Kiếp Trước Làm Vương Phi Bạc Mệnh, Kiếp Này Ta Không Muốn Làm! - Chương 123
Cập nhật lúc: 2026-03-02 02:51:35
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAC4sU8OnN
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lúc , tất cả trong Diêu gia đều tụ tập với , nhân dịp Ngụy vương cũng tới hậu viện thăm lão thái thái. Vì , Diêu gia sự dẫn dắt của Diêu Trọng Hòa, tất cả nam nhân trong gia đình đều tụ họp tại nơi ở lão thái thái.
Mặc dù Ngụy vương đến thăm bà, khiến bà cảm thấy vô cùng vinh dự, nhưng mỗi khi nghĩ đến chuyện trưởng tôn nữ Nghiên Nhi sắp gả cho một chỉ là con trai của một gia đình buôn bán, kém xa với Tề gia... trong lòng lão thái thái vẫn cảm thấy hụt hẫng.
Lần gặp phu thê Ngụy Vương, bà còn cảm thấy vui mừng gì nhiều, chỉ còn tiếc nuối và buồn bực.
Không khỏi nghĩ về chuyện năm xưa... Năm đó nếu bà hồ đồ, tự ý đổi mối hôn sự của Nghiên Nhi, thì giờ đây Ngụy Vương phi, sống sung sướng hưởng phúc, hẳn là Nghiên Nhi .
Mà nếu Nghiên Nhi thật sự Ngụy Vương phi, thì Ngụy Vương chắc chắn đến mức khó khăn lắm mới chịu về thăm nhà thê t.ử một như bây giờ. Nếu Nghiên Nhi là Vương phi, tổ mẫu thể giống như Bùi thị hiện tại, lúc nào cũng thể bước phủ Ngụy Vương, hưởng vinh quang hết.
Vậy mà bây giờ, một bậc trưởng bối như bà sống cuộc đời sắc mặt của con dâu để sống cho yên .
Bà thật sự chỉ hại Nghiên Nhi, mà còn hại cả chính bản .
Càng nghĩ càng hối hận, mà càng hối hận thì càng bế tắc. Việc bà , chẳng đem gì khác ngoài việc giúp Diêu Phẩm Nhàn... tăng thêm giá trị thọ mệnh.
Diêu Phẩm Nhàn mới chỉ đến bao lâu, mà chỉ tổ tôn hai âm thầm “hiến” cho nàng hơn mười tháng thọ mệnh.
Trong lòng Diêu Phẩm Nhàn lúc cũng đang tính toán rõ ràng, với thọ mệnh tích góp hôm nay, cộng thêm phần đó, hiện tại tổng cộng nàng gom mười hai năm rưỡi thọ mệnh.
Trong quyển sách , vận mệnh của nàng là sẽ c.h.ế.t yểu ở tuổi 22. hiện tại, với 12 năm rưỡi thọ mệnh tích lũy , tức là nàng thể sống ít nhất đến hơn 34 tuổi.
Hơn ba mươi tuổi — tuy còn quá trẻ trung — nhưng rõ ràng vẫn là thời kỳ thanh xuân rực rỡ. Nếu như nàng rời khỏi thế gian khi còn ở độ tuổi đó, chỉ là tiếc nuối , mà chính nàng cũng cảm thấy cam lòng từ bỏ thế giới .
Vẫn sống đủ.
Những khác trong Diêu gia bây giờ, bao gồm cả phụ nàng, đều về phía nàng, nên nàng thể tiếp tục nhận thêm thọ mệnh từ họ nữa. Mà nếu chỉ dựa hai bà cháu lão thái thái và Diêu Phẩm Nghiên thì lượng quá ít, tốc độ tăng thọ mệnh quá chậm.
Ngay cả việc dựa Vương gia, mỗi tích lũy cũng chỉ thêm hai tháng. Muốn tích lũy một năm khó, chứ đừng gì đến nhiều hơn.
Lần trở về Diêu phủ, ngoài chuyện xuất hiện cho mặt mũi, đưa Diêu Phẩm Nghiên gả , mục đích chính của nàng vẫn là để thu thêm thọ mệnh. Mà giờ những gì cần thu cũng gần như đủ, ở lâu cũng chẳng lợi lộc gì thêm, Diêu Phẩm Nhàn liền quyết định nán nữa.
