Kiếp Trước Làm Vương Phi Bạc Mệnh, Kiếp Này Ta Không Muốn Làm! - Chương 143
Cập nhật lúc: 2026-03-02 02:52:23
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Con gì?” Thấy nàng hỏi , trong lòng lão thái thái dâng lên dự cảm bất an, vô cùng kinh hoàng mà hỏi một câu.
Trong mắt Diêu Phẩm Nghiên lộ tia tà mị*, lúc mặt lộ rõ vẻ ác độc, đó là biểu hiện của một tuyệt vọng, như ngọc vỡ đá tan.
*Tà mị nghĩa là mê hoặc, thâm sâu, như thể đang che giấu một kế hoạch ý đồ nào đó, đồng thời cũng thể mang theo sự tàn nhẫn, độc ác.
"Ta định gì? Ta nó sống yên ." Nàng : "Dựa mà khi ngày đêm lo lắng, chịu đựng khổ sở, còn nó thể an nhàn, hưởng hết vinh hoa phú quý? Ta tin, nếu Ngụy vương vương phi của mối quan hệ mờ ám với một đàn ông khác, trong lòng thể tức giận!"
“Con… Con châm ngòi quan hệ phu thê của bọn họ ?” Lão thái thái Diêu Phẩm Nghiên, trong lòng bắt đầu cảm thấy lo lắng. Dù bà thích Diêu Phẩm Nhàn, nhưng thể phủ nhận rằng Diêu Phẩm Nhàn thể mang vinh quang và phú quý cho Diêu gia.
Nếu Diêu Phẩm Nghiên thực sự châm ngòi quan hệ giữa phu thê Ngụy vương, thì đối với Diêu gia chẳng lợi gì.
Trừ khi, Nghiên Nhi thể thế.
bây giờ Nghiên Nhi gả cho Hoàng công t.ử, nó còn khả năng thế Ngụy vương phi. Một khi nó thể thế, mà Diêu gia còn ai thể điều đó, thì chắc chắn Diêu Phẩm Nhàn vẫn sẽ Ngụy vương sủng ái và yêu chiều.
Trong tình huống , lão thái thái đồng ý với suy nghĩ của Diêu Phẩm Nghiên, vài lời khuyên can nàng .
“Nghiên Nhi, con bậy. Tổ mẫu trong lòng con đang oán hận, hiện tại con đang sống khó khăn. con hiểu rằng, nếu Ngụy vương phi mất sự sủng ái của Ngụy vương, con sẽ còn khó khăn hơn. Cả nhà chúng , tất cả vinh hoa phú quý đều gắn liền với , một tổn thất là tất cả đều tổn thất. Con thể chấp nhận, dù con thích nó, nhưng con vẫn dựa nó để thể sống ."
Đương nhiên Diêu Phẩm Nghiên hiểu những đạo lý đó, nhưng bây giờ nàng đạo lý gì hết.
Dựa cái gì? Dựa cái gì mà cả đời của nàng chỉ thể sống cái bóng của khác, ngước từng sắc mặt của ?
Nàng thể chấp nhận việc ăn những thứ thừa thãi, những gì khác bỏ . Nàng tuyệt đối thể điều đó. Nàng chỉ khiến cho đó sống yên, khổ sở!
Chỉ cần thể thấy đó rơi tình cảnh khốn cùng, thất vọng tràn trề, dù cho nàng trải qua những ngày tháng khó khăn, nàng cũng cảm thấy vui mừng.
"Các nghĩ, gia đình sẽ mãi mãi như ? Các từng nghĩ cho ?" Lúc Diêu Phẩm Nghiên trút hết nỗi căm hận lên lão thái thái. "Hiện tại sống đời, nơi nương tựa, cô độc một , cái sự vinh hiển suy bại của nhà thì còn liên quan gì đến nữa? Các bảo nghĩ cho cái nhà , vì ?"
