Kiếp Trước Làm Vương Phi Bạc Mệnh, Kiếp Này Ta Không Muốn Làm! - Chương 114

Cập nhật lúc: 2026-03-02 02:49:48
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAC4sU8OnN

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ngụy Vương tắm rửa nhanh, chỉ chừng mười lăm phút là từ phòng tắm bước . Vì chuẩn nghỉ ngơi, nên chỉ mặc một bộ trung y đơn giản. Thậm chí đai lưng còn buộc chỉnh tề, cổ áo rộng mở để lộ một mảng lớn phần n.g.ự.c rắn chắc.

Hắn cứ tưởng bước phòng trong là sẽ thấy Vương phi, nhưng ngờ… Vương phi vẫn về.

Trong phòng hề thấy bóng dáng nàng, các nha quen mặt cũng ở đó, chỉ một lạ mặt chờ. Ánh mắt Ngụy Vương cau , chằm chằm vài giây, đồng thời cũng nhanh ch.óng chỉnh sửa áo quần, buộc đai áo ngay ngắn cho chỉnh tề.

Sau đó, tiến mấy bước về phía nha xa lạ , hỏi thẳng: “Vương phi ?”

Thiền Ngọc lúc thật đang căng thẳng, bởi nếu đổi, thì chẳng mấy chốc nàng sẽ Vương gia thị tẩm.

Nàng hầu hạ ở Chiêu Nhân Cung mấy năm nay. Tuy cận bên cạnh Quý phi như Từ Phương cô cô, nhưng cũng thường xuyên chầu chực trong điện. Vì thế, mỗi Vương gia cung thỉnh an Quý phi, nàng đều thể trông thấy .

Ngụy Vương điện hạ đương triều, tuấn lạc, phong thần tuấn dật, thêm khí chất minh thần võ. Nàng tin rằng, bộ cung nữ trong Chiêu Nhân Cung ai là thầm mến Vương gia. Mà nàng , thật may mắn khi Quý phi tuyển chọn, đưa tới để hầu hạ Vương gia.

Lúc nãy hầu hạ bữa tối còn , dù khi đó cũng chỉ là ăn cơm, mà Vương gia vẫn mặc y phục chỉnh tề. hiện tại thì khác… rõ ràng là chuẩn nghỉ ngơi.

“Hồi… hồi bẩm Vương gia…” Thiền Ngọc căng thẳng đến mức nuốt khan một ngụm nước bọt, “Vương phi mới ngoài ạ.”

“Ra ngoài?” Ngụy Vương nhíu mày, khó hiểu. Trời khuya, nàng ngoài lúc để gì? Hơn nữa còn thể ?

“Vương phi ?” Hắn hỏi.

“Nô tỳ… nô tỳ rõ.” Thiền Ngọc lắp bắp đáp, mơ hồ cảm thấy hình như tâm trí Vương gia lúc đặt lên nàng , thậm chí cũng chẳng vẻ gì là nôn nóng.

Vương gia gấp, còn nàng thì như đống lửa.

Cho nên, Thiền Ngọc vội vàng giải thích: “Vương gia lẽ cảm thấy nô tỳ xa lạ, là vì hôm nay nô tỳ mới theo Vương phi phủ. Trước …” Lời nàng đến đây thì đôi mắt lặng lẽ liếc về phía , như dò xét sắc mặt của vị nam nhân tôn quý mặt. vì thế mà nàng cúi đầu xuống, động tác cũng dám quá đáng, chỉ vội vàng lén một cái lập tức thu ánh mắt về: “Trước nô tỳ hầu hạ bên cạnh Quý phi nương nương ở Chiêu Nhân Cung.”

Ngụy Vương lúc đầu thấy nàng lạ mặt, chỉ nghĩ là đây nàng từng phân công hầu hạ trong phòng. Không ngờ rằng, nàng Quý phi ban thưởng.

Ngụy Vương sững , lập tức hiểu điều gì đó.

Đến khi trong lòng mơ hồ đoán nguyên do, ánh mắt nữa đảo qua phía nô tỳ , sắc mặt càng thêm nghiêm nghị.

