Kiếp Trước Làm Vương Phi Bạc Mệnh, Kiếp Này Ta Không Muốn Làm! - Chương 119
Cập nhật lúc: 2026-03-02 02:49:53
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/4VXh7cUzHa
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tĩnh Vương phi trong lời Diêu Phẩm Nhàn ý chê , nhưng nàng chẳng hề để bụng, ngược tâm trạng vẫn vui vẻ.
“Dù chỉ lòng cho ngươi lời khuyên, ngươi thì thôi.” Nếu là đây, thấy Ngụy Vương phi dùng giọng điệu như chuyện, lẽ Tĩnh Vương phi chịu nổi mà tranh cãi . bây giờ nàng đang vui, khác gì, nàng cũng chẳng buồn để ý.
Thậm chí, nàng còn ngại, chủ động bắt chuyện thêm đôi câu.
Lúc trời cũng về chiều, hai chuyện trò thêm một lúc thì nha đến bẩm báo: “Tĩnh Vương điện hạ đến.”
Giờ Vương gia còn về phủ, Tĩnh Vương đến tìm ai?
Diêu Phẩm Nhàn vô thức liếc mắt nữ nhân đang đối diện : “Hôm nay ngươi chạy đôn chạy đáo như , chẳng là vì cõng theo Tĩnh Vương nhà ngươi ? Có ngài cho phép ngươi khỏi cửa ?”
Tĩnh Vương phi rõ ràng chút lúng túng, ánh mắt cũng chỉ dám xung quanh, dám đối diện với ánh của Diêu Phẩm Nhàn.
Thấy dáng vẻ của nàng, Diêu Phẩm Nhàn lập tức hiểu rõ: xem , những điều nàng đoán, tám phần là đúng .
“Vương tẩu! Ngươi nên ngoan ngoãn an phận một chút thì hơn. May mắn là hôm nay ngươi và đứa nhỏ đều bình an vô sự. Chứ nếu thật sự chuyện gì xảy trong phủ Ngụy Vương , thì ăn với Tĩnh Vương và Vương Thái phi? Khi , chẳng sẽ trở thành tội nhân của Tĩnh Vương phủ các ngươi ?”
Tĩnh Vương phi thì bật , chút cho là đúng: “Ngươi nghiêm trọng quá đấy. Làm gì đến mức chứ?”
Thật Diêu Phẩm Nhàn quá lên một chút, nhưng cũng chỉ vì lo lắng cho Tĩnh vương phi mà thôi, trong lòng vốn dĩ chẳng ác ý.
Diêu Phẩm Nhàn liền dặn dò nha , mời Tĩnh Vương phòng khách chờ. Sau đó mới sang Tĩnh Vương phi, nhẹ giọng : “Cũng may hiện giờ ngươi vẫn bình an vô sự. Nếu thật chuyện gì xảy , đầu tiên lớn chắc chắn sẽ là ngươi thôi.”
Dứt lời, nàng dậy, cũng giữ Tĩnh Vương phi nữa: “Đi thôi, gặp Tĩnh Vương của ngươi. Ta tự tay đưa ngươi đến mặt ngài mới thể yên tâm .”
Tĩnh Vương phi chợt bộ uể oải, thì thầm thì thầm : “Thật là... Trước ngoài thấy lo lắng đến , cũng chẳng bám sát như giờ. Nay mang thai, thì như cái bóng rời. Hừ, xem quan tâm , mà là nữ nhi trong bụng thôi.”
Diêu Phẩm Nhàn xong liền thúc giục, nửa đùa nửa thật: “Vương tẩu, đừng than phiền nữa, đủ là phúc. Mau thôi!”
Tĩnh Vương phi thấy thế cũng dám quá, cuối cùng đành dậy, theo chân Ngụy Vương phi cùng về phía tiền viện.
Suốt dọc đường, Diêu Phẩm Nhàn đều tự đỡ nàng, cẩn thận từng bước một, sợ nàng vấp ngã đụng đó cho t.h.a.i nhi.
Mãi đến khi tới tiền viện, bước phòng khách, Diêu Phẩm Nhàn mới tự tay nắm lấy tay Tĩnh Vương phi, đích giao nàng cho Tĩnh Vương. Lúc nàng mới khẽ niệm một câu “A di đà Phật”, mỉm với Tĩnh Vương: “Ta dẫn Vương tẩu giao cho Vương đó. Hai tháng tới, Vương nhất định chăm sóc nàng thật , đừng để nàng lén lút chạy lung tung nữa.”
