôn , Hoàng Thượng định quản thúc nó đến khi nào?”

—--

Không lâu , chuyện Cảnh vương cùng Triệu vương âm thầm tập hợp binh mãi mãi lộ . Ngay đó, những chứng cứ rõ ràng như nước chảy cũng đưa đến mặt Hoàng thượng.

Dĩ nhiên, những việc do Thái t.ử và Ngụy vương trực tiếp , mà khác họ thực hiện.

Cùng lúc đó, thái y Lệnh Chương Thuyên tình cờ phát hiện trong một quyển cổ y thư ghi về một loại độc d.ư.ợ.c cổ xưa. Loại độc cũng phát hiện trong cung.

Vì Triệu vương âm mưu phản loạn, Hoàng Thượng đang tức giận. Khi Chương Thuyên mô tả rằng triệu chứng đầu độc bằng loại độc d.ư.ợ.c đó, càng phẫn nộ, đặc biệt là khi nhớ đến những năm gần đây thái độ của Thục phi đối với giống hệt như triệu chứng đó.

Trong cơn tức giận, Hoàng Thượng lập tức sai điều tra Trường Xuân Cung.

Ngay lúc đó, họ phát hiện Thục phi vẫn âm thầm cất giữ một thứ trong Trường Xuân Cung, đó là loại cổ độc từng dùng Thái t.ử.

Hoàng Thượng tức giận đến mức siết c.h.ặ.t t.a.y Thục phi, nghiêm khắc hỏi: “Đây là cái gì!”

Thục phi ngờ lục soát bất ngờ như , cơ hội chuẩn gì cả.

Mấy ngày qua xảy quá nhiều chuyện khiến bà thể phản ứng kịp.

còn tâm trí để nghĩ đến việc nữa?

đang ai đó âm mưu hãm hại, mà đó còn một kế hoạch cực kỳ lớn, bà đối thủ. đây, chỉ cần chuyện về cổ độc phanh phui, bà chẳng còn gì sợ nữa.

hôm nay, nếu bảo Hoàng Thượng uống t.h.u.ố.c giải…

Thì bà thật sự coi như hết đường sống !

 

 

Loading...