Hắn tạm thời gì thêm, chỉ trầm giọng lệnh: “Đi, đưa Vương phi trở về.”

Lúc , đến lượt Thiền Ngọc sững sờ. mệnh lệnh của chủ t.ử nàng dám trái, đành nhẹ giọng lời: “Dạ…”

Chỉ là, nàng mới xoay định rời thì Ngụy Vương lên tiếng gọi : “Khoan .”

Thiền Ngọc tưởng rằng Vương gia đổi ý, mừng rỡ đầu , mặt mày rạng rỡ gọi một tiếng: “Vương gia…” dứt lời, thấy Vương gia tự mặc áo ngoài xong, lúc đang cài đai lưng.

Nét và sự hân hoan mặt Thiền Ngọc trong nháy mắt liền biến mất.

Ngụy Vương liếc nàng một cái, lạnh nhạt : “Bổn vương tự tìm.” Rồi tiếp: “Đêm nay ngươi cần trực, cứ về phòng nghỉ ngơi . Đợi ngày mai bổn vương rảnh, sẽ đích đưa ngươi về Chiêu Nhân Cung.”

Nói xong, Ngụy Vương xoay rời , để một Thiền Ngọc ngẩn ngơ đó, hồi lâu mới hiểu chuyện gì đang xảy .

Động tĩnh trong nội tẩm, đám nô tỳ hầu hạ bên ngoài đều rõ. Lúc thấy Thiền Ngọc Vương gia lạnh nhạt, vài liếc mắt , mặt đều là vẻ vui mừng giấu .

Thậm chí, khi Ngụy Vương , một tiểu nha còn chủ động nhắc: “Vương gia, hình như Vương phi về phía hoa viên nhỏ ạ.”

Ngụy Vương liếc nàng một cái, đó vung áo choàng, bước qua bậc cửa rời .

Lúc , Diêu Phẩm Nhàn cũng xa. Trước khi rời khỏi phòng, nàng còn cố ý với bên cạnh rằng vườn dạo một vòng để tiêu thực. Mục đích là nếu lát nữa Vương gia sai tìm, thì sẽ dễ dàng tìm thấy nàng.

Nàng đoán, chỉ cần Vương gia tắm rửa xong và thấy Thiền Ngọc ở nội tẩm, sẽ hiểu ngay chuyện là thế nào. Nếu trong lòng hề ý định nạp , nhất định sẽ lập tức đuổi Thiền Ngọc và sai đến gọi nàng về.

Dựa tính cách của Vương gia, việc mập mờ, dây dưa rõ ràng. Nếu quyết, nhất định sẽ thẳng thắn, dứt khoát, để ai hiểu lầm.

Cho nên, nếu thực sự ý đó, chẳng mấy chốc sẽ đến tìm nàng.

Diêu Phẩm Nhàn vẫn luôn tin . Với tình cảm hiện giờ giữa hai , nàng tin rằng Vương gia đến mức dễ dàng lòng. chờ đợi một lúc một lúc, vẫn thấy ai đến, trong lòng nàng dần dần cũng bắt đầu bất an.

Chẳng lẽ… nàng lầm ?

Hay là... Thiền Ngọc thực sự chút thủ đoạn gì, khiến Vương gia động lòng, thậm chí cùng nàng

Diêu Phẩm Nhàn vẫn còn thể giữ bình tĩnh, nhưng Thanh Cúc bên cạnh nàng thì kiềm chế nữa.

“Vương phi, đến giờ vẫn thấy Vương gia đến tìm?” Nàng lo lắng nhỏ: “Không lẽ… Vương gia thực sự Thiền Ngọc mê hoặc ?”

Diêu Phẩm Nhàn mím môi, khẽ : “Nếu đúng là như , thì cũng là chuyện dễ hiểu thôi.”

… Vương phi thực sự thấy khó chịu ?” Thanh Cúc sốt ruột, thương chủ t.ử .