Tĩnh Vương vốn ôn hòa lễ độ, liền bật đáp lời: “Hôm nay thật cảm tạ quan tâm. Những lời dặn dò, bản vương xin ghi nhớ kỹ trong lòng. Nhất định sẽ chăm sóc nàng chu , cũng sẽ giữ nàng thật c.h.ặ.t, để nàng chạy nữa.”
Tĩnh Vương phi , khẽ dùng khuỷu tay hích Tĩnh Vương một cái, như phản kháng đôi chút, nhưng động tác nhỏ chẳng khiến Tĩnh Vương để tâm, trái còn vui vẻ mặt.
Diêu Phẩm Nhàn lúc mới điều chỉnh nét mặt, nghiêm túc : “Ngày khác sẽ tự đến phủ chúc mừng. Biết Vương đang sốt ruột đưa nàng về, hôm nay cũng giữ nữa.”
Tĩnh Vương mỉm : “Ngày khác nhất định thường xuyên ghé qua Tĩnh Vương phủ.”
“Nhất định .” Diêu Phẩm Nhàn đáp, đích tiễn hai phu thê Tĩnh vuong tận cửa. Mãi đến khi tận mắt thấy họ lên xe ngựa rời , nàng mới trở trong phủ.
….
Tối hôm , Ngụy Vương trở về phủ, lập tức đến bẩm báo chuyện ban ngày phu thê Tĩnh Vương một một đến phủ.
Sau khi sơ qua tình hình, Ngụy Vương liền hiểu rõ: Tĩnh Vương phi hỉ.
Khi đến tin , động tác và thần sắc của Ngụy Vương thoáng khựng vài giây. Trong lòng khỏi nghĩ đến bản ... và đến vị Vương phi của .
“Được , .”
Ngụy Vương chỉ thất thần một thoáng, nhanh lấy bình tĩnh, phân phó tiếp: “Đi hậu viện báo một tiếng, bản vương lát nữa sẽ qua đó.”
“Dạ .”
Lúc Diêu Phẩm Nhàn vẫn ngủ, rõ ràng đang đợi .
Vừa thấy đến, nàng liền mở miệng: “Có một việc, mong Vương gia thể giúp đỡ.”
Ngụy Vương mỉm hỏi: “Chuyện gì ? Nàng .”
Diêu Phẩm Nhàn lúc mới từ tốn thưa: “Gần đây thể uể oải, chẳng còn tinh lực lẫn tâm trí để quản việc đại hôn của Tề Vương. Hôm nay Tĩnh Vương phi tới, rằng Thái t.ử giúp Thái t.ử phi từ chối việc , nhưng Hoàng hậu ý giao chuyện đó cho . Cho nên... Vương gia thể giúp một tay ?”
Ngụy Vương xong, liền trầm ngâm gật đầu, chậm rãi : “Nay Đông Cung Trữ phi, lễ thành hôn của Tề Vương lẽ do Trữ phi cùng Hoàng hậu cùng chuẩn . Chuyện mà giao cho nàng thì thật hợp phép tắc.”
Trước đây, Đông Cung nữ chủ, nàng là trưởng tẩu của hoàng gia, đảm đương một phần sự vụ (công việc) cũng chẳng gì sai. giờ Đông Cung Trữ phi, phủ Ngụy Vương họ cũng nên tiếp tục mà trở nên nổi bật quá mức.
Bởi , dù là công tư, Ngụy Vương đều sẽ tìm cách khéo léo đẩy việc ngoài.
“Nàng yên tâm, chuyện cứ giao cho bản vương là .”
Nghe nhận lời, lòng Diêu Phẩm Nhàn như trút gánh nặng, trở nên vững vàng hơn hẳn.
Trước nay, một khi hứa, thì tuyệt chuyện .
“Thần tạ ơn Vương gia.” Nàng cúi hành lễ cung kính.
Ngụy Vương đáp lời ngay, chỉ nhẹ nhàng đưa tay nắm lấy tay nàng, khẽ dùng sức kéo một chút, giây lát đem cả nàng ôm trọn lòng, để nàng gọn đùi .
Hắn chẳng thêm gì, chỉ cúi xuống đặt một nụ hôn nhẹ lên trán nàng, hôn lên đôi mắt. Dần dần, môi theo tóc mai, từng chút một chạm xuống, cuối cùng dừng ở n.g.ự.c nàng.
Diêu Phẩm Nhàn khẽ nhắm mắt , ngửa đầu về , chiếc cổ trắng nõn thon dài như vươn theo phản xạ, ngửa cao đến mức tưởng chừng chỉ cần cong thêm một chút liền thể gãy mất.
Nàng , hẳn là Vương gia tin Tĩnh Vương phi hỉ, vì mới hồi phủ tới hậu viện tìm nàng như thế.
nàng... vẫn thể đưa quyết định. Trong thâm tâm, nàng vẫn hy vọng tạm thời mang thai.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/kiep-truoc-lam-vuong-phi-bac-menh-kiep-nay-ta-khong-muon-lam/chuong-119.html.]