"Từ đến nay, tổ mẫu là thương nhất, gì cũng chiều theo. Từ nhỏ đến lớn, chỉ cần nó gì, nhất định cũng sẽ cho . Thứ nó , cũng nghĩ đủ cách để tìm cho . hôm nay, đổi ? Vì để cúi đầu sống bóng của nó? Làm thể chịu chuyện đó... thể!"
Trong lòng lão thái thái cũng đầy bất lực, bà thở dài : “Giờ còn như xưa nữa, cảnh khác ! Hiện tại, nó cả phủ Ngụy vương lưng, thậm chí các quý nhân trong cung cũng đều yêu thích nó. Nó còn một tài giỏi, khả năng sẽ nên chuyện lớn. Người như , con lấy cái gì để đấu với nó chứ?”
Diêu Phẩm Nghiên hừ lạnh: “Nó Ngụy vương sủng ái, thì sẽ khiến nó mất sự sủng ái đó, chẳng là xong ? Hừ, quý nhân trong cung … Mấy đó cũng chỉ là yêu ai yêu cả đường , thấy Ngụy vương yêu thương nó nên mới tỏ vẻ thiện. Cho nên, tất cả căn nguyên đều ở chỗ Ngụy vương. Chỉ cần nó còn Ngụy vương yêu thích nữa, thì nó cũng sẽ chẳng còn gì trong tay cả.”
Lão thái thái tức giận đến mức ngón tay run rẩy, chỉ Diêu Phẩm Nghiên mà quát: “ nếu con , chẳng đang đẩy cả Diêu gia chỗ nguy hiểm ? Con tổ phụ con, cha con, cả các thúc phụ nữa, bọn họ cố gắng liều mạng như thế nào mới thể đưa gia đình lên vị trí hiện giờ? Con chẳng khác gì giẫm đạp lên tất cả tâm huyết của họ, là điều vô cùng bất hiếu, vô đạo đức!”
“Vì ham cá nhân của , con cả nhà chôn theo , nếu xuống suối vàng gặp tổ phụ con, liệu con dám thật những gì ?”
Diêu Phẩm Nghiên vốn nuông chiều từ nhỏ nên hình thành tính cách quen khác theo và chiều chuộng. Chỉ khi năn nỉ hoặc mềm mỏng, nàng mới chịu lắng . những lời trách mắng như thế … nàng càng lọt tai.
Người khác càng chỉ trích, càng trách mắng nàng , thì Diêu Phẩm Nghiên càng chống đối, càng nổi loạn. “Một , một chịu! Có gì mà dám?” Nàng ngẩng cao đầu, gương mặt đầy kiêu ngạo: “Ta dám! Ta chính là kéo cả Diêu gia c.h.ế.t chung với !”
“Câm miệng !” Lão thái thái vô cùng tức giận, kìm mà giơ tay tát thẳng mặt nàng .
Trong lòng đầy phẫn nộ, bà lão tay mạnh đến mức kiểm soát nổi. Cái tát vang lên giòn giã.
Tiếng la hét của Diêu Phẩm Nghiên lập tức tắt ngấm. Ngay cả bản nàng cũng sững , ngây ngốc tại chỗ, dám tin đ.á.n.h.
Nàng thể tin , ngây lão thái thái một lúc, vành mắt lập tức đỏ hoe, nước mắt như mưa tuôn rơi như vỡ đê
Cuối cùng, nàng một lời nào mà xoay chạy vụt ngoài.
“Nghiên Nhi!” Lúc lão thái thái mới sực tỉnh, nhận chuyện gì.
Bà định đuổi theo, nhưng Diêu Phẩm Nghiên chạy quá nhanh, chỉ một thoáng chẳng thấy bóng dáng nữa.
“Mau, theo xem nó ! Đừng để nó chuyện dại dột!” Lão thái thái quýnh lên, vội vàng sai một nha chạy theo.
…
Mà lúc , bên phía Diêu Phẩm Nhàn và mẫu nàng rằng, ngay khi họ rời , giữa lão thái thái và đại tiểu thư xảy một chuyện nghiêm trọng đến .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/kiep-truoc-lam-vuong-phi-bac-menh-kiep-nay-ta-khong-muon-lam/chuong-143.html.]
