Kiếp Trước Làm Vương Phi Bạc Mệnh, Kiếp Này Ta Không Muốn Làm! - Chương 116
Cập nhật lúc: 2026-03-02 02:49:50
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/6AfwxhDoDu
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Quý phi hỏi như , thật là ý châm ngòi, khiến tình cảm giữa hai phu thê họ rạn nứt. Nếu thê t.ử thật lòng yêu phu quân, thì thê t.ử nào cam tâm để phu quân yêu thương nữ nhân khác?
Chuyện cũng giống như chuyện Hoàng hậu năm xưa. Ban đầu, Hoàng Hậu và Hoàng thượng từng vô cùng yêu thương . chỉ vì một như Thục phi xen , mà Hoàng Hậu và Hoàng thượng giận dỗi, xa cách suốt hơn hai mươi năm trời.
Ngụy vương là con trai bà, bà hiểu rõ con , tuy ăn phần cứng nhắc, giỏi biểu đạt, nhưng thông minh. Nhiều chuyện bà cần nhiều, chỉ cần nhắc nhẹ một chút, bà tin rằng chẳng bao lâu, con sẽ tự hiểu : thật vị vương phi , chắc thật lòng yêu nó.
Ít nhất, tình cảm của nàng … cũng sâu đậm như nó vẫn tưởng.
Diêu Phẩm Nhàn cũng mơ hồ cảm thấy, Quý phi cố tình hỏi như là dụng ý. Mục đích của bà gì khác ngoài việc phá hoại tình cảm giữa nàng và Vương gia. Bà Vương gia tin rằng, sở dĩ nàng tranh giành, thậm chí còn chủ động để Thiền Ngọc đến gần , là bởi vì trong lòng nàng từng .
Nói để tâm là dối, nhưng thật lúc nàng cũng quá đau lòng. Nàng chỉ nghĩ, nếu Vương gia thật sự vì mà nạp Thiền Ngọc, thì ít nàng cũng một câu trả lời cho chính .
Nàng sẽ rõ Vương gia là , nếu chỉ một nữ nhân bình thường cũng thể khiến động lòng, thì xứng đáng để nàng tiếp tục yêu. Khi đó, nàng thể dứt khoát đóng lòng , từ nay về chỉ sống như phu thê danh nghĩa, khách sáo, lạnh nhạt, còn dây dưa tình cảm.
Như thế, ít cũng đỡ cho nàng khỏi mãi ưu phiền, phân vân giữa việc mở lòng mở lòng với .
Chuyện của Thiền Ngọc giống như một nhát d.a.o, nếu nó thể giúp nàng c.h.ặ.t đứt vướng bận trong tim, cũng là một điều .
Thế nhưng, điều khiến nàng ngờ là hôm qua Vương gia nàng thất vọng. Chính vì mà lúc đây, Diêu Phẩm Nhàn cũng để thất vọng.
Vương gia vốn là thông minh. Ngay từ khi Thiền Ngọc bước phủ tối qua, bắt đầu nghi ngờ và tức giận. Giận vì nàng chẳng hề với lấy một lời, cứ thế mà để phủ. Nghi ngờ vì cho rằng, trong lòng nàng căn bản chẳng , cũng hề quan tâm đến cảm nhận của .
Diêu Phẩm Nhàn nghĩ, lẽ lúc chính là cơ hội để nàng rõ với Vương gia, giải thích một chút, cũng bày tỏ tấm lòng thật sự của . cũng đồng nghĩa với việc đắc tội với Quý phi. Mà Quý phi là chồng nàng, một khi khiến bà phật ý, ngày tháng e rằng sẽ chẳng dễ chịu gì.
Huống hồ, Quý phi tâm tư kín đáo, dễ nắm bắt. Nếu cứ dè chừng, ứng đối với bà mỗi ngày, hẳn sẽ mệt mỏi.
Mà nàng thì... sống một cuộc sống quá mỏi mệt như thế.
Diêu Phẩm Nhàn thở dài một tiếng trong lòng, cảm thấy bản thật sự lâm thế khó xử.
cuối cùng, nàng vẫn chọn , chọn Vương gia.
Vương gia mới là chỗ dựa vững chắc nhất của nàng. Nếu khiến tổn thương, thì dù đắc tội Quý phi nữa, thì gì chứ? Huống chi, Quý phi vốn dĩ cũng chẳng thật lòng quý mến nàng. Năm đó khi chọn giữa nàng và Diêu Phẩm Nghiên, bà chẳng qua là còn cách nào khác mới chọn nàng. Dù nàng cố lấy lòng đến , cũng chẳng thể đổi lấy sự thật tâm của bà.
