Kiếp Trước Làm Vương Phi Bạc Mệnh, Kiếp Này Ta Không Muốn Làm! - Chương 110
Cập nhật lúc: 2026-03-02 02:49:44
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/9AJYX97Iug
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
như Thái t.ử dự liệu, Thục phi bề ngoài thì lời Hoàng Thượng, nhưng bên trong âm thầm tiến hành kế hoạch riêng của .
Bà nếu dùng thủ đoạn đường đường chính chính thì thể đưa A La Đông Cung nữa. Vì thế, bà quyết định âm thầm giở mưu tính kế với Thái t.ử. Đến lúc đó, chỉ cần để Hoàng Thượng bắt gặp cảnh Thái t.ử và A La chuyện phu thê trong Trường Xuân Cung, dù nổi giận lôi đình đến , cuối cùng cũng buộc chỉ định A La cho Thái t.ử mà thôi.
Dù khiến Thái t.ử lập tức hận bà và A La đến cực độ, Thục phi cũng màng. Chỉ cần A La thể danh chính ngôn thuận bước chân Đông Cung, thì đến lúc đó, bà sẽ cách khiến Thái t.ử yêu A La. Gần vua thì ban lộc, chỉ cần A La Đông Cung, ở gần Thái t.ử, thì tương lai phía còn dài.
Thục phi quyết tâm ăn cả ngã về . Với bà chuyện chỉ thể thành công, tuyệt đối phép thất bại. Vì , bà lên kế hoạch chu từ mấy ngày, ai nên xuất hiện khi nào, thứ bà đều sắp xếp kỹ lưỡng.
Trước tiên gọi Thái t.ử đến, đó cách một canh giờ, sai thỉnh Hoàng Thượng. Như thế, khi Thái t.ử và A La trải qua một phen xuân tình phơi phới, thì tự nhiên sẽ lọt tầm mắt Hoàng Thượng.
Chỉ là Thục phi ngờ tới, Hoàng hậu chịu hạ đến Trường Xuân Cung của bà .
Bao nhiêu năm qua, Hoàng hậu từng một bước chân đến nơi ở của bà . Hôm nay tự nhiên đến, nghĩ một chút cũng hiểu, chắc là vì Thái t.ử phi thấy Thái t.ử mãi về, trong lòng lo lắng, nên mới mời Hoàng hậu tới xem chuyện gì đang xảy .
À, còn cả Ngụy vương phi nữa.
Cũng thôi. Bọn họ đều đến cả thì càng . Một lát nữa, cứ để bọn họ mở to mắt mà điên loan đảo phượng là thế nào, để bọn họ tận mắt thấy Thái t.ử sủng ái A La .
“Thần cung nghênh Hoàng hậu nương nương, kim an.” Thục phi vẫn giữ vẻ dịu dàng như thường lệ, trông thấy Hoàng hậu bước liền lập tức mềm mại cúi hành lễ, như thể bất ngờ sự mặt của Hoàng hậu.
Hoàng Thượng thì sững kinh ngạc.
Hắn thể nào ngờ rằng, bao nhiêu năm qua, Hoàng hậu từng tới Trường Xuân Cung, mà hôm nay xuất hiện ở đây.
Hoàng hậu cùng một đoàn đến ngay Hoàng Thượng, xuống bao lâu thì các nàng cũng bước .
Hoàng Thượng chỉ kinh ngạc trong thoáng chốc, đó đặt ly xuống, dậy, mỉm bước đón, hỏi: “Hoàng hậu, nàng cũng tới đây?”
Hoàng hậu xưa nay thẳng thắn, thích vòng vo úp mở, nhất là khi hai mà bà chán ghét như Thục phi và A La.
Đối với hai , Hoàng hậu luôn nhanh cho xong rời , chẳng dây dưa dài dòng.
Vì , bà thẳng vấn đề: “Thái t.ử đến Trường Xuân Cung hơn một canh giờ, đến đây để tìm con trai .”
Rồi sang hỏi Hoàng Thượng: “Vậy bệ hạ thì ? Bệ hạ đến đây vì chuyện gì?”
Thật Hoàng Thượng là do Thục phi sai mời tới, nhưng giờ Hoàng hậu, thừa nhận chuyện đó.
Hắn chỉ ậm ừ đáp: “Trẫm… trẫm Thái t.ử tới Trường Xuân Cung, trẫm vài chuyện bàn với nó, nên cũng đến tìm Thái t.ử. , trẫm đến để tìm Thái t.ử.”
Hoàng hậu chỉ lạnh trong lòng, nhưng vạch trần .
Ánh mắt lướt qua Hoàng Thượng, bà thẳng Thục phi và hỏi: “Con trai ? Nàng gọi nó đến Trường Xuân Cung là mục đích gì?”
Trong lòng Thục phi thì đắc ý lắm, nhưng ngoài mặt vẫn tỏ dè dặt. Trước ánh nghiêm khắc của Hoàng hậu, bà vờ như sợ hãi, khom lùi một chút, vẻ căng thẳng, luống cuống đáp: “Thần … thần mời Thái t.ử đến Trường Xuân Cung chỉ là để trò chuyện đôi chút. Chẳng qua là… là vì thần cũng lâu gặp Thái t.ử, trong lòng thật sự nhớ.”