Bây giờ, nàng vẫn tích đủ “thọ mệnh” cho chính . Những điều nàng cần nghĩ, vẫn còn nghĩ xong. Một khi mang thai, thì bao nhiêu kế hoạch đều gác , nàng sẽ chẳng thể gì như ý.
Từ khi m.a.n.g t.h.a.i cho đến khi sinh nở, ít nhất cũng mất một năm. Sau đó cần thời gian tĩnh dưỡng, điều trị thể, cũng nửa năm nữa.
Như , tính ... gần hai năm nàng sẽ chẳng thể gì cả.
Tuy rằng trong lòng nàng cũng thêm một hài t.ử nữa, nhưng nàng hiện giờ mới chỉ hai mươi mốt tuổi, vẫn còn trẻ. Nàng cảm thấy, chuyện đó… cần vội.
Chờ thêm một thời gian nữa, đợi đến khi nàng tích đủ "thọ mệnh" cho bản , khi thật sự đủ tự tin, lúc xem xét chuyện cũng muộn.
“Vương gia… là giống như Vương tẩu, m.a.n.g t.h.a.i một nữa ?” Nàng bỗng hỏi, ánh mắt chuyên chú, giọng trầm nhẹ. Nàng trong lòng nghĩ gì.
Động tác của Ngụy Vương khựng , đôi mắt đen sâu thẳm như mực nàng thật sâu.
“Muốn… nhưng cũng hẳn là .” Ngụy Vương thẳng, chút giấu diếm.
Diêu Phẩm Nhàn khẽ , ánh mắt mang theo chút ý tứ: “Câu là ý gì?”
Lúc , hai đối diện , nàng trong lòng , đôi chân khẽ vòng qua bên hông. Sau khi Ngụy Vương dừng , liền ôm nàng c.h.ặ.t hơn, vùi cằm vai nàng, giọng khẽ khàng bên tai: “Ta cũng phụ một nữa… , việc sinh hài t.ử thật sự quá vất vả, nỡ để nàng chịu khổ.”
Diêu Phẩm Nhàn nửa tin nửa ngờ, liền hỏi: “Ngài chẳng là vì sợ một khi hoài thai, ngài sẽ thể cùng … chuyện phu thê, đúng ?”
Ngụy Vương bật , thành thật: “Cũng… một phần là .”
Diêu Phẩm Nhàn dứt khoát thẳng: “Bây giờ . Thiếp nghĩ, chờ thêm hai năm nữa tính.”
“Ừ.” Ngụy Vương gật đầu đồng ý, giọng vẫn dịu dàng: “Bổn vương cũng nghĩ như .”
…
Diêu Phẩm Nhàn cũng Vương gia rốt cuộc dùng cách gì để giúp nàng khéo léo thoái thác việc . chẳng bao lâu , nàng nhận tin báo: công việc chuẩn cho hôn lễ của Tề Vương, cuối cùng giao tất cả cho Thái t.ử phi đảm nhiệm.
Đến khi chuyện an bài, nàng mới thật sự thể nhẹ lòng thở một .
Sau đó, nàng hỏi Vương gia gì với Hoàng hậu. Vương gia chỉ nhạt, đáp rằng: “Chỉ là mấy chữ: ‘Ngụy Vương phủ dám tùy tiện can thiệp chuyện .’”
Nghe , Diêu Phẩm Nhàn liền hiểu. Thực chuyện chỉ đơn giản là việc giữa vài chị em dâu trong hậu cung. Mà sâu xa hơn thì nó còn liên quan đến đại cục giang sơn, đến sự vững của nền triều chính.
Trước khi Đông Cung Thái t.ử phi, nàng còn thể giúp đỡ, quán xuyến mặt trung cung. nay trữ phi danh chính ngôn thuận, nàng liền nên tiếp tục xuất đầu lộ diện.
Tĩnh Vương phi thì khác. Dù việc giao cho nàng , nhiều nhất trong ngoài cũng chỉ xì xào rằng nàng quá mức nhiệt tình, cũng chẳng mấy ai lấy đó mà bàn luận sâu. Bởi lẽ Tĩnh Vương bất quá chỉ là cháu của Hoàng thượng, nắm giữ thực quyền, trong hàng tranh đoạt đế vị.
Ngụy Vương thì như .
Hắn là đích trưởng t.ử của Hoàng thượng, đang nắm trọng quyền trong tay. Địa vị khiến lời đồn đều thể hóa thành đao kiếm sắc bén.