Vì , chẳng mấy chốc nàng dậy cáo từ.
…
Ban ngày, vì lúc nào cũng Vương gia ở bên cạnh, Diêu Phẩm Nhàn dám phân tâm để gọi Tiểu Ngũ , sợ Vương gia phát hiện điều gì đó bất thường. Mãi đến chạng vạng, khi Khang An từ phủ Tĩnh Vương trở về, Vương gia đưa con trai trại ngựa để dạy cưỡi ngựa b.ắ.n cung, Diêu Phẩm Nhàn cuối cùng mới chút thời gian cho riêng .
Lúc , nàng mới vội vàng gọi Tiểu Ngũ .
Lần , vì việc liên quan đến nhà đẻ nên nàng từng gọi Tiểu Ngũ một . Sau đó, vì chuyện gì cần dùng đến nó, nàng cũng chẳng gọi nó thêm nào nữa.
Chủ nhân gọi thì Tiểu Ngũ cũng thể tự xuất hiện. Vì thấy nàng, nó nhịn mà thở dài một câu: [Ta còn tưởng chủ nhân bây giờ đang ân ái sâu đậm với Ngụy Vương, suốt ngày bên âu yếm, sớm quên mất chứ.]
Giọng Tiểu Ngũ mang chút hờn dỗi vui.
Diêu Phẩm Nhàn : [Ngươi liên quan trực tiếp đến việc sống bao lâu, thể quên ngươi chứ? Chỉ là dạo việc gì gấp, nên gọi ngươi . Chủ yếu là sợ phiền đến ngươi thôi.]
Tiểu Ngũ dễ dụ dỗ như , liền đáp lạnh nhạt: [Lần chuyện gì nữa đây?”
Diêu Phẩm Nhàn lập tức lấy lòng, giọng điệu chân thành: [Người đây thể giúp tăng thêm thọ mệnh, giờ Thục phi nhốt lãnh cung. Ta gặp bà nữa, cũng thể thu thọ mệnh từ bà . Còn cách khiến khác tức giận chịu thiệt để tăng thọ mệnh… thì bây giờ cuộc sống của quá yên , chẳng mâu thuẫn oán thù gì để như thế. Con đường đó xem cũng nữa .]
[Cho nên…]
[Cho nên chủ nhân mới nghĩ đến , đúng ?] Tiểu Ngũ đợi nàng hết, tự nốt phần .
Diêu Phẩm Nhàn gật đầu liên tục: [Ngươi đúng là thông minh tuyệt đỉnh!]
Tiểu Ngũ thì vẫn nguôi giận, giọng mang chút giễu cợt: [Cũng may ngươi vẫn còn nhớ sống chẳng bao lâu, tranh thủ tích thêm thọ mệnh. Ta còn tưởng ngươi đang mải mê đắm chìm trong tình yêu, sớm quên sạch mấy chuyện cơ.]
Diêu Phẩm Nhàn nghiêm túc đáp: [Không ! Với , chuyện quan trọng nhất vẫn là tích lũy thọ mệnh. Nếu sống lâu , thì dù gia đình hạnh phúc, phu thê hòa thuận, cũng còn sống mà hưởng? Cho nên, nhanh ch.óng tích đủ thọ mệnh, để sống nhẹ nhàng hơn, mà cũng để ngươi khỏi lo lắng cho nữa.]
Diêu Phẩm Nhàn , thể nào Tiểu Ngũ cũng mắng nàng chí tiến thủ, chẳng lo sự nghiệp, chịu việc đàng hoàng. Để khỏi cằn nhằn, nàng chủ động cho xong.
Tiểu Ngũ trầm mặc một lát. Khi nó cất tiếng , giọng mang theo chút buồn bã: [Chủ nhân sự tự giác là . Ta là mong chủ nhân tích lũy đủ thọ mệnh nhanh nhất trong thiên hạ.]
Giọng Tiểu Ngũ mang chút cảm khái và bi thương: [Chỉ khi tích đủ , chủ nhân mới thật sự thể sống an yên, vui vẻ.]
Lúc ban đầu tiếp xúc với Tiểu Ngũ, Diêu Phẩm Nhàn chỉ cảm thấy nó năng lạnh lùng, khô khan, chẳng chút dáng vẻ con . Thậm chí nàng cũng rõ rốt cuộc nó là cái gì.
càng tiếp xúc lâu, nàng càng nhận Tiểu Ngũ gần như việc gì là . Quá mức thần kỳ, lợi hại.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/kiep-truoc-lam-vuong-phi-bac-menh-kiep-nay-ta-khong-muon-lam/chuong-123.html.]