Dù nam nhân tam thê tứ là chuyện bình thường, nhưng nếu một đôi phu thê thể suốt đời chỉ dành tình cảm cho , chẳng càng đáng quý hơn ? Huống hồ, theo nàng thấy, tình cảm giữa Vương gia và Vương phi vẫn còn .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/kiep-truoc-lam-vuong-phi-bac-menh-kiep-nay-ta-khong-muon-lam/chuong-114.html.]

Nếu lúc để một khác chen giữa, phá vỡ tình cảm đó, chẳng là tức c.h.ế.t ?

Bóng cây phía vẫn một bóng dáng cao lớn lặng lẽ theo hai . Tuy trời tối, nhưng nhẹ nhàng, phát tiếng động, nên chủ tớ hai hề nhận . Ngay khi Thanh Cúc xong, bóng dáng cũng dừng một chút, như tránh .

Chẳng mấy chốc, đó tiếp tục bước theo, vẫn chăm chú lắng , mong câu trả lời từ Diêu Phẩm Nhàn.

Diêu Phẩm Nhàn thực dễ dàng nghĩ thông suốt chuyện. Nếu Vương gia thể tâm ý đối xử với nàng, đương nhiên là điều . nếu thể, nàng cũng phí thời gian và công sức để tranh giành.

thì, nàng chỉ thể vai trò của , chứ thể bắt khác yêu . Cảm tình, vốn dĩ thể cưỡng cầu.

“Chắc chắn là sẽ chút để ý. mà, tam thê tứ cũng là do thôi. Hơn nữa, Thiền Ngọc Quý phi thưởng xuống, càng thể gì. Nếu Vương gia thật sự sủng hạnh Thiền Ngọc, thì cũng chỉ thể chấp nhận.”

Thanh Cúc , trong lòng khỏi đau lòng cho chủ t.ử. Nàng luôn cảm thấy chủ t.ử quá hiền lành và nhường nhịn. Nếu là Tĩnh Vương phi, nàng lẽ sẽ lóc ầm ĩ lên mất.

Thanh Cúc nghĩ, Tĩnh Vương phi cũng lý do. Nàng gia thế vững chắc, gia đình chỗ dựa.

Còn tiểu thư thì ? Gia đình gì để dựa , ngược còn dựa nàng để lo liệu cho nhà đẻ.

Vậy nên, chủ t.ử thể so sánh với Tĩnh Vương phi chứ?

Thanh Cúc , khỏi thở dài, : “Vậy để nô tỳ ở đây cùng nương nương thêm một chút. Chờ một lát nữa, nô tỳ sẽ cùng nương nương về.”

Diêu Phẩm Nhàn đáp: “Sợ là chờ lâu lắm, tránh để về gặp hổ. Vương gia là năng lực, chuyện thể nhanh ch.óng kết thúc .”

Chưa kịp giải thích thêm cho Thanh Cúc hiểu ý , thì đằng bất chợt vang lên một giọng nam trầm thấp: “Vậy nàng còn chờ đến khi nào?” Giọng bình thản, trọng nhưng kiên định.

Chủ tớ hai lập tức thì thấy một bóng dáng cao lớn tiến gần đến. Khi đến gần hơn, hai mới nhận đó chính là Ngụy vương.

Thanh Cúc lập tức vui mừng, vội vàng hành lễ: “Nô tỳ thỉnh an Vương gia.”

“Ngươi về .” Ngụy vương phất tay đuổi nàng .

Thanh Cúc chút do dự, liền chào và rời .

Chỉ còn hai , Diêu Phẩm Nhàn nhẹ nhàng cúi đầu hành lễ: “Thần xin thỉnh an Vương gia.”

Ngụy vương đưa tay nâng nàng dậy, tiếp tục hỏi: “Nàng vẫn trả lời bổn vương, nàng tính khi nào về?”

Vì Ngụy vương tự đến tìm nàng giờ , Diêu Phẩm Nhàn khỏi cảm thấy trong lòng chút bối rối và xúc động. Cảm giác khiến nàng thể thừa nhận, sự quan tâm của khiến nàng cảm động.

Chỉ hai ở đây, lời cũng thể mang chút mặn nồng, còn giữ chút gì.

“Vương gia chính năng lực ?” Nàng khẽ , ánh mắt lấp lánh một tia đùa cợt.