Nàng dám tưởng tượng, nếu Hoàng hậu thật sự đem việc giao cho nàng, thì triều thần sẽ lấy đó mà buộc tội Ngụy Vương phủ . Những kẻ bấy lâu nay vốn mắt với thế lực nhà nàng, hẳn sẽ lập tức nhân cơ hội đó mà rêu rao, gieo rắc lời đồn: “Ngụy Vương dã tâm mưu phản.”
Cũng vì lẽ đó, Diêu Phẩm Nhàn tự cảnh tỉnh chính .
Từ nay về , nàng cần thu liễm nhiều hơn, bớt qua với trong cung, càng nên thường xuyên lui tới Khôn Ninh Cung như .
Giữa nàng và Hoàng hậu đều thấu hiểu . Tính cách hòa hợp, giáo dưỡng tương đồng. Hoàng Hậu tin nàng tuyệt đối, hề nghi ngờ phòng điều gì.
Thế nhưng, ngoài thì như .
Biết , bọn họ đang loay hoay tìm kiếm một điểm yếu sơ hở của Vương gia.
Càng cao càng dễ ngã, Vương gia hiện giờ đang ở vị trí quá cao. Cây lớn đón gió, dễ dàng thu hút sự chú ý và sự chỉ trích từ khác.
…
Lúc Diêu Phẩm Nhàn nhàn rỗi việc gì, suy nghĩ về những chuyện gần đây, đột nhiên nàng chợt nhận lý do tại Quý phi đột ngột gây khó dễ với . Ban đầu, chính Quý phi là sắp đặt tất cả, khiến nàng gần gũi với Khôn Ninh Cung. đó, khi nàng và Hoàng hậu càng lúc càng thiết, Quý phi hề phản ứng gì, ngược , là Thục phi mới vẻ vui.
Diêu Phẩm Nhàn lúc tưởng rằng chỉ đơn giản là Quý phi vui khi thấy nàng gần gũi với Hoàng hậu, nhưng bây giờ nàng nhận , lẽ Quý phi đang ý đồ khác.
Nàng nghiêm túc nhớ đầu tiên khi Quý phi tỏ thái độ vui về việc Ngụy Vương nạp , khi là lúc Thái t.ử chuẩn xuất chinh, đến bái biệt Hoàng hậu mà Hoàng hậu chịu tiếp. Sau đó, nàng can thiệp, giúp đỡ cả hai mẫu t.ử họ trong tình huống .
Chỉ cần nghĩ đến đây, chuyện đều trở nên rõ ràng.
Có lẽ lúc đó Quý phi cố tình sắp xếp để nàng cận với Hoàng hậu, nhằm khiến Ngụy Vương dựa Thái t.ử mà âm mưu chuyện lớn. Bây giờ, Thục phi thất thế, Thái t.ử và Hoàng hậu hòa hợp, tính toán của Quý phi thất bại, bây giờ bà mới lộ rõ sự khó chịu.
vấn đề là… Vương gia ?
Lẽ , Vương gia là thể thống lĩnh thiên quân vạn mã, trong khi Quý phi gần đây hành động phần khác thường, chắc chắn sẽ nhận . Nếu Vương gia nhận , chuyện gì với Quý phi ?
Diêu Phẩm Nhàn Vương gia luôn kiên định, nhưng bây giờ nàng lo sợ dã tâm của Quý phi sẽ khiến Vương gia rơi tình thế khó khăn. Lúc đó, Quý phi sẽ giống như một con d.a.o sắc, những kẻ lâu ưa Vương gia lợi dụng.
Nếu chuyện thực sự đến nước đó, Quý phi sẽ là hại cả Ngụy Vương phủ.
Chuyện liên quan đến triều chính, nàng tiện can thiệp. Dù nàng hỏi Vương gia và thăm dò tình hình từ , nhưng nàng cũng dám trực tiếp mở miệng.
Hơn nữa, những suy đoán đều chỉ là những gì nàng tự nghĩ , bằng chứng xác thực, nên nàng thể tùy tiện đổ tội cho Quý phi khi bằng chứng.
nếu nàng thể Vương gia rốt cuộc nghĩ gì trong lòng, thì chắc chắn nàng sẽ thể yên tâm.
Còn về cuốn sách “Nhất phẩm kiều nghiên”, cuối cùng kết cục của Ngụy Vương nhắc đến rõ ràng. Sau khi câu chuyện tình cảm của nam nữ chính giải quyết, chuyện dường như kết thúc ở đó, gì tiếp theo.
Về những vấn đề trong triều chính, vẻ như chúng chỉ xử lý qua loa, chẳng gì cụ thể, chỉ cho lệ, và việc cũng giải quyết rõ ràng.