8.
Người đến lạ lẫm gì, là tín của Thái hậu nương nương trong cung, Hà đại giám.
Rất nhiều cung gặp Thái hậu nương nương, đều là do ông tiếp đón .
"Vương phi nương nương, lão nô tới là phụng mệnh Thái hậu nương nương, đón về kinh."
"Về kinh? Vào lúc ?!" Ta ở ghế chủ vị, khẽ cau mày, phất tay hiệu cho Hổ Phách dâng cho Hà đại giám.
Phía Bắc Cương trồng , cũng thích uống , cũng sở thích gì với , lúc đến chỉ mang theo một ít, sớm dùng hết khi đãi khách , hiện giờ trong phủ cũng chỉ là mua từ bên ngoài, chất lượng bình thường.
Hà đại giám là tâm phúc bên cạnh Thái hậu nương nương, cũng quen dùng ngon, lúc chỉ khẽ nhấp môi đặt xuống.
Nằm trong dự liệu, cũng để ý, chỉ đợi Hà đại giám mở lời.
"Vâng, chuyện của Vương gia thật khiến đau lòng, mắt biên cương thái bình, Thái hậu nương nương ở trong cung lo lắng cho an nguy của , ở biên cương cũng chẳng giúp gì, tuyết lớn vẫn rơi, khéo để lên đường."
"Hà đại giám lời là sai , Vương gia nay tuy bặt vô âm tín, nhưng rốt cuộc sống thấy , c.h.ế.t thấy xác, lúc lòng thành Hồn Dương đang d.a.o động, Hung Nô phía bắc như hổ rình mồi, thể xuôi nam bất cứ lúc nào, là Trấn Bắc Vương phi, nếu tự ý bỏ trốn về kinh thành, thì đặt bách tính thành ?" Ta lắc đầu từ chối.
"Vương phi nương nương, bây giờ lúc hành động theo cảm tính! Người vẫn nên suy tính cho cha ở kinh thành."
"Hà đại giám lén lút nhận tin tức gì ?" Ta chau mày, ánh mắt sáng quắc chằm chằm ông .
Quả thực mấy ngày nay, phong thanh trong thành , mơ hồ xu thế mưa gió sắp đến.
"Cái ..." Ông ấp úng.
Ta nổi giận, nhưng mặt vẫn giữ vẻ ôn hòa: "Đã đến nước , Hà đại giám vẫn còn giấu ?"
Ông thở dài, chỉnh thần sắc : "Theo tin tức đáng tin cậy, Hoàn Nhan đang tập hợp đại quân Hung Nô, ý định năm ngày sẽ xuôi nam, để bảo đảm sự định của bách tính trong thành, việc là tuyệt mật, Vương phi nương nương vẫn nên theo lão nô thôi."
Ta thoáng hoảng hốt, tim đập như trống dồn, chén tay cũng gần như cầm nổi, c.ắ.n mạnh đầu lưỡi, lúc mới trấn tĩnh , căng thẳng hỏi: "Chuyện là thật ?!"
"Là thật, nếu lão nô hà tất phong trần mệt mỏi chạy tới đây?" Hà đại giám lộ vẻ khó xử.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/kiep-nguoi-tua-canh-beo-troi-tinh-yeu-nhu-con-mua-cuong-gio-bao/chuong-16.html.]
Ta rũ mắt: "Vất vả cho Hà đại giám ."
"Vậy Vương phi nương nương, việc nên chậm trễ, thu dọn đồ đạc, ngày mai cùng lão nô thôi." Hà đại giám xong liền dậy.
Ta thở hắt một , giơ tay gọi Hổ Phách: "Hà đại giám đường xa vất vả, sắp xếp cho ông nghỉ ngơi, việc để suy nghĩ chốc lát."
Có lẽ thấy sắc mặt , ông cũng tiếp tục kiên trì, theo Hổ Phách tiền viện nghỉ ngơi.
Hổ Phách tiễn ông xong, liền rảo bước trở về với vẻ mặt vui, khép cửa phòng , gấp gáp : "Tiểu thư, chúng ?"
Ta đưa tay ấn nàng xuống ghế, trầm mặt bưng chén nước nóng chậm rãi uống một ngụm, lắc đầu: "Không."
"Tại ? Sắp đ.á.n.h trận đến nơi , câu khó , nếu thực sự xảy chuyện gì, đám man rợ đó mới quan tâm là Vương phi gì đó , bắt thậm chí còn khó chịu hơn cả c.h.ế.t." Hổ Phách cuống lên.
"Yên tâm, nghiêm trọng đến thế , cho dù Nhiếp Hàn Sơn, chúng cũng tin tưởng quân Trấn Bắc, huống hồ chuyện thực sự quá kỳ lạ, em xem Hà đại giám tuổi tác cũng còn nhỏ, cả ngày sống an nhàn sung sướng trong cung, cho dù phái đến, cũng nên là ông chứ? Hơn nữa Thái hậu nương nương mà, cũng chắc thực sự quan tâm đến , ? Nếu Nhiếp Hàn Sơn c.h.ế.t thật, theo tính cách của bà , e là chỉ hận thể bắt chôn cùng mới , lòng đón về như ?" Ta một cái, ánh mắt trở nên thâm trầm.
Hổ Phách hít sâu một khí lạnh: "Vậy ông đến đây là vì cái gì?"
"Không , tóm cứ giữ ."
"Giữ thế nào?"
"Hà đại giám tuổi già sức yếu, Bắc Cương khổ hàn, cơ thể rốt cuộc sẽ chút khỏe." Ta liếc Hổ Phách.
Tuy chút đê hèn, nhưng nỗi bất an trong lòng khiến buộc chút gì đó.
Hổ Phách tự nhiên hiểu đang gì, trịnh trọng gật đầu.
"Tiểu thư, cảm thấy chuyện Hung Nô xuôi nam mà Hà đại giám là thật ?"
"Là thật đấy, em phát hiện những ngày gần đây các phu nhân đến phủ chúng ngày càng thường xuyên ? Bất luận thế nào, chuẩn rốt cuộc sẽ sai ." Ta trầm ngâm thấp giọng, con d.a.o găm giấu trong n.g.ự.c cọ da thịt đau nhói.
Ngày hôm , Hà đại giám vì bát canh do chính tay Hổ Phách đưa tới mà ốm yếu liệt giường, chuyện về kinh cứ thế trì hoãn, còn những ông mang tới, cũng dặn dò mà Nhiếp Hàn Sơn để cho bắt nhốt hết bọn họ .