Kiếp Trước Làm Vương Phi Bạc Mệnh, Kiếp Này Ta Không Muốn Làm! - Chương 139
Cập nhật lúc: 2026-03-02 02:52:04
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/9zsdfgSisU
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Diêu Phẩm Nhàn vốn ngại thêm thọ mệnh. Nếu Diêu Phẩm Nghiên đang ở gần đây, còn mang lòng oán hận với nàng lúc , thì chẳng bằng cứ để nàng oán hận thêm một chút cũng .
Bây giờ tiểu Ngũ rời , nàng tích góp thêm thọ mệnh cũng chẳng dễ dàng gì. Cho nên, hiếm khi cơ hội thế , nàng tất nhiên sẽ để uổng phí.
Đã dừng chân , Diêu Phẩm Nhàn cũng tiếp tục bước nữa, mà tại chỗ tiếp tục trò chuyện với Thẩm Hàn Thanh.
“Nghe mẫu , Thẩm đại nhân dạo gần đây đến phủ, ít khi tìm phụ , mà phần lớn là tìm Tranh ca nhi đúng ?” Nàng giả vờ như mệt, đưa tay đỡ lấy tay Thanh Cúc. Đồng thời, ánh mắt nàng kín đáo đảo quanh bốn phía, âm thầm tìm xem Diêu Phẩm Nghiên rốt cuộc đang nấp ở .
Thế nhưng vì Thẩm Hàn Thanh đang ngay mặt, nàng cũng tiện tìm kiếm quá lộ liễu. Vì ánh mắt chỉ quét sơ qua một vòng trở về, dừng vị Thẩm đại nhân .
Thẩm Hàn Thanh mỉm đáp: “Tranh còn trẻ tuổi mà thành tựu như , thật khiến tại hạ vô cùng khâm phục. Hơn nữa, qua thời gian tiếp xúc, càng phát hiện nhiều điểm đáng quý: nhiệt tình, phóng khoáng, tràn đầy nhiệt huyết. Cả giống như ánh mặt trời giữa trời cao . Tại hạ tự cảm thấy bằng, nên quý trọng và ngưỡng mộ.”
như Diêu Phẩm Nhàn dự đoán, thọ mệnh của nàng tăng thêm một tháng.
Diêu Phẩm Nhàn vẫn giữ gương mặt bình thản, mỉm tiếp: “Tranh ca nhi dù phần lanh lợi hoạt bát, rốt cuộc vẫn chỉ là một đứa trẻ, thể nhận lời khen như từ Thẩm đại nhân? Chắc là đại nhân đ.á.n.h giá nó quá cao .”
Nàng dừng một chút, tiếp lời: “Tranh ca nhi đúng là nhiệt tình, cởi mở, nhưng vẫn còn thiếu sự điềm đạm và chín chắn như đại nhân. Tính tình bất cẩn, việc cẩu thả. Sau e rằng còn cần đại nhân chỉ bảo thêm.”
Thẩm Hàn Thanh khẽ chắp tay, khiêm nhường đáp: “Vương phi khách sáo . Thần và Tranh hợp tính, thiết lâu, về nên nâng đỡ mới .”
Ngay lúc , bên tai Diêu Phẩm Nhàn vang lên âm thanh quen thuộc của Tiểu Ngũ, thọ mệnh của nàng âm thầm tăng thêm một tháng.
Đột nhiên, từ lùm cây xa vang lên tiếng xào xạc. Nàng đầu , chỉ thấy một bóng dáng rực rỡ, yểu điệu đang vội vã rời . Diêu Phẩm Nhàn lập tức nhận đó là Diêu Phẩm Nghiên.
Nàng đoán chắc chọc giận , liền thong thả bước như chuyện gì.
“Thẩm đại nhân, mời.”
Còn Diêu Phẩm Nghiên thì mang theo một bụng tức tối trở về viện. Diêu lão thái thái thấy sắc mặt nàng khó coi, liền khỏi hỏi: “Sao thế? Ai chọc con vui ?”
Diêu Phẩm Nghiên tức đến điên , lúc chẳng còn giữ bình tĩnh. Huống chi đang ở sân của lão thái thái, nàng cũng chẳng buồn lựa lời nữa, cứ thế trút giận:
“Nàng thì là cái thá gì chứ! Tại chuyện gì cũng đều đến lượt nàng ?”