Hơn nữa, ngày ngày sống cùng nàng, ân cần lạnh nhạt, đều là Vương gia, ai khác.
Vì , Diêu Phẩm Nhàn bình tĩnh : "Trên đời , thê t.ử nào mong phu quân nữ nhân khác. Con dâu cũng ngoại lệ. Chỉ là, vì Thiền Ngọc là do ban xuống, nên con dâu dám trái ý."
Quý phi lập tức sẵng giọng, mỉa mai: "Ý ngươi là, cái gọi là “nữ nhân khác” mà Hoàng Thượng với Hoàng hậu, cũng là điều nên ?"
Diêu Phẩm Nhàn vội vàng cúi đầu : "Con dâu ý đó, xin nương nương thứ tội."
Quý phi hừ lạnh một tiếng, giọng mang theo vẻ hài lòng: "Ngươi bớt mấy lời cho vẻ đúng đắn cao thượng , cũng đừng đẩy hết trách nhiệm lên đầu ."
Bà dừng một chút, dùng chuyện Thiền Ngọc để trách mắng Diêu Phẩm Nhàn, giọng lạnh mà sắc: "Ngươi , giận, cũng chẳng cản trở gì, cứ thế để Thiền Ngọc lên giường Vương gia. Chuyện đó lên điều gì? Rằng trong lòng ngươi, Ngụy vương cũng chẳng quan trọng đến thế. Dù cho ngươi vì nể mặt mà , thì cũng chỉ cho thấy, đối với ngươi, phật ý còn đáng sợ hơn việc phu quân nạp ."
Ánh mắt Quý phi càng thêm nghiêm khắc, giọng đầy thất vọng: "Ta vốn tưởng, ngươi và Vương gia là phu thê tình sâu nghĩa nặng. Hóa , tất cả chỉ là giả vờ. Nghĩ những gì ngươi thể hiện, xem cũng chỉ là diễn cho xem mà thôi."
Diêu Phẩm Nhàn thật ngờ, ánh mắt của Quý phi thể sắc đến mức , một cái là thấu tim gan . Đến lúc , nàng mới thật sự hiểu thế nào là thủ đoạn của Quý phi.
Ở chốn hậu cung , Quý phi mới chính là giỏi nhất trong việc dùng tâm kế.
Chỉ vài câu thôi mà khiến nàng rơi thế động, lời nào cũng sai, cũng bắt bẻ.
Thế nhưng, Quý phi vẫn dừng ở đó. Bà còn đổ thêm dầu lửa, chỉ hận thể khiến chuyện giữa nàng và Ngụy vương căng thẳng đến mức thể cứu vãn.
Bà lạnh lùng tiếp: "Nếu đổi chuyện rơi Tĩnh vương phi, e là nàng sớm ầm lên , nhà cửa chẳng yên. Nói đến Hoàng hậu năm xưa, chỉ vì một phi tần thất sủng là Quách thị thôi, mà cũng thể giận dỗi với Hoàng thượng suốt hơn hai mươi năm đấy. Còn ngươi thì , Ngụy vương phi? Chuyện đến nước , mà ngươi cái gì?"
Lúc , Diêu Phẩm Nhàn giận đến mức trong lòng âm thầm mắng Quý phi bao nhiêu . Nàng thậm chí bắt đầu tính đến chuyện gọi Tiểu Ngũ , định dùng một chút “giá trị vật phẩm” mà đổi lấy thế cục lợi cho , xoay chuyển tình thế.
Thế nhưng, tất cả những toan tính còn kịp hành động, thì Vương gia lên tiếng: “Vương phi trời sinh là điềm đạm, thích tranh giành hơn thua. Hơn nữa, nàng một lòng hiếu thuận với mẫu phi, cho nên mới dám trái ý , chỉ âm thầm chịu đựng, nhẫn nhịn tất cả thiệt thòi về phần .”
Ngụy vương tới đây thì ngừng một chút, ánh mắt liếc sang vương phi, một cái đầy ẩn ý và che chở, mới tiếp tục: “Hơn nữa, vương phi ... cũng là vì nàng tin nhi t.ử. Tin rằng sẽ vì bất kỳ nữ nhân nào khác mà lòng. Chính vì thế, nàng mới thể yên tâm mà lựa chọn nhẫn nhịn như thế.”
“Thì bây giờ hai các ngươi ân ái sâu đậm đến mức cơ đấy.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/kiep-truoc-lam-vuong-phi-bac-menh-kiep-nay-ta-khong-muon-lam/chuong-116.html.]
Quý phi nhạt một tiếng, trong ánh mắt cũng thấp thoáng chút gì đó rõ là thất vọng bất mãn. Bà , những lời của , ít nhiều đứa con trai lọt tai vài phần.
