Kiếp Trước Làm Vương Phi Bạc Mệnh, Kiếp Này Ta Không Muốn Làm! - Chương 144

Cập nhật lúc: 2026-03-02 02:52:24
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3LLkjz6bZl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Diêu Phẩm Nghiên từ nhỏ nổi bật, nếu mấy kịp thời dừng , thể nàng đụng ai đó.

Lúc nàng thất thố như , đương nhiên là vô tình va Ngụy vương điện hạ.

Diêu Trọng Hòa thấy lập tức dậy, mặt mày nghiêm túc, nổi giận mắng: "Nghiên Nhi! Con ? Sao vô lễ như thế? Còn mau đây xin Ngụy vương điện hạ!"

Diêu Phẩm Nghiên đương nhiên tới để gây chuyện, nàng chỉ là đến để cáo trạng mà thôi, nàng ý định va chạm với Ngụy vương.

Chỉ là nàng mới sốt ruột chạy tới, chút thất thố mà thôi. Khi nhận thất lễ, nàng lập tức quyết định xin chân thành.

“Bái kiến Ngụy vương điện hạ.” Diêu Phẩm Nghiên hít sâu một , định tâm thần mới khom thi lễ, cúi đầu chào.

Ngụy vương dù ngay mặt nàng , nhưng ánh mắt hề dừng Diêu Phẩm Nghiên. Cho đến khi thấy nàng thỉnh an, mới nhẹ nhàng gật đầu, biểu thị trách tội.

Sau đó, Ngụy vương chuẩn bước , vòng qua Diêu Phẩm Nghiên và tiếp tục tiến về phía . Diêu Phẩm Nghiên một nữa chắn ngang đường của .

Diêu Trọng Hòa vốn dĩ cảm thấy nhẹ nhõm khi thấy Ngụy vương trách tội, đang định thở phào một , nhưng khi thấy trưởng nữ nữa ngăn cản Ngụy vương. Ông khỏi cảm thấy bối rối, nàng đang định gì. Vì thế, ông càng thêm tức giận, mặt mày trầm xuống, quát lớn.

“Còn mau lui xuống ! Con còn ở đây gì?” Diêu Trọng Hòa quát, âm thầm đưa mắt hiệu cho trưởng nữ: “Con việc gì tìm , đợi lát nữa . Việc của con gấp, mau lui xuống .”

Ông tưởng rằng nữ nhi đến đây là đến chuyện với Hoàng Văn Hạo.

lúc , Diêu Phẩm Nghiên thèm bất kỳ lời nào, những lời mà với nàng , tất cả chỉ là những câu mà bọn họ cho là . Trong mắt nàng , đó đều là sự ích kỷ, là bọn họ bảo vệ gia tộc mà ép nàng chịu ủy khuất. Họ chẳng quan tâm đến nàng thật sự sống , mà chỉ lo cho vinh quang của gia tộc.

Nếu thật sự là như , thì tất cả thể sống yên , còn nàng vẫn mãi chịu đựng một .

Diêu Phẩm Nghiên là một dễ dàng chịu ủy khuất từ lâu, nếu hiện giờ ngay cả nhà cũng còn là những thật sự nghĩ cho nàng , thì nàng lý do gì tiếp tục chịu đựng vì họ?

Vinh quang của Diêu gia liên quan gì đến nàng chứ?

Diêu gia thịnh vượng , nàng cũng chẳng thể nào cảm nhận chút hương vị ngọt ngào nào từ đó.

Vậy thì, chi bằng phá tan tất cả!

Nàng quyết tâm còn nhẫn nhịn, còn do dự nữa.

Vì thế, Diêu Phẩm Nghiên trực tiếp bỏ ngoài tai ánh mắt cảnh cáo của phụ , một chút lưỡng lự, nàng chắn Ngụy vương, : “Ngụy vương điện hạ, xin dừng bước. Ta lời với ngài, ngài thể dành thời gian cho ?”

Ngụy vương nhẹ nhàng hạ mi xuống, : “Giữa và Hoàng phu nhân, gì để cả.”

Từ lâu, Ngụy vương cảm tình gì với Diêu Phẩm Nghiên. Mối quan hệ giữa họ chỉ vì nàng là cháu gái của Diêu lão thái gia, nên mới giữ thái độ khách sáo với nàng .

khi thấy một việc của nàng , ấn tượng của về nàng càng ngày càng . Dù , nhưng thái độ lạnh nhạt của cũng thể hiện rõ sự lòng.