Thế là dần dần, nàng bắt đầu tin rằng Tiểu Ngũ chính là thần tiên trời phái xuống, đến để đổi vận mệnh nàng, cứu nàng khỏi kiếp sống bi thương kiếp .
Hơn nữa, một thời gian dài ở bên , Diêu Phẩm Nhàn phát hiện rằng Tiểu Ngũ cũng lúc nổi giận, cũng lúc vui. Tuy mỗi chuyện đều khô khan và lạnh lùng, nhưng cuối cùng nó vẫn gì để thực hiện nguyện vọng của nàng.
Chặng đường , thực cũng thiếu những gian nan vất vả, nhưng nàng thể cuộc sống an như ngày hôm nay, một phần lớn cũng nhờ Tiểu Ngũ.
[Chủ nhân, thể mãi mãi ở bên cạnh ngươi như .] Khi Diêu Phẩm Nhàn đang chìm trong những suy nghĩ miên man, Tiểu Ngũ đột nhiên câu .
Diêu Phẩm Nhàn nghĩ tới một ngày Tiểu Ngũ sẽ rời , nhưng ngờ đến nhanh như .
Dù là vì tình cảm vì nàng vẫn tích đủ thọ mệnh, Diêu Phẩm Nhàn Tiểu Ngũ rời xa .
“Ngươi ?” Nàng ngạc nhiên hỏi. [Đi ? Tiểu Ngũ, rốt cuộc ngươi là ai?]
Tiểu Ngũ tất nhiên rõ ràng là ai, chỉ mơ hồ trả lời: [Thiên cơ thể tiết lộ. Chủ nhân, đến khi đó ngươi sẽ tự .]
Và nó thêm: [Sớm muộn gì ngươi cũng sẽ .]
Diêu Phẩm Nhàn hỏi sâu hơn, nhưng Tiểu Ngũ đáp. Nó thông minh, dù nàng cố gắng ám chỉ thế nào, nó đều dễ dàng xử lý . Cuối cùng, Diêu Phẩm Nhàn đành từ bỏ.
Diêu Phẩm Nhàn vấn đề chính, hỏi Tiểu Ngũ về việc cách nào kéo dài thêm thọ mệnh .
[Có cách nào để thể nhanh ch.óng tích lũy thêm thọ mệnh ?] Diêu Phẩm Nhàn hỏi. [Nếu ngươi sắp , cố gắng tích lũy thật nhiều thọ mệnh khi ngươi .]
Nếu Tiểu Ngũ thực sự rời , lúc đó, thọ mệnh của nàng sẽ cố định, thể đổi nữa. Đến lúc đó, tích lũy bao nhiêu, cũng chỉ thể chấp nhận bấy nhiêu.
Tiểu Ngũ đây luôn nàng lười biếng, chỉ tích góp chút ít thọ mệnh nghĩ đến việc nghỉ ngơi một thời gian. Giờ thì nước đến cổ , nàng nếu chăm chỉ, sẽ còn cơ hội.
Tiểu Ngũ chút giấu diếm, nhắc nhở nàng: [Chỗ các ngươi Thục Phi Quách thị, nếu bà còn cơ hội xoay chuyển tình thế, đ.á.n.h bại , ngươi sẽ thể lấy một đợt thọ mệnh lớn từ bà . Theo đoán, ít nhất cũng 5 năm.]
[5 năm?] Diêu Phẩm Nhàn kinh ngạc đến mức mắt mở tròn, nhưng đột nhiên nàng nhận một vấn đề khác, vội vàng hỏi : [Quách gia nhổ tận gốc, Thục Phi thành phế phi, đày lãnh cung. Vậy còn thể dìm c.h.ế.t?]
