Kiếp Trước Làm Vương Phi Bạc Mệnh, Kiếp Này Ta Không Muốn Làm! - Chương 124

Cập nhật lúc: 2026-03-02 02:51:36
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/9AJYX97Iug

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Diêu Phẩm Nhàn ngờ, chỉ một câu vô tình của nàng khiến Tiểu Ngũ nổi giận thật sự.

Nó kích động, giọng đầy phẫn nộ: [Ngươi vì đem so với ? Ta đường đường là một…]

Lời còn dứt, nó đột ngột im bặt. Hình như suýt nữa thì buột miệng điều gì đó quan trọng, nhưng may là nó kịp thời nuốt .

Có lẽ bản nó cũng nhận cảm xúc của vượt quá giới hạn. Sau một hồi lấy bình tĩnh, lúc cất lời trở , giọng điệu của nó bình thản hơn nhiều.

[Tính …]

Nó lẩm bẩm mấy câu, nhưng lời cứ lầu bầu rõ, Diêu Phẩm Nhàn thế nào cũng chẳng hiểu nó đang lẩm nhẩm cái gì.

thấy Tiểu Ngũ thêm, Diêu Phẩm Nhàn cũng hiểu chuyện mà hỏi tới nữa. Chỉ là, nàng vẫn lên tiếng bênh vực Vương gia theo bản năng.

[Ta hiểu vì ngươi ác cảm với Vương gia như . nếu ngươi , cũng ép. Có điều, lẽ là vì ngươi thật sự hiểu rõ. Ở chỗ chúng , gần như ai cũng quý mến và kính trọng Vương gia. Chàng tài giỏi, sống ngay thẳng, vụ lợi.]

[Chàng nắm giữ quyền lực trong tay, nhưng bao giờ dùng nó để mưu lợi cho riêng tranh giành ngôi vị cao nhất.]

[Ngay từ khi còn trẻ, chiến trường. Ta tuy từng tận mắt thấy chiến tranh là thế nào, nhưng cũng thể tưởng tượng đó là nơi nguy hiểm và gian khổ . Mỗi trận, đều đặt mạng sống của lên bàn cân, đ.á.n.h cược chính bản để bảo vệ đất nước.]

[Có thể , từ trong triều đến ngoài nhân gian, ai cũng đang sống những ngày yên bình như bây giờ, phần lớn là nhờ công lao của Vương gia.]

Những điều vốn là lời trong lòng Diêu Phẩm Nhàn, nàng từng với ai. Hôm nay mở miệng, giống như bật công tắc, nàng chỉ cho thỏa lòng.

Tiểu Ngũ cũng chỉ tồn tại trong cõi hư vô, bên cạnh nàng, mà hai quen , nàng với nó những chuyện , nó cũng chẳng thể kể với ai.

Nàng từng gặp mặt nó, cũng hình dung nổi hình dáng nó , coi như là từng thấy. Mà từng thấy, thì khi tỏ bày tâm sự, đến gặp , nàng cũng sẽ cảm thấy hổ.

Hiện tại, tình cảm nàng dành cho Vương gia đè nén, kiềm chế. Hễ nàng nhận bản bắt đầu rung động, dù chỉ là một chút thôi, nàng đều sẽ lập tức tự nhắc nhở giữ bình tĩnh, để cảm xúc lấn át lý trí.

Nàng sợ rằng phía vẫn còn là vực sâu thăm thẳm, sợ rằng vẫn còn nhiều điều thể đoán . Vì , nàng nghĩ nếu bản sống lâu, tồn tại đến tuổi già, thì nhất nên xem nhẹ tình yêu.

Cùng Vương gia sống hòa thuận, tôn trọng , tình nghĩa phu thê giữ ở mức , cư xử khách khí nhưng vẫn ân cần, như cũng đủ .

nàng dần nhận dường như thể điều đó.

Vương gia là như , thật sự khó để khác động lòng, nhất là khi trong lòng cũng . Nhớ ngày , khi nàng mới thành với , hôn lễ hai chỉ sống chung hơn một tháng, chỉ chừng thời gian thôi mà nàng yêu sâu đậm, ngày đêm mong nhớ. Huống chi là bây giờ…

Nếu chỉ là một nhân vật nữ phụ kết cục bi t.h.ả.m trong một quyển sách. Nếu tranh thủ tích lũy tuổi thọ, còn dư thời gian, cảm xúc để hưởng thụ, đáp tình yêu của Vương gia… thì e rằng nàng sớm một nữa lao đầu tình cảm .

[Vương gia chỉ là một vị tướng quân giỏi, một vương mẫu mực trong triều đình, mà còn là một con , cha , thậm chí là một chồng .] Diêu Phẩm Nhàn nghĩ đến chuyện từng giải quyết vụ Thiền Ngọc. Tuy lúc đó hai cũng chút hiểu lầm, khí vui vẻ cho lắm, nhưng cách Vương gia xử lý việc lúc , quả thật quan tâm đến nàng, khiến nàng cảm thấy an .

Ít nhất thì, nếu giải quyết, cuộc sống trong phủ hiện giờ chắc chắn sẽ thể yên như thế .