Ngụy vương là nghiêm khắc với bản , luôn giữ hình ảnh sạch sẽ và đúng mực. Hắn bao giờ để ai thể khiến mất mặt, ngay cả khi ở bên thê t.ử, cũng luôn giữ một cách nhất định với khác, huống chi là một phụ nữ rõ ràng.

Với tính cách đó, sẽ để ai thể về .

chính sự lạnh lùng của Ngụy vương càng khiến Diêu Phẩm Nghiên cảm thấy xúc phạm. Trước đây, ít nhất nàng còn cảm nhận còn khách sáo, nhưng bây giờ đối xử với nàng như thế, chẳng nể mặt chút nào.

Cảm giác xem thường khiến nàng thể nhịn . Lúc , nàng chỉ nghĩ đến việc để khiến Diêu Phẩm Nhàn chịu những gì nàng trải qua.

Diêu Phẩm Nghiên chắc chắn nghĩ là do Diêu Phẩm Nhàn lưng , nên Ngụy vương mới thành kiến với nàng .

Ban đầu, Diêu Phẩm Nghiên chỉ định một chuyện với Ngụy vương, nhưng giờ chuyện đến mức , nàng còn lý do để lo lắng về thể diện bất kỳ ai nữa.

"Ngụy vương điện hạ, ngài cũng , năm đó... thật kết hôn với ngài là ?" Đã chịu đựng lâu như , Diêu Phẩm Nghiên quyết định thẳng thắn, còn sợ gì nữa.

Nàng còn nghĩ đến cái gọi là thể diện, cũng chẳng còn bận tâm đến phong phạm tiểu thư khuê các nữa. Nàng rơi cảnh , còn lo lắng gì nữa? Chỉ thể thẳng thắn chuyện.

khi những lời khỏi miệng, Diêu Trọng Hòa lập tức nổi giận.

Đương nhiên Diêu Trọng Hòa vẫn cưng chiều trưởng nữ, nhưng giờ chuyện đến mức , thứ nữ vững vị trí Ngụy vương phi ở Ngụy vương phủ, những lời ích gì?

Ngoài việc hỏng chuyện, nó mang lợi ích gì ?

Diêu Trọng Hòa lập tức càng nghiêm mặt, giọng lạnh lùng quát lớn: "Nghịch nữ, ngươi là đồ vô pháp vô thiên! Là ai dạy ngươi những lời hỗn xược như ở đây? Còn mau cút về, đóng cửa mà ăn năn !"

Diêu Phẩm Nghiên buồn để ý đến lời quát mắng của ông, chỉ tiếp tục về phía Ngụy vương, kiên quyết tất cả những gì .

"Ngụy vương điện hạ, năm đó tổ phụ của khi tri phủ ở Thanh Châu, cứu mạng ngài một . Sau đó, ngài ở trong nha môn của tri phủ dưỡng thương, cũng thường xuyên đến thăm ngài. Những chuyện đó, chẳng lẽ ngài nhớ rõ ?" Giọng nàng trở nên khàn đặc: "Ngài cũng , hôn sự của cướp ! Tổ phụ của lúc đó rõ ràng định cho , nhưng khi tổ phụ qua đời, gia đình quyết định cướp hôn sự vốn thuộc về , gả khác thế."

"Ngụy vương điện hạ, ngài cũng chuyện , ?"

Diêu Phẩm Nghiên những lời đó, vẻ mặt đầy cảm xúc và thương tâm, nhưng Ngụy vương chẳng hề động lòng chút nào những lời nàng .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/kiep-truoc-lam-vuong-phi-bac-menh-kiep-nay-ta-khong-muon-lam/chuong-144.html.]

Mà một bên khác, ngoài Diêu Tranh thì những nam nhân khác trong Diêu gia đều run rẩy ngừng. Một bên tức giận Diêu Phẩm Nghiên, coi nàng như một tai họa của gia tộc, một bên cúi đầu, chỉ đó chờ đợi Ngụy vương xử lý.

Diêu Tranh thì càng tức giận hơn. Sự thật về việc tỷ tỷ gả năm đó như những gì Diêu Phẩm Nghiên . Hắn cảm thấy vô cùng căm phẫn khi thấy nàng , một ác độc và ích kỷ, thể bịa đặt những lời sai trái như .

khi Diêu Tranh đang định lên tiếng, Ngụy vương liếc lưng, giành một bước .

“Ngươi nghĩ bổn vương sự thật năm đó ? Hoàng phu nhân, ngươi lừa dối vương đương triều là tội gì ?” Ngụy vương lớn nhưng kiên quyết, giọng điệu nghiêm khắc và đầy uy nghiêm.

Diêu Phẩm Nghiên đáp lời của , chỉ im lặng Ngụy vương bằng ánh mắt đầy u oán và phẫn hận.