Nàng thích Ngụy vương nhưng đó cũng chỉ để ý đến Diêu Phẩm Nhàn. Nàng thích Thẩm đại nhân, càng thiết với Diêu Phẩm Nhàn hơn...
Nàng thật sự hiểu nổi, tại ông trời bất công đến ? Tại điều đều Diêu Phẩm Nhàn giành hết?
Tại ? Tại ? Tại ?
“Im miệng!” Diêu lão thái thái quát khẽ, nhưng vì bênh vực Diêu Phẩm Nhàn, mà bởi bà hiểu rõ tình thế hiện tại nghiêng về phía mẩu t.ử Bùi thị.
Ngay cả hôn phu tương lai của Nghiên Nhi, dù thi đỗ, quan, cũng dựa sự nâng đỡ của Tranh ca nhi. Trong cảnh như thế , nếu vẫn còn đối đầu gay gắt với bên phòng kế, thì chỉ chuốc lấy thiệt thòi.
Nếu Nghiên Nhi còn sống yên , thì nhất định trông cậy nhà .
Vì thế, mắt, Diêu lão thái thái tuyệt đối cho phép cháu gái năng lỗ mãng như .
Tuy đám nha trong viện đều là tín của lão thái thái, nhưng cho cùng, tai vách mạch rừng, chuyện lan ngoài cũng chỉ là sớm muộn. Huống hồ ai mấy đứa đó sang nịnh bợ mẫu t.ử Bùi thị ? Để bọn chúng Nghiên Nhi ba mẫu t.ử bên đó lưng, suy cho cùng cũng chẳng ho gì.
“Các ngươi lui xuống cả . Chỗ để đại tiểu thư hầu hạ là đủ, cần nhiều ở .” Lão thái thái khoát tay, đuổi hết hạ nhân ngoài.
Chờ trong viện yên ắng, lão thái thái mới nhẹ giọng, nhưng giấu nổi sự nghiêm khắc: “Ta dặn con bao nhiêu , những lời như thế đừng nữa, những việc như cũng đừng . Tình hình hiện tại như , thì chúng thuận theo thế mà .”
Diêu Phẩm Nghiên vẫn uất ức, cam lòng.
“ rõ ràng...” Giọng nàng nghẹn , mang theo vẻ tủi đến cực độ: “Rõ ràng ban đầu gả Ngụy vương phi là con. Vậy mà cuối cùng để nàng con xuất giá. Nếu lúc đó là con gả , thì giờ đây thứ nàng đều sẽ là của con!”
Nàng nghẹn một tiếp, giọng lạc : “Cho dù Ngụy vương, thì con cũng từng cơ hội gả cho Thẩm đại nhân. đột ngột đổi chủ ý. Bây giờ con chỉ đành ấm ức lấy cái họ Hoàng , còn Thẩm đại nhân thì đối với nàng cung kính như thần t.ử cúi đầu quân vương…”
“... Tổ mẫu, tận mắt thấy cái cảnh đó, nếu thấy , chắc chắn cũng sẽ tức như con. Cái Thẩm Hàn Thanh , ở mặt chúng , ở mặt phụ , lúc nào chẳng mang cái vẻ lạnh lùng, ngạo nghễ, như thể bản là cao quý đến mức ai với tới. Vậy mà đến chỗ nàng , đến mặt hai họ, tỏ hết sức lấy lòng, cúi nịnh bợ như kẻ !”
“Nam nhân mà con cầu cũng , lấy lòng một nữ nhân mà vốn cực kỳ ghét bỏ… tổ mẫu xem, con thể nuốt nổi cơn giận ?”
Nói đến đây, Diêu Phẩm Nghiên hừ lạnh một tiếng, gằn giọng đầy cay độc: “Hừ! Không Ngụy vương mù nữa, mà thích nàng . Thích cái gì chứ? Một đàn bà liêm sỉ, là phụ nhân mà còn giữ , ngang nhiên gặp riêng nam t.ử khác… đáng hổ!”
