KIẾP NÀY, HẮN VÌ NÀNG MÀ ĐẾN - 7
Cập nhật lúc: 2025-07-29 05:48:32
Lượt xem: 12,934
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
15
“A Ninh? Là đang gọi ?”
Vô ký ức lập tức ùa về.
Kiếp kiếp , Tạ Thời Dư gọi “A Ninh” nhiều .
Phần lớn đều là khi quá tỉnh táo, luôn tưởng rằng đang gọi Tô Vũ Ninh.
“Ngoài nàng, còn thể là ai?”
Giày vớ tháo bỏ, đắp kín trong chăn.
“Nàng tưởng gọi ai?”
Lúc Tạ Thời Dư mới kịp phản ứng.
Ta đáp, nhưng nhanh đoán .
“Nàng cho rằng vẫn luôn gọi Tô Vũ Ninh?”
Tạ Thời Dư cúi đầu, tự bật .
“Hóa ngần năm ném ánh mắt đưa tình cho một kẻ mù.”
“Chẳng trách gặp , gọi nàng mà nàng chẳng đầu.”
Hắn dài thở một tiếng, bất đắc dĩ :
“Ra là thế.”
“Ta ngài sẽ gọi như .”
Tạ Thời Dư hiếm khi dùng cách xưng hô mật lúc tỉnh táo.
Trước mặt khác, gọi một tiếng phu nhân, gọi hoàng hậu.
Sau khi hậu, hầu như chẳng gọi tên nữa.
“Ta nghĩ nàng thích...”
Chữ “” cuối cùng nuốt , ánh sáng lờ mờ chỉ miễn cưỡng nhận khẩu hình.
Trong mắt còn mang theo chút ấm ức.
Hắn mà còn ấm ức .
“Thế hôm Tô Vũ Ninh mất chồng, ngài chuốc say mèm tìm đến ?”
Tạ Thời Dư khẽ , giống hệt như ngày đó, ôm lòng.
Khuôn mặt vùi vai , thở nóng hổi phả nhè nhẹ, như đang cọ ngứa.
“ thật sự nhớ rõ chuyện của Tô Vũ Ninh, nếu nàng , còn chẳng nhớ đó là cùng một ngày.”
“Ta chỉ , hôm giả vờ say để gặng hỏi nàng, nhưng chẳng gặng gì.”
“Ta gần gũi nàng hơn, còn nàng chỉ lấy khăn nóng lau mặt cho .”
Ta như đinh mắc nơi cổ họng, bởi nếu nhớ nhầm, hôm Tạ Thời Dư :
“A Ninh, rốt cuộc gì để nàng nhiều thêm một ?”
Ký ức như mũi tên, xuyên qua thời gian b.ắ.n trúng tim .
“A Ninh, nàng cũng thích , đúng ?”
Vai bỗng nhẹ, Tạ Thời Dư tiến đến mắt .
Ánh sáng yếu ớt dường như trong thoáng chốc đều rót mắt , mà trong đôi mắt phản chiếu chính là .
“A Ninh, nàng đang ghen với đúng ?”
Hắn như một đứa trẻ khao khát câu trả lời, cứ hết đến khác gọi “A Ninh”.
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
Ta từng nghĩ, Tạ Thời Dư cũng lúc phiền đến .
Thuận theo ánh sáng trào trong mắt , hôn Tạ Thời Dư.
Ban đầu chỉ là thoáng chạm như chuồn chuồn lướt nước, đó là chính dấn , chẳng còn đường lui.
Tình cảm từng thổ lộ của kiếp dâng tràn cuồn cuộn – rõ ai nhiều, ai ít.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/kiep-nay-han-vi-nang-ma-den/7.html.]
16
Tạ Thời Dư cũng chỉ dừng đúng lúc.
Có lẽ nhận sắc mặt khác thường, mỉm hỏi:
“Nàng thất vọng ?”
“Ta ngài đang gì…”
Ta trốn hẳn trong chăn, sợ chạm đôi má nóng bừng của .
Bên ngoài chăn vẫn là giọng mang theo nụ của Tạ Thời Dư:
“Chẳng nàng thắc mắc vì kiếp uống t.h.u.ố.c mà vẫn tìm đến nơi chúng gặp ở kiếp ?”
“Ta sợ nàng gặp chuyện, nên mang theo t.h.u.ố.c giải.”
“Nếu cho , vẫn gặp nàng, nhưng lặp cách của kiếp nữa.”
“Ta thích A Hạnh, nhưng nếu tất cả những điều đó lấy nàng đ.á.n.h đổi, thà buông bỏ.”
Bàn tay lộ ngoài nắm lấy, ấm truyền đến – giống hệt như khi rời ở kiếp .
Chỉ là… kiếp cho đến tận lúc nhắm mắt, và Tạ Thời Dư vẫn gặp nào.
Ta c.h.ế.t năm thứ sáu khi đăng cơ.
Năm đó A Hạnh tròn chín tuổi, Đông Tề xâm lấn, Tạ Thời Dư chinh trận.
Thái y mang bệnh căn từ nhỏ, sinh A Hạnh khi tuổi còn quá trẻ, thêm nhiều năm bôn ba, thể suy kiệt, t.h.u.ố.c thang cũng vô phương cứu chữa.
Ta ngờ Tạ Thời Dư ghi nhớ lời Thái y.
Kiếp , dùng A Hạnh để trói buộc , còn thì từ bỏ cả A Hạnh chỉ để giữ .
Ta thò đầu , ôm lấy .
Bờ vai, tấm lưng Tạ Thời Dư rộng, ôm còn thấy khó nhọc.
“Kiếp , khi rời … đến đúng ?”
Thân thể Tạ Thời Dư rõ ràng cứng đờ:
“Có đến, nhưng vẫn đến muộn.”
“Chàng việc quan trọng hơn .”
Hồi , Đông Tề xâm lược, buộc đích trận.
Ta nhớ tin chiến thắng truyền về chỉ vài ngày khi mất, và chỉ trong vài ngày ngắn ngủi , Tạ Thời Dư từ biên ải chạy về bên .
Ta bỗng nhớ đến một câu trong thoại bản:
“Sẽ vì nàng mà đến.”
Và – luôn luôn là vì mà đến.
17
Cứ như thế, và Tạ Thời Dư ôm mà ngủ.
Lâu lắm mới một giấc ngủ yên như .
Ta tỉnh dậy trong xe ngựa, theo tiếng bánh xe ngoài, Tạ Thời Dư đang cưỡi ngựa phía .
Người theo đoàn ít nhiều, kỹ hơn, binh mã Sở quốc biến mất.
Trên phảng phất mùi hương an thần nhạt – chính là loại hương mà kiếp từng điều chế riêng cho Tạ Thời Dư.
Lúc mới hiểu, giấc ngủ say đêm qua là ngẫu nhiên.
Tạ Thời Dư từng khiến Sở quốc nếm nhiều bại trận, nhưng cũng từng cứu Tam hoàng t.ử Sở quốc trong một trận chiến.
Từ đó, hai bắt tay hòa giải, cũng âm thầm dừng cuộc chiến.
Một kẻ mưu quyền, một kẻ khởi nghịch.
Còn tình hữu nghị với Sở quốc, cho đến tận kiếp qua đời vẫn từng đoạn tuyệt.
Ta quên mất điểm .
Nghĩ đến đây mới hiểu, hẳn Tạ Thời Dư sớm rõ tình hình với Tam hoàng t.ử Sở quốc, còn những màn đấu khẩu với sứ thần , lẽ chỉ là trò che mắt tai mắt Phụ hoàng.