Tiểu Ngũ trả lời với giọng điềm tĩnh, nghiêm túc: [Để thật sự dìm c.h.ế.t bà , cho bà cơ hội xoay chuyển, là để trong lòng hoàng đế các ngươi chán ghét bà . Ngươi đấy, dù hiện giờ bà phạt, nhưng hoàng đế các ngươi hẳn thực sự ghét bà , chỉ là bất đắc dĩ mà thôi. Một khi cơ hội thích hợp, Quách thị vẫn thể vị trí cũ. Còn nữa, bà một hoàng t.ử trưởng thành, Triệu vương, với hoàng thất mà , cũng công. ]
Diêu Phẩm Nhàn trong lòng Hoàng Thượng vẫn còn nhớ thương Thục Phi, và tình cảm của dành cho bà sâu đậm. Nàng cũng nghĩ rằng thể một ngày nào đó, Thục Phi sẽ cơ hội trở , Trường Xuân Cung.
trong lòng nghĩ là một chuyện, khi trực tiếp từ Tiểu Ngũ là hai chuyện khác .
[Ta thật sự hiểu, Hoàng Thượng rốt cuộc yêu Quách thị ở điểm nào? Họ quen từ nhỏ, tình cảm sâu đậm, thể vì một Thục Phi mà để chuyện xa như ?] Diêu Phẩm Nhàn cảm thấy khó hiểu. Thục Phi tài mạo, tâm địa độc ác, gia thế cũng vững vàng.
Nếu Thục Phi thật sự là lương thiện, thì Hoàng Thượng yêu bà một chút cũng thể hiểu .
Hoàng Thượng rõ ràng bà tâm địa độc ác, và nhận bộ mặt thật của bà . Vậy mà vẫn cứ nhớ nhung, thể buông bỏ, điều khiến Diêu Phẩm Nhàn nghĩ mãi mà hiểu nổi.
Tiểu Ngũ, hiểu tâm trạng của nàng, liền lên tiếng: [Thế giới rộng lớn, nhiều việc kỳ lạ. Nhiều khi, chủ nhân thôi thì hiểu những và sự việc xung quanh là chuyện bình thường.]
[ là hiểu nhiều và nhiều việc, nhưng ngươi là thần kỳ, ngươi nhất định ?] Diêu Phẩm Nhàn hỏi, hy vọng Tiểu Ngũ thể trả lời.
Tiểu Ngũ bình tĩnh đáp: [Chủ nhân ?]
[ !] Diêu Phẩm Nhàn trả lời kiên quyết, tưởng rằng Tiểu Ngũ sẽ giải thích cho nàng.
Tiểu Ngũ chuyển chủ đề: [Nếu chủ nhân thật sự , hãy dùng lấy giá trị thọ mệnh đổi công năng. Dùng thọ mệnh để đổi, ngươi sẽ tất cả.]
Diêu Phẩm Nhàn ngay lập tức từ chối: [Ngươi nghĩ rằng bí mật đáng giá bao nhiêu thọ mệnh ?]
[Đương nhiên là đáng giá.]
[Thế thì thôi.] Diêu Phẩm Nhàn ngốc, [Ngày nào đó nếu Thục Phi phục sủng, dù , bà vẫn thể giúp tích lũy thọ mệnh. Chỉ là...] giọng nàng trầm xuống: [Chỉ sợ Hoàng hậu buồn lòng.]
Tuy rằng Hoàng hậu nương nương nghĩ thông suốt, nhưng khi Quách thị xuất hiện mặt bà, bà thể sống yên . Nếu Quách thị thực sự sủng ái trở , ngày ngày xuất hiện mặt bà, lúc nào nhắc nhở bà rằng Hoàng Thượng chỉ yêu Quách thị... Nghĩ đến đó, dù Hoàng hậu trái tim sắt đá, cũng sẽ đau lòng.
Tiểu Ngũ tâm tư của nàng, an ủi: [Ngươi đừng lo, mệnh của Hoàng hậu vốn trải qua kiếp nạn . Còn về phần phế phi Quách thị, bà cũng chẳng nhảy nhót bao lâu . Nhân quả báo ứng, cuối cùng đều sẽ kết cục.] Lại : [Hơn nữa, chẳng Vương gia nhà ngươi lợi hại ? Có bên cạnh , ngươi còn sợ điều gì nữa?]
Diêu Phẩm Nhàn từ lâu cảm thấy Tiểu Ngũ địch ý với Vương gia. Không chỉ một , nàng nhận rằng mỗi khi Tiểu Ngũ nhắc đến Vương gia đều mang giọng điệu coi thường, chẳng hề che giấu thái độ.
[Vương gia từng đắc tội với ngươi ?] Nàng hỏi.