“Thần mời Thái t.ử bao lâu thì A La cũng đến thăm. A La sắp gả cho khác, hai bọn họ là thanh mai trúc mã, nên khi gặp , trong lòng đều nhiều cảm xúc.”
“Thái t.ử chuyện riêng với A La, vì thần mới để hai ở riêng với một lát. Còn bây giờ họ , thần thật sự cũng rõ.”
Nghe đến đây, Đường thị (Thái t.ử phi) khỏi siết c.h.ặ.t t.a.y, rõ ràng là nàng đang vô cùng lo lắng và sợ hãi.
Đồng thời, trong lòng nàng cũng dâng lên cảm giác chua xót, khó chịu nên lời.
Diêu Phẩm Nhàn thật chẳng buồn một chữ nào trong những lời Thục phi . Cho nên, khi nhận Thái t.ử phi đang lo lắng và căng thẳng, nàng nhẹ nhàng đưa tay vỗ vỗ tay Đường thị, như để trấn an.
Đường thị liếc sang, thấy tẩu t.ử khẽ lắc đầu hiệu, lúc nàng mới nhận bản thất thố. Vì thế, nàng lập tức điều chỉnh tâm trạng, bình tĩnh đối mặt với Thục phi.
Lúc , Hoàng hậu bật : “Thái t.ử với Quách Vân La thì gì để riêng? Chẳng lẽ là cô cháu các ngươi đang giở trò gì đó, lừa gạt Thái t.ử?”
Rồi bà tiếp, giọng chua cay: “Thái t.ử là nhân hậu, lúc nhỏ từng b.ú vài ngày sữa của ngươi, nên luôn xem ngươi như v.ú nuôi mà đối đãi. Thái t.ử vốn hiếu thuận, lòng lương thiện. Nhiều lúc trong lòng , nhưng ngoài mặt nỡ tuyệt tình, sợ ngươi mất mặt.”
“Thế mà ngươi lợi dụng chính lòng đó của nó hết đến khác. Thục phi, cái vẻ dịu dàng săn sóc, yếu đuối vô tội của ngươi, chỉ lừa Hoàng Thượng mà thôi. Trong cung , ngoài ngài , ngươi nghĩ còn lừa ai nữa ?”
Trong lòng Thục phi thầm nghĩ: “Chỉ cần lừa Hoàng Thượng là đủ .”
Tuy nghĩ , nhưng ngoài mặt bà vẫn vẻ tủi , đầy oan ức.
“Hoàng hậu nương nương trách tội, thần dám phủ nhận. tình cảm của thần đối với Thái t.ử thật sự là thật lòng.”
Bà dừng một chút tiếp: “Vừa Thái t.ử còn , vì Hoàng hậu khó xử nên mới dám đón A La Đông Cung. Nó còn , cũng vì khiến thần đau lòng nên mới chịu cưới tiểu thư Mạnh gia. Cuối cùng, mới chấp nhận cưới Thái t.ử phi hiện tại.”
“Như , Hoàng hậu giận, mà thần cũng tổn thương.”
“Lúc nãy Thái t.ử mấy lời cảm động với thần và A La, A La xong xúc động mà bật . Thái t.ử đành lòng, mới đưa nó ngoài để chuyện riêng. Thần là , nhưng lúc đó tiện ngăn cản. Nếu Hoàng hậu phạt thần vì chuyện , thần xin chịu.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/kiep-truoc-lam-vuong-phi-bac-menh-kiep-nay-ta-khong-muon-lam/chuong-110.html.]
Hoàng Thượng đến đây thì nhíu mày, cảm thấy nghi ngờ liền hỏi: “Thái t.ử thật sự như ?”
Thục phi nhanh ch.óng trả lời: “Thần dám lừa Hoàng Thượng và Hoàng hậu.”
Hoàng Thượng đáp, chỉ im lặng suy nghĩ, đó liếc sang Hoàng hậu.
Lúc , Diêu Phẩm Nhàn bước gần, kín đáo đưa ánh mắt nhắc nhở Hoàng hậu. Hoàng hậu vốn đang nổi giận sắp kiềm , thấy mới bình tâm .
Bà điềm đạm : “Những lời đó mà từ miệng ngươi thì tin. Muốn tin, chỉ cách để chính miệng Thái t.ử rõ.”
Thục phi giả vờ mềm mỏng: “Nếu Thái t.ử với ngài như , ngài chắc chắn sẽ nổi giận. Nó vốn khó xử nên dám mặt ngài. Những lời thật lòng đó, ban đầu cũng chịu với thần , để thần gặng hỏi mãi mới chịu mở lời.”
Diêu Phẩm Nhàn liền lên tiếng, ánh mắt lạnh lùng: “Thục phi nương nương, nếu đúng như , thì Thái t.ử thật sự tình cảm với Quách cô nương? Thế thì đối với Thái t.ử phi, chẳng qua là hờ hững qua loa, chút thật lòng nào cả?”
