Kiếp Trước Làm Vương Phi Bạc Mệnh, Kiếp Này Ta Không Muốn Làm! - Chương 142
Cập nhật lúc: 2026-03-02 02:52:22
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/9zsdfgSisU
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Diêu Phẩm Nghiên mang theo bao nhiêu nỗi ấm ức về nhà đẻ, bởi cuộc sống hôn nhân chẳng mấy êm đềm. Nên nay nàng trở về là để kể khổ.
Một mặt, nàng oán trách tổ mẫu và phụ vì quyết định sai lầm năm xưa mà để nàng chịu những ấm ức như bây giờ.
Mặc khắc nàng hy vọng nhà thể xả giận nàng . Hoàng Văn Hạo vốn là một thương nhân nhỏ, lấy nàng vốn là phúc phần tổ tiên tích đức, thế mà chẳng trân trọng nàng . Nàng mong phụ mặt dạy cho một bài học, giải nỗi ấm ức trong lòng nàng suốt bấy lâu nay.
Nàng thể gả cho Ngụy vương, cũng thể kết duyên với Thẩm đại nhân . Chẳng lẽ bây giờ, nàng cũng nhẫn nhịn và chịu thiệt mặt Hoàng Văn Hạo ?
Nàng tưởng chỉ cần lóc một trận, than trách đôi câu thì nhà sẽ giúp nàng trút giận, chuyện sẽ qua. hiện tại, vì cả nhà Ngụy vương ghé thăm mà phụ lập tức bỏ mặc nàng mà chạy ngoài nghênh đón.
Không quan tâm đến chút cảm xúc nào của nàng .
Nàng , bây giờ Diêu Phẩm Nhàn là Ngụy vương phi, còn chỉ gả cho một thương nhân xuất hèn kém. Từ nay về , nàng sẽ sống cái bóng của Diêu Phẩm Nhàn, cả đời cũng thể ngẩng đầu lên .
Nghĩ đến cảnh Diêu Phẩm Nhàn đè đầu cưỡi cổ, trong lòng nàng tủi bất lực.
Nàng chấp nhận cứ như ! Nàng thể giẫm đạp chân khác. Nếu sống như thế, thì dù chỉ một ngày thôi nàng cũng chịu nổi!
Càng nghĩ, Diêu Phẩm Nghiên càng hận. Hai tay nàng siết c.h.ặ.t đến run rẩy, móng tay cắm sâu lòng bàn tay như thể đ.â.m thịt.
Lão thái thái thấy bộ dáng nàng như thì trong lòng chút xót xa. bà vẫn nhắc nhở: “Nó đến , dù gì nó cũng là Vương phi. Dù trong lòng con bao nhiêu ấm ức, lễ nghĩ bề ngoài cũng thiếu. Ít nhất, thể để khác nắm sai sót của chúng . Đi thôi, ngoài tiếp kiến (đón).”
“Con .”
Diêu Phẩm Nghiên cố nén xúc động, nhưng cuối cùng vẫn kìm . Nàng thét lên một tiếng điên cuồng, đôi mắt đỏ rực vì tức giận. Nàng căm hận : “Con dập đầu thỉnh an nó! Ai thì , con… con chịu đủ !”
Lão thái thái khuyên: “Không cần dập đầu. Dù hai các con cũng ngang hàng, chỉ cần gặp mặt, hỏi han vài câu là . Nếu thật sự thấy nó thì lát nữa con theo , cần mặt cũng cần chào hỏi.”
Diêu Phẩm Nghiên lên giọng phản bác, đầy phẫn uất: “Vậy chẳng vẫn cúi đầu nó ? Con cam tâm thấp hơn nó một bậc!”
Một năm rưỡi , Diêu Phẩm Nghiên mới hòa ly trở về kinh. Trong lòng tuy chút tiếc nuối vì thể gả Ngụy vương phủ, cũng đôi chút ghen tị với Diêu Phẩm Nhàn. cảm xúc lúc đó mãnh liệt và sâu đậm như lúc .
Sau một năm rưỡi, nàng từng ngày nào Diêu Phẩm Nhàn đè đầu. Dù nàng vùng vẫy như thế nào, cố gắng đến , dường như ông trời cố tình khó, khiến nàng thất bại hết đến khác, chẳng việc gì hồn.