Tuy Vương gia can thiệp chuyện hậu viện, nhưng cũng bỏ mặc. Chỉ cần việc gì thể khiến nàng tổn thương, hoặc gây ảnh hưởng đến tình cảm giữa hai phu thê, nhất định sẽ giải quyết đúng lúc. Nhờ , nàng thực sự tránh ít mâu thuẫn với Quý phi, mâu thuẫn kiểu chồng nàng dâu nơi thâm cung.

Hơn nữa, khi những suy nghĩ và toan tính khó lường của Quý phi, cách xử lý của khéo trùng khớp với cách nghĩ của nàng. Đầu óc tỉnh táo, hành động dứt khoát, dây dưa vẩn đục, cách đối nhân xử thế cũng khiến nàng hài lòng.

đàn ông gần như hảo như … nàng dám yêu.

Ít nhất, nàng dám một nữa dốc lòng dốc , màng tất cả để yêu.

Bây giờ, nàng cũng coi như ngộ đôi chút về tình cảm. Nàng cảm thấy, tình yêu là con d.a.o hai lưỡi. Khi hai lòng với , tình cảm tiến tới từ hai phía, thì đó là điều tuyệt . một khi một lòng, rời , thì với còn , đó sẽ là đòn đau sâu sắc nhất.

Khi , yêu càng sâu, tổn thương càng nặng.

Ngược , nếu tình cảm quá sâu đậm, phu thê sống với chỉ là bình yên qua ngày, quan hệ nhạt nhòa, thì lúc cần tiến thể tiến, lúc cần lui cũng chẳng khó khăn.

Nếu giữ tình cảm ở mức , cho dù mỗi một ngả, cũng đến mức đau lòng quá lâu.

Diêu Phẩm Nhàn như thể thổ lộ hết tất cả những suy nghĩ trong lòng khi chuyện với Tiểu Ngũ, nhưng nó chẳng gì. Sau khi nàng xong, chút ngại ngùng, tiếp tục câu chuyện như thế nào. Chính nàng cũng chủ động kết thúc, và Tiểu Ngũ mới mở miệng.

[Được, sẽ giúp chủ nhân tích lũy đủ thọ mệnh.] tiếp tục trả lời những lời nàng , mà chuyển sang một câu chuyện khác, hề nhắc chuyện . Thậm chí, nso cũng lời an ủi động viên nào.

Điều Diêu Phẩm Nhàn cảm thấy chút hổ.

Nàng vốn dĩ cũng mong đợi sẽ nhận câu trả lời nào từ Tiểu Ngũ. Khi nó chuyển chủ đề, và về việc tích lũy thọ mệnh, Diêu Phẩm Nhàn cũng chỉ đành tiếp nhận mà suy nghĩ nhiều.

[Vất vả cho ngươi , Tiểu Ngũ.] Diêu Phẩm Nhàn thật lòng cảm ơn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/kiep-truoc-lam-vuong-phi-bac-menh-kiep-nay-ta-khong-muon-lam/chuong-124.html.]

Tiểu Ngũ nghiêm túc trả lời: [Hy vọng chủ nhân thể sớm sống lâu trăm tuổi, cần lo lắng nữa.]

Diêu Phẩm Nhàn cảm thấy lời của nó ẩn ý, nhưng nàng đang định hỏi thêm thì Tiểu Ngũ : [Đến giờ , .]

Nó dừng một chút, tiếp tục với giọng điệu chút buồn bã, thậm chí vẻ đáng thương: [Chủ nhân, nếu ngươi thật coi như trong nhà, mỗi ngày đều gọi nhé.]

[Được.] Khi những lời , Diêu Phẩm Nhàn cảm thấy trong lòng chút áy náy.

Như để trấn an tâm trạng của nó, nàng thêm: [Ngày mai sẽ gọi ngươi , ngươi yên tâm.]

[Được, chủ nhân.] Tiểu Ngũ vui mừng đáp: [Vậy ngày mai... Không gặp về.]

[Không gặp về...] Diêu Phẩm Nhàn nhẹ nhàng đáp , cảm thấy chút xúc động trong lòng.

Ngày hôm , Tiểu Ngũ mở cho Diêu Phẩm Nhàn một nhiệm vụ mới để kiếm thọ mệnh. Nhiệm vụ so với đây khó khăn hơn nhiều, nhưng Tiểu Ngũ rằng, mặc dù độ khó tăng lên, nhưng mỗi thành một nhiệm vụ, thọ mệnh nàng nhận sẽ nhiều.

Trước đây là tính theo tháng, tính theo năm.

Diêu Phẩm Nhàn nghĩ, nếu cứ nhiệm vụ kiếm thọ mệnh từ từ như , chẳng đến khi nào mới thể thành. Nếu sống lâu trăm tuổi, chắc chắn sẽ trải qua nhiều khó khăn.

Hơn nữa, Tiểu Ngũ cũng , nó thể lúc nào cũng ở bên cạnh nàng. Có thể một ngày nào đó, nó sẽ lặng lẽ rời .

