Lại một chiếc quạt đ.á.n.h rơi.
"Ngươi định ăn thật đấy ."
Là Tạ Cảnh.
Gió ấm tiết Thượng Tị bỗng nhiên thổi tới, để thấy dáng vẻ như ngọc như lan của , khiến nhất thời đỏ bừng mặt.
Hắn khẽ cau mày, đặt mười lượng bạc trong hộp thức ăn của :
「Đừng khó nàng nữa.」
Bọn họ đùa, trêu chọc Tạ Cảnh thương hoa tiếc ngọc.
Ngay cả khuôn mặt khó coi như mà cũng thể đối đãi dịu dàng như thế.
Vì , thể gả cho Tạ Cảnh, trong lòng vốn dĩ hoan hỷ.
Thế nhưng hề , tuy Tạ Cảnh mở miệng tiếp chỉ nhưng thâm tâm chẳng hề cưới .
Hắn chẳng qua là để tránh họa.
Mãi về mới , khi ca ca điện rồng cầu xin cho một nơi chốn nương , ánh mắt của Thánh thượng về phía Tạ Cảnh nặng nề tựa ngàn cân.
Thánh thượng đố kỵ mẫu xuất cao quý Phụ hoàng sủng ái. Sau khi Thánh thượng đăng cơ, Tạ Cảnh khắp nơi đều giấu sự sắc sảo, bày bộ dạng khiêm nhường cung kính.
Hắn giao binh quyền, cắt giảm bổng lộc, thậm chí là cưới cả .
Vị Vương gia tiêu sái cao cao tại thượng cưới một nữ nhân xí nghề nấu nướng, bán rượu ngoài chợ, hôn sự của Tạ Cảnh trở thành một trò .
Đêm đại hôn, cố hết sức che giấu dung mạo, dặm thêm một lớp phấn son thật dày để vết sẹo mặt còn quá lộ liễu.
Ca ca từng an ủi rằng, thực vết thương mặt còn rõ ràng nữa .
vẫn sợ Tạ Cảnh sẽ để tâm.
Ngày đại hôn hôm , nắm c.h.ặ.t chiếc khăn tay trong lòng bàn tay.
Ta với rằng, gặp gỡ ở tiết Thượng Tị năm đó giống như tình cờ gặp mặt, mà giống như cố nhân trùng phùng, khiến vô cùng vui sướng.
Tạ Cảnh nồng nặc mùi rượu đá văng cửa phòng, hất khăn che mặt cầm đèn soi .
Ta thẹn thùng cúi đầu xuống.
Hắn thấy vết sẹo mặt , chẳng nể nang chút tình diện nào mà thốt :
「Thật là xí.」
Ta nhớ rõ đó xảy chuyện gì, chỉ nhớ một con dã thú xé nát trái tim mà nâng niu dâng lên. Đêm đó ngoài trời mưa bão ầm ầm, nước mưa lạnh thấu xương tràn ngập l.ồ.ng n.g.ự.c tan nát của .
Ta hiểu, nếu Tạ Cảnh thích , tại mở miệng đồng ý cưới ?
Hắn ném chiếc khăn hỷ dùng để lau lên , đến cả việc ngủ một đêm cũng cam lòng, bỏ sang ngủ ở thư phòng.
An Nhu Truyện
Ta dung mạo xí, thể giống như những nữ t.ử bình thường khác trang điểm để lấy lòng phu quân.
Vì đành học cách một hiền thê.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/kiep-truoc-han-chang-kiep-nay-lai-gap/chuong-2.html.]
Hắn mắc bệnh ho, vì mà nấu canh t.h.u.ố.c, món d.ư.ợ.c thiện.
Hắn màng việc nội trợ, liền quản lý chuyện vụn vặt trong phủ, chỉ mong ngày hồi tâm chuyển ý.
Thế nhưng nửa năm , nạp hai phòng thất, trong đó một chính là vũ kỹ từng sỉ nhục ngày - Tần La Xu.