Cũng chính vì thế mà trong lòng nàng càng cam tâm. Càng dồn ép, nàng càng bừng bừng ý chí chiến đấu, càng cúi đầu phận một cách dễ dàng như .
Từ nhỏ nàng nuông chiều, nâng niu trong lòng bàn tay. Người nhà, ai cũng yêu thương, cưng chiều, thiên vị nàng đến mức Diêu Phẩm Nhàn gặp nàng còn dè dặt, lời hành xử đều cung kính. Nay tình thế xoay chuyển, nàng thể nuốt trôi cơn tức ?
Diêu Phẩm Nghiên vốn quen chiều chuộng, từ bé quen với việc một là một, hai là hai, ai dám cãi. Vì khi tâm trạng ấm ức càng tiếp kiến (đón). Dù ai khuyên gì, nàng cũng kiên quyết .
Lão thái thái còn cách nào khác dành để nàng một , còn thì đích ngoài tiếp đón.
Diêu Trọng Hòa tiếp đón cả nhà Ngụy vương nhiệt tình. Trong lòng Ngụy vương tuy ưa vị nhạc phụ , nhưng nể mặt vương phi nên cũng chiếu cố Diêu gia vài phần. Vì thế khi đối diện với Diêu Trọng Hòa, giữ lễ khách khí, thái độ vẫn ôn hòa, khiêm nhường.
Diêu Trọng Hòa trong chốn quan trường nhiều năm, lập tức dở bài nịnh nọt với Ngụy vương, ông vội vàng lên tiếng: “Thần thật sự chẳng tài cán gì, mà vinh hạnh Ngụy vương điện hạ đích đến chúc Tết. Lẽ nên giữ đạo quân thần, nên đến chúc Tết là thần mới đúng!”
Ngụy vương thích mấy lời nịnh nọt , liền lạnh nhạt đáp: “Chẳng qua bổn vương chỉ là một hoàng t.ử, cũng chỉ là thần t.ử. Giữ ngài và , gì đến lễ quân thần?”
Diêu Trọng Hòa vốn chỉ vài lời nịnh hót để lấy lòng, ngờ một câu khiến vị đại hoàng t.ử đương triều vui.
Ông lập tức cúi đầu nhận : “Thần đáng c.h.ế.t! Thật thật đáng c.h.ế.t! Là thần lỡ lời, mong điện hạ rộng lượng thứ , tha cho thần.”
Ngụy vương khẽ thở dài, mới : “Hôm nay là mùng hai Tết, là Tết thì cần nhiều lời khách sáo như .”
Hắn vốn chẳng nhiều với vị nhạc phụ , bèn sang hỏi Diêu Tranh: “Chờ qua tháng Giêng là đến kỳ thi xuân . Ngươi chuẩn xong cả chứ?”
Diêu Tranh cũng ưa bộ dáng nịnh nọt của phụ . Trước mặt Ngụy vương, vô cùng cung kính, nhưng vẫn giữ phong thái thanh cao của một văn nhân ( học). Khiêm tốn nhưng hèn, lễ độ mà siểm nịnh.
“Hồi bẩm điện hạ.” Diêu Tranh ôm quyền đáp, giọng ôn hòa trọng: “Thần sẽ hết khả năng của . Còn những điều vượt ngoài tầm tay, thần dám bừa.”
Lại : “Sau , thần sẽ cố gắng sách, chuẩn cho kỳ thi.”
Ngụy vương gật đầu: “Làm hết sức là . Năm nay ngươi mới cập quan (Đến tuổi đội mũ, tức là trưởng thành), đỗ cử nhân, là hiếm .”
Diêu Tranh khiêm tốn đáp: “Đa tạ điện hạ khen ngợi, thần dám nhận.”
Diêu Tranh vẫn giữ phong thái tự nhiên, bình tĩnh, chuyện với Ngụy Vương thoải mái và lưu loát. Không quá rụt rè, cũng chẳng hề tâng bốc. Từ những câu chuyện thường ngày trong nhà, hai dần chuyển sang bàn bạc về việc triều chính.
Trong lúc đó, mấy Diêu Trọng Hòa định chen lời để tham gia câu chuyện, nhưng nào cũng tìm cơ hội xen .
Ông khỏi cảm thấy lúng túng, trong lòng chút hổ.