Ngụy vương đến mức còn giữ thể diện cho bất kỳ ai, thẳng thắn : “Bổn vương cũng một vài chuyện của nhà các ngươi. Ngươi là đại tiểu thư Diêu gia, từ nhỏ sủng ái, nấy. Nếu năm đó các ngươi sợ bổn vương Bắc Cương trở về, thì các ngươi cũng chẳng gả Nhàn Nhi vương phủ.”

“Lúc , trong mắt các ngươi, bổn vương là một sắp c.h.ế.t, cho nên mới quyết định đưa Nhàn nhi vương phủ, là đ.á.n.h cuộc một . Nếu bổn vương c.h.ế.t trận sa trường, thì Diêu gia các ngươi thể đau lòng, cũng tiếc nuối. nếu bổn vương c.h.ế.t, thì Diêu gia các ngươi sẽ một vị vương phi tôn quý, về chắc chắn sẽ một cuộc sống vô cùng phong quang.”

Ngụy vương Diêu Trọng Hòa, cố ý hỏi: “Nhạc phụ đại nhân, bổn vương sai ?”

Lúc , Diêu Trọng Hòa cảm thấy như thể đất chân sụp đổ. Khi Ngụy vương hỏi, ông cúi đầu, thể gần như chui xuống đất. Ông đờ đẫn bước , cúi , đó một tiếng thình thịch quỳ xuống, mặt phủ phục đất, gào lên: “Thần đáng c.h.ế.t! Thần đáng c.h.ế.t!”

Ngụy vương ông, bình tĩnh : “C.h.ế.t thì đến mức. Năm đó các ngươi suy nghĩ như , thật cũng tội đáng c.h.ế.t. Chỉ điều là ích kỷ một chút, đó cũng chỉ là lẽ thường của con .”

Diêu Trọng Hòa vẫn tiếp tục quỳ mặt đất, thể ông run rẩy, mềm nhũn thể dậy.

Ngụy vương tuy Đông Cung Thái t.ử, nhưng là hoàng trưởng t.ử, nắm trong tay binh quyền, quân công lớn. Dù là ở ngự tiền trong triều, uy tín của đều cực kỳ cao. Nếu thật sự động tay chân với Diêu gia, thì tất cả những nỗ lực của bọn họ trong suốt những năm qua thể uổng phí. Diêu Trọng Hòa thể lo sợ, lòng tràn đầy lo lắng và sợ hãi.

Bỗng nhiên sắc mặt Ngụy vương trầm xuống,

ngữ khí cũng trở nên nghiêm túc hơn, tiếp tục : “Dù tội đáng c.h.ế.t, nhưng rốt cuộc các ngươi cũng tính kế bổn vương, tính kế vương phi. Diêu đại nhân, ngươi hiểu, bổn vương nay đến phủ ngươi, đến thăm những dịp Tết, cho ngươi thể diện... tất cả đều là vì vương phi. Bổn vương khuyên ngươi, từ nay về đối với Diêu phu nhân và các con của bà một chút. Nếu bổn vương phát hiện các ngươi một mặt vì lợi ích của mà lấy lòng vương phi, mặt khác khinh nhục nàng, đừng trách bổn vương khách khí với ngươi!”

“Dạ , thần cẩn tuân lời dạy của Ngụy vương điện hạ. Thần sẽ nhất định đối với phu nhân và các con nàng hơn, thần chắc chắn .” Lúc Diêu Trọng Hòa hận thể bò ngay qua bên Ngụy vương, nếu như thể khiến nguôi giận, dù chịu nhục, ông cũng sẽ chút do dự.

“Đã xong lời của bổn vương, thì cần quỳ nữa, lên .” Ngụy vương thở dài một , từ tốn .

Tuy nhiên, Diêu Trọng Hòa vẫn tiếp tục quỳ mặt đất. Không ông lên, mà là hai chân ông run rẩy đến mức còn chút sức lực nào.

Ngụy vương liếc mắt về phía Diêu Tranh, Diêu Tranh lúc mới vội vàng tiến lên, nâng ông dậy.

Bên , Diêu Phẩm Nghiên thấy tình hình , vội vàng lên tiếng: "Ngụy vương chỉ đau lòng cho vương phi, liệu ngài nàng gặp gỡ lén lút với nam nhân tại Diêu gia ?"

Lời , Diêu Trọng Hòa, mới bò dậy, một nữa ngã quỵ xuống đất, đôi chân mềm nhũn còn sức.