Tính tình của Diêu Phẩm Nghiên lúc đổi đến mức khiến nhận . Trước tuy đôi khi cũng chút kiêu ngạo, nhưng cho cùng vẫn là một tiểu thư khuê các, dịu dàng đoan trang, cử chỉ năng đều đúng mực. bây giờ, nàng giống hệt một đàn bà chua ngoa, mở miệng là mắng nhiếc cay độc, lời nào cũng nặng nề, thậm chí dùng những lời lẽ thô tục, đầy ác ý để x.úc p.hạ.m khác.
Lão thái thái Diêu Phẩm Nghiên đang tức giận, nên dịu giọng khuyên nhủ vài câu:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/kiep-truoc-lam-vuong-phi-bac-menh-kiep-nay-ta-khong-muon-lam/chuong-139.html.]
“Nhịn một chút , chuyện nhỏ mà nhịn thì dễ hỏng việc lớn. Năm xưa Hàn Tín còn chịu nhục chui háng , con bây giờ chịu chút uất ức thì là gì ? Nghiên Nhi, nhớ kỹ lời tổ mẫu: thông minh tạm thời tránh cái thiệt mắt. Bây giờ thế cục thuận lợi cho con, chi bằng yên tĩnh dưỡng sức, giữ gìn sức khỏe mới là điều quan trọng.”
Bà ngừng một lát tiếp: “Nếu vị hôn phu của con tiền đồ, con sẽ thơm lây, lúc lấy thể diện cũng chẳng muộn.”
“... đến lúc đó là lúc nào chứ? Với , chắc sẽ đợi đến lúc đó ?” Diêu Phẩm Nghiên giọng chua chát, nàng cảm thấy đời , thể dựa cũng chỉ bản .
Lão thái thái thở dài nặng nề. Bà cũng thấy mệt mỏi, chỉ nhẹ giọng dặn: “Không bao lâu nữa là con xuất giá . Sau khi thành , sống với phu quân cho . Cũng may mà bên nhà trai cha chồng để phụng dưỡng, còn ở ngay trong kinh thành, cần xa xứ. Coi như cho con một chút an ủi.”
Phải , gả ở kinh thành, hầu hạ cha chồng là điều hiếm để cảm thấy may mắn.
nghĩ đến Diêu Phẩm Nhàn về , Diêu Phẩm Nghiên chỉ thấy rõ ràng một điều, giữa hai bọn họ chẳng khác nào như trời với đất.
…
Vài ngày , đến ngày Diêu Phẩm Nghiên lên kiệu hoa. Dù là tái giá chứ đầu lấy chồng, Diêu Trọng Hòa vẫn thương yêu con gái, nhưng vì là thứ hai, thứ đều buộc đơn giản. Không thể tổ chức linh đình, cũng chẳng thể bày vẽ như đầu xuất giá.
Vậy nên, hôn lễ của Diêu Phẩm Nghiên diễn một cách lặng lẽ, chẳng gì gọi là rình rang. Đã , ông trời cũng chẳng ưu ái, đúng ngày cưới đổ tuyết lớn. Đoàn đón dâu chống chọi giữa gió tuyết mịt mù, ngựa đều lạnh run, đường khó, huống chi còn mong nhạc lễ rộn ràng cảnh tượng náo nhiệt?
Tóm , hôn lễ thật sự thê lương. Trên đường đưa dâu một bóng xem, vắng vẻ lạnh lẽo chẳng khác nào đưa tang.
Chuyện càng khiến Diêu Phẩm Nghiên tức giận. Trong lòng tức giận, thêm hôn lễ thế , bao nỗi bất mãn dồn hết lên đầu Diêu Phẩm Nhàn.
Bây giờ, hễ tâm trạng vui, nàng liền đổ hết tội , thiệt thòi chịu đựng, đều cho là do Diêu Phẩm Nhàn mà .
Chỉ điều, tất cả những oán hận đó, Diêu Phẩm Nhàn , mà thì nàng cũng chẳng bận tâm.
Sau khi Từ đại nương hồi kinh, Diêu Phẩm Nhàn và Tĩnh vương phi siêng năng lui tới Từ phủ thăm hỏi. càng đến gần cuối năm, thời tiết càng trở lạnh, bên ngoài gió lớn tuyết dày, Tĩnh Vương lo lắng cho sức khỏe thê t.ử đang m.a.n.g t.h.a.i nên cho nàng ngoài nữa.