Trong lòng ông cũng chỉ khổ, cảm thấy tôn nghiêm của dường như đang tổn thương. Bây giờ con trai thành đạt, tiếng tăm vang xa, khiến cha như ông dần trở nên xem nhẹ, chẳng còn ai coi trọng như .
Nghĩ càng thấy tức tối và khó chịu trong lòng.
…
Còn bên phía các nữ quyến, theo đúng quy củ trong nhà, Diêu Phẩm Nhàn là Vương phi, cùng đưa đến thỉnh an lão thái thái.
Lúc , cả một đoàn đang chuẩn đến viện của lão thái thái.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/kiep-truoc-lam-vuong-phi-bac-menh-kiep-nay-ta-khong-muon-lam/chuong-142.html.]
Diêu Phẩm Nghiên tiếp khách. Diêu lão thái thái sợ lát nữa hai tỷ gặp mặt, trong nhà sẽ sang trách cứ cháu gái lớn, nên chủ động lên tiếng:
“Viện cũng chẳng gì thú vị. Hôm nay Vương phi trở về thăm nhà, chắc hẳn mẫu t.ử các ngươi nhiều điều trò chuyện. Chi bằng, Vương phi cứ đến chỗ mẫu hàn huyên thì hơn.”
Bùi thị chỉ khẽ nhếch môi , vẻ mặt như sớm hiểu rõ dụng ý bên trong, nhưng cũng gì.
Bùi thị còn mở miệng, bên nhị phòng và tam phòng lập tức lên tiếng, vạch trần ý tứ thật sự lời của lão thái thái.
“Vương phi đích giá lâm, mà đại cô nương nhà thế , chẳng lẽ chào hỏi một tiếng ?” Nhị phu nhân chẳng còn e ngại lão thái thái từ lâu, chỉ cho sướng miệng.
Bà lạnh, tiếp: “Đã thỉnh an thì thôi, vương phi gì cũng theo lời nàng ? Thật chẳng thể thống gì cả.”
Lão thái thái tức giận đến mức nên lời, nhưng thể phát tác, chỉ đành lấy lòng, Diêu Phẩm Nhàn mà : “Đừng lời nhị thẩm ngươi, miệng bà xa một chút, lời nào ho. Tỷ tỷ ngươi hôm nay thực sự ở nhà, nhưng nó về thăm nhà đẻ gặp nhiều chuyện vui, tâm trạng lắm. Ta thấy nó đáng thương, mới bảo nó ở trong phòng nghỉ ngơi, là đón tiếp. Vương phi vốn là khoan dung độ lượng, hẳn sẽ trách tội nó .”
Trong lòng Diêu Phẩm Nhàn tất cả. Thật , nàng cũng ý định đến thỉnh an lão thái thái. Lúc , nàng chỉ yên tĩnh ở bên mẫu , cùng trò chuyện là thoải mái nhất.
vì để thể nhận thêm giá trị thọ mệnh từ Diêu Phẩm Nghiên, nàng mới quyết định đến thăm một chuyến.
Vì thế, nàng lên tiếng: “Chúng đều là tỷ trong nhà, thật cũng cần quá câu nệ lễ nghĩa. Chỉ là hôm nay là ngày về nhà đẻ chúc Tết, tổ mẫu vẫn còn ở đây, tự nhiên tôn kính ngài . Ta cứ đến ở chỗ tổ mẫu một lát, chỉ một chút , sẽ lâu .”
Lão thái thái , miệng cứng , vội vã : “Vương phi thể để mắt đến , thật là vinh hạnh cho . Nếu , vương phi.”
Nói xong, bà cũng tiếp lời nữa.
Bùi thị từ đầu đến cuối vẫn im lặng, nhị phu nhân và tam phu nhân , cũng gì thêm.
Diêu Phẩm Nghiên nghĩ, nàng gặp Ngụy vương phi thì tổ mẫu chắc chắn sẽ để đến. Ai ngờ, cuối cùng họ vẫn đến.
Dù trong lòng Diêu Phẩm Nghiên vô cùng phục, nhưng dám thể hiện ngoài, sợ khác chỉ trích nàng lễ nghĩa. Vì , khi thấy họ đến, dù trong lòng đầy căm phẫn và khó chịu, nàng chỉ thể cúi đầu chào.