Ngụy vương bật một tiếng, nhẹ nhưng ẩn chứa sự quyến rũ khó tả. Giọng của trầm ấm, dịu dàng đến mức khiến mê đắm.

“Bổn vương sai . Lần sẽ cố gắng kiềm chế, tiết chế một chút. Để vương phi mệt mỏi, vương phi vui, chọc vương phi đưa bổn vương cho “nữ nhân khác” nữa.” Câu đầu tiên vô cùng thành khẩn, nhưng câu khiến khí thoáng chốc trở nên ngọt ngào, mang theo chút nghịch ngợm và vui vẻ.

Diêu Phẩm Nhàn vội vàng đáp : “Thần vẫn thích Vương gia như .” Nàng thích kiềm chế, thích dường như chẳng thể ngăn cản .

Dù mỗi trong những khoảnh khắc , khi mà thứ đều trở nên nóng bỏng, Diêu Phẩm Nhàn vẫn thể chỉ dùng lời để diễn tả cảm giác đó. Vương gia mặc dù mạnh mẽ, chẳng hề thô lỗ. Cách đối xử của với nàng vô cùng chu đáo và dịu dàng. Cảm xúc , lẽ chỉ bọn họ mới thật sự hiểu .

Ngụy vương khẽ vươn tay, ôm lấy eo nàng, nụ nhẹ nhàng nở môi. gì thêm. Hai cứ thế im lặng bước bên , vội vã, mà cũng lời nào trao đổi. Cứ như , họ thêm một đoạn nữa, cuối cùng .

Thiền Ngọc là Quý phi ban xuống, điều khiến Ngụy vương thể lý giải việc vương phi "chủ động đưa ". Mặc dù trong lòng chút hụt hẫng, cơn giận cũng lập tức dâng lên, nhưng Ngụy vương là lý trí. Cuối cùng, lý trí chiến thắng cảm xúc, tự đưa vương phi về phòng, coi như là để giải quyết chuyện liên quan đến Thiền Ngọc.

Không chỉ , Ngụy vương thực sự ý định để Thiền Ngọc tiếp tục ở vương phủ. Nếu vương phi tiện đối mặt với Quý phi, thì sẽ tự lo liệu chuyện . Hắn tính sẽ tự trực tiếp đưa thẳng Thiền Ngọc về Chiêu Nhân Cung, để chuyện kéo dài thêm.

Sáng hôm , khi mặt trời sáng, Ngụy vương dặn dò vương phi: “Hôm nay nếu bổn vương trở về phủ sớm, lúc đó sẽ đưa nàng trở về. Lát nữa nàng cung thỉnh an, nếu mẫu phi hỏi gì, nàng cứ thật hết là .”

“Vâng, thần lời Vương gia.” Diêu Phẩm Nhàn gật đầu đáp .

Vì Vương gia dậy sớm để lên triều, còn nàng thì cần thức dậy vội. Vì , lúc Vương gia dậy , nhưng nàng vẫn còn giường, chỉ định chờ sẽ ngủ thêm một lát.

Sau khi dặn dò xong, Ngụy vương nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên trán vương phi mới rời .

Diêu Phẩm Nhàn ngủ thêm một lúc nữa, cho đến khi ánh sáng ngoài cửa sổ bắt đầu rõ dần, nàng mới tỉnh dậy. Lúc , Thiền Ngọc rửa mặt và chải đầu xong, đang hầu hạ giường nàng.

Nhìn thấy Thiền Ngọc đến hầu hạ , Diêu Phẩm Nhàn khỏi hỏi: “Hôm qua nghỉ ngơi ? Nơi thể so với Chiêu nhân cung, chắc là khiến ngươi cảm thấy khó chịu.”

Thiền Ngọc đáp: “Vương phi, nô tỳ nghỉ ngơi , cảm ơn vương phi quan tâm.”

Dù hôm qua nhận nhiều thể diện, nhưng hôm nay thể tỏ bình thản, Diêu Phẩm Nhàn khỏi thầm phục nàng thêm một chút.

 

 

Loading...