Tuy thích , nhưng cam lòng tự hạ thấp bản như nữa.
Ta một lời mà thu dọn hành lý, đến lầu Tửu Hoa quầy bán rượu. Hắn tức giận đến mức lôi về phủ, chất vấn tại mất mặt.
Thiếp nạp , mối lương duyên giữa và Tạ Cảnh cũng từ đó mà kết thành oán hận.
Hắn cảm thấy lấy là chịu ủy khuất, còn thấy nếu gả cho , vẫn thể một đầu bếp nữ, tự do tự tại, mùa xuân hái những quả mơ ngon nhất, tìm dòng nước suối trong ngọt nhất để ủ rượu.
Chuyện về cũng chẳng gì đáng , chẳng qua là hai bên chỉ thấy chán ghét.
Hắn suốt ngày cùng mấy phòng cơ vui đùa hưởng lạc, chỉ chờ ngày đột t.ử giường để nhặt xác cho .
Hắn ghét dung mạo xí tẻ nhạt, thế nhưng vẫn cứ cùng diễn cảnh phu thê ân ái trong các buổi yến tiệc cung đình.
Sau đó, tin tức ca ca t.ử trận nơi sa trường truyền về, ngã bệnh gượng dậy nổi nữa, cuối cùng qua đời một ngày đông năm hai mươi tuổi.
Khi tỉnh nữa chính là ngày hôm nay, lúc Tạ Cảnh đến hạ sính.
「Ta ngài đang gì, chỉ là mấy ngày thầy bói , gả cho ai cũng nhưng tuyệt đối thể gả cho Vương gia, nếu sẽ kết cục .」 Ta nhặt chiếc mũ che mặt lên, phủi bụi bặm bám đó, 「Vả là đào hôn, Thánh thượng cũng sẽ trách tội Vương gia .」
Ta đoán lẽ Tạ Cảnh cũng trọng sinh .
Có lẽ khi c.h.ế.t xảy chuyện gì đó, mới khiến nhận bản bắt buộc cưới , hoặc là đối xử với hơn một chút.
Chẳng lẽ khi c.h.ế.t, Thánh thượng giáng tội xuống đầu ?
chuyện đó cũng chẳng liên quan gì đến .
Ta đội mũ che mặt lên, đầu ngựa.
「Ngươi định ?」
「Dân nữ dung mạo tầm thường, xứng với Vương gia, tự cảm thấy hổ thẹn nên về quê giữ mộ cho mẫu khuất.」
「Nếu nhớ lầm, hình như mẫu ngươi chôn cất ở phương Nam.」
......
「Chuyện cũng liên quan gì đến Vương gia?」
「Sao liên quan...」 Tạ Cảnh chặn họng như , theo bản năng thốt lên, thấy : 「Ngươi đợi xử lý xong xuôi mấy việc vặt vãnh trong tay , hôn sự thể cứ thế mà hủy bỏ .」
Cái gọi là việc vặt mà , e là tìm lý do thoái thác với Hoàng đế , đó mới đường đường chính chính đưa ái Tần La Xu lên chính thất.
Tùy ngài, đợi cứu ca ca từ chiến trường trở về, hai em chúng sẽ tìm một nơi nhỏ bé để định cư, chẳng thèm dính dáng gì đến mấy chuyện thối nát của hoàng gia các nữa.
「Bùi Nguyệt, nếu ngươi thật sự cũng trọng sinh, ngươi cứu ai, nhưng tuyệt đối đừng ý định tiết lộ kết cục.」 Ánh mắt nghiêm túc giống như đang dối: 「Nếu ngươi cố gắng đổi, đó chỉ nhận lấy kết cục t.h.ả.m khốc hơn mà thôi, từng tận mắt chứng kiến .」
Ta sững sờ trong chốc lát, đó vung roi ngựa, vội vã lên đường.