Nếu sự tình đến mức , bà cũng cần tiếp tục dây dưa gì nữa.
Chỉ thản nhiên : “ mà Thiền Ngọc là mà bổn cung ban cho. Hôm qua khi Ngụy vương phi đích dẫn về phủ, bổn cung cũng chẳng thấy nàng vẻ gì là miễn cưỡng bằng lòng. Nay nếu các ngươi đuổi nàng về, e rằng Thiền Ngọc khó mà sống yên trong cung.”
Ánh mắt Quý phi quét qua hai , giọng vẫn nhẹ mà mất phần sắc bén: “Phu thê thâm tình như thế, chẳng lẽ sợ một tiểu cô nương như Thiền Ngọc? Các ngươi cứ đưa nàng về, sắp xếp thế nào là việc của phu thê các ngươi, từ nay về bổn cung quản nữa.”
lúc , Thiền Ngọc cũng bước tới, quỳ gối ngay mặt phu thê Ngụy vương, nước mắt đầm đìa, nghẹn ngào van xin: Trong cung ai ai cũng là do Vương phi đích dẫn nô tỳ . Nay nếu trả , nhất định sẽ đàm tiếu, nghi ngờ nô tỳ phạm tội lớn, hoặc là... còn trong sạch. Vương gia, Vương phi, lời đáng sợ lắm. Nếu nô tỳ tiếp tục ở trong cung, e rằng sẽ nước bọt của thiên hạ dìm c.h.ế.t."
Nói đến đây, nàng cúi đầu sát đất, nấc lên: "Cầu xin Vương gia, Vương phi thương tình tha cho nô tỳ một con đường sống. Nô tỳ dám chút tâm tư nào vượt quá bổn phận, chỉ cầu trâu ngựa, sớm hôm hầu hạ gối hai ."
Ngụy vương tuy là từng dầm nơi chiến trường, tay từng nhuốm ít m.á.u, g.i.ế.c qua bao kẻ địch, nhưng điều đó nghĩa là m.á.u lạnh vô tình. Dù cho Thiền Ngọc , thì cũng đến mức c.h.ế.t.
Ngụy vương Thiền Ngọc, đôi mắt đen sâu thẳm, trong lòng tuy chút do dự nhưng cũng đang suy tính một cách cẩn thận. Hắn nghĩ rằng, nếu Thiền Ngọc rời khỏi cung, bằng cứ để nàng ở trong phủ của , sẽ tìm cách cho nàng một cuộc hôn nhân thích hợp.
Dù lúc nghĩ xong kế hoạch trong lòng, nhưng Ngụy vương vẫn chút nghi ngờ về tình cảm thực sự của Vương phi dành cho . Hắn thấy Vương phi ghen tuông vì , để chứng tỏ tình cảm của nàng là thật. Chính vì , trong khoảnh khắc , đầu óc mơ hồ, : "Nếu như , nô tỳ cứ hết mang về phủ, chúng sẽ sắp xếp ."
Không ai những tính toán thực sự trong lòng Ngụy vương. Khi , cả Quý phi và Diêu Phẩm Nhàn đều hiểu nhầm rằng thỏa hiệp.
Dù Ngụy vương nhận Thiền Ngọc , cũng sủng hạnh nàng , nhưng việc để một phận đặc biệt như ở trong vương phủ, chắc chắn sẽ tạo một nguy cơ. Thiền Ngọc là của Quý phi, việc gì cũng thể dựa thế lực của nhà. Điều sẽ là một mối đe dọa lớn đối với Diêu Phẩm Nhàn - Ngụy vương phi, bởi nàng sẽ còn yên trong cuộc sống nữa.
Ba mỗi trong lòng tính toán riêng, nhưng Thiền Ngọc lúc mừng rỡ như trời ban. Thấy Ngụy vương cuối cùng cũng lên tiếng chấp nhận nàng , nàng liền vội vã quỳ xuống, dập đầu lạy: “Nô tỳ khấu tạ Vương gia! Nô tỳ khấu tạ Vương gia!”
Ngụy vương đáp nàng , chỉ liếc mắt qua vương phi, đôi mắt như quan sát xem sắc mặt của nàng lúc .
Diêu Phẩm Nhàn cảm thấy trong lòng lạnh lẽo, nhưng ngoài mặt vẫn lộ chút biểu cảm gì. Nàng vẫn giữ khuôn mặt bình thản như thường, hề gì đổi.
Quý phi liếc nàng một cái, nhưng cũng gì thêm, chỉ lạnh lùng hiệu mang Thiền Ngọc .