Mẹ con hai trò chuyện vui vẻ, khí vui vẻ hòa thuận. Mãi cho đến khi về đến sân của Bùi thị, Diêu Phẩm Nhàn mới nhẹ giọng hỏi: “Mẫu , dạo gần đây ghé qua nhà ngoại ? Có gặp Triều ca nhi ?”
Vương gia từng với nàng rằng Triều ca nhi gần đây tiến bộ nhiều, điều đó khiến nàng vui mừng.
Chỉ là, nàng tiện đích đến Bùi gia, nên vẫn tận mắt thấy sự đổi của Triều ca nhi .
Nhắc đến chuyện , Bùi thị cũng tỏ phấn khởi. Bà đáp: “Có . Ta gặp Triều ca nhi . Trông nó bây giờ tinh thần hơn hẳn so với . Có lẽ cũng vì đang tuổi lớn, hình cao hơn , tuy gầy một chút nhưng rắn rỏi, khỏe mạnh hơn. Cả như da đổi thịt . Ta cũng đang định hỏi con đây, đại cữu mẫu của con Triều ca nhi mới thăng nửa cấp, trong doanh thể hiện . Việc là thật ?”
Diêu Phẩm Nhàn gật đầu đáp: “Vương gia cũng với con , Triều ca nhi dạo gần đây biểu hiện , như thể bỗng nhiên khai thông trí tuệ , đổi rõ rệt.”
Bùi thị nữ nhi thì tin tưởng, trong lòng vô cùng vui mừng, : “Quả nhiên là ! Thật quá! Thật quá! Vậy là Bùi gia chúng thật sự kế thừa , còn lo sẽ dần suy tàn nữa. Không cần trở thời huy hoàng như tổ tiên, chỉ cần đủ sức vực dậy cả nhà, thế là đủ mãn nguyện .”
Diêu Phẩm Nhàn cũng nghĩ như . Nàng tham vọng quá lớn, chỉ mong Triều ca nhi chút thành tựu, thể ngẩng đầu vững, như là lắm .
Diêu Phẩm Nhàn thầm nghĩ đến Tiểu Ngũ, lòng khỏi dâng lên một nỗi cảm khái.
Quả nhiên, Tiểu Ngũ lừa nàng. Sau khi tìm hậu nhân của tên phản tặc mà ngoại tổ nàng từng g.i.ế.c năm xưa, gia tộc Bùi gia dần dần chuyển biến theo chiều hướng . Tin vui như thế, nàng thật sự chia sẻ với Tiểu Ngũ.
Chỉ tiếc là… nó còn ở bên nàng nữa.
Mỗi nghĩ đến chuyện , trong lòng Diêu Phẩm Nhàn khỏi chút xúc động, hoài niệm đau lòng.
“Con ?”
Thấy con gái đột nhiên thất thần, sắc mặt cũng phần khác lạ, Bùi thị lo lắng nắm lấy tay nàng hỏi.
Diêu Phẩm Nhàn mẫu , khẽ lắc đầu : “Không gì.”
Rồi nàng nhanh ch.óng chuyển chủ đề, tránh để mẫu lo lắng thêm. Nàng nhắc đến Tiết Nhất Nhất: “Dì Thuần từ nơi khác về kinh, còn đưa theo một bé gái tên là Nhất Nhất. Mẫu chuyện ?”
Bùi thị gật đầu: “Biết chứ. Mấy về nhà đẻ, ít cháu dâu bên đó than phiền. Đứa nhỏ tính tình phần bướng bỉnh, giống tiểu thư khuê các trong kinh, mấy quy củ. từng gặp qua một , thấy nó là đứa trẻ đơn thuần, chút hiếu thắng, mạnh mẽ, nhưng cũng đến mức tâm cơ thủ đoạn gì cả.”
Nghe , Diêu Phẩm Nhàn lập tức hỏi : “Ai nàng tâm cơ thủ đoạn?”