Ngay cả Từ đại nương cũng đồng ý cho nàng , chỉ dặn rằng, đợi Tết Nguyên Đán hoặc khi sinh nở xong, còn nhiều dịp để gặp gỡ.
Lần bà trở về kinh là ở lâu dài, nên cơ hội gặp mặt cũng thiếu.
Tuy trong lòng Tĩnh vương phi vẫn ngoài thăm hỏi, nhưng cũng hiểu rõ tình hình, đành ngoan ngoãn ở nhà dưỡng t.h.a.i như lời khuyên bảo.
Diêu Phẩm Nhàn hiện tại cũng khá rảnh rỗi, sợ Tĩnh vương phi buồn chán trong nhà, nên thường xuyên ghé qua thăm nom, trò chuyện bầu bạn cùng nàng.
Cứ thế, ngày tháng trôi qua yên , chẳng mấy chốc đến Tết Nguyên Đán.
Theo thông lệ hằng năm, đêm Giao thừa, Hoàng thượng sẽ mở tiệc lớn trong cung, tất cả các thành viên hoàng thất đều tham dự. Ngụy Vương phủ là vương phủ, dĩ nhiên cũng thể vắng mặt.
Đến đêm Giao thừa, ba trong nhà dậy từ sớm, khi rửa mặt, trang điểm chỉnh tề, liền mang theo lễ vật chuẩn đó, cùng cung tham gia yến tiệc.
…
Thục phi đó tự cho là nắm điểm yếu của Quý phi, cho rằng bà còn đường lui, sớm muộn gì cũng sẽ dồn ép đến mức về phe và Triệu vương. Nào ngờ, Thục phi lường một nước táo bạo đến thế, Quý phi và con trai lựa chọn "đập nồi dìm thuyền", thẳng thắn đến tìm Hoàng hậu nhận và vạch rõ lập trường.
Càng khiến Thục phi ngỡ ngàng hơn là Hoàng hậu - vốn coi là đoan trang nghiêm khắc - tỏ rộng lượng bất ngờ, truy cứu chuyện cũ, nhẹ nhàng tha thứ cho mẫu t.ử Quý phi.
Một đòn phản công bất ngờ, khiến Thục phi trở tay kịp. Con bài quan trọng trong tay bà mất, con đường mẫu t.ử bà hướng đến ngôi vị hoàng đế xem sẽ càng thêm gian nan, gập ghềnh.
Tất nhiên, Thục phi đem bộ oán khí dồn lên đầu Diêu Phẩm Nhàn. Trong lòng bà tin chắc rằng chính phu thê Diêu Phẩm Nhàn bày kế sách đó cho Quý phi.
Vì , trong buổi yến tiệc Giao thừa tại hoàng cung , khi Thục phi thấy Diêu Phẩm Nhàn, kiềm lòng mà nổi lên một trận căm hận.
Mà cứ mỗi Thục phi sinh hận với nàng, thọ mệnh của Diêu Phẩm Nhàn kéo dài thêm một đoạn.
Ngay từ lúc xuất hiện, chỉ cần Thục phi tức giận, nàng liền tăng thêm ít nhất một năm tuổi thọ.
Cho nên, dĩ nhiên cũng ngoại lệ.
Với việc Thục phi nổi giận vì , Diêu Phẩm Nhàn thấy bất ngờ. Chuyện quá quen thuộc. giữa lúc dự tiệc, nàng chợt nhớ một chuyện khác: đó là, Tiểu Ngũ thực hề bỏ mặc nàng rời vội vã như vẻ ngoài.
Nó sớm sắp xếp thỏa thứ cho nàng.
Chắc chắn nó rõ, dù còn ở bên nàng, thì với những gì nàng hiện tại, nàng vẫn thể tiếp tục sống , thậm chí sống lâu thêm. Cái gọi là “chỉ sống đến năm mươi” , vốn điều cố định.
Chỉ cần Thục phi còn căm ghét nàng như thế, tuổi thọ của nàng sẽ còn tiếp tục kéo dài.