Nàng lo sợ rằng một ngày nào đó, Tiểu Ngũ đột nhiên rằng , mà khi đó, thọ mệnh của nàng chỉ một ít, chẳng sẽ đáng tiếc ?

Kỳ thật, Diêu Phẩm Nhàn tham lam sống đến 99 tuổi. Nàng chỉ hy vọng thể sống đến 56 tuổi thôi. Nàng thấy Khang An trưởng thành, lấy vợ sinh con, thấy cháu trai cháu gái lớn lên thành thiếu niên, như , cuộc đời nàng cũng còn gì tiếc nuối.

khi Tiểu Ngũ cho nàng nhiệm vụ mới , nó vượt qua khả năng của nàng hiện tại. Không chỉ là thử thách trong nội trạch và hậu cung, mà nhiệm vụ còn mở rộng cả quan trường.

Diêu Phẩm Nhàn hiện giờ may mắn vì Đông Cung Thái t.ử phi, nên với tư cách hoàng trưởng tẩu, nàng cần gánh thêm bất kỳ trách nhiệm gì nữa.

Trước đây, khi Thái t.ử phi, nhiều công việc trong cung và triều đình đều đổ lên đầu nàng. hiện giờ Thái t.ử phi, mặc dù Vương gia vẫn là một nhân vật quan trọng, nhạy cảm trong triều, nhưng tương lai, vai trò Ngụy vương phi là nàng sẽ thảnh thơi hơn nhiều.

Bây giờ, nàng chỉ cần mỗi tháng cung thỉnh an hai , thời gian còn nàng thể dành cho những công việc của riêng .

Nhiệm vụ mới là giúp đỡ các quan phụ mẫu xử lý các vụ án. Nếu nàng thể giúp giải quyết một vụ án thành công, đưa hung thủ công lý, hoặc rõ những oan khuất, giúp vô tội minh oan, thì nàng sẽ coi là việc thiện tích đức. Và công đức sẽ giúp nàng sống lâu hơn.

Diêu Phẩm Nhàn cảm thấy đây là một nhiệm vụ ý nghĩa, nhưng với phận của nàng, việc can thiệp công việc của quan phủ và tham gia các vụ án e rằng sẽ khó khăn.

[Không cần chọn nữa... Chỉ cái thôi.] Tiểu ngũ thở dài, giọng chút buồn bã, [Cả đêm qua, xem hàng trăm ngàn cuốn sách, thể chọn chọn , cuối cùng vẫn thấy nhiệm vụ nhất. Nó khó một chút, nhưng dù thì cũng là việc , thể tích phúc đức. Quan trọng nhất là, mỗi xong nhiệm vụ , thọ mệnh của ngươi sẽ tăng lên nhiều.]

[Như , chủ nhân sẽ nhanh ch.óng sống lâu trăm tuổi thôi.]

Diêu Phẩm Nhàn cũng lý do riêng của : [Không đến chuyện là nữ t.ử, thể giúp phá án . Dù thể thì cũng từng chuyện , nghĩ giúp nổi, khả năng.]

[ ở đây mà!] Tiểu ngũ nhiệt tình: [Thật chủ nhân cần lo lắng chuyện đó. Chỉ cần ngươi mặt thôi, những chuyện còn sẽ lo hết.]

Diêu Phẩm Nhàn vẫn cảm thấy , hỏi thêm: [Không thể giống với Thái t.ử phi ? Ta cần xuất hiện, chỉ cần đưa ám chỉ là .]

Tiểu ngũ giải thích: [Lần đó là vì lộ trình quá xa, quan trường phức tạp, chủ nhân thể xa, nên mới dùng cách thao túng từ xa. Giờ thì cần nữa, cần khỏi nhà.]

Rồi tiếp tục : [Hơn nữa, như thì sẽ dùng thọ mệnh để đổi lấy kết quả. Lúc tình huống đơn giản, chủ nhân chỉ giúp một việc nhỏ, nên cần tốn quá nhiều thọ mệnh. bây giờ…]

[Ta hiểu .] Diêu Phẩm Nhàn hiểu ý , tiếp tục từ chối nữa: [Vậy theo lời ngươi .]

[Được !] Tiểu ngũ vui mừng, lập tức kích hoạt nhiệm vụ mới cho nàng.

Khi nhiệm vụ mới để kiếm thọ mệnh mở thành công, tiểu Ngũ lập tức giao nhiệm vụ cho Diêu Phẩm Nhàn.

[Gần đây, Kinh Triệu Phủ một vụ án mạng, vụ g.i.ế.c vứt xác. Vụ án xảy ở một thôn nhỏ, nhưng Huyện lão gia năng lực hạn, thể phá án , nên nhờ sự giúp đỡ từ phủ nha. Kinh Triệu Phủ Doãn Thẩm Hàn Thanh mới nhận vụ và đang chuẩn điều tra. Thấy thế nào? Chủ nhân, ngươi xuống tay một bước ? ]

—-----------

Tác giả lời :

Đây là văn phá án nha ~ Tất cả chỉ để thúc đẩy cốt truyện và cảm xúc thôi~

 

 

Loading...