Bùi thị thành thật : “Là mẫu của Triều ca nhi đấy. Hình như Triều ca nhi lúc vô tình đắc tội con bé , nên cứ cách vài bữa, con bé đến gây chuyện với nó. Mới đầu thì hai đứa như nước với lửa, nhưng dần dà qua nhiều, Triều ca nhi tỏ khá kiên nhẫn với đứa nhỏ đó. Nó sẽ dạy con bé cách cư xử, học , thế nào để sống quy củ, thỉnh thoảng còn chỉ cho nó vài chiêu cưỡi ngựa b.ắ.n cung võ nghệ.”
Bà dừng một chút, tiếp: “Có lẽ là mẫu Triều ca nhi phát hiện chút manh mối, nên càng con bé càng thấy chướng mắt. Mặc cho lão thái thái nhà bên đó và thím con cấm cản, bà cũng chỉ thể tự tức giận, chứ chẳng gì hơn.”
Nghe đến đây, Diêu Phẩm Nhàn bày dáng vẻ như hiểu: “Tính tình của con bé thì con cũng hiểu. Bà thấy Triều ca nhi bây giờ càng ngày càng tiền đồ, diện mạo cũng ngày một khôi ngô tuấn tú, trong lòng chắc đang tính toán tương lai chọn cho một mối hôn sự môn đăng hộ đối, phận. Nên bà mới sợ con bé Nhất Nhất cứ lẵng nhẵng bám theo như thế, đến một ngày sẽ sinh chuyện .”
Bùi thị gật đầu xác nhận: “ đó.”
Diêu Phẩm Nhàn thì mỉm : “Nói cho cùng, con thấy con bé Nhất Nhất chính là phúc tinh trong mệnh của Triều ca nhi đó. Từ khi nó theo về kinh, Triều ca nhi mới bắt đầu đổi lên từng ngày. Trước đó, dù theo Vương gia học hành ròng rã cả năm rưỡi, cũng chẳng thấy tiến bộ gì đáng kể. Vậy mà bây giờ tiến bộ vượt bậc, nếu nhờ Nhất Nhất, thì còn là vì ai nữa?”
Nàng nhẹ, tiếp: “Mẫu , nếu biểu tẩu than vãn oán trách con bé mặt , thì cứ thẳng với bà rằng Nhất Nhất chính là phúc tinh của nhà họ. Nếu để mất phúc tinh , mai nhà Bùi gia tiếp tục lụn bại, thì bà chính là mang tội với tổ tiên.”
Những lời Diêu Phẩm Nhàn , một nửa là thật lòng, một nửa chỉ để đỡ lời. Bùi thị thì cho rằng con gái là vì giao tình sâu với Từ đại nương, mà Nhất Nhất cũng là do bà đưa về, cho nên mới thiên vị mà bênh vực con bé như thế.
Bà hề nghi ngờ gì, liền gật đầu đồng tình: “Được, sẽ với biểu tẩu như .”
Nói xong chuyện đó, con hai tiếp tục chuyển sang đề tài khác.
…
Sau khi Diêu Phẩm Nghiên rời khỏi viện của lão thái thái thì chạy thẳng đến tiền viện. Dù nha mà lão thái thái sai đuổi theo, nhưng ai thể ngăn cản nàng .
Lúc , Ngụy vương cũng ý định tham gia cuộc trò chuyện ồn ào của gia đình Diêu gia, mà đang tản bộ trong hoa viên, thư thái thưởng thức cảnh sắc mùa đông, thỉnh thoảng trò chuyện với vài bạn đồng hành.
Chợt, một bóng dáng xinh , hồng y rực rỡ, lao nhanh về phía .
Diêu Phẩm Nghiên vốn dĩ là một luôn nổi bật từ nhỏ, những xung quanh mấy chú ý tới nàng . khi nàng lao đến mặt họ, họ mới bất ngờ dừng , ngừng bước và nàng với vẻ ngạc nhiên.