Ánh mắt Ngụy vương lạnh lùng Diêu Phẩm Nghiên, từng câu từng chữ đều toát khí lạnh: "Nhàn Nhi hoàng gia, trở thành Ngọc Điệp Thân Vương phi (vợ của vương), Hoàng phu nhân bịa đặt hủy hoại danh dự của nàng, ngươi đáng tội gì?"

Thái độ Diêu Phẩm Nghiên kiên quyết: "Là tận mắt thấy, sai." Nàng : "Chính là đó một ngày, chính mắt thấy nàng và đương triều Kinh Triệu Doãn Thẩm đại nhân ở bên . Hai , ngôn hành cử chỉ thật sự mật."

"Ngươi bậy!" Cuối cùng Diêu Tranh thể nhịn nữa, lao tới hét lên: "Ngày Thẩm đại nhân đến thăm , đường vô tình gặp tỷ tỷ mang đồ đến cho , hai mới cùng một đoạn. Chỉ mấy câu mà thôi, trong mắt ngươi biến thành gì mờ ám? Nếu mắt ngươi thứ như thế, thì thật sự là quá bẩn thỉu!"

Diêu Phẩm Nghiên lạnh lùng Diêu Tranh, khẽ : "Vậy ngươi cũng thừa nhận còn gì? Nếu , chẳng đúng ? Ngươi thừa nhận bọn họ lén gặp , thì sai."

Diêu Tranh tức giận đến mức thể kiềm chế, nhưng lời phần suy nghĩ kỹ lưỡng.

"Ngươi giữ lễ nghi, thì đừng chỉ trích khác. Từ nhỏ ngươi bắt nạt tỷ tỷ, cướp đồ của tỷ , giờ còn vu oan cho tỷ . Người như ngươi xứng sống đời ! Ta g.i.ế.c ngươi, giờ g.i.ế.c ngươi!" Diêu Tranh tức điên, vội vàng tìm d.a.o c.h.é.m .

Ngụy vương lập tức ngăn cản .

"Xúc động giải quyết vấn đề."

Diêu Tranh lúc mặt đỏ tía tai, cơ thể run rẩy, biểu hiện rõ ràng là tức giận cho mất kiểm soát.

Ngụy vương để tâm đến những lời Diêu Phẩm Nghiên . Dù đây, trong lòng từng chút nghi ngờ về chuyện giữa vương phi và Thẩm Hàn Thanh, thì nay, những lời lẽ cay độc và hồ đồ , càng tin nổi một chữ. Huống chi, quá rõ bản chất con của Diêu Phẩm Nghiên.

Không thèm đến nàng nữa, Ngụy vương xoay , ánh mắt lạnh lẽo quét về phía mấy vị trưởng bối trong Diêu gia, thẳng: “Nàng dám vu khống vương phi, từ nay về , bổn vương thấy nàng xuất hiện mặt thêm một nào nữa. Nếu các ngươi còn mong bổn vương bước chân cửa Diêu phủ, thì nhất đừng để nàng trở về nữa.”

Ngữ khí tuy bình tĩnh, nhưng từng chữ nặng như đá tảng rơi xuống.

“Còn nữa, nhân phẩm nàng như thế, phu thê là một thể, thể thấy nàng lấy cũng chẳng lành gì. Chuyện , bổn vương sẽ báo lên hoàng thượng. Ngày , nếu vị Hoàng công t.ử còn dự khoa cử, quan, thì nhất định hưu thê. Nếu chịu hưu, cả đời cũng đừng mong bước chân quan trường.”

“Bổn vương thấy loại tâm địa hiểm độc, đạo đức bại hoại như , một ngày nào đó khoác lên tấm áo cáo mệnh, sánh ngang cùng triều thần. Đó là nỗi nhục lớn nhất đối với vương phi của .”

Đến nước , chuyện Hoàng công t.ử đỗ đạt chẳng còn quan trọng. Chỉ cần thể giữ một chút ân huệ còn sót từ Ngụy vương, là quý giá vô cùng đối với Diêu gia.

Diêu Trọng Hòa lập tức gật đầu đồng ý ngay, dám chậm trễ.

“Điện hạ yên tâm.” Ông cúi đầu, giọng đầy kính cẩn: “Đứa con bất hiếu hôm nay dám mạo phạm điện hạ, thần nhất định sẽ nghiêm khắc dạy dỗ. Từ nay về , nó tuyệt đối bước chân Diêu phủ nửa bước. Còn về vị phu quân của nó, Hoàng công t.ử… Thần sẽ đem chuyện xảy hôm nay kể đầy đủ cho . Hắn lựa chọn thế nào, thần sẽ tôn trọng quyết định .”

Ngụy vương khẽ gật đầu: “Vậy thì .”

 

 

Loading...