Ngụy vương cưỡi ngựa trở về phủ, Thiền Ngọc thì cùng Diêu Phẩm Nhàn xe ngựa. Khi Ngụy vương khuất bóng, Thiền Ngọc còn giữ dáng vẻ thấp kém, nhún nhường như . Nàng liếc Diêu Phẩm Nhàn đối diện, thấy nàng vẫn giữ thần sắc bình thản, hề dấu hiệu buồn bã tức giận. Thiền Ngọc khỏi khịt mũi, trong lòng thầm coi thường, cảm thấy vương phi chỉ đang đóng vai một hiền thục, rộng lượng, nhưng thực chất chỉ là giả vờ, che giấu bản chất thật của .
Thiền Ngọc tự nhủ, nếu Ngụy vương đồng ý để nàng ở trong phủ, thì ngày chắc chắn sẽ cơ hội để nàng tiến phòng Ngụy vương. Nàng là do Quý phi ban thưởng, ở vương phủ, địa vị của nàng cũng thể coi thường.
Dù Ngụy vương tối qua từ chối nàng , nhưng hôm nay cho phép nàng ở , nghĩa là trong tương lai, nàng chắc chắn sẽ một ngày sủng hạnh. Chỉ cần nàng sinh một đứa con cho Ngụy vương, nàng sẽ thể vững vàng ở trong phủ, thậm chí thể chung mâm với vương phi, ăn uống cùng một chỗ.
Trong lòng Thiền Ngọc suy nghĩ như , đương nhiên càng thêm đắc ý. Vẻ mặt vui mừng của nàng thể giấu giếm, nó hiện rõ ràng, dù nàng cố gắng che giấu thế nào cũng thể giấu .
Diêu Phẩm Nhàn liếc nàng một cái, nhưng vẫn gì, càng lộ vẻ mặt khó chịu.
Ngụy vương tuy thử xem thê t.ử cảm nhận thế nào về lòng trung thành của , nhưng cuối cùng vẫn sợ điều ngược sẽ xảy , vì dám gì quá đáng. Mặc dù đưa Thiền Ngọc về, nhưng tự sắp xếp cho nàng , mà giao cho vương phi xử lý.
Diêu Phẩm Nhàn lúc thực sự thể đoán tâm tư của Ngụy vương. Bởi vì dù nghĩ gì, cũng sẽ biểu lộ rõ mặt. Vì , thể chỉ dựa biểu cảm của để phán đoán điều gì.
Việc đưa nữ nhân về, Diêu Phẩm Nhàn cũng sắp xếp như thế nào, chỉ thể hỏi ý của Vương gia.
“Vương gia định cho Thiền Ngọc danh phận gì?” Sau khi xuống, Diêu Phẩm Nhàn nhẹ nhàng hỏi.
Ngụy vương lúc tuy đang xem sách, nhưng thực tâm trí ở trang giấy. Đó chỉ là cách dùng để che giấu tâm tư thật sự, tránh để vương phi thấy. Nếu dùng sách bình phong, lẽ sẽ lộ hết những suy nghĩ trong lòng, điều sẽ cản trở đạt mục đích.
“Ừ.” Ngụy vương vẫn rời mắt khỏi quyển sách, chỉ buông một câu đơn giản, hỏi vương phi: “Bổn vương từ đến nay nghĩ đến việc nạp , vương phi cảm thấy nên cho nàng một danh phận gì ?”
Lúc , trong lòng Ngụy vương cảm thấy một nỗi khát vọng mãnh liệt. Hắn mong rằng thê t.ử thể nổi giận, lóc một hồi ầm ĩ lên, thậm chí giả vờ đ.á.n.h vài cái. Chỉ cần nàng thể hiện như , sẽ vui vẻ chịu đựng. Bây giờ hiểu rằng, nếu nữ nhân thể vì , nũng với , thậm chí ghen tuông, tức giận thì đó chính là biểu hiện của tình yêu. Những hành động đó là cách nàng thể hiện tình cảm của với .
Trái , nếu nàng quá mức hiền thục, rộng lượng, lúc nào cũng hành sự theo đúng khuôn phép, một chút vượt ngoài quy tắc... thì điều đó nghĩa là, trong lòng nàng thể quan trọng đến thế.
Nghĩ , Ngụy vương thấy, tuy ở bên vương phi lâu như , nhưng nàng vẫn quá dịu dàng, ngoan ngoãn, và thiếu chút gì đó ngang bướng, thiếu sự lỗ mãng mà mong .
Trước , nghĩ rằng trong một gia đình, phu thê đối xử với như khách, tôn trọng lẫn , thì là . bây giờ.. nhiều hơn thế.
Hắn nàng thực sự yêu thương , nàng đặt trong lòng thật đặc biệt.