“Ta tuy thiết lâu với Thái t.ử phi, nhưng tình nghĩa sâu. Dù địa vị để lên tiếng, hôm nay nhất định nàng đòi công bằng.”
“Đợi lát nữa Thái t.ử , sẽ hỏi rõ ràng ngay mặt . Nếu lời giống như những gì nương nương , sẽ tin là thật. Còn nếu …”
Giọng nàng đanh : “Thì nương nương đang phạm hai tội lớn. Thứ nhất, mạo nhận lời của Thái t.ử. Thứ hai, dám lừa gạt vua. Một trong hai tội đó, cũng đủ khiến mất đầu.”
“Hoàng Thượng cũng đang mặt ở đây, rõ từng lời. Đến khi đó, mong rằng Thục phi nương nương đừng chối quanh.”
Lúc , mà Thục phi căm ghét nhất chính là Diêu Phẩm Nhàn. Ngay từ khi thấy nàng bước , Thục phi giận đến nghiến răng.
Bây giờ thấy Diêu Phẩm Nhàn dám lớn tiếng cãi mặt Hoàng Thượng, lời lẽ sắc bén như , Thục phi chỉ hận thể khiến nàng sống dở c.h.ế.t dở.
bà , lúc lúc tay.
Vì thế, Thục phi cố nén giận, kìm nén cảm xúc, bình tĩnh : “ là ép Thái t.ử nên mới chịu thật một chút. Nếu mà hỏi mặt Thánh Thượng, thì đương nhiên nó sẽ dám thật.”
Diêu Phẩm Nhàn mỉm : “Nếu thì ý của Thục phi nương nương là… Thái t.ử quen thói dối mặt Hoàng Thượng? Vậy là Thái t.ử phạm tội khi quân chứ ngài? Hay là ngài đang ngầm ám chỉ chuyện đó mặt Hoàng Thượng?”
Câu đó khiến Thục phi tức đến nghẹn lời, giận dữ: “Ngươi…”
[Đinh! - Mức độ chán ghét tăng lên ~ giá trị thọ mệnh +12 tháng.]
[Đinh! - Mức độ hảo cảm giảm ~ giá trị thọ mệnh +12 tháng.]
Diêu Phẩm Nhàn thầm đắc ý. Vốn tưởng chỉ khi chân tướng sáng tỏ mới thu một đợt giá trị thọ mệnh lớn từ Thục phi, ngờ mới đấu khẩu vài câu mà thu hoạch thế . Quả thật khiến thấy… quá tuyệt vời!
Nàng vẫn tươi rạng rỡ, khiến Thục phi giận mà chẳng gì .
Thấy lời còn đường lui, Thục phi cũng dứt khoát đôi co nữa. Bà gọi một cung nữ đến và lệnh: “Đi tìm Thái t.ử và A La, xem hai họ . Tìm thì lập tức cho họ , Hoàng Thượng và Hoàng hậu đang ở Trường Xuân Cung, bảo họ mau ch.óng trở .”
“Vâng ạ.” Cung nữ lĩnh mệnh lui ngoài, Thục phi lúc mới sang mời : “Hoàng Thượng, Hoàng hậu nương nương, chi bằng xuống nghỉ ngơi một lát.”
Hoàng hậu thấy Diêu Phẩm Nhàn mắng Thục phi một trận sướng miệng như , trong lòng cũng thấy vô cùng thỏa mãn. Bởi lúc bà tạm thời im lặng, chỉ chờ, chờ Thái t.ử xuất hiện.
Ngụy vương phi từng Thái t.ử và thái t.ử phi dường như đang âm thầm mưu tính điều gì, Hoàng Hậu tin điều đó. Bà nghi ngờ chính Thục phi đang giở trò ngầm, còn Thái t.ử thì giả vờ thuận theo để lấy thông tin.
Cứ chờ mà xem, chuyện sẽ sáng tỏ.
Rất nhanh, cung nữ sai tìm Thái t.ử vội vã chạy trở về, vẻ mặt đầy hoảng loạn. Vừa tới cửa quỳ sụp xuống đất.
Thục phi thấy lập tức hỏi: “Làm gì mà hoảng loạn thế? Tìm Thái t.ử ?”
“Nương nương… Thái t.ử… Thái t.ử và tiểu thư A La… bọn họ…”
Cung nữ năng lắp bắp, nhưng thần sắc thì rõ ràng là cố tình giữ hết.
Với tâm thế ngoài cuộc, Diêu Phẩm Nhàn càng rõ chuyện hơn.
Thục phi thấy cung nữ rõ, nóng ruột giậm chân: “Thái t.ử ? A La ? Ngươi mau rõ ràng!”
Hoàng Thượng cũng trầm mặt xuống, lệnh: “Nói!”
Lúc , cung nữ dường như thể giấu thêm, đành chỉnh tư thế quỳ, chậm rãi :
“Nô tỳ phụng mệnh tìm Thái t.ử và tiểu thư A La, kết quả là… phát hiện bọn họ… bọn họ đang…”
Thục phi mất kiên nhẫn: “Đang ở ?!”
Cung nữ nuốt nước bọt, đáp: “Ở Tây điện… đang… đang ngủ cùng .”