"Tham kiến Ngụy Vương phi." Dù nàng khom mặt, nhưng đầu cúi thấp, sắc mặt hết sức khó coi.
Cảm giác bất công, oán giận, cơn giận dữ... Tất cả những cảm xúc đó đều thể che giấu, lộ rõ khuôn mặt nàng .
Hai tay Diêu Phẩm Nghiên siết c.h.ặ.t với , móng tay gần như đ.â.m sâu da thịt.
Thực , nếu ở góc độ của Diêu Phẩm Nhàn, nàng thể thấy rõ biểu cảm mặt Diêu Phẩm Nghiên. Chỉ là nàng gì mà thôi.
Tuy lên tiếng, nhưng sự im lặng vẫn đủ khiến Diêu Phẩm Nghiên cảm nhận , một sự căng thẳng trong khí.
Diêu Phẩm Nhàn gì, chỉ lặng lẽ vòng qua nàng .
Diêu Phẩm Nghiên thấy , lòng càng thêm căm hận.
Ngay đó, Diêu Phẩm Nhàn liền thấy một tiếng “Đinh”.
Giá trị thọ mệnh tăng .
Diêu Phẩm Nhàn khẽ nhếch môi , xoay xuống ghế bành, mới ngước mắt lên Diêu Phẩm Nghiên, vẫn còn kiên trì nửa xổm, : "Hoàng phu nhân, lên ." Nàng cố ý dùng cách xưng hô “Hoàng phu nhân” với Diêu Phẩm Nghiên.
Quả nhiên, như nàng dự đoán, Diêu Phẩm Nghiên ưa gì cách xưng hô , vì tâm trạng nàng càng thêm khó chịu.
Diêu Phẩm Nghiên kiềm chế cảm xúc trong lòng, nhẹ nhàng thở dài một tiếng, cuối cùng thẳng dậy.
Thấy , lão thái thái trong lòng cũng thở phào nhẹ nhõm.
Thật , Diêu Phẩm Nhàn cũng ý định lâu ở đây, chỉ là lấy một ít giá trị thọ mệnh từ Diêu Phẩm Nghiên mà thôi. Mục đích đạt , nàng một lát, : "Nếu tổ mẫu yên tĩnh, cũng quấy rầy nhiều nữa." Nói xong, nàng dậy: "Cũng đến viện của ngài, tôn nhi xin chúc ngài năm mới vui vẻ, năm mới nhiều chuyện vui, nhiều sức khỏe."
Lão thái thái ngoài nhưng trong đáp : "Đa tạ vương phi, lão dám nhận." Bà cũng ý định giữ , liền : "Lão sẽ đưa vương phi ngoài."
"Xin ngài dừng bước." Diêu Phẩm Nhàn ngăn , đó sang nhị phu nhân và tam phu nhân : "Mọi ở đây cùng chúc tết, giờ thì xin phép cáo từ." Nàng như vì sợ nhị phu nhân và tam phu nhân sẽ điều, mặt dày theo nàng tới viện của mẫu .
Nàng chỉ yên tĩnh trò chuyện với mẫu , chứ đối mặt với những .
Nhị phu nhân và tam phu nhân quả thật ý định đó, nhưng khi Diêu Phẩm Nhàn , hai cũng đành từ bỏ ý định đó.
Cả hai chỉ thể cứng ngắc và : "Cung tiễn vương phi nương nương."
Sau khi Diêu Phẩm Nhàn và mẫu nàng rời , nhị phu nhân và tam phu nhân cũng dậy rời khỏi phòng.
Khi trong phòng chỉ còn hai bà cháu, lúc Diêu Phẩm Nghiên mới suy sụp, hạ giọng : "Hôm nay nó đến, chắc chắn là cố ý !"
Lão thái thái thở dài một , : "Con cửa tiếp nó, chắc chắn nó vui. Cho nên mới khó dễ con một chút. Con cũng đừng quá tức giận, đây là chuyện thể tránh khỏi, con đấu nó ."
"Con đấu nó!" Diêu Phẩm Nghiên nghiến răng, căm phẫn : ", nó là vương phi cao quý, còn con chỉ là phu nhân của một thương hộ, đương nhiên con thể đấu nó. dù con đấu nó, con cũng sẽ để nó cứ thế gì thì !"
Rồi nàng hỏi lão thái thái: "Tổ mẫu, Ngụy vương đang ở ?"