KIẾP NÀY, HẮN VÌ NÀNG MÀ ĐẾN - 8
Cập nhật lúc: 2025-07-29 05:49:02
Lượt xem: 12,557
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đối với Sở quốc, bỏ rơi chẳng khác gì cắt bỏ tai mắt của Ngụy quốc – họ vui lòng?
Ngụy quốc vốn lung lay, cuộc hôn nhân chẳng khác gì đèn l.ồ.ng giấy – một chạm là nát.
“Tỉnh ? Đói ?”
Tạ Thời Dư xoay đầu ngựa, song song với xe ngựa.
“Cũng tạm.”
“An thần hương của , ?”
Rõ ràng kiếp từng điều chế cho .
“Chỉ vài vị d.ư.ợ.c liệu thôi, chẳng lẽ nhớ nổi .”
Tạ Thời Dư đắc ý.
“Nếu hỏi rõ, định hương mê mang Lương Châu ?”
“Tuyệt đối dám. Ta sẽ ‘thấu tình đạt lý’, cảm hóa nàng bằng lý lẽ.”
Sắc mặt Tạ Thời Dư lập tức nghiêm .
“Nếu nàng thật sự cùng thêm một kiếp nữa, sẽ an bài nàng ở Lương Châu, tuyệt đối ép buộc.”
“ hòa đến Sở quốc – tuyệt đối thể.”
Tạ Thời Dư thò đầu trong, lộ vẻ mặt ấm ức mà chỉ thấy.
“Ấu trĩ.”
Ta khẽ chạm ngón tay lên giữa chân mày :
“Nhìn đường.”
18
Khi trở Lương Châu, Tô Vũ Ninh chờ cổng thành.
Nàng thấy thì lộ rõ vẻ kinh ngạc:
“Thời Dư, công chúa ở đây?”
Ta nhận ánh mắt – kiếp , khi nàng dẫn binh và gia quyến xa lánh , ánh mắt nàng cũng như .
Để tất cả đều nghĩ là tai mắt của Phụ hoàng, nàng giả vờ yếu đuối để lừa lấy sự thương xót của Tạ Thời Dư.
Còn khi cũng nghĩ chính chia cắt bọn họ, nên với điều Tô Vũ Ninh , đều chọn cách chịu đựng.
“A Ninh là nhận định thê t.ử, dĩ nhiên đến Lương Châu.”
Tay Tạ Thời Dư nắm lấy, giơ cao quá đầu, để tất cả cổng thành đều thấy.
Hắn giành mà công khai phận – giống như kiếp , luôn kiên định đặt lưng để bảo vệ.
“Lương Châu gian khổ, cố tình ‘lừa’ về đây của hồi môn hòa để bổ sung cho , cũng coi như san sẻ cho tướng quân một phần gánh nặng.”
Ta đầu đoàn phía – tất cả đều là của cải Phụ hoàng chuẩn cho cuộc hòa .
Đối với Tạ Thời Dư, đó nghi ngờ gì chính là quân tư nhất, cũng là bước đầu tiên để nhận sự công nhận của .
Lần đến lượt Tạ Thời Dư kinh ngạc, bàn tay cứng , thả xuống.
Sắc mặt Tô Vũ Ninh thì tái nhợt – nàng ngờ, kiếp còn là miếng “kẹo mềm” để mặc nhào nặn.
Sau khi thành, Tạ Thời Dư vội kéo lên xe ngựa.
“Những thứ đó, nàng cứ giữ cho , cần.”
Hắn từ chối dứt khoát, sắc mặt ửng đỏ.
“Tại cần?”
“Đi chinh chiến, nơi nào cũng cần tiền – đây là lời từng .”
Thái độ của Tạ Thời Dư khiến cảm thấy khó hiểu.
“Ta tiền, còn của nàng, nàng giữ lấy.”
“Dù nhận.”
Tạ Thời Dư như sợ tỏ rõ quyết tâm, thêm một câu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/kiep-nay-han-vi-nang-ma-den/8.html.]
“Tạ Đại tướng quân đây là giữ thể diện, coi là vì tiền tài mà cúi ?”
Tuy hiểu rõ tâm tư của , nhưng vẫn nhịn trêu chọc.
“Ta nghĩ như .”
“Ta để họ cho rằng cưới nàng là vì châu báu, cưới nàng chỉ vì nàng là Tống Ninh, chỉ mà thôi.”
“Ta , nhưng cũng gì đó cho . Ta thể cả đời nấp sự che chở của , nhất định khiến họ tâm phục khẩu phục.”
Ta kiên nhẫn giải thích với Tạ Thời Dư.
Kiếp , Tạ Thời Dư kiên quyết giữ , ban đầu những bên cạnh đều ý kiến, nếu trong nhà đồng lòng, thể hợp lực đối ngoại?
“Vậy , tiền cứ coi như mượn nàng. Ta sẽ giấy nợ ngay bây giờ.”
Ta chẳng gì , đành để gì thì .
19
Giống như kiếp , Tạ Thời Dư sắp xếp cho ở viện yên tĩnh nhất trong Tạ phủ.
Hành lý mang từ kinh thành đến chẳng nhiều, trái chính Tạ Thời Dư thêm ít thứ.
Thu dọn xong, trong viện hóng gió.
Trong viện một cây hạnh, hồi nhỏ A Hạnh luôn thích kéo tán hạnh .
Kiếp còn A Hạnh, tiếc nuối – là dối .
“Đang nhớ A Hạnh ?”
Không Tạ Thời Dư lưng từ khi nào.
Ta gật đầu với :
“Kiếp thời gian bầu bạn cùng con bé quá ngắn, cũng chẳng hai .”
“A Hạnh thông minh, thích hợp một vị quân vương hơn cả .”
“Con bé sống hạnh phúc, gặp yêu, mà cũng yêu con bé.”
“Con bé còn kể cho nhiều chuyện về nàng, cũng từ lúc đó, mới hiểu — thì giữa chúng chỉ là một đa tình.”
“A Hạnh nàng cho rằng con bé sinh đúng ngày hoa hạnh nở, nên mới đặt tên tự là A Hạnh.”
“ nghĩ .”
Trên mặt Tạ Thời Dư hiện chút thần bí:
“Khi nàng thai, nghĩ xong – con tên A Hạnh, bất kể là trai gái.”
“Vì ?” – hỏi.
“Khi nàng mang thai, nàng thích ăn hạnh.”
Tạ Thời Dư lý do.
“Chàng nhớ rõ thật đấy.”
Nắng lọt qua kẽ lá đong đưa, ánh sáng chiếu xuống đặc biệt ấm áp.
“Ta còn nhớ, A Hạnh từng bảo , nàng với con bé rằng nó giống Tô Vũ Ninh.”
“A Ninh, từng nghĩ thế. A Hạnh là con của chúng , chỉ thôi.”
“Có điều…” – lời Tạ Thời Dư khựng ,
“Nếu nàng để tâm, chúng sinh một đứa con trai, để nàng dạy nó y thuật, dạy nó thêu thùa, chứ?”
Ta liếc một cái:
“Chàng đang gì hồ đồ thế…”
20
Những ngày trở về Lương Châu chẳng khác kiếp là mấy, Tạ Thời Dư bận rộn chuẩn chiến sự, lúc rảnh tay.
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
Ta thì dạy đám gia quyến nữ công, thỉnh thoảng còn bắt mạch cho họ.
Ban đầu, bọn họ kính sợ , nhưng dần dà, họ phát hiện thực cũng chẳng khác họ là bao.
Cùng là nữ t.ử, phu quân chung chiến tuyến, chẳng lý do gì để khó .